Hôm nay,  

Putin tới giờ phán xét?

08/10/202210:47:00(Xem: 4444)
Bình luận chiến cuộc Ukraine

putin

Nghĩ chắc nay tới lúc Ukraine muốn đàm phán để giải quyết xung đột giữa hai nước, Putin vội lên tiếng kêu gọi Ukraine hãy ngưng bắn ngay, cả mọi cuộc tấn công vào vùng tự trị khác và tới bàn đàm phán. Hôm 30/09/22, để chánh thức đánh dấu « dành dân chiếm đất » trên lãnh thổ chủ quyền Ukraine, Putin cho tổ chức trưng cầu dân ý ở 4 vùng có nhiều dân gốc nga theo Putin như Luhansk, Donetsk, Kherson và Zaporijia. Kết quả trưng cầu dân ý, dĩ nhiên phải đạt được 98%, như năm 2014 ở Crimée. Và không khác Việt Nam XHCN mỗi lần bầu cử? Phải chăng nhờ Putin học tập ở Nguyễn Phú Trọng?

 

Có kết quả đúng như ý rồi, Putin liền tổ chức ở Moscou, giữa những người theo ông, lễ kết nạp những vùng này vào xứ Nga. Ông tuyên bố: « Dân của Luhansk và Donetsk, của Kherson và Zaporijia từ nay trở thành công dân của ta vì đã bỏ phiếu chọn lựa tương lai chung với ta, một sự sáp nhập trọn vẹn với ta ». Mở đầu buổi lễ, Putin không quên lặp lại những lời tố cáo Tây phương phá hoại 2 ống dẫn ga Nord Stream 1 và 2 dưới biển Baltique. Kết thúc buổi lễ, Đại diện « bốn vùng tự trị » cùng với Putin ký thỏa ước về với mẫu quốc. Mọi người cùng vỗ tay, cùng nắm tay nhau và cùng hét to khẩu hiệu « Nga ! Nga ! Nga !».

 

Tây phương và Huê Kỳ đều cười cho rằng trưng cầu dân ý với 98% kết quả « đồng ý » chỉ là trò hề mà Putin lại diễn quá lố bịch. Cả việc 4 vùng tuyên bố là Cộng hòa tự trị cũng là láo nữa. Không được chánh phủ nào thừa nhận. Nhưng Putin vẫn làm. Để rửa mặt chăng? Hay thật sự nó có hậu quả nghiêm trọng? Phải chăng hậu quả đó là cho phép Putin sử dụng võ khí nguyên tử chiến thuật bảo vệ lãnh thổ của mình như Putin nhiều lần buông lời ngầm đe dọa?

Thỏa ước ký chưa kịp ráo mực thì thành phố Lyman có giá trị chiến lược với 20 000 dân thuộc vùng Donetsk liền bị Ukraine tiến chiếm lại, quân Nga tháo chạy mà Putin tuyên bố là quân đội Nga chỉ rút lui chiến thuật.

 

Phản ứng của Ukraine và Tây phương

 

Đáp trả lời kêu gọi đàm phán của Putin, TT Zelensky nhấn mạnh ông « không nói chuyện với Nga khi mà Putin còn nắm chánh quyền. Ông chỉ nói chuyện với ông Tổng thống mới của Nga mà thôi ». Sau lễ Putin ký sáp nhập vào Nga 4 vùng vừa được trưng cầu dân ý, ông Dmitry Kouleba, Tổng trưởng Ngoại giao của Ukraine, liền tuyên bố « Ukraine sẽ tiếp tục giải phóng lãnh thổ và dân chúng của mình. Không có gì làm thay đổi Ukraine hết cả. Chúng tôi tiếp tục giải phóng đất đai và dân của chúng tôi để tái lập sự toàn vẹn lãnh thổ của chúng tôi ».

 

Về phía Pháp, TT Macron tố cáo Putin xâm lăng Ukraine là « trở lại thời chủ nghĩa đế quốc thực dân ». Trước diễn đàn LHQ, ông than phiền « Những ai im lặng hôm nay, dầu muốn hay không, hoặc bí mật đồng lõa, là phục vụ cho thứ chủ nghĩa đế quốc mới, cho thứ « chủ nghĩa khuyển nho » ( le cynisme -- vô liêm sỉ) đương thời, nó phá nát cái trật tự thế giới và làm sụp đổ nền hòa bình của chúng ta ». Tòa Bạch Ốc nói rõ là Huê Kỳ không bao giờ nhìn nhận 4 vùng của Ukraine bị Putin chiếm đóng nói là bảo vệ dân Nga, chống Quốc xã và sáp nhập vào lãnh thổ Nga.

 

Các nhà lãnh đạo 27 quốc gia trong NATO/ OTAN cùng lên án việc Putin chiếm lấy đất đai của Ukraine là trái phép và còn làm tổn thương tới nền an ninh thế giới. Họ nói rõ là không bao giờ thừa nhận thứ trưng cầu dân ý phi pháp, vi phạm nền độc lập, sự vẹn toàn lãnh thổ của Ukraine. Những nhà lãnh đạo này nói thêm « Những quyết định của Putin là hoàn toàn vô nghĩa, không giá trị. Crimée, Kherson, Zaporijia, Donetsk và Louhansk là của Ukraine. Chúng tôi kêu gọi tất cả các quốc gia và các tổ chức quốc tế hãy không công nhận sự chiếm đất đai bất hợp pháp của Putin vì đó là vi phạm luật quốc tế và quyền căn bản của Ukraine về độc lập, chủ quyền và vẹn toàn lãnh thổ ». Các nhà lãnh đạo Âu châu tái xác nhận « Ukraine có quyền tự vệ chống lại sự xâm nhập của Nga, lấy lại sự kiểm soát lãnh thổ và giải phóng những vùng bị chiếm đóng trong phạm vi biên giới quốc gia được quốc tế công nhận ». Sau cùng, Âu châu xác nhận « tiếp tục viện trợ cho Ukraine về kinh tế, quân sự, xã hội và tài chánh cho tới khi nào còn cần ».

 

Riêng hôm thứ hai 03/10/22, khai giảng Quốc Hội, nhơn thảo luận về chiến tranh Ukraine, bà Elizabeth Borne, Thủ tướng Pháp, mở đầu phiên thảo luận bằng cách « tái xác nhận Pháp cương quyết giúp Ukraine chống lại Nga. Mục tiêu của chúng ta vẫn như từ lúc đầu là làm cho cái giá chiến tranh mà Nga không thể chịu nổi, đánh mạnh lên nền kinh tế để Putin không thể tài trợ cho chiến tranh lâu dài. Vì chính Nga đã mở ra cuộc chiến. Chính Nga đã đẩy chúng ta phải phản ứng ». Bà tiếp « Biện pháp phong tỏa tiếp tục khi mà Putin vẫn còn gây chiến. Bỏ biện pháp trừng phạt là bỏ rơi Ukraine. Là từ bỏ những giá trị của chúng ta. Là chúng ta đầu hàng Nga. Nước Pháp, lòng yêu nước, không phải là sự bỏ rơi. Không phải là sự từ khước. Không phải là sự khuất phục ».

 

Kinh tế Nga đang khựng lại. Lạm phát tăng vọt. Đời sống xã hội bấp bênh. Dân chúng, nhứt  là giới trẻ, đã bắt đầu công khai chống Putin xâm chiếm Ukraine và biểu tình trên cả nước chống lệnh động viên vừa ban hành.

 

Putin trước những phán xét

 

TT Biden, hôm 24/02/22 đã nói Putin là tên xâm lược. Mọi người sẽ thấy cái giá mà hắn sẽ phải trả chỉ trong gần đây thôi. Qua ngày 26/03/22, ông nói rõ hơn « Con người đó (Putin) không nên cầm quyền lâu hơn nữa ». Sau cùng, ngày 12/04/22, ông tuyên bố về hố chôn tập thể 450 xác khai quật được ở  Izium « Với tôi, chuyện này không khác gì hơn chủ trương diệt chủng. Ngày càng  thấy rõ Putin muốn xóa bỏ hẳn luôn  ngay cả ý nghĩ có thể trở thành  một người Ukraine ». Cả những người trước đây tưởng như là bạn đồng hội đồng thuyền với Putin như Xi của Tàu, Erdogan của Thổ và Modi của Ấn Độ, nay đều tỏ ra quan ngại cho số phận của Putin và đã rẻ gắp, quay lại, tập trung lo cho quyền lợi nước mình.

 

Trước Âu châu, bà Ursula von der Leyen, Chủ tịch Ủy Hội Âu châu, đã mạnh mẽ tuyên bố sẵn sàng đưa Putin ra trước Tòa Hình sự Quốc tế. Dĩ nhiên bà cũng biết muốn làm được chuyện này thì phải chiến thắng Nga và bắt được Putin để ông ta trả lời trước Tòa về những việc mà ông đã làm. Nhưng về mặt pháp lý Tòa án Hình sự Quốc tế có thể xét xử Putin được không khi mà Nga và Ukraine đều không tham gia Qui ước Rome?

 

Xin thưa « rất được » bởi Ukraine năm 2015, sau vụ Crimée bị Putin chiếm lấy, đã chánh thức nhìn nhận Tòa án Hình sự Quốc tế có đủ thẩm quyền trên lãnh thổ Ukraine.

 

Nhưng xét xử Putin với những tội gì?

 

Bà Ursula von der Leyen đưa ra « tội ác chiến tranh ». Ông Jean-Yves Le Drian, Tổng trưởng Ngoại giao Pháp, tố cáo Putin về « tội chống nhơn loại ». Quốc Hội Âu châu nêu lên « tội xâm lược ». TT Zelensky khám phá ra hố chôn tập thể ở Bucha lên án « tội diệt chủng ». Tội danh này được TT Biden lặp lại để buộc tội Putin.

 

Sau khi điều tra, trong báo cáo về tội ác Putin vi phạm, hai tội được ghi nhận rõ hơn hết là « tội ác chiến tranh »« tội ác chống nhơn loại ». Về tội xâm lược bị bỏ qua vì Ukraine không tham gia Qui ước Rome. Nhưng bà Rachel Linton, luật sư của Tòa án Hình sự Quốc tế, nhắc lại một tiền lệ là tại sao không lập một tòa án đặc biệt như vụ Yugoslavia và Rwanda?

Riêng tội của quân lính Nga hãm hiếp phụ nữ ở Ukraine là vô cùng nghiêm trọng vì đó là thứ vũ khí triệt hạ tập thể vừa thể xác vừa tinh thần dân chúng nhưng rất tiếc là chưa được quy định cụ thể trong danh sách tội phạm chiến tranh.

 

Để đưa Putin và bè đảng ra trước Tòa án Quốc tế, ngoài danh sách tội ác đã có, còn phải có nhơn chứng và bằng chứng. Thật phi thường là ban điều tra làm việc này tại chỗ trong lúc chiến tranh đang diễn ra để thu thập bằng chứng và cả nhơn chứng. Trường hợp này thật sự cho tới nay chưa từng xảy ra.

 

Cái kẹt cuối cùng để cho Tòa án làm việc là bắt cho được Putin. Có thể cho Cảnh sát Quốc tế (Interpol) phát lệnh truy nã quốc tế. Tội hình sự mang tánh cách cá nhơn nên Putin là Tổng thống vẫn bị chi phối. Vậy Putin sẽ chạy trốn xin tỵ nạn ở một nước không tham gia dẫn độ tội nhơn? Như Iran hay Syria?

 

Nếu bắt được Putin đưa ra xét xử, ông ta sẽ bị tù và phải đền những thiệt hại vật chất và nhơn mạng cho Ukraine do ông chủ trương gây ra chiến tranh. Trước đây không lâu, Slobodan Milosevic, Tổng thống Serbia,  bị phạt tù về những tội ác do ông gây ra trong chiến tranh ở Yugoslavia, chết trong tù của La Haye năm 2006.

 

Putin đủ tiền bỏ ra đền cho Ukraine vì tài sản riêng của ông do lấy của Nga từ ngày cầm quyền tích trữ tới nay có không dưới 200 tỷ USD. Không tính tài sản của đám cùng phe cánh với Putin vì đám này cũng phải ra Tòa để lãnh án luôn. Theo bà Roberta  Metsola Chủ tịch Quốc Hội Âu châu «... về tất cả những tội ác tày trời đó, có một người và có một nhóm chung quanh hắn cùng trách nhiệm ».

 

Ngoài ra xin nhắc lại, trước đây, nhà tiên tri người Anh, ông Craig-Hamilton Parker, có phổ biến những tiên đoán của ông về Nữ hoàng Anh, về TT Biden, về Putin và về Xi. Về Nữ hoàng Anh, lời tiên tri của ông là « Nữ Hoàng làm lễ 70 năm ở ngôi xong là chết » nay đã ứng nghiệm. TT Biden sẽ không làm Tổng thống Huê Kỳ nữa. Chờ coi. Còn Putin, ông quả quyết « cuối cùng thì Putin cũng bị bãi nhiệm bởi các tướng lãnh của ông ấy, như một cuộc đảo chánh, và Nga sẽ rất nhanh chóng cải tổ chánh phủ ». Như vậy tránh cho Putin kịp quyết định thí mạng dám sử dụng võ khí nguyên tử hay hóa học hoặc vi trùng học, mà cứu nước Nga khỏi bị tan nát, hoang dã dưới những phản ứng trả đũa của Âu châu và Huê Kỳ. Căn cứ võ khí Nga đều nằm trên đất liền nên dễ bị tiêu diệt ngay.

 

Người xưa có câu « Bạo ác, bạo tàn ».

 

Vấn đề quan trọng khi Putin ngã xuống là quản lý nước Nga như thế nào để không bị Xi cấu xé ? Âu châu nên nghĩ ngay bây giờ cái chương trình vĩ đại này cho kịp. Theo bà Carrère d'Encausse, người Nga, sử gia chuyên về Nga, Thư ký vĩnh viễn Hàn Lâm Viện Pháp, thì Nga không thể tách rời khỏi Âu châu, mà phải là một quốc gia của Âu châu và ở trong Âu châu để cùng phát triển với Tây phương.

 

-- Nguyễn thị Cỏ May

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trên đỉnh Davos năm nay, giữa tuyết trắng, cà phê nóng và những lời kêu gọi “đa phương, bền vững, trách nhiệm” - xuất hiện giữa quần hùng là một giọng nói “ngoại môn” chẳng xa lạ gì với chính trường: Donald Trump. Ông lên núi Thụy Sĩ không phải để trồng cây, bàn cứu khí hậu, hay nói chuyện hòa giải, mà để nói với thế giới một câu thẳng thừng: Greenland là “CỦA TÔI”. Bài diễn văn của tổng thống Hoa Kỳ mở đầu bằng một màn “điểm danh công trạng” đúng kiểu độc thoại: chỉ trong một năm trở lại Nhà Trắng, ông tuyên bố đã tạo nên “cuộc chuyển mình kinh tế nhanh và ngoạn mục nhất trong lịch sử nước Mỹ”, đánh bại lạm phát, bịt kín biên giới và chuẩn bị cho đà tăng trưởng “vượt mọi kỷ lục cũ” của nước Mỹ, hay “của bất kỳ quốc gia nào trên thế giới”.
Kể từ năm 2019, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã nhiều lần công khai bày tỏ mong muốn giành quyền kiểm soát Greenland, biến hòn đảo giàu tài nguyên và có vị trí chiến lược này trở thành một phần lãnh thổ của Hoa Kỳ...
Khi một chính đảng tự nhận là “đại diện cho ý chí và nguyện vọng của nhân dân” nhưng lại phải bảo vệ ngày đại hội của mình bằng khí tài trấn áp bạo loạn, đó là lúc chúng ta cần nhìn thẳng vào sự rạn nứt sâu sắc giữa đảng Cộng Sản và nhân dân. Sự an ninh nghiêm ngặt này không phản ánh sức mạnh, mà thực chất là một lời thú nhận gián tiếp về sự yếu thế trong tính chính danh của đảng.
Nhắc lại Birmingham hôm nay không phải để tạc lại một pho tượng thánh thiện. King tự xem mình là một nhà hoạt động, sẵn sàng chấp nhận hiểm nguy, và kêu gọi người khác làm điều tương tự. Ông hiểu điều gì khiến xã hội chuyển động. Có những lúc, phải phơi bày cái sai trái trong ánh sáng gắt gao nhất thì lương tri mới thức tỉnh. Ngay cả Tổng thống John F. Kennedy khi ấy, nhìn tấm ảnh trên mặt báo, cũng thừa nhận: có lẽ chỉ bằng cách này, sự việc mới đi đến hồi kết.
Giữa thủ đô Washington, D.C., nơi mỗi ngày, dòng sông Potomac lặng lẽ soi bóng những lý tưởng cao đẹp của nước Mỹ, Trung tâm Biểu diễn Nghệ thuật John F. Kennedy (Kennedy Center) sừng sững như một biểu tượng của sự hợp nhất văn hóa và tự do nghệ thuật. Thế nhưng, vào Tháng Mười Hai năm 2025, di sản ấy đã đột ngột bị bẻ lái. Hội đồng quản trị của Kennedy Center do Donald Trump bổ nhiệm đã bỏ phiếu đổi tên thành "Trung tâm Tưởng Niệm Nghệ Thuật Biểu Diễn Donald J. Trump và John F. Kennedy.”
Tôi nghe tin ấy vào buổi sáng. Tin chưa kịp thành chữ trong đầu thì cơ thể đã vội phản ứng: tay lạnh ngắt, chân bủn rủn, tim đập dồn dập, như thể một bóng ma ký ức chôn sâu trong cơ bắp chợt bật nắp hòm ngồi dậy. Tôi phải ngồi yên hít thở thật sâu. Không nghĩ, không phân tích, nhưng rồi nhận ra trong cơn choáng váng, một phản xạ ký ức quen thuộc, rất cũ, tưởng đã bỏ lại ở một kiếp khác, trồi lên.
Các cuộc biểu tình chống chế độ thần quyền tại Iran vẫn còn đang tiếp diễn. Điểm đáng chú ý trong làn sóng biểu tình lần này là việc nhiều người dân công khai kêu gọi Reza Pahlavi — con trai của Quốc vương Shah bị lật đổ năm 1979, hiện sống lưu vong tại Hoa Kỳ — trở về Iran để nắm giữ vai trò lãnh đạo. Reza Pahlavi bất ngờ trở thành một gương mặt nổi bật trên chính trường đầy biến động khi ông tự xác định mình là đại diện của phe đối lập Iran ở hải ngoại.
Ngay khi trở lại Tòa Bạch Ốc, Tổng thống Donald Trump đặt thuế quan làm trung tâm trục chính kinh tế – chính trị. Ông hứa hẹn việc tăng thuế nhập khẩu sẽ đưa kỹ nghệ Mỹ hồi hương, khôi phục việc làm cho tầng lớp công nhân, buộc dân chúng ưu tiên hàng nội địa, và nhờ đó nước Mỹ sẽ lấy lại địa vị siêu cường trên cả hai mặt trận kinh tế lẫn ngoại giao. Trong các cuộc vận động quần chúng, ông thẳng thừng tuyên bố: “Thuế quan là phát minh vĩ đại nhất lịch sử loài người.” Giới chuyên gia kinh tế, trái lại, gần như nhất loạt phản đối. Các nhà kinh tế uy tín, từ phái tự do mậu dịch đến phái chủ trương điều tiết, đều chỉ rõ rằng thuế quan đẩy giá hàng nhập khẩu lên cao, kéo theo lạm phát gia tăng; làm giảm giá tr đồng lương thực tế của người lao động; tăng chi phí nguyên liệu đầu vào cho xưởng sản xuất; khiến phần lớn nền công nghiệp Hoa Kỳ rơi vào thế bất lợi trên trường quốc tế. Họ còn cảnh báo thị trường chứng khoán sẽ lao dốc, kinh tế toàn cầu có nguy cơ rơi vào vòng xoáy suy thoái mới
Hiện nay tại Iran, các cuộc biểu tình chống chính quyền đang lan rộng trên toàn quốc. Chế độ Mullah đã phản ứng hết sức cứng rắn bằng việc bắt giữ hàng loạt người biểu tình và phong tỏa gần như toàn bộ các kênh liên lạc Internet. Trước áp lực chính trị ngày càng gia tăng từ cộng đồng quốc tế, câu hỏi đặt ra là liệu giới lãnh đạo Iran còn đủ khả năng kiểm soát và duy trì sự ổn định của đất nước hay không.
Tác phẩm Metamorphosis, tạm dịch Biến Dạng của Franz Kafka mở đầu bằng một trong những câu văn gây ám ảnh nhất trong văn học thế giới: khi Gregor Samsa thức dậy và phát hiện mình đã biến thành một con côn trùng khổng lồ. Không có lời cảnh báo, không có lời giải thích, không có sự chuẩn bị kịch tính nào. Cú sốc đến ngay lập tức – và đó là thiên tài của Kafka. Ông không dẫn dắt người đọc bước nhẹ nhàng vào cơn ác mộng của Gregor Samsa. Ông ném độc giả của ông thẳng vào đó, buộc chúng ta phải đối mặt với sự phi lý của sự tồn tại mà không có sự an ủi của logic hay lý trí.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.