thơ Hoàng Xuân Sơn

10/03/202519:35:00(Xem: 2343)
tren dinh dtc
minh họa Đinh Trường Chinh



núi cao

     núi cao
                      núi cao
người
trên chỏm núi chờ
                                      lao

xuống trần

 

 

C Ơ Đ Ộ N G



Ầm
Ì
Của những ban mai
Con đường cổ sử
Chạy dài tân trang
Thưa em bụi náo hàng hàng
Trong tôi chết tiệt
Đa mang hệ người
Chờ vờ
Đeo một cánh dơi
Nhám nhúa tinh dịch chơi vơi phố nhà
Chen
Vồ vập
Cánh đồng ma
Tích tắc tích tắc
[Những]
Chuyến phà lật sông
Nước bơi điệu sóng tang bồng
Gã côn đồ mặt ngựa
Mông
Sỗ sàng
Khi nào em bứng mùa sang
Tôi xin một chút hiền ngoan lặng tờ
Rất buổi chiều

Một bài thơ

 

 

hxs@02&03 2025

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hai cánh tay trần trụi giơ lên cặp mắt mở tròn không chớp có nghe những tiếng kêu rừng rú trên làn da như thú dữ chạy dài ngàn khuya lửa cháy hãy nhìn lên nhìn lên sẽ thấy chiếc đầu kia gối lên những ngôi sao lạ bồng bềnh hai cánh tay ruỗi dài thẳng mãi và mồm kia cứ mãi nín câm.
Thôi không cần gõ cửa nữa không cần nữa đâu căn nhà gần chợ Tàu ở San Francisco người trọ già thế gian đã đi rồi lên chuyến tàu cùng trăng sớm mang trên tay những chùm sao khuya.