Viết ở sân nhà cũ

07/01/202410:05:00(Xem: 2293)

altar



Đi xe bus hai tầng ở Hà Nội

 

Một bông hoa ban trắng rụng bất ngờ quẹt vào tôi tạo nên một vết xước.

Một cơn đau rát thú vị quấn chặt vào trái tim loạn nhịp vốn không được khỏe lắm của tôi.

 

Cô hướng dẫn viên bào tôi giống hoa ban trắng này trồng bạt ngàn trên núi rừng Tây Bắc đẹp lắm chú ạ mùi hương dịu nhẹ thanh khiết làm say lòng người.

 

Hà Nội mùa đông năm nay ấm áp kỳ lạ.

tôi hít thở mùi hương ban dễ chịu mà hơn bảy mươi năm tôi chưa bao giờ được một lần thưởng thức


Mai tôi về Houston Texas sợ mùi hương ban bay mất tôi phải thức nửa đêm giữ nó lại cho năm tháng lưu lãng cuối đời.

 

Xe bus chạy trong lòng Hà Nội thâu tóm cờ xí thành quách cân đai vàng son quá vãng trong sương mù trắng phất phơ bay.


Giả dụ không bao giờ còn được về lại đế đô, tôi vẫn  giữ mùi hương huyền diệu ấy trong lúc còn sống trên thế gian này ít nhất là mãi mãi

Vâng, mãi mãi..

 

Khách sạn Hà Nội Lake View

14/12/2023

 


Viết ở sân nhà cũ 
sau 18 năm xa cách


Đôi lúc chỉ cần nghe tiếng gọi
Thầy ơi, thoáng hiện khói quê nhà
Thấy liếp tranh cùn mưa xối xả
Ngôi trường phên đất, bãi tha ma

Đôi lúc chỉ cần nhìn con nước
Bèo trôi trên vô tuyến truyền hình
Đã thấy mi tâm nhòe nước mắt
Miếu cũ bia rêu mồ mẹ cha!

 

Đôi lúc chỉ cần nghe tin tức
Phan Khôi, Bùi Giáng  có tên đường
lòng gã trai già cơn rạo rực
muốn về riêng rớt một màu sương

Đôi lúc chỉ cần, đôi lúc ấy
quên ngày cơ cực dưới con mương
Đôi lúc chỉ cần đôi lúc ấy
huống chừ rong ruổi khắp quê hương     

               
Phong Nhị-Điện An

25/12/2023

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Họ bảo rằng cô không còn nữa, | Máu tung toé như đóa hồng. | Những bánh xe băng giá chùn lại & đông cứng. |
Xin nhau đừng lần hạt | Cây đã vắng trên đồi | Con chim mùa kêu thảm | Người ơi người người ơi
bạn bè rủ nhau về bên kia núi | thấp thoáng những khuôn mặt vãng lai | mơ hồ lật ngửa bàn tay
Cuộc đời như cuốn sách | Tôi còn cầm trên tay | Tôi còn để trên gối
thú thật có những ngày rất phiền lòng | như cá mắc cạn | vẫy vùng tìm cách vượt thoát
mùa đông có những con sâu nằm yên | gặm nhấm nỗi buồn quê hương viễn xứ
tình anh cỏ ướt đêm thâu | gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai | thương em không có ngày mai | anh đi mãi quên đời trai đã già
Bữa nay hát thánh ca buồn Buồn tôi cũng giống như buồn thánh ca
Hãy mở cửa nhà như lòng con mở | Hãy sót thương người tứ cố vô thân | Chén cơm đó con cho đi một nửa | Một nửa cho là một nửa thâm ân
Nằm nghe hơi thở bỏ thân, | tâm như chiếc lá cuối trời gió lay.