Thơ Hoàng Xuân Sơn

02/12/202321:01:00(Xem: 1686)

 

John Martono
Tranh John Martono.



qua sông. và những đồi viết

 

Tại sao đồi viết lên nhiều
mà không lội nước
để tiều tụy
sông
viết viết ảo tượng
mông lung
lũy thành che chắn
những khung hình

đồi buồn
chép nhược trời thu
tuổi sông xanh. rợn
viết mù uyên ương
ai thấy trăng xin qua đường
xin ghi trầm thống
của mường tượng xưa
lên đồi
viết tới cơn mưa
rồi âm lạnh hết cả mùa
sông
thai

 

*

 

cổ ngoạn

 

rửa một tầng ngôn náo động

bên này tồn đọng bên kia

hứng.  ôm đời vù chong chóng

hùng anh tận tuyệt không ngờ

 

lớn dậy đêm đen huyền chú

khắc cạn bùa hương dung thao

cánh áo bủa thời lấp lú

mòng quay đầm trạch lộ gào

 

dải đẹp nào đeo trăng bóng

vàng hoe tóc đới ngoạn mù

cỏ non truyền thần ngọc tuý

mắt lục huyền gợn như thu

 

chen dưới lồ ồ bạch tạng

róc rách tê tỉ non ngàn

khe mộng mớm dồn sương trắng

tuyết trùm đất mật bình khang

 

đá cứng thử mềm như lưỡi

lan trần đau nư vết răng

tóc buông khải tình lang chạ

tà dương rù quyến mặt bằng

 

*

 

ăn mày

 

cũng chỉ là khất thực

không có gì khác hơn

nâng niu tôi bát chữ

chờ đổi miếng thực phồn

,

con quạ bay ngoài rừng

chữ rơi từng vụn bánh

mưa trên đầu xương văn

buổi chiều cum rất mệt

những đám mây vện vằn

,

hát xẩm cung bên lề

một đoản lìa một khúc

con đường mòn mê mê

cỏ hoa miền chụp giựt

gậy chống không nẻo về

,

là xin ăn thực tại

hạt lú nằm trong chương

đóa vân thuỳ nông nổi

nằm đâu cũng lạc thần

 

– hoàng xuân sơn

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Dưới gốc thông già | Tình ta không biên sử | Để mãi mãi không có mở đầu và kết thúc | như những quả thông lăn trên sườn đồi | Không hề chạm đáy hư vô
một buổi chiều chúng tôi về nhà thì nó biến đâu mất. | có vết máu dính trên cửa, | dấu máu chảy thành dòng. | tôi đi theo ra ngoài rồi vào khu vườn | rồi thấy nó trong bụi cây, | bị bằm nát. | một tấm giấy treo ở cổ họng toang hoác: | “tụi tao không muốn những thứ như vầy trong xóm.”
đi tìm ánh trăng cuối đường | tìm tiếng khóc giục giã đâu đó trong xóm nhỏ | tìm bức bích họa ám khói trong giấc mơ | tìm giấc mơ ngỡ là tiền kiếp | mà nghi ngại tiền kiếp nào có thật
đất thở nồng nàn thơm phải không bàn chân / chẳng có vết cứa sâu khiến nhói đau tâm thức...
Vệt son | cháy | tịch dương hồng (*) | chao ơi môi má | còn hong giữa cười ?
buổi chiều nghe thật lạ | nhìn lên đồi mây trắng | có sợi tóc bay qua
Tôi cầm cọ lên, tô / và nói theo em, là / mặt trời màu khoai mật / là tán sắc của ly nước artichaut nhìn rõ cặn / trên chiếc bàn đêm;
Vui hay buồn ta vẫn cứ bay lên | Như cơn mộng thường giữa nhớ và quên | Để lỡ mai này không gian đặc quánh | Thì trời đất vẫn hẹn chỗ thề nguyền.
đêm sâu ̶ ̶ ̶ lênh đênh trôi theo dòng tóc | chị héo hắt | chực chờ lay rụng | heo hắt điệu ru ví dầu