cuối năm ngoảnh lại

06/12/202308:01:00(Xem: 692)
Balcomb Greene (1904-1990), Woman (1966)
Woman (1966) của Balcomb Greene (1904-1990); nguồn: Smithsonian American Art Museum.



cuối năm ngoảnh lại

 

#1

một chút lãng mạn

một chút mộng mơ

một chút buồn rầu

vơ vẩn

không đâu

nhẹ như tiếng nhạc the girl from ipanema

thoang thoảng

mùi cà phê lẫn trong gió biển

buổi trưa buông thả không mong đợi

trống vắng

nắng nhạt lãng đãng

chìm trong ánh mắt bâng quơ

lơ là trong từng nhịp thở

những ngày cuối năm ngoảnh lại ngó khoảng mờ

âm thầm trăn trở

lục ký ức tìm một biểu tượng tựa bùa mê.

 

#2.

nàng vẽ bằng những ngón tay định mệnh

bức tranh không đề sẩm tối

tựa hồ đời quặn thắt

ngồn ngộn bất trắc phân ly

 

gom góp chuỗi dài ảo ảnh  

hai bàn tay mỏi nhừ không đủ bao phủ một góc trời

đôi khi tôi hoài nghi tất cả chỉ là thú tiêu khiển

nhằm che giấu nỗi hốt hoảng bâng quơ

 

ảo giác lắm khi cũng cần thiết

như hơi thở như nhịp tim

để tin nàng vẫn hiện hữu trong cõi này

dù nàng chơi trò cút bắt

lẫn khuất đâu đó trong vũ trụ đa chiều

 

cuối năm ngoảnh lại nhìn bức tranh dang dở

vẫn ánh mắt vô tư

vẫn chiếc áo khoác quá khổ không thay đổi

trời chiều bất chợt ướt sũng

dìm tôi trong nỗi nhớ khôn nguôi. 


*

maggie

 

tôi gọi khàn giọng

maggie không buồn quay lại

mùa hè qua nhanh

con chó già đã điếc

 

chiều cuối năm mưa lất phất

ngày tháng ngả màu

thở hồng hộc như thiếu dưỡng khí

trong cơn khò khè hen suyển

 

chữ nghĩa đột ngột run rẩy

động kinh cho đến bầm dập

rạn nứt lồng ngực

lậm vào tủy xương

 

cuối cùng bóng tối quờ quạng đến 

maggie nằm co ro một góc sofa

mười bốn năm tuổi chó

(tương đương hơn bảy mươi năm tuổi người)

thời gian có bao giờ khoan nhượng. 

 

– Quảng Tánh Trần Cầm

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Lê An Thế -- Một du tử làm thơ, từ bao năm nay, tưởng xa xôi, nhưng rất gần. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Xôn xao chút nắng chiều xưa / Nghe ra câu hát đẩy đưa bạt ngàn / Tiếng dần xa, tiếng vọng còn… / Bóng sầu theo những véo von trùng trùng...
Cứ thử đi, ngươi không thể hủy diệt di tích vĩnh hằng của trái tim con người-tình yêu. (Victor Hugo)...
nước Việt dù vui hay buồn | cũng là thứ | mẹ không còn sở hữu | tài sản của bà không nhiều như vậy | tài sản hôm nay ở trên thân thể con người | khi cần, có thể mang thế chấp hay bán đi | là những thứ mà bà không còn giữ được
Chiều 30 tháng Chạp Giáp Thìn, đọc và nhớ thi sĩ Vũ Hoàng Chương sinh ngày 5 tháng Năm, Bính Thìn, 1916, mất ngày 6 tháng Chín, Bính Thìn, 1976 - nguyên vẹn con rồng.
Việt Nam từ xưa theo nền văn minh nông nghiệp lúa nước, nên thời vụ của cây trái hoa lúa lập trình nhịp sống con người, từ nếp sống cho đến những tin tưởng tâm linh. Khi đồng lúa nghỉ ngơi, hoa đào hoa mai chớm nụ đầu mùa, người dâ n quay về tụ tập vui chơi ăn uống, từ đấy mà có một mỹ tục gọi là Tết (được phiên âm theo chữ Hán là Tiết, có nghĩa là đốt tre đốt trúc, nghĩa rộng là một đoạn thời gian trong năm), rơi vào lúc cuối một năm, thời điểm kết sổ và dấy lên niềm hy vọng cho năm mới. Gần đây có người đặt vấn đề có nên bỏ tục ăn Tết không. Tại sao vậy? Cây cỏ còn sửa mình để thay lá đơm hoa đón khí tiết đẹp của trời đất, can cớ chi con người phải bỏ niềm vui mừng đón năm mới với một mỹ tục đẹp đẽ là Ăn Tết? miễn là đừng Tháng Giêng là tháng ăn chơi (ca dao) thôi.
Hòa Thượng Thích Tuệ Sỹ là một vị học giả uyên bác về Phật giáo, nguyên giáo sư của Đại học Vạn Hạnh tại Sài Gòn, nhà văn, nhà thơ, dịch giả và là một người bất đồng chính kiến với nhà cầm quyền và đã bị cầm tù trong nhiều năm. Năm 1998, Hòa Thượng được tổ chức Human Rights Watch tặng giải thưởng về nhân quyền Hellmann-Hamett Awards. Hòa Thượng là Xử lý Thường Vụ Viện Tăng Thống của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống Nhất. Hòa Thượng thông thạo tiếng Trung Quốc, tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Pali, tiếng Phạn và tiếng Nhật, đọc hiểu tiếng Đức. Hòa Thượng được giới học giả Việt Nam đánh giá cao vì đã công bố nhiều tiểu luận, chuyên khảo, thơ và nhiều công trình dịch thuật Phật giáo từ tiếng Phạn, tiếng Trung Hoa và tiếng Nhật, được coi là nhà sư uyên bác nhất của Phật giáo Việt Nam, đã soạn thảo quyển Bách Khoa Phật Học Đại Tự Điển.
Thông cao cuộn vỏ ngự hàn / quả khô chặt ruột vén quang nửa đồi / cõng lưng ngày thở trả hơi / em sang giúp nhóm mớ phơi củi già...