Hôm nay,  

Hoàng Đế Sợ Hãi, Kiểm Duyệt Tiếng Cười

18/09/202514:42:00(Xem: 821)
Kimmel
Kimmel được đánh giá là người có cách châm biếm chính quyền Tổng thống Trump hài hước và sâu cay nhất. Khán giả nhận định đôi khi hơn cả Stephen Colbert. Và đó là những lời bất đồng chính kiến, quyền cơ bản tối thượng của tự do dân chủ.  Ảnh: Việt Báo.

Cuối cùng thì Trump đã làm đúng lời đe dọa sau lần áp lực CBS hủy chương trình The Late Show của Stephen Colbert vào Tháng Bảy vừa qua. Bây giờ đến lượt Jimmy Kimmel Live. Khi Walt Disney Company, sở hữu chủ của ABC, dưới áp lực chính trị quyết định hủy bỏ Jimmy Kimmel Live thì đó không chỉ là một thay đổi về chương trình, nó là một mảnh vải đen phủ lên ngọn đèn Tu Chính Án Thứ Nhất, niềm tự hào của tự do báo chí Hoa Kỳ.

Một nền văn hóa

Trong lịch sử truyền hình Mỹ, hài kịch đêm khuya từ lâu đã đóng vai trò như “người làm trò trong triều đình” – chọc ngoáy quyền lực bằng nắm đấm của “bàn tay sắt bọc nhung,” nhắc nhở chúng ta rằng ngay cả hoàng đế cũng có thể lố bịch và ngu ngơ. Bài báo trên tờ Washingtonian vào Tháng Tư năm 2017 kể một loạt những chuyện tiêu biểu ở Tòa Bạch Ốc qua các triều đại tổng thống đã định hình cho một văn hóa tự do ngôn luận, tự do báo chí của nước Mỹ.

Năm 1922, nghệ sĩ hài Will Rogers đã chỉ trích Tổng thống thứ 29 của Hoa Kỳ Warren Harding, một người dễ bị tổn thương, vì ông đã từ chối tham dự một buổi biểu diễn khi biết Rogers định chế giễu trò chơi golf của mình. Bài viết trên Washingtonian năm 2017 nói rằng bằng cách chế giễu các tổng thống, Rogers đã góp phần nhân bản hóa Phòng Bầu Bục. “Ông ấy có nhiều nét 'người thường' thực sự hơn bất kỳ vị tổng thống nào khác,” Rogers nói về Tổng thống Harding.

Chevy Chase, trên Saturday Night Live năm 1975 đã từng bắt chước Gerald Ford loạng choạng đi lại trong Tòa Bạch Ốc, mô tả Ford như một gã ngốc nghếch, đần độn. Bài viết ghi rằng hiếm có khoảnh khắc nào lột tả được sức mạnh của nghệ sĩ hài trong việc biến các hoàng đế thành trò hề như chương trình của Chevy Chase trên Saturday Night Live năm 1975.

Thoát khỏi cơn bão Watergate, nước Mỹ đã nhìn nhận Tổng thống Gerald Ford không còn là một người mạnh mẽ như khi còn là lãnh đạo phe thiểu số tại Hạ Viện, mà là một người đàn ông vụng về, lẩn thẩn, qua diễn xuất bắt chước sâu cay của Chase. Tuần này qua tuần khác, Ford, từ cách thể hiện của Chase, cứ lảo đảo trên bàn làm việc – tự vấp chân mình, bắn một phát súng tạo tiếng nổ lớn, hoặc đơn giản là ngã lăn ra sàn giữa một đống đồ đạc hỗn độn, biến Phòng Bầu Dục thành một sân khấu hài kịch. Các cuộc thăm dò sau đó cho thấy sự ủng hộ dành cho Ford giảm sút khi hình ảnh một vận động viên trở thành nhà lãnh đạo ngớ ngẩn, làm lu mờ tài năng thể thao và khả năng chính sách của ông.

Dù vậy, Tổng thống Ford vẫn luôn là một người vui vẻ, thậm chí còn mời Chase đến Bạch Cung để chụp ảnh chung, và ông nói đùa: “Tôi không vụng về, chỉ là sàn nhà cản đường tôi thôi.”

Năm 1992, Dana Carvey bắt chước cách diễn đạt dài dòng của Tổng thống George H.W. Bush đã gây ấn tượng mạnh trên SNL và với chính tổng thống. Bush thậm chí còn mời Carvey đến bữa tiệc Giáng Sinh năm 1992 ở Bạch Cung, nơi ông cảm ơn nghệ sĩ hài “vì đã làm cuộc sống của chúng tôi tươi sáng, mang đến cho chúng tôi một chút niềm vui.”

Thực tế là những trò đùa cợt lúc nửa đêm (Saturday Night Live) đã nhân tính hóa, và cả hạ thấp, chức vị tổng thống. Người nghệ sĩ hài chứng minh rằng ngay cả một vị tổng tư lệnh cũng có thể bị hạ gục bởi một cú đẩy đúng lúc. Vào thời đại chưa có những clip lan truyền trên mạng xã hội, SNL đã phát sóng chương trình này đến hàng triệu người, nhắc nhở chúng ta rằng châm biếm không chỉ chọc ngoáy quyền lực, nó phơi bày sự ngu xuẩn ẩn sau vương miện.

Hoàng đế sợ hãi, Kiểm duyệt tiếng cười

“Hoàng đế” ngày nay không chịu đựng được sự châm biếm và vạch trần sự thật như thế, vượt qua tất cả rào cản, kể cả Hiến Pháp để cởi bỏ chiếc vòng kim cô là Tu Chính Án Thứ Nhất.

Chiều tối ngày 17/9/2025, người biểu tình kéo đến thật đông trước đại lộ Hollywood Blv, New York, không phải chuẩn bị vào xem Jimmy Kimmel Live! mà là yêu cầu chương trình được phát sóng trở lại, sau khi ABC thông báo ngừng phát sóng vô thời hạn, có hiệu lực ngay lập tức. Đoạn video trên Twitter cho thấy Jimmy Kimmel trong trang phục áo sơ mi, đội nón kết, cùng ê-kip của ông rời khỏi trường quay trên chiếc xe màu đen. Bên ngoài, người dân cầm biểu ngữ “Trump Must Go” đối trọng với những tấm ảnh to của Jimmy Kimmel.

Tối Thứ Tư, ABC đã bị đốn ngã tức tưởi bởi một đòn giáng từ chính quyền đương nhiệm. Jimmy Kimmel, một nghệ sĩ hài nổi tiếng với những màn chỉ trích gay gắt Tổng thống Donald Trump, trong màn độc thoại sắc bén đêm Thứ Hai đã cáo buộc phong trào MAGA vội vàng chính trị hóa vụ sát hại bi thảm nhà hoạt động bảo thủ Charlie Kirk tại một sự kiện Turning Point USA.

“Băng đảng MAGA (đang) cố gắng hết sức để diễn đạt đứa trẻ sát hại Charlie Kirk là bất cứ ai nhưng không thuộc thành phần của họ, và làm mọi cách có thể để tạo thế mạnh chính trị từ đó,” Kimmel nói trong chương trình của mình. “Giữa những lời chỉ trích, vẫn có sự đau buồn,” ông nói thêm.

Dư luận cho rằng đoạn video Tổng thống Trump trả lời báo giới ở Tòa Bạch Ốc mà Kimmel dẫn lại trong chương trình đã làm cho Trump “nổi giận” từ Anh quốc. Đoạn phim cho thấy khi phóng viên hỏi về tổng thống đã vượt qua sự đau buồn về cái chết của Charlie Kirk như thế? Trump trả lời: “Tôi nghĩ là tốt và nhân tiện, bạn thấy tất cả những chiếc xe tải chứ? Họ vừa bắt đầu xây dựng phòng khiêu vũ mới cho Bạch Cung, đó là điều mà họ đã cố gắng thực hiện, như bạn đã biết, trong khoảng một trăm năm mươi năm.”

Jimmy Kimmel mô tả phản ứng này theo cách châm biếm của ông: “Đây không phải là cách một người trưởng thành thương tiếc một người mà họ coi là bạn vừa bị sát hại. Đây là cách một đứa trẻ bốn tuổi khóc một con cá vàng.”

“Đứa trẻ bốn tuổi” và những người bạn đã không thể chịu nổi sự thật này.

Bản chất của nghệ thuật hài châm biếm, ngoài sự thật, lại chính là thuốc độc đối với những tâm hồn yếu đuối, sợ thất bại, sợ bị tổn thương nhưng đam mê quyền lực và khát khao sự phục tùng. Chỉ trong vòng vài giờ, Chủ tịch FCC Brendan Carr, một người trung thành với Trump đã yêu cầu các đài con của ABC ngừng phát sóng “chương trình đê tiện này.” Carr phát biểu trực tiếp trên sóng truyền hình, nói những phát ngôn của Kimmel là “bệnh hoạn” đồng thời đe dọa FCC có thể thu hồi giấy phép phát sóng của các đài trong hệ thống ABC như một hình phạt.

Nexstar, nắm quyền kiểm soát 28 đài, đã ngay lập tức rút lui, viện dẫn lợi ích công cộng. Disney, ông trùm tập đoàn của ABC, cũng làm theo, ngăn chặn chương trình “vô thời hạn” dưới tấm màn mỏng manh của những rắc rối về tỷ suất người xem – sụt giảm 40% trong nhiều năm, nhưng chưa bao giờ gây hậu quả nghiêm trọng cho đến bây giờ.

Kimmel được đánh giá là người có cách châm biếm chính quyền Tổng thống Trump hài hước và sâu cay nhất. Khán giả nhận định đôi khi hơn cả Stephen Colbert. Và đó là những lời bất đồng chính kiến, quyền cơ bản tối thượng của tự do dân chủ. Đây không phải là sự khiếm nhã hay phỉ báng, hay đổ lỗi cho người khác. Nhưng giờ đây, bất đồng chính kiến đã trở thành một bản án tử hình trên sóng truyền hình. Tập đoàn truyền thông quyền lực sợ hãi chấp nhận quỳ gối trước chế độ độc tài.

Cũng chính Brendan Carr vào năm 2022 đã tuyên bố: “Tổng thống Biden nói đúng. Châm biếm chính trị là một trong những hình thức tự do ngôn luận lâu đời và quan trọng nhất. Nó thách thức những người nắm quyền lực, đồng thời sử dụng sự hài hước để thu hút thêm nhiều người tham gia thảo luận. Đó là lý do tại sao những người có ảnh hưởng luôn nhắm đến nó để kiểm duyệt.”

Nhưng cũng là Brendan Carr năm 2025, khi Trump đưa lên làm Chủ Tịch Ủy Ban Truyền Thông Liên Bang FCC đã bật đèn xanh để vũ khí hóa, biến Tu Chính Án Thứ Nhất thành di tích của một quá khứ tự do.

Từ đêm Thứ Tư, truyền thông xã hội nổi cơn hồng thủy. Hàng loạt lời kêu gọi “cancel subcription” ABC, Disney, CBS, NBC…những cơ quan đã tự dập tắt tự do ngôn luận và tự do báo chí. Xói mòn quyền tự do ngôn luận chưa bao giờ là vấn đề nhỏ. Tu Chính Án Thứ Nhất cho phép chúng ta tranh luận công khai về mọi vấn đề trong xã hội. Khi quyền đó bị xâm phạm, mọi cuộc tranh luận khác đều bị bóp méo.

Nếu như, có vụ xả súng hàng loạt tiếp theo, cuộc khủng hoảng ngoại giao tiếp theo, hay sự sụp đổ kinh tế tiếp theo, cơ quan truyền thông nào được quyền đưa tin về sự thật? Các nhà bình luận, các sử gia, giáo sư có được quyền mổ xẻ tận gốc rễ vấn đề không? Liệu các nghệ sĩ hài có được tung ra nắm đấm của “bàn tay sắt bọc nhung” nữa không?

Hay họ sẽ nhớ đến những gì đã xảy ra với Jimmy Kimmel, Terry Moran, Stephen Colbert và chọn im lặng?

Trong một nền dân chủ, hài hước là một trong những quyền tự do. Kẻ thù của nó là im lặng, và bạo quyền từ đó sẽ cất cao tiếng thét. Có thể hy vọng tiếng vọng lại của The Late Show hay Jimmy Kimmel Live không phải là tiếng vỗ tay tán thưởng những kẻ độc tài, mà là tiếng reo hò đòi lại Tu Chính Án Thứ Nhất hay không?

Cung Fa

 

Ý kiến bạn đọc
21/09/202520:28:24
Khách
Kẻ gieo gió sẽ gặp bão
Tránh Trời không khỏi nắng
Lưới Trời lồng lộng
Chạy nhưng không trốn được
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
10/01/202614:17:00
Câu chuyện được kể gọn như một bản tường trình được đánh máy từ trước. Một người mẹ bị bắn bể mặt chết. Một bộ máy đồng thanh gọi bà là kẻ khủng bố hung dữ. Một số người vỗ tay. Một số người như cô ca sĩ Việt đồng thanh lên lớp người đàn bà xấu số không còn có cơ hội để tự bào chữa. Cũng có người như chàng họa sĩ lặng lẽ vẽ - để giữ lại một khuôn mặt không quen. Còn sự thật — nó nằm đó, giữa phố, bị bắn gục, giữa những bó hoa đặt xuống từ những tấm lòng còn chút lương tri.
09/01/202600:00:00
Người Việt mình, nói cho gọn, là dân có rất nhiều ý kiến. Chuyện gì cũng bàn — bóng đá, chính trị, kinh tế, đến cả… triết học. Ấy vậy mà khi đụng đến nghệ thuật, nhiều người lại im lặng lạ kỳ: nghe người ta khen thì gật, thấy đông người thích thì “ừ, chắc hay đó”, sao cũng được, miễn không phải động não. Một chương trình ca nhạc làm ẩu, ánh sáng lòe loẹt, tiết mục chắp vá — vẫn được tung hô “hoành tráng”. Một không gian trang trí lủng củng, rối mắt, thiếu tiết điệu, thiếu khoảng lặng để mắt nghỉ — vẫn được tán tụng “rực rỡ”. Một cuốn sách lỏng lẻo, thiếu nội dung, không bố cục, chữ nghĩa vênh váo, vẫn được gắn nhãn “sản phẩm văn hóa”. Ca sĩ giọng yếu, phát âm ngọng nghịu, chỉ cần ngân chút “mùi mẫn” là thành “có hồn”.
09/01/202600:00:00
Trong buổi họp báo tại Mar-a-Lago ngày 3 tháng 1 năm 2026, Trump nói rất thẳng. Mục tiêu của Hoa Kỳ tại Venezuela không phải là điều gì mờ ám hay úp mở. Trái lại, ông nêu ra ít nhất bốn mục tiêu, rõ ràng đến mức không thể hiểu lầm: giành thêm quyền tiếp cận dầu hỏa Venezuela; chặn đường ma túy; cắt dòng di dân; và đưa Venezuela trở lại con đường dân chủ. Vấn đề không nằm ở chỗ thiếu minh bạch. Vấn đề nằm ở chỗ bốn mục tiêu ấy không thể cùng tồn tại. Mỗi mục tiêu, nếu xét đến cùng, đều mâu thuẫn với ít nhất một mục tiêu khác. Có mục tiêu này thì phải hy sinh mục tiêu kia. Và khi sự hy sinh ấy xảy ra, ưu tiên thật sự của Washington sẽ lộ diện.
08/01/202611:41:00
Hôm qua, thứ Tư, bà Renee Nicole Good, 37 tuổi, người mẹ ba con ở Minneapolis, lãnh ba phát đạn từ tay đặc vụ ICE – chết ngay giữa đường. Chính quyền Trump qua bà Tricia McLaughlin – thư ký báo chí Bộ Nội An – nhả ngay kịch bản: "Bà ta là 'kẻ bạo loạn hung hãn', dùng xe cán lính, lính bắn tự vệ!" Bà Kristi Noem – bộ trưởng Nội An – vội phong cho nạn nhân danh hiệu "khủng bố nội địa", như thể bà này là du kích ISIS cầm lựu đạn xông vào Nhà Trắng. Chẳng chứng cớ chi hết, chỉ có miệng lưỡi chính trị nhả khói cho vừa kịch bản. Tổng thống Trump xem video một cái là phán: "Bà ta hành động kinh tởm, không phải 'cố tông' mà tông thật!" Ủa, video rõ mồn một: xe bà lùi nhẹ rẽ phải chạy trốn, lính ICE lành lặn bước đi sau đó. Cảnh sát trưởng Minneapolis Brian O’Hara xác nhận: "Chỉ bà ấy bị trọng thương!" Nhưng nhằm nhò gì, Trump-Noem cần kịch bản phải thế thì nó phải thế!
06/01/202619:47:00
Hôm nay, một dòng chữ xuất hiện nhiều trên mạng xã hội: “Jan 06 – Never Forget.” Nếu Donald Trump bị ám ảnh bởi cuộc tranh cử thất bại năm 2020 như thế nào thì vết thương của Đồi Capitol về một ngày bạo loạn cũng hằn sâu như thế. Khác biệt ở chỗ, rồi sẽ có một ngày, khi ra đi, Trump không thể nhớ mình đã từng thua ông Joe Biden. Nhưng vết sẹo của cuộc bạo loạn và hành động của người khởi xướng, vĩnh viễn đi vào lịch sử.
05/01/202618:16:00
Đức Giáo Hoàng Leo XIV, vị giáo hoàng người Mỹ đầu tiên trong lịch sử, đã công khai phản đối chiến dịch quân sự của Trump. Trong buổi đọc kinh vào Chủ Nhật tại Quảng Trường Thánh Phêrô, ngài cho biết ông đang theo dõi sát sao diễn biến tình hình ở Venezuela và kêu gọi tôn trọng chủ quyền và nhân quyền của quốc gia này. Một vị giáo hoàng người Mỹ chỉ trích một tổng thống Mỹ vì vi phạm chủ quyền của một quốc gia khác là một biến cố lịch sử. Tổng thư ký Liên hợp quốc Antonio Guterres bày tỏ "quan ngại sâu sắc" về các cuộc tấn công của Mỹ, người phát ngôn của ông dẫn lời ông nói rằng điều này có thể "tạo ra một tiền lệ nguy hiểm". Tiếng nói chỉ trích mạnh mẽ nhất ở Âu Châu là từ Ngoại Trưởng Pháp, Jean-Noël Barrot. Ông đã tuyên bố chiến dịch bắt giữ Maduro "vi phạm nguyên tắc không sử dụng vũ lực, nguyên tắc nền tảng của luật pháp quốc tế".
02/01/202609:30:00
Tổng thống Donald Trump trong năm đầu của nhiệm kỳ thứ hai tập trung vào những chính sách nhập cư, quốc phòng, thương mại và chính sách đối nội, bao gồm tăng cường kiểm soát biên giới, áp đặt thuế quan mới, tạm dừng tuyển dụng nhân viên liên bang, cùng với những biến đổi lớn trong các cơ quan liên bang như Bộ Giáo dục. Ông cũng không quên tìm cách trả thù những nhân vật đối lập.
02/01/202600:00:00
Thế giới sau mười năm như một bản đồ chằng chịt vết thương. Số cuộc chiến đang diễn ra tăng nhanh, nhiều nơi đẫm máu, nhiều nơi âm ỉ chỉ chờ bùng nổ. Trong số đó, bảy điểm nóng sau đây đáng được theo dõi đầu năm 2026.
31/12/202514:02:00
Những ngày cuối năm, dán mắt vào màn hình giữa tiếng ồn ào của mạng xã hội, một câu hỏi tuy cũ nhưng vẫn luẩn quẩn trong đầu người làm báo: vì sao chúng ta vẫn viết?
26/12/202510:43:00
Từ 61% đến 74% dân Mỹ nghĩ rằng Trump đã đưa nước Mỹ đi sai hướng.
“Đây là quan điểm của người viết, không nhất thiết là quan điểm của Việt Báo.”


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.