Hôm nay,  

Đứa con của người tình

29/08/202210:54:00(Xem: 2871)

Truyện ngắn


mẹ 1 


Ngâu mở cổng. Người cô bỗng lạnh cóng, tê cứng lại như muốn đóng băng. Phản xạ tự vệ, Ngâu đưa đôi bàn tay lên che mặt, nhắm nghiền mắt lại.

 

− Ô kìa! Cô… cô làm sao thế?

 

_ ...

 

− Ồ! Xin lỗi! Tôi hiểu rồi. Tôi đến đây không phải để tạt axit, hay làm bất cứ điều gì khác làm tổn thương cô. Cô hãy yên tâm.

 

Cơn lạnh đi qua nhưng chân Ngâu lại bủn rủn, muốn quỵ xuống. Cô vẫn đứng im, run rẩy, hé mắt nhìn qua kẽ ngón tay. Người đàn bà trông hiền lành, đang quan sát cô với ánh mắt đầy trắc ẩn, thương hại.

 

 Cô buông thõng tay xuống. Cúi đầu xấu hổ tủi nhục cùng cực, đến độ chỉ muốn tan biến đi.

Người đàn bà nói nhỏ nhẹ:

 

 − Cô Ngâu có thể mời tôi vào nhà được không? Chúng ta cần nói chuyện.

 

− Dạ… Xin lỗi… Dạ mời… vào nhà.

 

Ngâu lúng túng đến nỗi vấp chân vào ngạch cửa nhà mình, xuýt té. Có vẻ thấu hiểu tâm trạng Ngâu, người đàn bà tiếp tục trấn an, rất dịu dàng:

 

− Ngâu à, nhấn mạnh lần nữa là tôi đến đây không phải vì ghen. Anh Thước đã kể hết mọi chuyện với tôi từ lâu rồi… Và tôi thật lòng muốn giúp hai người. À, để tiện việc xưng hô, cô hãy kêu tôi là chị…

 

Ngâu vẫn chưa thôi cơn khiếp hãi:

 

− Dạ…

 

– Thú thật thì tôi cũng có một chút… tò mò. Chút chút thôi. Mà lạ ghê, cô đúng như trong tưởng tượng của tôi.

 

− Dạ…

 

Có lẽ người đàn bà lớn tuổi hơn Ngâu nhiều nhưng còn phảng phất nét đẹp thanh tú, đằm thắm. Bà trang điểm nhẹ, rất khéo. Không đeo nữ trang. Quần tây đen và chiếc áo pull tím màu hoa khế. Tất cả đều giản dị mà lại toát lên vẻ lịch lãm, sang trọng.

 

− Tôi hi vọng cô sẽ hiểu và tin sau khi nghe tôi nói. Trên đời nầy chuyện gì cũng có thể xảy ra kia mà!

– Dạ…

 

− Thật ra thì cũng nhân tiện về thăm quê nhà, chứ tôi không tốt đến nỗi bỏ thời gian và tiền bạc đi lo chuyện… cho chồng tôi và cô.

 

− Dạ…

 

Vợ Thước đan đôi bàn tay vào nhau, đặt trên quai túi xách. Đôi tay trắng trẻo, nổi đầy gân xanh, lấm tấm những đốm nâu lão hóa. Mà sao chị ấy không đeo nhẫn cưới?

 

− Ngâu à, cô và anh Thước rất hợp nhau. Đúng không? Vừa mới gặp cô, tôi đã nhận ra điều ấy.

 

− Dạ…

 

Chị ấy quá nhạy cảm. Mà sao những móng chân của chị ấy không hề sơn phết? Đúng là Thước và Ngâu rất hợp nhau. Họ còn có thể hiểu nhau kể cả khi im lặng nữa kìa. Họ đã cùng học một ngôi trường lớn trong tỉnh. Cùng học một số thầy cô. Cùng biết nhiều người trong trường, trong thị xã… Những đề tài giữa hai người tưởng chừng không bao giờ cạn. Mà càng nói càng thú vị! Họ có thể ngồi bên nhau thâu đêm suốt sáng không chán. Ngâu say sưa nghe Thước kể về những phương trời xa lạ chàng đã từng đến. Còn Thước thì cứ đi từ ngạc nhiên nầy đến ngạc nhiên khác về Ngâu. Ngâu không còn trẻ, không đẹp, lại có vẻ lạnh lùng. Lạnh lùng một cách kiêu kỳ. Lạnh lùng đến khô khan. Nhưng trò chuyện với Ngâu thì quá tuyệt, Ngâu thông minh, dí dỏm lạ lùng.

 

Vợ Thước điềm tĩnh:

 

− Đương nhiên cô phải thắc mắc. Anh Thước đâu phải là một người đàn ông mất giá, càng không phải là người chồng để vợ phải chán chê. Thậm chí, có thể nói tuy lớn tuổi nhưng anh vẫn còn phong độ, lại trí thức, lịch thiệp, khá giả. Tôi biết, cỡ như ảnh, về đây có thể tìm được cô gái trẻ đẹp hơn Ngâu nhiều. Nhưng ảnh đã chọn Ngâu.

 

− Dạ…

 

Chị ấy duyên dáng quá! Vẻ duyên dáng tự nhiên vốn có. Vậy anh ấy có so sánh khi nhìn Ngâu không?

 

Chuyện bắt đầu từ hai bên bờ của con sông nho nhỏ quanh năm nước xanh biêng biếc, chảy hiền hòa. Tình cờ trong lần về Việt Nam thăm cha mẹ, Thước để ý cứ sáng sáng chiều chiều nơi vườn hoa lung linh sắc vàng bên kia sông thấp thoáng bóng dáng con gái. Thước chợt thấy vui vui khi tưởng tượng thuở nhỏ, lúc chàng và lũ bạn trần truồng bơi lội bên nầy sông, hẳn bên kia sông, cô gái đó còn quấn tã nằm nôi.

 

− Tôi còn biết Ngâu đến với anh Thước không hề vì tiền, hay vì ham ra nước ngoài.

 

− Dạ…

Dường như lối đi bí ẩn của số phận đã kéo chân Thước sang đây. Hôm đầu tiên, Thước không có gì để chú ý ngoài việc tự hỏi sao Ngâu có thể sống một mình trong căn nhà cổ kính, mênh mông, âm u lạnh lẽo thế kia!

 

− Hai người đã thực sự yêu nhau?

 

− Dạ…

 

Thước luôn âu yếm, chiều chuộng, nâng niu, tôn trọng Ngâu hết mực. Và chính Ngâu đã tự nguyện dâng hiến. “Nếu em thấy bất tiện, chúng ta lấy hai phòng.” Thước đã nói vậy khi họ đứng trước quầy lễ tân, nhưng Ngâu đã im lặng. Rồi họ thực sự tận hưởng tuần trăng mật ở một khu resort có những căn phòng mang hình dáng gốc cây cổ thụ, đứng riêng biệt, cách xa nhau, kín đáo, vắng vẻ. Họ đã chọn một phòng sát bờ biển, có lối đi nhỏ giữa hai hàng dương liễu non vừa mới cao bằng đầu người dẫn ra mé nước. Đó là những buổi sáng biển trời bao la mênh mang màu ngọc bích. Nắng mai óng ả như mật ong chảy lai láng tràn trề trên mọi vật; từng con sóng nhỏ rụt rè trườn vào, vỗ về bờ cát nóng. Đó là những buổi chiều ấm áp hoặc lất phất mưa phùn se lạnh. Là những đêm rất sâu, mềm mại mượt mát như lụa, vang vọng tiếng sóng nhè nhẹ rì rầm. Biển ở đó độ mặn cao và êm như mặt hồ nên Ngâu tha hồ nhẹ nhàng bơi cạnh Thước. Bơi mỏi, họ cùng thả người bên nhau trên ghế dựa dưới mái che bằng lá dừa có hình chiếc vỏ sò, nhìn ra khơi xa nghìn trùng. Và cùng chung ly vang đỏ lấp lánh ánh chiều, sóng sánh sắc trời sắc biển. Đó là những ngày mà nhiều lúc Ngâu không biết mình đang lạc ở góc nào của vườn địa đàng.

 

− Ồ, vậy là rất good!

 

− Dạ…

 

Ngâu choáng ngợp, bồng bềnh trong hạnh phúc rõ ràng có thật mà cô chưa từng biết đến trong đời. Trong nỗi đam mê nguyên thủy của tổ tông, cô tiếc lắm cho nửa phần đời đã trôi qua. Sao mình lại dại khờ mông muội đến như vậy trong khi cuộc sống thì ngắn ngủi quá chừng?

 

− Tôi còn biết, những ngày qua, hai người rất hạnh phúc. Nhất là Ngâu. Ồ, xin lỗi… Tôi cũng là đàn bà và đã từng đi qua chặng đường đó. Tôi hơi ghen chút khi hình dung cảnh hai người bên nhau. Hơi chút chút rồi thôi.

 

 − Dạ… Em…

 

Ngâu lạ lẫm, bỡ ngỡ trong căn phòng mát lạnh, nệm gối êm ái trắng muốt của khách sạn. Ngâu bối rối, bẽn lẽn trước ánh mắt chàng mãnh liệt, nồng nàn men say. Cái ranh giới tưởng chừng vững chắc lắm mà lại rất đỗi mong manh kia đã không còn. Ngâu ngất ngây, buông trôi tất cả. Ngâu mê say đón nhận và mê say trong tình yêu dồn nén bao tháng năm dài. Còn Thước, xúc động lạ lùng khi nhận ra niềm tin giản đơn và tình yêu trong trẻo của người con gái trinh bạch. Thước cuống quýt, say đắm, cuồng si như chàng trai biết yêu lần đầu.

 

 − Có điều, Ngâu chưa trải nghiệm cuộc sống vợ chồng trong đời thường. Nó không phải là tuần trăng mật đâu. Cuộc sống vợ chồng của đời thường là những va chạm rất vụn vặt, nhỏ xíu như những hạt cát. Lắng đọng mỗi ngày. Im lặng… Chờ.

 

– Dạ…

 

Trong cơn mê tình ái, Ngâu nhắm mắt quên tất cả. Thế nhưng đôi lúc tỉnh ra, cô bỗng giật thót, không rõ mình là ai nữa. Sở dĩ cô vẫn còn cô độc, có thể vì duyên nợ, mà cũng có thể vì cô vốn khép kín, quá nền nếp, nết na. Ngày nao dưới giàn thiên lý trước hiên nhà, Doãn đã bao lần ngỏ lời. Nhưng Ngâu ngượng ngùng, mắc cỡ, chỉ biết cúi mặt im lặng. Có lần Doãn bạo dạn cầm tay Ngâu, Ngâu xấu hổ hất ra bỏ chạy. Rồi Doãn nản. Bỏ cuộc. Đến Văn, Ngâu cũng cứ như vậy… Những chàng trai đã đến rồi đi. Chỉ còn lại mình Ngâu. Và tất cả tình yêu còn lại giờ đây Ngâu dồn cho Thước.

 

Giọng người đàn bà bỗng trầm xuống, gần như tâm sự:

 

− Yêu nhau thì dễ. Sống với nhau cả đời mới khó. Vả lại … bọn tôi cũng gần cả đời rồi, chán nhau rồi. Giờ tôi lại thích ở một mình. Tự do. Hoàn toàn tự do. Không còn bất kỳ ràng buộc, gò bó, vướng mắc, lệ thuộc nào; ngay cả những thói quen cố hữu của một gia đình trong sinh hoạt hằng ngày. Nói chung tôi mong muốn được giải thoát. Được nhẹ tênh. Được sống hoàn toàn theo ý mình.

 

− Dạ…

 

− Thêm nữa, khi không cần đến nhau thì chung sống chỉ là gánh nặng cho nhau. Gánh nặng! Ngâu hiểu không? Gánh nặng!

 

Hiểu ư? Ngâu không thể nào hiểu được. Tại sao đến nông nỗi đó? Nếu được trở lại từ đầu, nếu được chọn lựa, Ngâu vẫn chọn Thước, dù chỉ để có được vài khoảnh khắc yêu thương và bao ngày đêm đằng đẵng mong chờ. Hôm đó, Thước tiện tay lấy cây đàn guitar treo trên tường. So dây. Vài hợp âm réo rắt, rộn ràng tuôn ra, luồn vào từng ngóc ngách trong căn nhà hiu quạnh. Rồi Thước chơi vài bản nhạc tiền chiến quen thuộc. Cây đàn ngân lên những giai điệu xao xuyến, thiết tha. Rồi Thước hát. Giọng Thước vẫn khỏe, ấm và truyền cảm, âm vực rộng. Ngâu ngơ ngác. Ngẩn ngơ. Bần thần. Thước đã khuấy động bao cảm xúc trong tâm hồn cô vốn đã lãng quên, lắng chìm từ lâu. Thước cứ vừa đàn vừa hát, hết bài nọ đến bài kia. Ngâu ngồi đó mà như chìm trong cõi mộng. “Hôm xưa tôi đến nhà em, ra về mới nhớ rằng quên cây đàn. Tình tang tính tính tình tang…” “Nắng chia nửa bãi chiều rồi. Vườn hoang trinh nữ, xếp đôi lá sầu. Sợi buồn con nhện giăng mau. Em ơi hãy ngủ anh hầu quạt đây…”

 

 Cả thời tuổi trẻ mộng mơ sống lại. Ánh mắt Ngâu khao khát, đợi chờ. Thước bỏ cây đàn xuống, ôm Ngâu vào lòng. Cô run rẩy, rùng mình.

 

− Nhưng Ngâu thì OK. Bởi… cũ người mới ta. Mà thôi, tất cả rồi cũng chẳng có nghĩa gì trong cõi ta bà vô thường nầy.

 

− Dạ…

 

Với Ngâu, giờ đây cả thế giới nầy chỉ có Thước. Thước. Và Thước. Miệng cô lúc nào nói ra cũng có tên Thước. Từ chuyện nhỏ đến chuyện lớn, cô luôn tìm cách đưa Thước vào, giọng êm như ru, ngọt ngào, nồng nhiệt. Mắt cô bỗng sáng long lanh, má bỗng hồng và môi bỗng thắm. Cứ như có phép lạ. Hình ảnh Ngâu chính là hiện thân của hạnh phúc cả thế gian. Họ hàng, bà con lối xóm bắt đầu xì xèo dị nghị, dù Ngâu khéo léo che chắn bằng mọi cách nhưng không thể qua được những con mắt tò mò của họ. Bọn trẻ con rất khoái rình. Chúng về nhà kể cho người lớn nghe những gì chúng thấy. Các bậc chú bác, cô dì lúc đầu còn nói xa nói gần. Sau đi thẳng vào vấn đề, rằng Ngâu không thể sống già nhân ngãi non vợ chồng như vậy. Phải rõ ràng, phải đâu ra đó!

 

− Mà thôi, tôi đã chừng tuổi nầy, những cái lẽ đời ấy nói ra cũng bằng thừa. Vậy chuyện nãy giờ chắc đủ để Ngâu hiểu vì sao tôi có thành ý muốn giúp hai người? Nói rõ ra, tôi tự nguyện nhường anh ấy cho Ngâu. Nói trắng ra, nghe như phũ phàng với Thước, nhưng tôi đành nói để cô hiểu và tin: Tôi phải cám ơn Ngâu.

 

− Dạ… Em… 

 

Nàng công chúa Ngâu đang ngủ quên trong rừng bỗng được chàng hoàng tử Thước đặt nụ hôn trên môi khiến nàng thức dậy. Thước khiến cô nhận ra cuộc sống trước đây của mình hiu hắt ảm đạm, tẻ nhạt biết chừng nào. Tuổi tác và thời gian không cho phép họ chần chừ, chậm chạp. Nên họ phải bay. Bay. Bay, kẻo không kịp. Họ bàn bạc: Một là, Thước qua bển li dị vợ rồi cưới cô, bảo lãnh cô sang. Hai là Thước về bên nầy sống với cô.

 

− Có lẽ anh Thước về đây sống với Ngâu là tiện nhất. Anh ấy đã nói ý đó với tôi. Được vậy, phần tôi cũng nhẹ nhàng.

 

Ngâu như bị đóng đinh trên ghế. Mắt cay cay mà không hiểu vì cớ gì. Sự thẳng thắn, sòng phẳng hết mức của vợ Thước khiến cô tự dưng thấy bẽ bàng. Sự thành thực đến trần trụi, mà sự tinh tế sắc sảo của vợ Thước làm cô vừa kinh ngạc, khâm phục vừa mơ hồ âu lo. Ừ, thì cũ người mới ta. Vậy là cô đã có Thước. Rồi cô sẽ được công khai mặc chiếc đầm bầu dễ thương. Cô sẽ cùng Thước đi sắm những bộ quần áo, mũ vớ em bé sơ sinh xinh xắn. Rồi căn nhà nầy sẽ rộn rã tiếng nói cười, tiếng bi bô của trẻ con. Hạnh phúc biết dường nào!

 

***

 

Đóng kín cửa lại. Ngâu đếm viên gạch thứ bảy tính từ góc bếp ra. Cạy lên. Túi vàng nặng trịch. Gia tài của cha mẹ để lại. Ngâu kêu người sửa sang lại nhà cửa. Cô chạy tới chạy lui. Lăng xăng. Tíu tít. Bận rộn trong niềm vui chất ngất, Ngâu nâng niu chăm chút từng chi tiết. Có cả phòng dành cho em bé. Một lâu đài hạnh phúc nho nhỏ, tiện nghi, êm ái, lãng mạn.

 

Cuối cùng, ngày đợi mong cũng đến! Ngâu lên phi trường đón Thước. Ngâu có mặt từ tám giờ sáng dù giờ máy bay đến là mười một giờ. Nhưng mãi đến khuya, trong dòng người từ phòng thủ tục đi ra, không hề có Thước! Và điện thoại, email của Thước bỗng bặt tăm. Lòng Ngâu như có lửa đốt. Ngâu liên tục gọi cell phone của Thước nhưng không được trả lời.

 

“Thước ơi! Sao anh nỡ đối xử với em như vậy?”

 

***

Lòng tự trọng của người đàn bà trong tình yêu không cho phép Ngâu tìm cách liên lạc với Thước nữa. Vả lại, Ngâu còn đang dồn sức đối mặt hàng ngày với những lời dè bĩu, ánh mắt khinh bỉ của mọi người xung quanh. “Nhưng Thước ơi, tận đáy lòng em vẫn không tin là anh lừa dối em. Hẳn có một nguyên nhân nào đó? Dù sao em vẫn cảm ơn anh. Nếu quay lại từ đầu, em vẫn làm như vậy. Em đã sung sướng đến nhường nào khi được cùng anh bay lên miền hạnh phúc. Anh biết không, giờ đây, trong từng hơi thở, trong mỗi giấc mơ, em vẫn đang bay lên, bay lên cùng anh khi em sống lại những giây phút đó”.

 

***

 

Bọn nhóc tì rất thích rình nhà Ngâu. Hiếu kỳ nhất là những lúc chúng thấy Ngâu ôm cái gối trong lòng, kiểu như mẹ ôm con. Cái gối nho nhỏ, được mặc quần áo hệt như em bé. Ngâu vừa hát ru, vừa vạch áo cho “con” bú. Hoặc Ngâu áp vào tai cái vỏ ốc màu trắng chừng bằng nắm tay, nói với “con”: “Sóng biển đang vỗ vào bờ nè con!” Hoặc Ngâu ôm “con” đi tới đi lui, vỗ về… Ngâu hay ru: “Ầu ơ… Gió đưa cây cải về trời. Rau răm ở lại chịu lời đắng cay.” Có bữa, để “con” nằm trên giường, Ngâu ngồi cạnh vừa ôm đàn, vừa hát, hết bài nọ tới bài kia: “Ngủ đi mộng vẫn bình thường. À ơi có tiếng thùy dương mấy bờ. Cây dài bóng xế ngẩn ngơ. Hồn em đã chín mấy mùa buồn đau...”

 

Thỉnh thoảng, Ngâu bồng “con” ra cửa, nhìn xa xăm về phía mặt sông lăn tăn sóng nhỏ, loang loáng, hanh hao nắng chiều, thầm thì dỗ dành con: “Nín đi con! Ba con về kìa!”

 

Bọn nhóc lè lưỡi, bỏ chạy.

 

***

 

Ở một nơi rất xa. Xa hàng muôn dặm. Thước đang nằm trên giường bỗng giật mình muốn chồm dậy nhưng không thể. (Thước đã nằm một chỗ chừng vài tháng nay, sau tai nạn hôm tới sân bay để về Việt Nam). Thước thở một cách khó nhọc. Trái tim đau đớn đến nhức nhối. Nước mắt ứa ra.

 

Hình như giọng Ngâu thoang thoảng đâu đây, rưng rưng, như gần như xa.

 

Thước ao ước được nói với Ngâu rằng, khi yêu người ta có thể vượt qua tất cả, nhưng không bao giờ bước qua được định mệnh. Tuy nhiên Thước đã im lặng sau nhiều ngày đêm suy nghĩ kỹ càng.

 

Trương thị Kim Chi

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Anh Cao Huy Thuần vừa qua đời lúc 23giờ 26 ngày 7-7-1924 tại Paris. Được tin anh qua đời tôi không khỏi ngậm ngùi, nhớ lại những kỷ niệm cùng anh suốt gần 60 năm, từ Việt Nam đến Paris. Anh sinh tại Huế, học Đại Học Luật Khoa Sài Gòn (1955-1960) và dạy đại học Huế (1962-1964). Năm 1964 anh sang Pháp du học. Năm 1969 anh bảo vệ Luận án Tiến sĩ Quốc Gia tại Đại Học Paris, và giảng dạy tại Viện Đại Học Picardie cho đến khi về hưu.
Khi lần đầu tiên gặp một họa sĩ, tôi thường có khuynh hướng tìm vài nét tương đồng để liên tưởng đến một họa sĩ nổi tiếng nào đó thuộc những thế hệ trước. Với Nguyễn Trọng Khôi, tôi cũng làm như vậy nhưng trừ vài nét chung chung như được đào tạo ở trường ốc hay năng khiếu, tôi không tìm được gì đậc biệt. Nguyễn Trọng Khôi (NTK) không giống một họa sĩ nào khác.
Hồ Hữu Thủ cùng với Nguyễn Lâm, Nguyễn Trung của Hội Họa sĩ Trẻ trước 1975 còn sót lại ở Sài Gòn, họ vẫn sung sức lao động nghệ thuật và tranh của họ vẫn thuộc loại đẳng cấp để sưu tập. Họ thuộc về một thế hệ vàng của nghệ thuật tạo hình Việt Nam. Bất kể ở Mỹ như Trịnh Cung, Nguyên Khai, Đinh Cường… hay còn lại trong nước, còn sống hay đã chết, tranh của nhóm Hội Họa sĩ Trẻ vẫn có những giá trị mang dấu ấn lịch sử. Cho dù tranh của họ rất ít tính thời sự, nhưng cái đẹp được tìm thấy trong tác phẩm của họ lại rất biểu trưng cho tính thời đại mà họ sống. Đó là cái đẹp phía sau của chết chóc, của chiến tranh. Cái đẹp của hòa bình, của sự chan hòa trong vũ trụ. Cái mà con người ngưỡng vọng như ý nghĩa nhân sinh.
Westminster, CA – Học Khu Westminster hân hoan tổ chức mừng lễ tốt nghiệp của các học sinh đầu tiên trong chương trình Song Ngữ Tiếng Việt (VDLI) tiên phong của học khu. Đây là khóa học sinh đầu tiên ra trường và các em sẽ được ghi nhận tại buổi lễ tốt nghiệp đặc biệt được tổ chức vào thứ Ba, ngày 28 tháng Năm, lúc 6:00 giờ chiều tại phòng Gymnasium của Trường Trung Cấp Warner (14171 Newland St, Westminster, CA 92683).
Tháng Năm là tháng vinh danh những đóng góp của người Mỹ gốc Á Châu và các đảo Thái Bình Dương cho đất nước Hoa Kỳ mà trong đó tất nhiên có người Mỹ gốc Việt. Những đóng góp của người Mỹ gốc Á Châu và các đảo Thái Bình Dương cho Hoa Kỳ bao gồm rất nhiều lãnh vực, từ kinh tế, chính trị đến văn học nghệ thuật, v.v… Nhưng nơi đây chỉ xin đề cập một cách khái quát những đóng góp trong lãnh vực văn học của người Mỹ gốc Việt. Bài viết này cũng tự giới hạn phạm vi chỉ để nói đến các tác phẩm văn học viết bằng tiếng Anh của người Mỹ gốc Việt như là những đóng góp nổi bật vào dòng chính văn học của nước Mỹ. Điều này không hề là sự phủ nhận đối với những đóng góp không kém phần quan trọng trong lãnh vực văn học của Hoa Kỳ qua hàng trăm tác phẩm văn học được viết bằng tiếng Việt trong suốt gần năm mươi năm qua.
Vì hình ảnh ảm đạm, buồn sầu, như tiếng kêu đòi tắt nghẹn. Tôi, tác giả, đi giữa lòng thủ đô Hà Nội mà không thấy gì cả, không thấy phố không thấy nhà, chỉ thấy mưa sa trên màu cờ đỏ. Cờ đỏ là quốc kỳ. Mưa sa làm cho những lá quốc kỳ sũng nước, bèo nhèo, nhếch nhác, úng rữa. Một hình ảnh thảm hại. Hình ảnh thảm hại là dự phóng cho tương lai thảm hại. Và thất bại. Lạ một điều, người ta chỉ trích dẫn năm dòng thơ này, tổng cộng 14 chữ, mà không ai trích dẫn cả bài thơ, và hẳn là hơn 90% những người biết năm dòng này thì không từng biết, chưa bao giờ đọc, cả bài thơ, và tin rằng đó là những lời tâm huyết của nhà thơ Trần Dần nói về thời cuộc mà ông nhận thức được vào thời điểm 1955.
Viet Book Fest cho thấy thế hệ trẻ gốc Việt nay đã vượt qua được những ràng buộc cơm áo gạo tiền của thế hệ đi trước, để cộng đồng Việt nay có thể vươn lên với giấc mơ văn học nghệ thuật trên đất nước Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ.
Hư vỡ là đặc tính bất biến của cuộc đời, của tất cả những gì có mặt trong vũ trụ này. Nghĩa là những gì hợp lại, thì sẽ tan; những gì sinh ra, rồi sẽ biến mất. Không có gì kiên cố, bất biến trên đời. Đức Phật đã chỉ ra sự thật đó, và biến những thái độ sống không vui thành sự kham nhẫn mỹ học: cái đẹp chính là vô thường. Bởi vì vô thường, nên có hoa mùa xuân nở, có những dòng suối chảy từ tuyết tan mùa hè, có những trận lá mùa thu lìa cành, và có những trận mưa tuyết mùa đông vương vào gót giày. Bởi vì sống hoan hỷ với hư vỡ là tự hoàn thiện chính mình, hòa hài làm bạn với hư vỡ là sống với sự thật, và cảm nhận toàn thân tâm trong hư vỡ từng khoảnh khắc là hòa lẫn vào cái đẹp của vũ trụ. Và sống với chân, thiện, mỹ như thế tất nhiên sẽ đón nhận được cái chết bình an.
Mỗi 30 tháng 4 là mỗi năm xa hơn ngày đó, 1975, thêm một bước nữa xa hơn, đi vào dĩ vãng. Hầu hết những người trực tiếp tham gia vào cuộc chiến trước 75, nay đã vắng mặt. Non nửa thế kỷ rồi còn gì. Khi không còn ai nữa, không hiểu những thế hệ trẻ tha hương sẽ nhớ gì? Một thoáng hơi cay? Có khi nào bạn đọc ngồi một mình chợt hát lên bài quốc ca, rồi đứng dậy, nghiêm chỉnh chào bức tường, thằng cháu nhỏ thấy được, cười hí hí. Ông ngoại mát rồi. Trí tưởng tượng của người thật kỳ diệu. Rượu cũng kỳ diệu không kém. Nửa chai vơi đi, lơ mơ chiến sĩ trở về thời đó. Lạ lùng thay, quá khứ dù kinh hoàng, khốn khổ cách mấy, khi nhớ lại, có gì đó đã đổi thay, dường như một cảm giác đẹp phủ lên như tấm màn mỏng, che phía sau một thiếu phụ trẻ đang khóc chồng. Cô có mái tóc màu nâu đậm, kiểu Sylvie Vartan, rủ xuống che nửa mặt. Nhưng thôi, đừng khóc nữa. Chỉ làm đất trời thêm chán nản. Để tôi hát cho em nghe, ngày đó, chúng tôi, những người lính rất trẻ.
Ngày 30 tháng 4 năm nay, 2024, đánh dấu 49 năm ngày Sài Gòn thất thủ vào tay cộng sản Bắc Việt (30 tháng 4 năm 1975). Biến cố này đã mở ra một tương lai đen tối cho dân tộc Việt Nam mà một trong những hệ lụy thảm khốc nhất là hàng triệu đồng bào đã bỏ nước ra đi tìm tự do, trong đó có khoảng hơn 400,000 người chết thảm giữa lòng biển cả. Cuộc chiến tranh Việt Nam kéo dài trong 20 năm đã khiến cho hơn 950,000 bộ đội và thường dân miền Bắc chết và khoảng 600,000 lính cộng sản bị thương. Trong khi đó, có khoảng hơn 700,000 thường dân và binh sĩ Việt Nam Cộng Hòa thiệt mạng, cùng với 1,170,000 lính VNCH bị thương. Phía Hoa Kỳ có 58,281 binh sĩ tử thương và 303,644 lính bị thương. Đó là chưa kể số thương vong của binh sĩ các nước tham chiến ở hai miền Nam-Bắc, theo www.en.wikipedia.org.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.