những mảng vụn không quên

15/06/202413:49:00(Xem: 2027)
Symphonie du Destin (2012) - Li Chevalier (1961-)
Symphonie du Destin (2012) - Li Chevalier (1961-)

 

 

1.

trời chiều chạng vạng

mệt nhọc mòn mỏi

thấm đẫm mùi và màu bệnh viện

trên giường người đàn bà nằm ngửa nhắm mắt

gương mặt lạnh câm  ̶ ̶ ̶  không chút vui buồn

tôi nghe lãng đãng tiếng thì thầm sụt sùi thút thít

nhưng không thấy một ai khác

khi tôi đến gần nàng vụt nắm bắt tay tôi

siết chặt

nhốt tôi vào giấc mơ  ̶ ̶ ̶ 

giấc mơ không lối ra

giấc mơ đều đặn tái diễn

và tôi mải mê luẩn quẩn theo cái bóng trong mê cung ký ức. 

 

2. 

khi chị bước vào

bỡ ngỡ

không son phấn

kịch bản rà soát tuổi thơ mỏi mệt

tua nhanh

về phía cơn mê chập chờn

đêm sâu  ̶ ̶ ̶  lênh đênh trôi theo dòng tóc

chị héo hắt

chực chờ lay rụng

heo hắt điệu ru ví dầu

sao cứ mãi ví dầu?    

  ̶ ̶ ̶  hit the road jack. 

 

3.

quyết định nổ

nhất định nổ

ừ thích nổ thì cứ nổ

nổ như sấm sét như bom tấn

bấm nút đi anh hai

bật loa đi anh ba

đây là nỗ lực hôm nay

tựa hồ những tràng cười dị hợm tưởng chừng bất tận

lồng vào phim câm  

đệm vào phim noir

tự giam mình trong ngục tù hoang tưởng.  

 

Quảng Tánh Trần Cầm

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Họ bảo rằng cô không còn nữa, | Máu tung toé như đóa hồng. | Những bánh xe băng giá chùn lại & đông cứng. |
Xin nhau đừng lần hạt | Cây đã vắng trên đồi | Con chim mùa kêu thảm | Người ơi người người ơi
bạn bè rủ nhau về bên kia núi | thấp thoáng những khuôn mặt vãng lai | mơ hồ lật ngửa bàn tay
Cuộc đời như cuốn sách | Tôi còn cầm trên tay | Tôi còn để trên gối
thú thật có những ngày rất phiền lòng | như cá mắc cạn | vẫy vùng tìm cách vượt thoát
mùa đông có những con sâu nằm yên | gặm nhấm nỗi buồn quê hương viễn xứ
tình anh cỏ ướt đêm thâu | gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai | thương em không có ngày mai | anh đi mãi quên đời trai đã già
Bữa nay hát thánh ca buồn Buồn tôi cũng giống như buồn thánh ca
Hãy mở cửa nhà như lòng con mở | Hãy sót thương người tứ cố vô thân | Chén cơm đó con cho đi một nửa | Một nửa cho là một nửa thâm ân
Nằm nghe hơi thở bỏ thân, | tâm như chiếc lá cuối trời gió lay.