thơ Hoàng Xuân Sơn

10/03/202519:35:00(Xem: 2210)
tren dinh dtc
minh họa Đinh Trường Chinh



núi cao

     núi cao
                      núi cao
người
trên chỏm núi chờ
                                      lao

xuống trần

 

 

C Ơ Đ Ộ N G



Ầm
Ì
Của những ban mai
Con đường cổ sử
Chạy dài tân trang
Thưa em bụi náo hàng hàng
Trong tôi chết tiệt
Đa mang hệ người
Chờ vờ
Đeo một cánh dơi
Nhám nhúa tinh dịch chơi vơi phố nhà
Chen
Vồ vập
Cánh đồng ma
Tích tắc tích tắc
[Những]
Chuyến phà lật sông
Nước bơi điệu sóng tang bồng
Gã côn đồ mặt ngựa
Mông
Sỗ sàng
Khi nào em bứng mùa sang
Tôi xin một chút hiền ngoan lặng tờ
Rất buổi chiều

Một bài thơ

 

 

hxs@02&03 2025

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Họ bảo rằng cô không còn nữa, | Máu tung toé như đóa hồng. | Những bánh xe băng giá chùn lại & đông cứng. |
Xin nhau đừng lần hạt | Cây đã vắng trên đồi | Con chim mùa kêu thảm | Người ơi người người ơi
bạn bè rủ nhau về bên kia núi | thấp thoáng những khuôn mặt vãng lai | mơ hồ lật ngửa bàn tay
Cuộc đời như cuốn sách | Tôi còn cầm trên tay | Tôi còn để trên gối
thú thật có những ngày rất phiền lòng | như cá mắc cạn | vẫy vùng tìm cách vượt thoát
mùa đông có những con sâu nằm yên | gặm nhấm nỗi buồn quê hương viễn xứ
tình anh cỏ ướt đêm thâu | gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai | thương em không có ngày mai | anh đi mãi quên đời trai đã già
Bữa nay hát thánh ca buồn Buồn tôi cũng giống như buồn thánh ca
Hãy mở cửa nhà như lòng con mở | Hãy sót thương người tứ cố vô thân | Chén cơm đó con cho đi một nửa | Một nửa cho là một nửa thâm ân
Nằm nghe hơi thở bỏ thân, | tâm như chiếc lá cuối trời gió lay.