Trí tưởng hiện hành

21/12/202321:11:00(Xem: 1155)
Emily_Johnson
Tranh Emily Johnson.



Trí tưởng hiện hành


Ký ức nhành nhành và trơn tuột
Sương đọng trên gai lá mắc võng
Khúc đời người rạn vỡ chuông ngân
Chuỗi mây bay cùng tình phơi phóng

In hình tôi với
chân
tay
Ngồi hôm nay đã đọa đày
mai sau

Khi nằm ngủ vẫn hé cười
Mi. Và làn mắt cong vút
Thi thoảng vùng dậy xinh tươi
Hát ru mơ nhịp đời hun hút

Khi tôi viết
Thời gian lóa mắt chữ
Thơ khỏa thân
Sâu nhiệm ý

Đâu phải năm này mùa đông lạ mặt
Đè ngực sâu cồm cộm thở nông
Chiếc nút phéng ghè hoài chưa dẹt mặt
Bia bọt cứ lềnh bềnh

Cơn ho níu áo hoàng thổ
Đất bệt. Lầy
Vũng áng quê nghèo không thuốc chữa
Mùa dằm ký ức

Cứ nằm và vùng dậy
Chuỗi di động nàng có khi nhân đôi thỏa thuận đàm phán
Màn hình im
Và khô
[Nâu]

Hiện hành không vin vào khế ước
Sự thao túng của những công án viêm xoang
Phục chế bắt đầu
Run tay vẽ

Hãy pha màu cho những luống tình trắc trở
Ần náu
Và di hành


*

 

Half


Hơ háp mặt nóng
Lãnh trơ mặt nguội
Con người ở đâu
Biên giới biên giới

Những thanh tà vẹt
Bắt đầu lu câm
Con tàu vấp ngã
Không một vết bầm

Rong chơi tứ tán
Củi than tanh tách
Vồ vập mùa đông
Hai tờ phổi mỏng

Một nửa ô kìa
Một nửa kia đâu
Ai đi che mặt
Màu xanh địa cầu

Nhốt hương còng gió
Khóa trái cửa tình
Chỉ còn thoi thóp
Một vài yêu tinh

Một nửa nửa một
Cong thêm bảy vòng
Thả cho nhật nguyệt
Mặc tình thong dong

Tóc đâu mà xuống
Búi trọ hương nguyền
Hãy bền tổ kén
Dâu tằm quen tên

Người quen hơi thở
Sinh khúc tương phùng
Hãy yêu chết bỏ
Đất trời vô chung

Mùa đông ập đến
Lạnh xoáy phương nhà
Một nửa ráp lại
Đạc điền xương da

 

*

 

Giáng Sinh hậu điện


[Ho... Ho… Ho…]

Thì cũng cho nghỉ với chơ
Ho chi liên tục thuyền đò ngả nghiêng
Ho muốn vãi cả đồng tiền
Mà em cứ giú thuyền quyên một mình

 

– hoàng xuân sơn

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Dưới gốc thông già | Tình ta không biên sử | Để mãi mãi không có mở đầu và kết thúc | như những quả thông lăn trên sườn đồi | Không hề chạm đáy hư vô
một buổi chiều chúng tôi về nhà thì nó biến đâu mất. | có vết máu dính trên cửa, | dấu máu chảy thành dòng. | tôi đi theo ra ngoài rồi vào khu vườn | rồi thấy nó trong bụi cây, | bị bằm nát. | một tấm giấy treo ở cổ họng toang hoác: | “tụi tao không muốn những thứ như vầy trong xóm.”
đi tìm ánh trăng cuối đường | tìm tiếng khóc giục giã đâu đó trong xóm nhỏ | tìm bức bích họa ám khói trong giấc mơ | tìm giấc mơ ngỡ là tiền kiếp | mà nghi ngại tiền kiếp nào có thật
đất thở nồng nàn thơm phải không bàn chân / chẳng có vết cứa sâu khiến nhói đau tâm thức...
Vệt son | cháy | tịch dương hồng (*) | chao ơi môi má | còn hong giữa cười ?
buổi chiều nghe thật lạ | nhìn lên đồi mây trắng | có sợi tóc bay qua
Tôi cầm cọ lên, tô / và nói theo em, là / mặt trời màu khoai mật / là tán sắc của ly nước artichaut nhìn rõ cặn / trên chiếc bàn đêm;
Vui hay buồn ta vẫn cứ bay lên | Như cơn mộng thường giữa nhớ và quên | Để lỡ mai này không gian đặc quánh | Thì trời đất vẫn hẹn chỗ thề nguyền.
đêm sâu ̶ ̶ ̶ lênh đênh trôi theo dòng tóc | chị héo hắt | chực chờ lay rụng | heo hắt điệu ru ví dầu
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.