Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

như một nén hương đến bố nuôi

10/06/202210:03:00(Xem: 1446)

tháng 9. yêu thương


         Cung Tien             

 


         tàn. một mùa hè

         chỉ còn xác. ve

         nụ hôn. ngã vào. quá khứ

         mùa thu. trang điểm vàng. khô

         ngôn ngữ. ẩn mật

         lặng. câm

         ...........

         về thành phố. vùng bắc mỹ

         dậy mùi cũ. kỹ

         với mùa tuyết. dài vô tận

         thành phố đông. cứng. vào tháng giêng

         ngủ vùi cùng. kỷ niệm

         có ct. đã đi qua. mùa thu

         không còn. xào xạc lá. vàng

         những người cũ. năm xưa

         nào vkk. nào mt. nào nd. nào ttt. nào tty

         nào bạn. nào bè

         và cả. những nốt nhạc. ngày lâu lắm

         nay nơi. đâu

         ..........

 

         ngày năm tháng sáu 2022

         rồi mùa thu của năm nay sẽ về. rồi những thảm lá vàng sẽ phủ ngập lối. những rừng cây rồi sẽ vàng lá.
         rồi mùa thu sẽ nhoẻn miệng cười để cả một trời óng lánh. đó. mùa thu đã gắn chặt với một người
         như vậy.

         cái bàn nhỏ trong bếp ông thường ngồi sau một ngày làm việc. điếu thuốc và chai bia và những ngón
         tay gõ xuống mặt bàn. nh̃ững dòng nhạc của ông được thành hình tự những lúc ấy (?) 

         cái dương cầm một góc ở tầng dưới nhà ông. nơi ông dàn trải lòng mình qua những
         nốt nhạc. nơi mt/ nd/ dt/ vkk/ ttt/ tty/ nc/ tdt  những người bạn cùng ông trò chuyện.
         cùng ông uống rượu một thời. 

         mùa đông minnesota khắc nghiệt. tuyết đến chục inches. những cơn gió buốt. kéo nhiệt độ
         xuống vài chục độ F. trong căn nhà đó. có ánh đèn vàng. có tiếng dương cầm. có bạn bè. có
         ly rượu và những tiếng cười ngất ngưõng thì những cơn bão tuyết những cơn gió lạnh ngoài
         kia chẳng nghĩa lý gì.


Cung Tien 2

  

         hãy nghe bạn ông nói về nhạc của ông:

 

         "Bạn ta Cung Tiến,

         Sắp đến ngày Cung Tiến 9 & 10 tháng 7 tới ở Cali. Các bạn đang dời miền Minesota gió lạnh về
         miền Cali nắng ấm. Đây cũng là ngày hội của âm nhạc miền Nam VN  vì nghe nhạc Cung Tiến
         với Thu Vàng, Hương Xưa, Hoài Cảm… đồng nghĩa với một cuộc hành hương trở về thăm Saigon
         yêu dấu thủa nào. Tôi xưa nay vẫn yêu thích những tác phẩm đầu tay ấy của Cung Tiến mà anh
         thường gọi là “exercices”nhưng theo tôi đó là những dấu ấn mang tình tự VN rõ rệt nhất
         trong nhạc của anh. “Đó là một khu vườn Cung Tiến, một thế giới riêng Cung Tiến.
         Trên 50 năm nay nhạc Cung Tiến không lẫn với ai, nhạc “ xưa” nhưng không “cũ” bao giờ’,
          càng nghe lâu càng thấm. Nó chịu được sự thử thách của thời gian. Nghe nhạc Cung
         Tiến tôi thường nghĩ đến người con gái đẹp của một thế gia vọng tộc vừa suy tàn, sống ẩn dấu
         trong một khu vườn vắng nhưng luôn luôn mang một nỗi tự kiêu thầm kín về gia phong
         và nếp sống của mình.”.

         “Ngày Cung Tiến “sắp tới hẳn là vui, tôi ở xứ Nam bán cầu này ,xa quá không tới được.
          Già cả, lẫn lộn rồi mà bây giờ gặp được bạn xưa, uống với nhau ly trà, chén rượu thì sung
          sướng quá. Nhân cuộc chơi “văn nghệ” này tôi nhớ lại một cuộc chơi văn nghệ
          năm xưa (1975) trước khi nhà tan, nước mất. Đó là “Đêm Vũ Hoàng Chương”chúng ta
          tổ chức để vinh danh nhà thơ lớn khi anh còn tại thế.
          Tôi viết bài này khi nghe tin chị Vũ Hoàng Chương mất năm 2005 Tôi có CC bài này tới
          bạn ta Nguyễn Cao Đàm. Có một người bạn nữa tôi muốn gửi, bạn Nguyễn Xuân Nghĩa
          người ủng hộ chúng ta hết mình trong cuộc chơi năm xưa., Thấy trong số nghệ sĩ
          trong concert Cung Tiến có Quỳnh Giao, xin cứ gửi cho Quỳnh Giao là chắc sẽ tới NXNghĩa.
          Tôi loạng quạng đánh mất Email address của Quỳnh Giao rồi nên nhờ bạn forward giúp.
          Chúc mọi sự lành. Thân quí. PLP.
"

 

          nhạc cổ điển vn tôi chỉ nghe mỗi mình nhạc ông. với tôi vậy là đủ.

          tiễn. và đưa . cả hai tôi điều không quen. không muốn. nhưng chúng lại đến. và bắt phải làm.
          thôi cứ để hoài cảm. hương xưa. và cả thu vàng
          nữa ở lại. nghe bố!


          bố đi bình an.

 

 

          Họ vẫn còn...

  

          …

         CT
         có lá rơi đầy không thứ tự họ vẫn còn
         có vàng ươm đẫy những mùa thu
         có đôi chân cũ xào xạc cũ
         nhốt tiếng dương cầm trong ngón tay
         …

               -- Tuệ, như một nén hương đến Bố nuôi

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Mùa thu dẫu vừa khảy đôi ba nhịp vàng trên tàn cây. Mùa thu dẫu đang đốt hết mình trên hàng cây maple đỏ lá suốt dặm dài. Và mùa thu cho dù cũng vừa khép cánh cửa để ra đi, khép rất nhẹ nhàng như sợ làm thức giấc ai đó đang say ngủ. Tất cả. Những bổng trầm của mùa thu đều rúng động mấy tầng cung bậc cảm xúc của ta. Phiến lá vàng óng kia ẩn mật điều gì. Dấu chân vàng ố chiếc lá cuối thu như thể là những dấu chân cuối cùng để – nhẹ hẫng về mai sau – Ngọn gió của mùa thu ly tan nào vẫn thảng thốt trong nỗi chờ đợi. Hạt mưa nào xám tro quán phố. Và người ngồi nghe gió mùa thu về như – tiếng thổn thức của thời gian. Bạn ơi, xin lắng lòng trong buổi đêm tịch mịch để nghe cảm xúc bạn hòa âm thế nào với âm vang thu, để biết tác động mãnh liệt của thu – phù vân thôi cũng nát đời như chơi…
nhắm mắt cắm đầu vào ngõ này / đi như chạy suốt quãng đường dài / phó mặc cho rủi may / im lặng và nín thở / trò chơi bất cẩn bất cần / giữa lòng bóng tối ôm trùm tường rêu ám khói...
Hôm nay, 12 tháng 11, là ngày giỗ thứ 12 của nhà văn Cao Xuân Huy, người bạn chí thiết của tôi. Xin đăng lại bài thơ tôi viết đêm anh trút hơi thở cuối, như một nén tâm hương gửi vong linh người quá cố. Mới đây bài thơ được Giáo sư Tiến sĩ Eric Henry dịch sang tiếng Anh...
Để tưởng nhớ Basho Matsuo [1644-1694]
những giấc mơ qua trời rất mỏng / như cánh chuồn chuồn trên lá xanh / vẽ vời nhặt nhạnh / đổi thay làm sao nhớ hết / về bên ấy khát khao thức dậy bao lần...
tình yêu là phiền muộn cần thiết để sống. | Tầm thường như bữa cơm phải có để ăn.| Khi soi thấu | cơm nấu bằng mây trời và sóng biển | ăn với ngôi sao luộc | với tóc xào | với da chấm mặn mồ hôi
Thơ của hai người: Quảng Tánh Trần Cầm & Nguyễn Hàn Chung...
những chiếc tàu ngầm tí hon | xanh màu thép đã bắt đầu xây xát | chúng lượn nhiều vòng gom hết tàn hơi nhảy trên nước xiết | cố lên, em kêu lớn chỉ để thở dài | một mũi tàu vừa chìm ngạt giữa dòng
đóng chặt cánh cửa |vứt bỏ mẩu quen thuộc cuối cùng nào sót lại | ngoài kia những chiếc lá ố vàng đang rụng | mùa thu cũng bỏ đi.