Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Một Chút Hy Vọng… Từ Đầu Xuân

17/04/201400:00:00(Xem: 2856)

Đó là niềm hy vọng vào Cung Hoàng Kim Show #2, của một số gia đình Thương Binh và Quả Phụ - VNCH, từ đầu xuân Giáp Ngọ 2014 vừa qua. Sau buổi trình diễn Show ca nhạc và thời trang, ngày 12/10/2013, Ban Tổ Chức đã dự định chỉ cần thêm thời giờ để xem xét danh sách và hoàn cảnh của bao nhiêu người đã gửi Đơn Xin Cứu Giúp, xác minh lại cho đúng địa chỉ của người nhận, rồi gửi tiền về Việt Nam, trong khả năng tài chánh của Show, như lần trước, là xong nhiệm vụ. Nhất là ba tháng ròng rã trước đó, gia đình cô Cung Hoàng Kim và Nhóm Biển Xanh đã chăm lo bao việc cho show diễn, nay ai cũng muốn nghỉ ngơi.

Nhưng việc đời thường gặp khó khăn, không biết trước. Sau Show, Ban TC đã bất ngờ nhận được nhiều Tiếng Kêu Cứu (cần thêm tiền để lợp mái nhà) của gia đình các cựu chiến binh VNCH bị Bão Haiyan Tháng 10 (từ Phi Luật Tân, cơn bão dữ đã di chuyển sang VN). Họ cho biết nhà sập hoặc tróc mất cả mái, nước ngập tràn khắp nơi, mất tài sản và hoa mầu trồng trọt, họ đang lạnh và đói… Nhưng đó là trách nhiệm xã hội hàng đầu của kẻ cầm quyền VC, những tên tỉ phú, triệu phú CS (do tham nhũng khắp nước) phải giúp dân, nhất là khi có thiên tai. Do đó, chúng ta, những người Việt hải ngoại chỉ trợ giúp trong khả năng, với Tấm Lòng là quý rồi. Vì vậy, gia đình CHK đã tự nguyện giúp thêm cả ngàn USD nữa và gia đình anh chị Hiền-Dung cũng ủng hộ cả trăm đồng, vào lúc chót, để tiếp cứu các gia đình bị bão, vì show ca nhạc đã kết thúc, rất khó gây quỹ thêm...

blank
Hình ảnh từ thiện giúp thương binh VNCH.

Có một vài gia đình (bị bão) tha thiết mong ước mái nhà sập của họ được lợp lại trước khi mùa lạnh đến, để cả nhà được ấm áp hơn, nên việc gửi tiền giúp họ sớm, là việc ưu tiên. Sau nhiều ngày gian nan làm việc, Ban TC đã khéo léo gửi tiền đúng chỗ, đúng người, đúng lúc, nên các Thương Binh đã nhận được tiền đầy đủ (quan trọng là không để cho công an VC địa phương biết) và xúc tiến ngay việc lợp lại mái nhà yêu quý của họ. Thật là thỏa lòng khi nhận được những tấm hình, họ tự dựng các tấm fibros trên mái nhà, với niềm vui vô hạn… Họ cho biết gia đình họ có thể chịu đói nhưng không muốn chịu lạnh cùng một lúc… Quả là hợp lý!

Một số anh em nghèo khác lại thổ lộ là họ muốn có Một Buổi Gặp Nhau để Mừng Xuân với những chiếc bánh chưng xanh (mới vớt ra khỏi nồi nấu, còn nóng hổi), chén trà thơm Việt Nam (chứ không phải trà độc hại của Trung Cộng) và phong bì đỏ lì xì, tượng trưng (không có chữ Tầu trên phong bì). Cung Hoàng Kim Show #2 cũng đã đáp ứng nguyện vọng của 24 anh em cựu chiến binh nầy. Nhưng vấn đề là phải nhờ người mang tiền đến tận nhà họ kín đáo, trước Tết (mà côn đồ và công an địa phương chưa biết, ngay lúc đầu), vì sau khi đã nấu được bánh chưng rồi là xong, chúng có biết cũng không còn tiền để lấy được... Biết họ khổ như vậy, người Việt ở hải ngoại, đừng tự nhiên hưởng Tự Do, mà không dạy con cháu biết Họ Là Ai? Cũng đừng quên các gia đình cựu chiến binh Miền Nam nầy (đang sống khổ sở và bị công an canh chừng ở trong nước); đừng hèn và sợ VC đến nỗi không dám ủng hộ các chương trình giúp Thương Binh & Quả Phụ-VNCH ở hải ngoại, vì sợ… “VC biết mặt thì không về VN du lịch hoặc làm ăn với VC được.”

blank
Hình ảnh từ thiện giúp thương binh VNCH.

Bây giờ hãy nói về Các Người Vợ Lính-VNCH ngày xưa, họ thật là tuyệt vời!!! Các chị đã nhanh nhẹn mua nếp, lá chuối, đậu xanh, thịt mỡ… thơm ngon. Rồi tự gói bánh và nấu lấy. Giai đoạn cuối thì nhờ vài anh chồng Thương Binh ra ngồi tiếp lửa, canh nồi bánh, kèm luôn việc giữ cháu, để các chị còn về nhà lau dọn bàn thờ, cúng ông bà, đêm 30 Tết. Rõ ràng, các chị vợ tài đức nầy (vừa đảm-đang việc nhà, việc đời; vừa biết giữ Công, Dung, Ngôn, Hạnh, của một phụ nữ nhân hậu Miền Nam), luôn luôn hy sinh cho chồng con được yên vui. Đó là một lý do CHK Show muốn giúp các Quả Phụ sau khi người chồng quân đội của họ qua đời, để họ được an ủi, trong cái xã hội bạo lực mà cả nhà họ thường bị theo dõi và kỳ thị, dù gần 40 năm, sau khi chiến tranh Việt Nam (1950-1975) đã chấm dứt.

Có một Quả Phụ của một Cán Bộ Xây Dựng Nông Thôn (VNCH, trước năm 1975), mà chúng tôi xin được giấu tên và giấu mặt, vì sự an toàn của bà trong một đất nước không có Nhân Quyền, như Việt Nam hiện nay. Sau khi CHK Show #2 gửi một số tiền để bà mua rau, củ, hành lá… bán, theo ước muốn, bà đã gửi thư cho biết như sau: “… Thưa Quý Cô, vừa rồi, quý cô có gửi tiền để tôi mua rau, quả, hành, củ… bán, được 2 ngày rồi, luôn tiện gần Tết, thấy có lời, tôi rất vui… Tôi bớt vất vả bắt ốc hàng ngày mà chẳng đươc là bao. Xin chúc toàn gia đình quý cô năm mới, nhiều an lành…”

Gần 40 năm sau, một quân nhân khác vẫn còn nhớ đến: “Trách Nhiệm, Tổ Quốc, Danh Dự, (từ quân đội VNCH), dù có hy sinh cũng không tiếc bản thân.” Ông còn nhắc cái thời tuổi trẻ đẹp trai, oai hùng của ông ngày xưa khi khoác áo chiến binh. Hãy để cho những người lính ngày xưa được mơ mộng… Những ai thô bạo muốn giết chết mộng đẹp và mộng lành của người khác đều có tội.

blank
Hình ảnh từ thiện giúp thương binh VNCH.

Sau hết là thư của một cựu quân nhân thay mặt 24 anh em TB. Họ cám ơn chúng ta đã góp công góp sức, giúp họ được hưởng Chút Xuân Giáp Ngọ 2014, ấm áp, vào mùa bão lạnh năm nay. Họ cũng mong đồng bào Hải Ngoại giúp họ có những Mùa Xuân kế tiếp, để họ không bị bỏ quên… Vậy những người Việt tha hương nào, Còn Có Lương Tâm, hãy đoàn kết và ủng hộ nhau, hãy dùng thì giờ và tài năng để làm việc giúp họ, hoặc phuc vụ xã hội đang cưu-mang chúng ta. Đó là nghĩa vụ chung của người Việt hải ngoại. Đừng mang tiền về VN du lịch thường xuyên, làm giầu cho VC và những kẻ làm ăn chung với chúng. Đừng đánh phá nhau (hãy đánh kẻ ác). Đừng cư xử nhỏ mọn, thâm hiểm với nhau, sau lưng (hãy đối đầu ngay mặt với CSVN qua bài viết, lời ca, diễn văn, cuộc biểu tình…). Đừng dùng lời bất nhã, thiếu văn hóa với nhau (nhất là giữa những người cùng phục vụ Cái Chung). Đừng dại nghe một bên hoặc phe nhóm mình (mà không vận dụng trí tuệ, để suy nghĩ, và hỏi han thêm phía bên kia, rồi mới có ý kiến, cho công bình), bởi vì có những việc: “thấy vậy, mà không phải vậy”... Khi vội vàng kết án người khác chính là kết án chính mình, về sau phải hối hận vì tự hại… khó sửa lại được…

Tóm lại, Trí Tuệ sáng suốt, không thành kiến (Wisdom without prejudice) và Tình Thương mở rộng (Compassion with an open mind) là hai yếu tố cần thiết và đáng quý nhất của mỗi con người trong cõi đời nầy, để giúp nhau tồn tại và phát triển, dù sống trong bất cứ xã hội nào.

Nhưng trước khi muốn giúp đồng bào, đồng đội ở quốc nội, hoặc đóng góp vào cộng đồng đang sinh sống, người Việt hải ngoại cần nhớ: Đừng đầu hàng (kẻ ác, bọn xấu). Đừng mất hy vọng (khi làm việc đúng và việc thiện). Đừng phản bội lý tưởng Độc Lập, Dân Chủ, Nhân Quyền cho quê hương VIệt Nam, và đừng bỏ mất Đạo Đức Làm Người với các đức tính cơ bản: Liêm Sỉ, Nhân, Lễ, Nghĩa, Trí, Tín. Cùng ý tưởng tương đồng của Phương Tây, Christopher Reeve cũng đã lên tiếng vững mạnh, hùng hồn: Don't give up. Don't lose hope. Don't sell out.

Ngày 12/4/2014 - GS Trần Thủy Tiên, M. A. in Human Sciences

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Như vậy rõ ràng đã có những xung đột về quan niệm sáng tác của các Văn nghệ sỹ yêu chuộng tự do chống lại chủ trương kiểm soát, viết theo chỉ thị, hát theo viết sẵn của Tuyên giáo và của Tổng cực Chính trị quân đội. Hai lối đi này sẽ không bao giờ gặp nhau, dù đảng có quanh co, lèo lái thế nào cũng khó mà giữ chân được các Văn nghệ sỹ cấp tiến không bỏ đảng chạy lấy người.
Cũng vào ngày này, bà Angela Merkel sẽ từ giả chính trường, sau 16 năm làm Thủ tướng và 31 năm làm dân biểu. Nhưng một vấn đề là bà sẽ để lại những gì cho nước Đức? Liệu Đức sẽ có một khởi đầu mới đầy hứa hẹn hay lại trở thành kẻ ốm yếu của châu Âu trong 4 năm kế tiếp? Hầu hết các quan sát viên quốc tế đều có những các bình luận khác nhau mà sau đây là bản dịch những ý kiến tiêu biểu.
Mô hình phát triển của Trung Quốc có thể được tóm tắt như sau: (1) hạn chế tiêu thụ trong nước để (2) gom góp tiết kiệm trong dân chúng nhằm (3) hỗ trợ cho đầu tư. Nếu so sánh cho dễ hiểu thì mô hình này cũng giống kiểu nhà nghèo bớt tiêu xài (hạn chế tiêu thụ) để dành tiền (tăng tiết kiệm) đầu tư cho tương lai (giáo dục con cái, mở cửa hàng buôn bán).
“Mẹ nó bán ruộng, bán vườn để chung tiền cho nó đi, cứ mong nó mang đôla về chuộc đất, xây nhà như những người có thân nhân Việt kiều. Bây giờ nó chết, chưa kịp nhìn thấy tờ đôla xanh. Trước khi chết nó tựa vai em lầm bầm 'Mẹ ơi! Con không muốn làm Việt kiều. Con muốn về nhà. Con muốn cơ cực ở nhà với mẹ suốt đời.' Giọng nó như đứa trẻ con ba tuổi.” (Tâm Thanh. “Người Rơm”. Thế Kỷ 21, Jul. 2010). Đối với nhiều người dân Việt thì muốn sống như một ngư dân nghèo nơi vùng biển quê hương (như ông Dang) hay mong “muốn cơ cực ở nhà gần mẹ suốt đời” (như cô Tuyết) e đều chỉ là thứ ước mộng rất xa vời trong chế độ hiện hành.
Vụ «khủng hoảng thế kỷ» xảy ra đột ngột và gay gắt qua vụ tàu lặn Pháp-Úc tưởng chừng như khó mà hàn gắn lại được tình đồng minh kỳ cụu xưa nay nhưng rồi cũng thấy nhiều dấu hiệu tích cực để tin chắc trời sẽ lại sáng.
Nguyễn Khải, Nguyễn Mộng Giác, Võ Phiến đều đã đi vào cõi vĩnh hằng. Lớp người Việt kế tiếp, đám thường dân Bốn Thôi cỡ như thì sống cũng không khác xưa là mấy. Tuy không còn phải “né viên đạn của bên này, tránh viên đạn của bên kia, đỡ ngọn roi của bên nọ” như trong thời chiến nhưng cuộc sống của họ (xem ra) cũng không được an lành hay yên ổn gì cho cho lắm
Như vậy là bao trùm mọi lĩnh vực quốc phòng, an ninh xã hội có nhiệm vụ bảo vệ đảng và chế độ bằng mọi giá. Nhưng tại sao, giữa lúc tệ nạn tham nhũng, lãng phí, tiêu cực, suy thoái đạo đức, lối sống và tình trạng “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” trong nội bộ vẫn còn ngổng ngang thì lại xẩy ra chuyện cán bộ nội chính lừng khừng trong nhiệm vụ?
Nhật báo Washington Post của Mỹ ghi nhận là: “Tổng thống Pháp Macron vốn dĩ đã rất tức giận khi được tham vấn tối thiểu trước khi Mỹ rút khỏi Afghanistan. Điều đó bây giờ đã tăng lên. Chính quyền Biden nên xem xét sự không hài lòng của Pháp một cách nghiêm túc. Hoa Kỳ cần các đối tác xuyên Đại Tây Dương vì đang ngày càng tập trung chính sách đối ngoại vào cuộc cạnh tranh cường quốc với Trung Quốc. Và trong số này, Pháp được cho là có khả năng quân sự cao nhất.
Sau khi tấm ảnh người đàn ông đi xe máy chở người chết cuốn chiếu, chạy qua đường phố của tỉnh Sơn La (vào hôm 12 tháng 9 năm 2016 ) được lưu truyền trên mạng, Thời Báo – Canada đã kêu gọi độc giả góp tay ủng hộ gia đình của nạn nhân. Số tiền nhận được là 1,800.00 Gia Kim, và đã được những thân hữu của toà soạn – ở VN – mang đến tận tay gia đình của người xấu số, ở Sơn La.
Công bằng mà nói, ngày càng có nhiều sự đồng thuận là chúng ta cần phải làm nhiều hơn nữa để ngăn chặn các hành động của Trung Quốc trong khu vực. Sự răn đe đòi hỏi những khả năng đáng tin cậy. Liên minh mới này phù hợp với lý luận đó.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.