Hôm nay,  

Nắng Xuân Phai

16/04/202409:37:00(Xem: 1854)
Truyện

biencat
                                          Người về giũ áo xuân phai
                                     Chút hương mùa cũ còn lay lắt chiều...
                                                                        -- BC

 

Bây giờ, việc đi về giữa Mỹ và VN thật dễ dàng. Nhưng vào thập niên 80, 90 người đi kẻ ở tưởng chừng  là biệt ly mãi mãi. Bạn đã nói với tôi như thế trong nước mắt. Và với sự ngăn cấm của gia đình, với tuổi trẻ khờ dại nông nổi, họ đã lạc mất nhau. Để rồi suốt phần đời còn lại, nỗi đau vẫn còn là vết thương rưng rức.
    Tôi xin ghi lại câu chuyện tình của bạn, như là một lời đồng cảm.

*

Cô lục tục bước vào phòng  theo chân bác sĩ giám đốc và các đồng nghiệp. Khán phòng hôm nay được trang trí thật đẹp. Bàn đại biểu trải khăn trắng muốt. Ở giữa phòng, là cây đào Nhật Tân đặt tận ngoài bắc, đơm đầy những đóa hồng rực rỡ. Những chiếc ghế thắt nơ đỏ , xếp từng hàng thẳng tắp. Một băng rôn dài với hàng chữ đỏ trang trọng : Chào mừng Phái đoàn Bác sĩ thiện nguyện Hoa Kỳ.
Mọi người vừa ổn định chỗ ngồi thì đoàn khách bước vào. Tất cả vội đứng dậy. Tiếng vỗ tay vang lên rộn rã. 
    Bác sĩ giám đốc tiến tới bắt tay trưởng đoàn. Người đàn ông trung niên lịch sự bắt tay đáp lễ, mỉm cười và đưa tay trái ra dấu chào mọi người.
    Chiếc quạt trên cao hình như quay mạnh hơn. Cô nghe đầu mình choáng váng . Cảm giác chênh chao khiến cô mất thăng bằng, phải bấu chặt vào lưng ghế phía trước. Từ phút giây đó, cô như một cái máy, cố giữ bình thản, mà không nghe thấy một điều gì.
    Theo yêu cầu của đoàn khách, ban lãnh đạo có buổi họp trao đổi ý kiến và đưa ra danh sách những bác sĩ bệnh viện sẽ làm việc với các bác sĩ thiện nguyện , trong số đó có tên cô.
    Không thể nào. Không thể nào đâu…
    Cô hấp tấp gõ cửa phòng bác sĩ giám đốc. 
    — Đây là cơ hội mà tất cả các bác sĩ đều mong muốn. Và đây cũng là mệnh lệnh.
    Bác sĩ giám đốc nghiêm giọng và khoát tay ra dấu chấm dứt câu chuyện.
    Cô bước ra hành lang, bước đi loạng choạng, suýt té. Một bàn tay vội đỡ lấy cô :
    — Quyên !
    Cô ngước nhìn lên, thảng thốt trong nỗi bàng hoàng:
    — Anh Khải.
    Là anh đó sao. Người mà cô đã dành hết cả thanh Xuân để yêu và dệt biết bao nhiêu mơ ước. Và cũng là người mà cô đã cố quên đi với trái tim tan nát. 
    Nhưng dường như thời gian chỉ làm lắng đọng, chứ không thể nào chôn vùi được quá khứ. 
    Cô vẫn nhớ như in, buổi tối cuối cùng trước khi anh đi xa mãi. Trời hôm ấy mưa lất phất. Từng cơn gió heo may se sắt. Đêm âm u không có lấy một vì sao. Cô ngồi tựa sát vào anh. Một tay anh cầm ghi đông, một tay anh nắm chặt lấy tay cô. Không ai nói với ai một lời nào. Họ đi vòng vòng qua những con đường vắng. Lá xào xạc trên cao. Cô đã nhắm nghiền mắt, ước gì tất cả dừng lại. Đêm không bao giờ qua, để những tia nắng đầu ngày chẳng bao giờ đến — thời khắc mà anh sẽ rời xa cô mãi mãi. Lưng áo anh ướt đẫm nước mưa và nước mắt cô. 
    Cuối cùng rồi cũng phải nói lời giã biệt. Anh dừng xe lại trước cổng nhà, ôm lấy vai cô:
    — Nhớ đến tiễn anh nhé. Anh sẽ chờ em.
    Cô gật đầu, nghẹn ngào. Họ cứ dùng dằng như thế thật lâu. Cái lạnh thấm vào vai áo mỏng làm cô run rẩy. Anh xót xa:
    — Em vào nhà đi. 
    Cô ghìm tiếng nấc:
    — Anh đi trước đi, rồi em sẽ vào. Em muốn nhìn anh thêm lần nữa.
    Phải khó khăn lắm, anh mới buông rời cô và lên xe. Cô nhìn theo bóng anh khuất dần cuối con đường, chìm vào trong màn đêm nhòa nhạt.
    Một  người đàn bà bất ngờ từ phía sau trờ xe tới khi cô vừa định vào nhà. Cô suýt la lên vì hốt hoảng, nhưng bà ta đã kịp cất tiếng:
    — Đừng sợ. Tôi không làm gì hại cô đâu.
    — …
    — Tôi là mẹ của Khải. 
    Cô bối rối:
    — Mời bác vào nhà.
    — Không cần. Tôi chỉ muốn nói chuyện với cô thật ngắn gọn. 
    Ngừng một giây, bà tiếp lời:
    — Tôi biết thằng Khải nhà tôi yêu cô không dễ gì dứt bỏ được. Nhưng chỉ cần cô dứt khoát, là mọi chuyện sẽ chấm dứt. Khó khăn lắm gia đình tôi mới được xuất ngoại định cư. Đừng cản bước tiến của con trai tôi.
    Bà mở ví, rút nhanh một xấp tiền dúi vào tay cô:
    — Coi như tiền đền bù cho cô. Từ đây, yêu cầu cô đừng liên lạc gì với con tôi. 
    Cô sửng sốt rơi từ bàng hoàng này đến bàng hoàng khác. Cô cắn môi đến rướm máu, run run đẩy bàn tay người đàn bà ra xa:
    — Bác không cần lo lắng. Cháu sẽ làm theo ý bác.

Phái đoàn bác sĩ thiện nguyện lưu lại Việt Nam 3 tuần lễ. Công việc thì đầy ắp, mà thời gian dường như không đủ cho họ. Kế hoạch của họ là trao đổi kinh nghiệm chuyên môn, hướng dẫn các bác sĩ bệnh viện sử dụng trang thiết bị mới và phối hợp phẫu thuật một số ca khó. 
    Không biết là tình cờ hay có sự sắp đặt, mà cô được bố trí cùng anh thực hiện những ca mổ, với tư cách là bác sĩ gây mê. Sự phối hợp của họ thật ăn ý, khiến mọi người phải nửa đùa nửa thật:
    — Đúng là một cặp đôi hoàn hảo.
    Những lúc ấy, cô bắt gặp ánh mắt anh đau đáu nhìn mình. Vâng, vị trí đó, anh và cô đã từng mơ ước suốt những tháng năm dài trên giảng đường đại học. Họ đã vẽ vời bao viễn cảnh tốt đẹp cho tương lai của mình, mà không ngờ rằng tất cả đều là ảo vọng. 
    Ngoài những lúc cần phải làm việc chung, cô luôn tránh mặt anh. Anh cũng thường giữ một khoảng cách nhất định với cô. Nhưng ánh mắt anh luôn tìm kiếm và hướng về cô bất cứ lúc nào.
    Sự hiện diện của anh làm xáo trộn cuộc sống của cô. Trái tim cô đập những nhịp loạn xạ, dù cô biết, cả anh và cô cần phải có một giới hạn. Cô đã nghĩ mình sẽ nhẹ nhõm lắm, khi đợt công tác của đoàn anh chấm dứt. Vậy mà, lòng cô đã buồn mênh mang trong buổi họp mặt tiễn biệt tối nay. Cô chọn một chỗ ngồi khuất ở góc phòng, lặng lẽ nhìn mọi người phát biểu, trò chuyện, nâng ly chúc mừng nhau và cả hát hò.
    Tiếng vỗ tay vang dội khi anh nâng cây đàn guitar khẩy lên khúc dạo đầu bài nhạc của Ngô Thụy Miên. Rồi bỗng dưng không khí trầm lắng hẳn lúc tiếng hát anh vang lên những ca từ nức nở:

Dù cho mưa, tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời
   Dù cho mây hay cho bão tố có kéo qua đây
   Dù có gió, có gió lạnh đầy, có tuyết bùn lầy, có lá buồn gầy
   Dù sao, dù sao đi nữa, tôi vẫn yêu em…”    ( Niệm khúc cuối )

Nước mắt cô chảy tràn xuống má. Cơ chừng, cô thấy anh và cô ngồi trên bậc thềm lớp học ngày nào. Nắng trải dài một vạt chiều trong khuôn viên vắng. Tiếng đàn anh từng giọt nhỏ xuống, lắng trong hồn cô và loang mãi suốt tháng năm dằng dặt sau này.
    Lẳng lặng, cô đứng lên, rời khỏi phòng , đi mãi về phía cuối hành lang. Lúc này, cô chỉ muốn ở một mình, cùng những hồi ức xa xưa.
 
Mười đầu ngón tay anh gần như ứa máu. Anh đã đàn và hát lại bài hát quen thuộc ngày nào của hai người bằng tất cả đớn đau của trái tim mình. Ánh mắt anh hướng về phía cô. Ước gì căn phòng này chỉ còn lại cô và anh. Ước gì hai lăm năm qua chỉ là cơn mộng dữ.
    Giai điệu cuối cùng chấm dứt. Anh buông đàn, lặng lẽ đứng lên rời đám đông. 
Anh tìm thấy cô nơi cuối hành lang. Dáng cô nhỏ bé và lẻ loi đến thắt lòng. Anh cởi chiếc áo khoác của mình choàng lên đôi vai mảnh khảnh.
    Họ đứng lặng bên nhau, chừng có thể nghe thấy tiếng của vì sao rơi xuống khỏi bầu trời đêm sâu thẳm. Lâu, thật lâu, anh mới cất tiếng:
    — Anh đã chờ em ở sân bay. Chờ mãi. Chờ mãi trong tuyệt vọng. Cuối cùng em đã không đến.
    — Anh đã không thôi dằn vặt mình. Giá mà ngày ấy, anh quyết đoán hơn để chúng mình không lạc mất nhau.
    Cô cười buồn, lắc đầu:
    — Anh đừng tự trách mình nữa. Chỉ là ngày đó chúng mình khờ khạo và ngây ngô quá. 
    — Bao nhiêu năm rồi, anh luôn nhủ lòng sẽ trở về đây, để hoàn thành tâm nguyện của chúng mình , là đứng cùng nhau trong ca phẫu thuật, ở một bệnh viện lớn, với danh phận là bác sĩ. Và em biết không, những ngày qua làm việc cùng em, là khoảng thời gian anh cảm thấy hạnh phúc vô cùng.
    — Vâng, em cũng thế. Cuối cùng mình cũng làm được điều mình thiết tha mong muốn.
    Anh chợt nghiêng xuống nhìn sâu vào mắt cô:
    — Ngày mai em đến tiễn anh nhé. Anh sẽ chờ em…
    Trong một thoáng, cô nghe như thời gian của hai lăm năm xưa trở lại. Đêm cũng lạnh và buồn trong giây phút chia xa.
    8:00 sáng. Bệnh nhân nhập viện trong tình trạng hôn mê cần phẫu thuật gấp. Bác sĩ Thìn và cô lập tức phụ trách ca này. Hơn hai tiếng đồng hồ tranh giành mạng sống cho nạn nhân, cô lảo đảo bước ra khỏi phòng mổ. Lúc này, cô mới chợt nhớ đến anh. Kim đồng hồ trên tường chỉ 10:10’. 
    Cô cuống quýt bàn giao ca, thay đồ, vơ vội túi xách và chạy nhanh ra cổng. Chiếc taxi vừa trờ tới, cô đã vội vàng mở cửa bước lên, giục tài xế đến phi trường. Chỉ còn 55’ nữa thôi là anh sẽ lên máy bay.
    Sân ga quốc tế kia rồi. Không kịp chờ tài xế tìm chỗ đậu xe, cô đã hối hả mở cửa bước xuống. Cô chạy như bay, dáo dác tìm bóng anh. Trước cửa phòng chờ, anh cũng đang dáo dác tìm bóng cô. 
    — Quyên, anh đây.
    Cô lặng nhìn anh. Nét mặt còn vương vẻ hớt hải. Anh mỉm cười bước đến nắm tay cô. 
    — Cảm ơn em đã đến.
    Những ngón tay cô lóng ngóng trong bàn tay anh, run rẩy.
    Người bạn cùng đoàn anh đứng bên trong phòng cách ly ra dấu gọi. Cô cúi xuống thẫn thờ:
    — Anh vào đi, muộn rồi.
    — Ừ, anh vào đây.
     Anh gật đầu, nói rất khẽ và lặng lẽ quay đi. Nhưng bất chợt, anh xoay người lại, sải những bước thật nhanh đến bên cô. Vòng tay anh ghì chặt lấy cô. Cô nghe hơi thở mình gấp gáp trong nhịp tim anh dồn dập. Thời khắc như dừng lại. Chừng như là thiên thu của đời người. 
    — Hạnh phúc và bình an, nhé em. Tiếng anh như gió thoảng bên tai cô.
    — Vâng, hạnh phúc và bình an, nhé anh. Tiếng cô cũng thì thầm như tiếng gió. Ánh mắt họ nhìn nhau thiết tha. Sâu xa tận đáy lòng họ, là nỗi xót xa lẫn niềm vui ngập tràn. Vì họ biết rằng, suốt cuộc đời này, dù xa xôi góc biển chân trời, vẫn luôn có một người yêu thương và dõi theo mình.

Cô thả bộ dọc theo con đường thênh thang nắng. Những tia nắng mùa Xuân vàng óng ánh, vờn trên những ngọn cỏ xanh mươn mướt. Có tiếng động cơ máy bay vang ầm ì trên cao. Cô ngước lên, nhìn hút chiếc máy bay đảo cánh vút vào bầu trời  xanh biếc. Mơ hồ, cô như nhìn thấy anh đang mỉm cười cùng cô, nụ cười chênh chao trong màu nắng. Thì thầm, cô lập lại câu đã nói ban nãy cùng anh:
    — Hạnh phúc và bình an, anh nhé. 

-- Biển Cát

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Dẫn nhập: chuyện này được viết khi sắp tròn nửa thế kỷ Sài gòn bị mất tên. Qua một phần đời của một vị Thầy dạy Toán, gắn liền với nhiều thăng trầm của lịch sử từ Việt Nam đến Mỹ, cùng nhìn lại những vết chân xưa với hy vọng các thế hệ kế tiếp học hỏi được nhiều điều để đưa được đất nước trở về vị trí "minh châu trời Đông"
Cây Phượng Vĩ Hoa Vàng có tên khoa học là Delonix regia var plavida thuộc họ Fabaceae có nguồn gốc từ Myanmar được sư trụ trì chùa Huyền Không Sơn Thượng mang về Việt Nam, đầu tiên được trồng ở Huế một số cây dọc theo con đường ở phố Ngô Quyền, ngã ba Phan Bội Châu, Lê Lợi... đã thu hút nhiều du khách đến ngắm cảnh và chụp hình. Hoa phượng vĩ vàng có tuổi đời lên đến 5, 6 chục năm, cây nhỏ hơn hoa phượng đỏ, ít lá và hoa có màu vàng tươi bắt mắt, thường nở từ tháng giêng, tháng hai và nở rộ và khoảng cuối tháng ba, đầu tháng tư, nên còn gọi là loài hoa “ chào mùa hè”. Hoa nở rụng tạo thành một “thảm hoa vàng” trên đường đi, gây nhiều ấn tượng cho những ai đi dạo trên những con đường này. Năm 2005, Công ty công viên cây xanh Sài Gòn mang về trồng một số nơi ở Sài Gòn nhưng chưa được nhiều.
Mùa hè quê tôi không có hoa phượng rơi, mà bắt đầu một mùa nước nổi. Nước lên cao, mênh mông ngập khắp cánh đồng và cả khoảng sân nhà mẹ. Những cơn gió trở mùa mát dịu dàng bao đêm dài mộng tưởng. Ngày sẽ lên, đời ập tới cho dù chúng ta có chờ đợi hay lãng quên. Mẹ tôi báo tin, “Tháng tới là đám cưới con Lệ. Cũng mừng cho con nhỏ, gia đình chồng giàu có. Chỉ tội là nó phải theo chồng đi xa”. Tôi nghe tin, thấy lòng trống trải vô cùng. Một khoảng trống mênh mông, cứ tràn ngập mỗi ngày một lớn. Tôi biết mình đã yêu chị thiết tha...
Trước giờ thi, một cô học trò láu táu, “Thầy bao nhiêu tuổi hả thày?” Câu hỏi từ cặp môi đỏ chót và cái nháy mắt từ cặp lông mi lướt thướt làm cả lớp cười ồ. Hồi ấy tôi vừa mới ba mươi, và tôi là ông thầy giáo bị hỏi câu ấy ngay trong lớp học, cái lớp học có quá nửa số học sinh là nữ, và tôi bị hỏi khi đang giúp học trò ôn bài thi cuối khóa. Quá bất ngờ, ông thầy sựng lại một giây, rồi thong thả trả lời, “Cái này đâu có trong đề thi.” “Em hỏi là tại vì hồi đêm em nằm chiêm bao thấy thày,” cặp môi cong chậm rãi giải thích. Cả lớp chăm chú lắng nghe. Cô học trò gật gù như chờ cho mọi người theo kịp rồi mới tiếp, “Vì vậy em cần biết tuổi thày để mua số đề.”
Năm 2015, Milana đã ba mươi tuổi, đang làm việc trong một công ty Network ở California. Mẹ nàng tỏ ra lo lắng tại sao tuổi này mà không chịu lấy chồng, mà cũng ít thấy có bạn trai; bà e rằng phụ nữ sau ba mươi lăm tuổi khó sanh nở. Nhưng nàng có lý do riêng không nói được với ai...
Cái tên Pulau Bidong nghe rất đỗi thân thương và gần gũi với nhiều người vượt biển Việt Nam lánh nạn cộng sản từ sau năm 1975 và cũng là biểu tượng của ngưỡng cửa Tự Do mà nhiều người mơ ước. Mảnh đất nhỏ bé này là một hải đảo, cách xa tiểu bang Terengganu của Malaysia khoảng một giờ đi thuyền. Nếu có cơ hội, những người thuyền nhân năm xưa nên trở lại, chỉ một lần thôi, thực hiện một cuộc hành hương trở về vùng đất Thánh. Dù không phải là một cựu thuyền nhân tạm dung nơi hải đảo hoang vu này, đôi chân lạ lẫm không quen của tôi đã đặt chân lên Pulau Bidong trong một chuyến du lịch ngẫu hứng, cho ký ức quãng đời tỵ nạn ngày xưa lần lượt trở về trong tôi.
Tả sao cho hết cảnh cổng lớn đồ sộ. Từ chân lên đến đỉnh, tràn ngập mặt nạ treo kín mít. Đủ loại mặt nạ tượng trưng cho thiện ác, xấu đẹp, đúng sai. Có cả mặt nạ Chúa, Phật, thánh thần, hiền nhân, ác tặc, vân vân. Dọc bên dưới là những thùng lớn chứa vô số mặt nạ theo kiểu treo bên trên. Người nào đi vào, tự động lựa cho mình một loại mặt nạ hợp với tính tình, mang lên, rồi mới được tiếp tục đi. Mỗi người có hai mặt nạ, một thật đã thói quen thành giả và một giả thật chồng lên.
Chúng tôi cùng cười vui vẻ tìm đường ra khỏi cổng chùa Thiên Trù tức “chùa Ngoài” để rồi tiếp tục cuộc hành trình vào chùa Hương Tích tức “chùa Trong”...
Anh nhớ rõ buổi sáng hôm đó, anh đang chăm chú theo dõi viết bài bài thi Dictée Francaise do thầy Trương Thành Khuê đọc, bỗng nhiên ngửi thấy mùi cứt, cả lớp ngẩng đầu nhìn qua bệ cửa sổ thấy có 4 người tù đẩy một chiếc xe có hai thùng phân của nhà lao Phan Rang, theo sau là môt tên lính mang súng và tay cầm roi da. Cả thầy Khuê và các bạn đều nhìn ra cha của anh, một trong 4 người tù ấy. Anh cúi xuống và tiếp tục viêt bài thi. Cuối giờ thi, nước mắt anh hoen ố bài Dictée. Thấy vậy thầy Khuê lấy tờ giấy chậm (buvard), chậm khô bài thi Dictée. Cha của anh cũng là giáo viên, có thời ông là bạn láng giềng thân thiết của thầy Khuê. Đến lúc ra về, các bạn Long Địch Trạnh, Trần Nhât Tân, Trần Văn Thì... đang đứng đợi anh bên ngoài véranda, các bạn đến an ủi và vổ về khích lệ khuyên anh cứ tiếp tục thi.
Hai đứa cùng lớp từ tiểu học. Nhà Quỳnh Lâm ở gần sân vận động. Nhà tôi ở đường Quang Trung, gần trường Chấn Hưng. Hai đứa đến trường Nữ Tiểu Học từ hai hướng khác nhau. Vậy mà vẫn cứ đi vòng, để cùng đến lớp. Hai đứa vẫn thường tắm chung trước khi rời nhà. Quỳnh Lâm mặc mấy áo đầm kiểu trong báo Thằng Bờm, Thiếu Nhi. Ba tôi bảo thủ, cho tôi diện những kiểu đầm xưa lắc, xưa lơ. Có năm, kiểu áo đầm xoáy, tay cụt rất thịnh hành. Chị Thanh Tâm xin Mạ ra tiệm Ly Ly may cho tôi một áo. Nhưng Ba bắt phải cải biên, tức là phải dài quá gối (đâu còn thuộc họ mini jupe nữa đâu), và tay phải dài che cùi chỏ.
Người con gái ngồi bất động như thế đã từ lâu lắm; dễ chừng có cả tiếng đồng hồ rồi. Trời biếc xanh, lác đác những khóm mây bông gòn trắng nõn, biển xanh thẫm phía trước, sóng dạt dào xô nhau vỗ vào ghềnh đá tung bọt trắng xóa dưới chân. Tất cả như cùng cuốn hút nàng vào cái bao la mịt mùng bí mật. Ở một góc nhìn từ bên sườn dốc đá, thấy nàng nhạt nhòa trong nắng như một phần của núi non đã hóa thạch từ ngàn năm trước. Người con gái, như tượng đá, mong hoài một điều không bao giờ xảy ra; một ước mơ không bao giờ thành sự thực; hay nàng đứng chờ trông một người đã mịt mù bóng chim tăm cá?
Ngày Hiền Phụ hay là Ngày Lễ Cha (Father’s Day) rơi vào ngày Chủ Nhật thứ 3, tháng 6 hàng năm tại Hoa Kỳ, được Tổng Thống Lyndon Johnson chính thức công nhận là ngày lễ quốc gia từ năm 1966, sau đó Tổng Thống Nixon ký thành luật, ban hành năm 1972. Theo lịch sử Hoa Ký, vào năm 1909, bà Sonora Smart Dodd lúc đó 27 tuổi, sau khi nghe diễn thuyết về ngày Lễ Mẹ tại đền Spokane tiểu bang Washington, bà nảy sinh ý muốn có một ngày đặc biệt để tôn vinh người cha, vì cha cũng xứng đáng được tôn vinh như mẹ. Tư tưởng này xuất phát từ lòng can đảm, sự hy sinh và tình thương dành cho các con của cha bà là ông William Smart. Vợ chết ngay khi sinh đứa con thứ 6 vào năm 1898, ông William Smart đã ở vậy, một mình nuôi 6 đứa con ở một nông trại miền Đông tiểu bang Washington Hoa Kỳ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.