Lời Ca Ngợi Di Dân

03/05/199900:00:00(Xem: 16049)
Chúng ta từng nghe rằng có những người không dám nhận mình là người Việt, vì thấy “mắc cỡ thế nào đấy” với dân chúng Mỹ về những chuyện kinh dị của cộng đồng. Thế rồi tới một lúc, bỗng nhiên được một người bạn Mỹ chỉ ra rằng người Mỹ phải biết ơn những cộng đồng di dân, thí dụ như cộng đồng dân Việt, bấy giờ lòng hãnh diện mới hồi phục dần. Đúng là có những chuyện xảy ra làm cho chúng ta muốn độn thổ cho đỡ ngượng, nhưng cũng đúng là chúng ta đã đổ biết bao nhiêu mồ hôi, nước mắt vào mảnh đất này — nơi mà một số người gọi là tạm dung, nhưng cũng là nơi nhiều người trong chúng ta đã thực sự yêu thương và chọn làm nơi ăn đời ở kiếp cho mình và con cháu.
Chuyện để mắc cỡ thì nhiều lắm. Kể hoài không hết. Đôi khi ra phố gặp lại người bạn cũ, lại nghe rằng anh ta có khi phải vờ như người Nhật, khi thấy những dòng headlines trên báo Mỹ nêu lên chuyện dằng co trong cộng đồng, chuyện nhiều người lên đài radio chụp mũ các nhóm đối thủ, chuyện đưa tay chỉ vào mặt đòi truất phế cả một hội đồng thị xã 5-người (điều mà Tổng Thống Mỹ hay Thống Đốc California cũng không dám làm)... lòng chúng ta lại chùng xuống một bậc. Có cái gì như dường là không phải, nhưng lại được khoác cho cái dù cứu nước hay đấu tranh...
Rồi tới một lúc, khi đám đông thầm lặng lên tiếng — như trong những cuộc biểu tình khắp nơi trên nước Mỹ trong ngày 30-4 vừa qua — chúng ta mới thấy rằng còn có rất nhiều người tự hào là người Việt, không cần phải giả trang làm ngoại kiều, và họ là những người trước giờ không hề to tiếng ở bất kỳ nơi nào, cũng không hề lên radio làm nhục một ai... Không nỡ làm như vậy, dân Việt mình tử tế lắm. Ai mà nặng lời với nhau, có chăng là học được thủ đoạn đấu tố của Bắc Kinh mới dữ dằn như thế, mới bao vây kinh tế cả vợ con người ta để cho họ lên TV ứa nước mắt năn nỉ cũng chẳng tha... Ngay cả cộng sản Cuba còn không dữ tới như vậy.
Dân Việt mình đã đóng góp những gì cho Hoa Kỳ" Chúng ta có thể đã quá quen thuộc nên không nhìn thấy tận tường, hoặc giả vì chúng ta quá bi quan cho nên chỉ nhìn thấy các mặt tiêu cực. Nơi đây, hãy thử đổi một điểm nhìn, và hãy kể cho nhau nghe về lời ngợi ca di dân của một người Mỹ.

Ông Tom Sloss, hiện là một cư dân Fountain Valley, đã viết một thư cho tờ Los Angeles Times in hôm Chủ Nhật, cho biết rằng chính cộng đồng di dân Việt Nam đã làm hồi sinh được thành phố Westminster, nơi mà ông trước đó đã tới cư ngụ nhưng rồi phải bỏ đi vì thấy thị xã này xuống dốc thê thảm. Theo ông, chính dân Việt đã cứu Westminster về mặt kinh tế mặc dù nhóm di dân này đã vào Mỹ với gần như hai bàn tay trắng.
Ông viết, “Khi vợ tôi và tôi dọn tới Quận Cam từ Fresno năm 1977, Westminster có lẽ là thị xã tốt nhất và vừa túi tiền nhất gần bờ biển nơi mà chúng tôi muốn sống. Điều chúng tôi khám pha 1ra lại là một thị xã đang xuống dốc.
“Westminster là một thành phố bị buộc phải cho nghỉ việc các giáo viên kinh nghiệm bởi vì không đủ tiền trả lương cho họ; một thành phố với rất ít hoặc không có việc làm, tội phạm tăng, trị giá địa ốc cứ sụt dần và không có hãnh diện cộng đồng nào; một thành phố chúng tôi phải bỏ đi trong chưa đầy 2 năm vì muốn tìm nơi có trường học tốt hơn.
“Lý do Westminster lôi cuốn quá nhiều di dân Việt tới bởi vì túi tiền của họ có thể chỉ vừa cho nơi đây. Bây giờ thành phố đã hồi sinh lại rồi, một số những thằng ngốc lại muốn làm cho cộng đồng này hư thối đi bằng cách kêu gọi dựng lại quá khứ ‘Hoa Kỳ’.
“Họ gây rối về các bảng hiệu mang chữ ‘Little Saigon’. Họ gây rối vì các lính cứu hỏa không biết loại cửa tiệm nào mà họ đang bước vào. Có phải tất cả các lính cứu hỏa Santa Ana đọc được chữ Tây Ban Nha không" Chúng ta có sẽ đổi tên ‘Los Angeles’ thành ‘The Angels’"
“Westminster là một điển hình chói sáng của giấc mơ Hoa Kỳ. Một nhóm di dân tới nước này với rất ít trong tay đã chuyển hóa một cộng đồng xuống dốc thành một thị xã mới đầy sinh động.
“Có biểu tượng nào tốt đẹp hơn cho sự phục hưng đó bằng hình ảnh 2 lá cờ bay bên nhau" Một lá cờ của một giấc mơ đã biến mất, lá cờ kia biểu tượng cho một đời sống mới, tốt đẹp hơn tại một quốc gia nơi mà lý ra nó phải đứng bênh vực cho một chiến thắng như vậy.”
Trong bức thư ngắn này, chữ “thằng ngốc” mà ông Sloss xài là chỉ cho những kẻ (có cả 4 ông bà nghị viên) chống việc treo cờ VNCH trên cột điện Bolsa. Hoàn toàn không có ý ám chỉ nặng nhẹ một người Việt Nam nào. Ông Sloss tử tế hơn chúng ta nhiều

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
(Tin VOA) - Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) vào ngày 13/9 ra thông cáo lên án Việt Nam tiếp tục lạm dụng hệ thống tư pháp để áp đặt những án tù nặng nề với mục tiêu loại trừ mọi tiếng nói chỉ trích của giới ký giả. Trường hợp nhà báo tự do mới nhất bị kết án là ông Lê Anh Hùng với bản án năm năm tù. RSF bày tỏ nỗi kinh sợ về bản án đưa ra trong một phiên tòa thầm lặng xét xử ông Lê Anh Hùng hồi ngày 30 tháng 8 vừa qua. Ông này bị kết án với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam
Từ đầu tuần đến nay, cuộc tấn công thần tốc của Ukraine ở phía đông bắc đã khiến quân Nga phải rút lui trong hỗn loạn và mở rộng chiến trường thêm hàng trăm dặm, lấy lại một phần lãnh thổ khu vực đông bắc Kharkiv, quân đội Ukraine giờ đây đã có được vị thế để thực hiện tấn công vào Donbas, lãnh phổ phía đông gồm các vùng công nghiệp mà tổng thống Nga Putin coi là trọng tâm trong cuộc chiến của mình.
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.