Chùm thơ Lê An Thế

20/02/202415:55:00(Xem: 1497)
Marina Dunba
Tranh Marina Dunba.


Thơ 

Khi bài thơ rời khỏi tay tôi 
Nó có cánh.

Hoa rất gầy 

Cành mận hồng chưa nở
Thơ tôi lại gầy hơn
Đêm đọc kinh Bát Nhã
Bên kia càng mênh mông.

Tính sổ 

Năm nay tôi già hơn Allen Ginsberg 
                                                            4 tuổi 
Năm nay tôi già hơn Nguyễn Du
                                                       21 tuổi 
Năm nay tôi già hơn Charles                
                                      Bukowski 1 tuổi 
Năm nay tôi già hơn Phạm Công 
                                          Thiện 5 tuổi 
Những số 
Tôi không biết già hay trẻ 
Bây giờ tôi già hơn tuổi thọ trung bình 
                              của đất nước này 
Tôi là từng ngày từng ngày bonus
                       
Hùng chết trận 1971
Tôi không nghĩ tôi già hơn Hùng 
Tôi không nghĩ tôi làm thơ 
                                nhiều hơn Hùng 
(Ôi thời đạn bom chúng tôi ôm núi rừng mà ngủ thì thơ dại hơn là thi sĩ)
Thỉnh thoảng dấu mình 
tôi chảy khẽ một giọt nước mắt 
Để lau đi
Và cũng chỉ lau đi
thơ là để lau đi 
Có thi sĩ bán máu và cũng có thi sĩ
         viết: thơ là máu*
Tôi vẫn nghĩ Hùng là máu Hùng 
đổ xuống 
vẫn rất đau
Hơn hết những bài thơ tôi đọc
Những thơ 
Không trẻ không già
Bây giờ tôi xa em bằng con số nhiều 
Tôi nhân số đó với trời xanh
Những con số của tôi 
là 
một bài thơ còn thiếu.
*Dương Tường có lúc đã bán máu, và Sylvia Plath viết: ”tia máu là thơ”

Ngỏ lời 

Trăng vẫn đẹp 
Tôi ngỏ lời với bầu trời 
Gặp bạn bè
Tôi ngỏ lời với thành phố 
Chữ không yên 
Thơ không một chỗ 
Theo chữ và theo thơ
Tôi ngồi cà phê lề trái
Tôi vẽ nhiều vòng tròn khác nhau của 
                cuộc sống ngày thường 
Để tự giam mình 
Yêu thường trực
Thất tình thường trực 
Tôi không người yêu nhưng vẫn 
                     thất tình thường trực 
Nhiều lần tôi muốn tự tử
Nhiều lần tôi muốn đi tu
Nhiều lần tôi muốn biến mất 
Nhiều lần tôi muốn chộp thơ 
Nhiều lần thất bại 
Tôi ngỏ lời với giải ngân hà 
Có khi suốt một thời gian 
Tôi quay lại 
Ngỏ lời với một 
               bài thơ rất ngắn.

Những mặt phố 
(Gởi Phạm Tường Vân --  Giang Trang -- Nguyễn Viện)

Chữ có thể là thí dụ của sự thực
Chữ có thể là thí dụ của thơ
Nhưng tôi không thể biết 
                         em là thí dụ của một      
                               điều khác 
                                 hay ngược lại 
Em nói những mặt phố
Em hát những vườn xưa 
Em nói và em hát 
Những âm thanh từ tầng tháp cổ 
                là thí dụ của một thời 
          chiến tranh quê hương tình yêu 
 
Chúng ta ném thí dụ vào cơn say 
Chúng ta ném cơn say vào bóng tối 
Chúng ta ném bóng tối ra ngoài 
Đêm ấy tôi giữ cơn say ở lại
Đêm ấy tôi giữ bóng tối ở lại 
Đêm ấy tôi bơi giữa dòng sông cũ
Em nói những dự định 
Em hát những ru ta
Những Saigon những Hà Nội những 
Paris những California
Tôi không ngờ thành phố này có nhiều tên mới nhưng em lại mang về những ngậm ngùi rất cũ
Tôi không ngờ 
Những quán xá những vỉa hè những 
                             thế hệ sau có thực
Những mặt phố có thực
Đêm ấy thí dụ của em thành 
               những lằn ranh những 
              khoảnh khắc những tình yêu
                        những nốt nhạc 
Những thí dụ rất xa
Em nói 
và em hát 
những đâu đây 
Đôi khi một lời hát 
Đôi khi một nốt nhạc 
Đôi khi một cơn say
Đôi khi thơ 
               đều thành thác đổ 
Đêm ấy chúng ta  là biển là sông là trăng là nhịp đập của thành phố này
Ai đã ném chiếc đồng hồ qua cửa sổ 
Ai đã rời bỏ quê hương 
Ai đã vất cuốn lịch vào thùng rác
Ai đã từ chối mặt trời 
Ai đã xé vòng không thành nhiều                                 
                                         mảnh 
Ai đã đọc một thiền sư Tây Tạng để
              luyện thành mây trắng 
Ai đã hất chữ ra khỏi lòng bàn tay
Ai
Ai đã chia tay với cả thơ mình 
Đêm ấy tôi trèo khỏi cổ
Đêm ấy tôi chạy khỏi cầu thang.  
Đêm ấy có chút trăng 
            có chút khói và trăng đêm ấy         
                         lại thành trăng cũ
Để thí dụ 
bài thơ đang hiện.

(Đêm Saigon 31-01-2024)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
trong mảnh vườn nhỏ bụi cẩm chướng hôm nay | rụt rè đứng bên giàn mướp | ngàn cánh đỏ cố vươn cao tô trời chiều ráng đậm | từ dòng sông cạn gió nhợt nhạt về, tôi và những trái mướp non thở dốc
mùa xuân mang hoa về mật nắng | ta mang nhau vào khúc tự tình | áo thơ âm chữ nằm trong đất | rồi thoát thai đi bóng một mình
đứa bé cúi đầu gầm mặt | từ phía trong nhà chạy thẳng ra cửa | hay từ cửa chạy thẳng vào trong | như bị ma đuổi | không một lần dám ngoái lại nhìn bức tranh trên kính
Con đường đất ướt lầy tay nắm chặc | bước theo người mỗi bước mỗi thương chân | những mái lá nằm yên nghe gió trở | bờ môi ngon chạm hơi thở thật gần
Dưới gốc thông già | Tình ta không biên sử | Để mãi mãi không có mở đầu và kết thúc | như những quả thông lăn trên sườn đồi | Không hề chạm đáy hư vô
một buổi chiều chúng tôi về nhà thì nó biến đâu mất. | có vết máu dính trên cửa, | dấu máu chảy thành dòng. | tôi đi theo ra ngoài rồi vào khu vườn | rồi thấy nó trong bụi cây, | bị bằm nát. | một tấm giấy treo ở cổ họng toang hoác: | “tụi tao không muốn những thứ như vầy trong xóm.”
đi tìm ánh trăng cuối đường | tìm tiếng khóc giục giã đâu đó trong xóm nhỏ | tìm bức bích họa ám khói trong giấc mơ | tìm giấc mơ ngỡ là tiền kiếp | mà nghi ngại tiền kiếp nào có thật
đất thở nồng nàn thơm phải không bàn chân / chẳng có vết cứa sâu khiến nhói đau tâm thức...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.