Hôm nay,  

Xứ Sở Hoa Dương

12/03/202217:08:00(Xem: 2205)

Truyện ngắn

image-ukraine


Kể từ cuối đông tân sửu, xứ sở Hoa Dương bỗng dưng lâm đại nạn, khói lửa ngút trời, cơ sở vật chất bị phá hủy, hàng chục vạn dân lành phải bỏ nhà cửa tài sản để di tản... Quốc chủ Hoa Dương cùng với các sĩ quan và dân chúng quyết lòng chiến đấu để bảo vệ quê hương. Quốc chủ vốn xuất thân từ hí kịch trường vậy mà giờ lại can đảm và xuất sắc trên chiến trường. Lòng yêu nước và tinh thần bất khuất của ông đã truyền cảm hứng cho toàn quân và dân Hoa Dương, đồng thời còn là niềm cảm xúc sâu rộng trong lòng người khắp thế gian. Chiến trường Hoa Dương ngày càng khốc liệt, đã có những lời mời quốc chủ đi tị nạn. Ông khẳng khái đáp:

 

– Tôi không đi đâu cả, tôi ở lại chiến đấu cho quê hương tôi!

 

*

 

Hoa Dương đất rộng mênh mông, những cánh đồng đất đen vô cùng phì nhiêu và trù phú, dưới bầu trời xanh thăm thẳm kia là những cánh đồng lúa mì vàng óng ả, những cánh đồng hoa dương rực rỡ ánh mặt trời. Hoa Dương xưa nay nổi tiếng là lò bánh mì của thế giới. Đàn ông Hoa Dương dũng cảm và can đảm như những chiến binh. Đàn bà Hoa Dương xinh đẹp với đôi mắt thu cả bầu trời xanh và mái tóc vàng như cánh đồng lúa mì. Người Hoa Dương xưa nay sống hiền hòa nhưng quả cảm và bất khuất, cũng vì Hoa Dương trù phú nên bao đời nay luôn bị dòm ngó và xâm lăng bởi bọn cường bạo.

 

Hoa Dương là láng giềng với Đại Hùng, quốc chủ Đại Hùng là một tay võ biền vô lại. Y muốn khôi phục đế quốc giống như những bạo chúa tiền bối, sau khi mua chuộc, dọa dẫm không xong. Y ngang ngược nói với quốc chủ Hoa Dương:

 

– Mày phải làm đàn em của tao. Không được kết giao với bất cứ ai khác!

 

Tuy biết mình yếu thế hơn nhưng quốc chủ Hoa Dương vẫn khẳng khái:

 

– Ông với tôi là bạn láng giềng, ông không có quyền áp đặt hay ra lệnh cho tôi! Tôi muốn kết giao với ai là quyền của tôi!

 

Quốc chủ Đại Hùng tức giận, y gầm lên:

 

– Mày phải trả giá cho việc này!

 

Nói xong y xua quân sang xâm lược Hoa Dương, đạn bom khói lửa tơi bời, đội quân xâm lược vô cùng tàn bạo, chúng bắn phá pháo kích không chừa mục tiêu nào: Sân bay, thành phố, chung cư, đài truyền hình, bệnh viện...Chúng tàn phá hủy diệt xứ sở Hoa Dương một cách man rợ theo lệnh của quốc chủ Đại Hùng. Quốc chủ Hoa Dương cùng với bộ sậu và dân chúng không hề nao núng, không một người lính đào ngũ, không một sĩ quan bỏ trốn, tất cả đoàn kết thề sống mái với quân xâm lăng. Quốc chủ Đại Hùng kiêu căng ngạo mạn, y những tưởng binh đông tướng mạnh, khí giới đầy đủ thì sẽ nuốt gọn Hoa Dương trong một buổi. Y đã lầm to, đoàn quân xâm lược đã gặp phải sức kháng cự mãnh liệt của người Hoa Dương. Mặc dù người Hoa Dương đơn độc chiến đấu nhưng chẳng chút nao lòng. Họ đã chặn được đà tiến quân của kẻ địch, cuộc chiến ngày càng khốc liệt, người chết, nhà cháy, xứ sở Hoa Dương bị tàn phá nặng nề nhưng tinh thần người Hoa Dương vẫn vững như đồng. Dân chúng các xứ tự do và cả dân xứ Đại Hùng xuống đường biểu tình đòi chấm dứt chiến tranh xâm lược vô nhân đạo. Người biểu tình khắp nơi bày tỏ sự thông cảm với nỗi đau của người Hoa Dương. Họ hô vang khẩu hiệu đòi chấm dứt chiến tranh. Họ nguyền rủa quốc chủ Đại Hùng là tên bạo chúa khát máu. Họ kêu gọi quyên góp tài vật gởi đến xứ Hoa Dương hòng giúp đỡ phần nào sự thống khổ của người dân.

Quốc chủ Đại Hùng và đàn em thân tín của y hoàn toàn bị cô lập, bị tẩy chay; tài khoản bị đóng băng, bị cấm đến những xứ sở tự do… Tuy vậy vẫn có những kẻ độc tài khác ủng hộ quốc chủ Đại Hùng, tỷ như Tập xếnh xáng, bạo chúa xứ Syria, tên bồi thần Belarus ,thằng mập tên lửa xứ Bắc Cao… Thiên hạ nói “Ngưu tầm ngưu mã tầm mã” là vậy! Riêng Đại Hùng và Hồng Long đang kết lập một liên minh ma quỷ để chống chọi với Đại Bàng chúa và hòng chia nhau cai trị thế gian này. Quốc chủ Đại Hùng bị thế giới cô lập, đoàn quân của y không đạt được mục đích ban đầu. Y như kẻ cùng đường nên liều lĩnh đe dọa:

 

– Ta có bảo bối nguyên tử, ta bấm nút một phát là chúng mày tiêu tùng cả đấy!

 

Lời y quả là có hiệu nghiệm, Đại Bàng chúa và đàn em bắc đại tây dương sợ y làm liều, sợ cuộc chiến lan rộng… nên đành đứng ngoài nhìn người Hoa Dương đơn thân độc chiến mà không dám cho người đến giúp.

 

Kế hoạch tấn công chớp nhoáng hoàn toàn phá sản, đoàn quân xâm lược bị chặn lại và có dấu hiệu sa lầy. Quốc chủ Đại Hùng vừa ma mãnh vừa ngang ngược ra điều kiện:

 

– Này quốc chủ Hoa Dương, chúng mày không được kháng cự, chúng mày phải công nhận một đám hoa dương Crimea thuộc của ta. Hai đám lúa mì Donbass được độc lập. Chúng mày không được kết giao với bất cứ ai thì tao sẽ ngay lập tức ngừng đánh”.

Dĩ nhiên là quốc chủ Hoa Dương không thể chấp nhận điều kiện vô lý ấy. Đồng hoa dương và đồng lúa mì mãi mãi là của xứ sở Hoa Dương, của người Hoa Dương; bạo lực côn đồ có thể cướp lấy nhưng thiên hạ vẫn nhìn nhận nó là của người Hoa Dương.

 

Thương người Hoa Dương ngày đêm đơn độc chiến đấu chống quân xâm lăng. Nhiều ngàn dũng sĩ quốc tế tình nguyện đến trợ giúp họ để chống cự lại bạo tàn.

 

Đồng cảm với người Hoa Dương, thiên hạ khắp nơi viết lời ca ngợi quốc chủ và xứ sở Hoa Dương. Trong cộng đồng thiên hạ ấy, người xứ Vệ cũng thương cảm và đồng lòng với người Hoa Dương. Xứ sở Hoa Dương và xứ Vệ coi vậy mà có chung hoàn cảnh, cả hai đều ở bên cạnh những bạo chúa độc tài tàn ác. Nếu người xứ sở Hoa Dương phải chịu đựng Đại Hùng thì người xứ Vệ  lại bị sự đè nén của Hồng Long. Tuy người xứ Vệ ủng hộ người Hoa Dương nhưng vẫn có một nhóm nhỏ người Vệ lại đi ủng hộ cuộc xâm lăng của Đại Hùng. Bọn người ấy vì quá lạc hậu và ấu trĩ trong lối nghĩ, bọn ấy bị nô lệ trong cái ý thức hệ sai lầm, bọn ấy tự đóng khung mình vào cái định kiến lệch lạc, tự dán lên trán mình cái nhãn hiệu hoang tưởng. Bọn ấy làm cái việc đáng khinh bỉ gây xấu hổ cho toàn thể dân Vệ, người xứ Vệ vì bọn ấy mà nghẹn cổ họng đắng cả cõi lòng.

 

Cuộc chiến trên xứ sở Hoa Dương càng lúc càng khốc liệt, đoàn quân của Đại Hùng ra sức tàn phá hủy diệt Hoa Dương. Bọn chúng muốn phô trương sức mạnh tàn bạo của mình, muốn bẻ gãy ý chí chiến đấu của người Hoa Dương, tiếc thay bọn chúng đã thất bại, chúng có thể phá hủy những cơ sở vật chất chứ tinh thần của người Hoa Dương bất diệt!

 

Người Hoa Dương vẫn ngày đêm chiến đấu đương đầu với sự tàn bạo của Đại Hùng. Đại Bàng chúa và các đầu lĩnh đàn em vẫn đứng vòng ngoài quan sát. Bọn họ chỉ bao vây kinh tế Đại Hùng và giúp cho Hoa Dương chút ít khí giới thế thôi. Bọn họ nghĩ bao vây kinh tế sẽ làm cho bạo chúa Đại Hùng phải sợ mà từ bỏ mộng xâm lăng. Bọn họ lầm to, bao vây kinh tế là nước cờ không hiệu quả, đã từng thất bại bao nhiêu lần khi đem áp dụng nhưng bọn họ vẫn chưa nhìn nhận ra. Với những bạo chúa thì kinh tế suy thoái, quốc gia lụn bại, dân chúng đói kém...chẳng có ý nghĩa chi cả. Lũ bạo chúa còn sẵn sàng giết cả triệu dân như chơi, sẵn sàng phá hủy cả quốc gia giữ lấy quyền lực của chúng, sẵn sàng bán cả cơ đồ tổ tiên để băng nhóm của chúng được trường trị! Bạo chúa Đại Hùng đã cai trị hai mươi năm nay rồi và y tuyên bố sẽ ở ngôi đến suốt đời.

 

Thiên hạ có kẻ thương cảm dân Hoa Dương, yêu mến xứ sở Hoa Dương thì thầm rằng:” Xứ sở các bạn đã phạm một sai lầm lớn, ngày trước các bạn có bảo bối nguyên tử, vì nghe lời Đại Bàng chúa và các đầu lĩnh đàn em mà giải giới để đổi lấy sự cam kết bảo vệ anh ninh. Nay các bạn bị Đại Hùng tấn công, bọn đã từng cam kết ấy chỉ đứng nhìn mà thôi. Giả sử các bạn còn bảo bối ấy trong tay thì gã côn đồ Đại Hùng kia muốn động binh cũng phải e dè. Một điều nữa là các bạn đặt niềm tin vào các đầu lĩnh tự do và muốn nhập bọn với họ, đó cũng là một điều đáng tiếc, giá các bạn giữ thế cân bằng thì có thể xứ sở bạn chưa đến nỗi bị họa như thế này!”

 

Cuộc chiến tàn bạo và phi lý vẫn tiếp diễn trên xứ sở Hoa Dương, bầu trời xanh đã nhuộm màu thuốc súng, cánh đồng hoa dương đã tan tác tả tơi, cánh đồng lúa mì cũng thế. Máu người Hoa Dương đang nhuộm đỏ cả vùng đất đen tuyết trắng. Người Hoa Dương không đầu hàng, họ vẫn chiến đấu cho độc lập và tự do của xứ sở. Quốc chủ Hoa Dương cởi triều phục mặc chiến bào cùng với quân dân chiến đấu. Trong khi ấy quốc chủ Đại Hùng ngồi cô độc một mình trong hồng cung rộng thênh thang. Y sợ cả những cận thần của mình, y không tin những cận vệ của y. Bản tánh y tàn độc và đa nghi, y đã nhiều lần sai đàn em hạ độc dược giết chết những người chống đối y. Y cũng đã hạ lệnh ám sát quốc chủ Hoa Dương, bởi thế y nghĩ lòng dạ ai cũng đen tối và tàn độc như y nên y không cho phép ai được đến gần.

 

*

 

Bắc Đại Hùng kết liên minh với đông Hồng Long để đối chọi với tây Đại Bàng. Thế cuộc y hệt Tam Quốc phân tranh của thuở nào, lúc ấy Ngô liên minh với Thục để chống lại Ngụy. Tuy liên minh là vậy nhưng kẻ nào cũng có nhị tâm, vừa chống kẻ thù chung vừa tranh thủ cơ hội để tiêu diệt lẫn nhau. Kẻ nào cũng muốn độc bá xưng hùng.

 

*

 

Gã khờ giật mình tỉnh giấc, y dụi mắt ngơ ngáo nhìn quanh căn phòng. Ti vi trực tuyến vẫn đang phát trực tiếp tình hình chiến sự ở Ukraine, bom đạn, tên lửa, pháo kích… đang phá hủy đất nước thanh bình xinh đẹp này. Hỏa tiễn của quân xâm lược nã vào chung cư, bệnh viện và cả dòng người chạy nạn. Vũ khí hạng nặng của Putin đang tàn sát người và tàn phá đất nước Ukraine. Những lời bình, những lời hứa của các chính khách đứng ngoài cuộc chiến vẫn đang ra rả trên ti vi. Tinh thần gã khờ vẫn còn lơ mơ chưa tỉnh hẳn, gã vừa trải qua một cơn mộng mị nặng nề. Nhìn cảnh chiến tranh tàn bạo và phi nghĩa trên ti vi, bất giác gã khờ buộc miệng chửi thề:

 

– Mẹ kiếp thằng Putin, tên bạo chúa tham lam tàn độc, mày quả thật là một Sa Hoàng đỏ đấy!

 

Tiểu Lục Thần Phong

(Ất Lăng thành, 03/22)

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Westminster, CA – Học Khu Westminster hân hoan tổ chức mừng lễ tốt nghiệp của các học sinh đầu tiên trong chương trình Song Ngữ Tiếng Việt (VDLI) tiên phong của học khu. Đây là khóa học sinh đầu tiên ra trường và các em sẽ được ghi nhận tại buổi lễ tốt nghiệp đặc biệt được tổ chức vào thứ Ba, ngày 28 tháng Năm, lúc 6:00 giờ chiều tại phòng Gymnasium của Trường Trung Cấp Warner (14171 Newland St, Westminster, CA 92683).
Tháng Năm là tháng vinh danh những đóng góp của người Mỹ gốc Á Châu và các đảo Thái Bình Dương cho đất nước Hoa Kỳ mà trong đó tất nhiên có người Mỹ gốc Việt. Những đóng góp của người Mỹ gốc Á Châu và các đảo Thái Bình Dương cho Hoa Kỳ bao gồm rất nhiều lãnh vực, từ kinh tế, chính trị đến văn học nghệ thuật, v.v… Nhưng nơi đây chỉ xin đề cập một cách khái quát những đóng góp trong lãnh vực văn học của người Mỹ gốc Việt. Bài viết này cũng tự giới hạn phạm vi chỉ để nói đến các tác phẩm văn học viết bằng tiếng Anh của người Mỹ gốc Việt như là những đóng góp nổi bật vào dòng chính văn học của nước Mỹ. Điều này không hề là sự phủ nhận đối với những đóng góp không kém phần quan trọng trong lãnh vực văn học của Hoa Kỳ qua hàng trăm tác phẩm văn học được viết bằng tiếng Việt trong suốt gần năm mươi năm qua.
Vì hình ảnh ảm đạm, buồn sầu, như tiếng kêu đòi tắt nghẹn. Tôi, tác giả, đi giữa lòng thủ đô Hà Nội mà không thấy gì cả, không thấy phố không thấy nhà, chỉ thấy mưa sa trên màu cờ đỏ. Cờ đỏ là quốc kỳ. Mưa sa làm cho những lá quốc kỳ sũng nước, bèo nhèo, nhếch nhác, úng rữa. Một hình ảnh thảm hại. Hình ảnh thảm hại là dự phóng cho tương lai thảm hại. Và thất bại. Lạ một điều, người ta chỉ trích dẫn năm dòng thơ này, tổng cộng 14 chữ, mà không ai trích dẫn cả bài thơ, và hẳn là hơn 90% những người biết năm dòng này thì không từng biết, chưa bao giờ đọc, cả bài thơ, và tin rằng đó là những lời tâm huyết của nhà thơ Trần Dần nói về thời cuộc mà ông nhận thức được vào thời điểm 1955.
Viet Book Fest cho thấy thế hệ trẻ gốc Việt nay đã vượt qua được những ràng buộc cơm áo gạo tiền của thế hệ đi trước, để cộng đồng Việt nay có thể vươn lên với giấc mơ văn học nghệ thuật trên đất nước Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ.
Hư vỡ là đặc tính bất biến của cuộc đời, của tất cả những gì có mặt trong vũ trụ này. Nghĩa là những gì hợp lại, thì sẽ tan; những gì sinh ra, rồi sẽ biến mất. Không có gì kiên cố, bất biến trên đời. Đức Phật đã chỉ ra sự thật đó, và biến những thái độ sống không vui thành sự kham nhẫn mỹ học: cái đẹp chính là vô thường. Bởi vì vô thường, nên có hoa mùa xuân nở, có những dòng suối chảy từ tuyết tan mùa hè, có những trận lá mùa thu lìa cành, và có những trận mưa tuyết mùa đông vương vào gót giày. Bởi vì sống hoan hỷ với hư vỡ là tự hoàn thiện chính mình, hòa hài làm bạn với hư vỡ là sống với sự thật, và cảm nhận toàn thân tâm trong hư vỡ từng khoảnh khắc là hòa lẫn vào cái đẹp của vũ trụ. Và sống với chân, thiện, mỹ như thế tất nhiên sẽ đón nhận được cái chết bình an.
Mỗi 30 tháng 4 là mỗi năm xa hơn ngày đó, 1975, thêm một bước nữa xa hơn, đi vào dĩ vãng. Hầu hết những người trực tiếp tham gia vào cuộc chiến trước 75, nay đã vắng mặt. Non nửa thế kỷ rồi còn gì. Khi không còn ai nữa, không hiểu những thế hệ trẻ tha hương sẽ nhớ gì? Một thoáng hơi cay? Có khi nào bạn đọc ngồi một mình chợt hát lên bài quốc ca, rồi đứng dậy, nghiêm chỉnh chào bức tường, thằng cháu nhỏ thấy được, cười hí hí. Ông ngoại mát rồi. Trí tưởng tượng của người thật kỳ diệu. Rượu cũng kỳ diệu không kém. Nửa chai vơi đi, lơ mơ chiến sĩ trở về thời đó. Lạ lùng thay, quá khứ dù kinh hoàng, khốn khổ cách mấy, khi nhớ lại, có gì đó đã đổi thay, dường như một cảm giác đẹp phủ lên như tấm màn mỏng, che phía sau một thiếu phụ trẻ đang khóc chồng. Cô có mái tóc màu nâu đậm, kiểu Sylvie Vartan, rủ xuống che nửa mặt. Nhưng thôi, đừng khóc nữa. Chỉ làm đất trời thêm chán nản. Để tôi hát cho em nghe, ngày đó, chúng tôi, những người lính rất trẻ.
Ngày 30 tháng 4 năm nay, 2024, đánh dấu 49 năm ngày Sài Gòn thất thủ vào tay cộng sản Bắc Việt (30 tháng 4 năm 1975). Biến cố này đã mở ra một tương lai đen tối cho dân tộc Việt Nam mà một trong những hệ lụy thảm khốc nhất là hàng triệu đồng bào đã bỏ nước ra đi tìm tự do, trong đó có khoảng hơn 400,000 người chết thảm giữa lòng biển cả. Cuộc chiến tranh Việt Nam kéo dài trong 20 năm đã khiến cho hơn 950,000 bộ đội và thường dân miền Bắc chết và khoảng 600,000 lính cộng sản bị thương. Trong khi đó, có khoảng hơn 700,000 thường dân và binh sĩ Việt Nam Cộng Hòa thiệt mạng, cùng với 1,170,000 lính VNCH bị thương. Phía Hoa Kỳ có 58,281 binh sĩ tử thương và 303,644 lính bị thương. Đó là chưa kể số thương vong của binh sĩ các nước tham chiến ở hai miền Nam-Bắc, theo www.en.wikipedia.org.
Thế giới đang bùng nổ nhiều cuộc chiến tranh, và đang ngún lửa ở nhiều nơi khác: Trung Đông, Ukraine, Miến Điện, Đài Loan, Biển Đông… Một thời Việt Nam cũng đã trải qua nhiều cuộc binh lửa. Khi đọc kỹ Tam tạng Kinh điển, chúng ta cũng sẽ thấy có những cuộc chiến. Bản thân Đức Phật khi mới lớn cũng học kỹ thuật kiếm cung. Trong nhiều kiếp quá khứ, Đức Phật, khi còn ở cương vị Bồ Tát, cũng đã từng ra trận. Nhiều hình ảnh ẩn dụ trong kinh điển cũng cho thấy dấu tích chiến tranh: ngựa chiến, voi chiến, áo giáp, mũi tên… Và rồi tận cùng, Đức Phật nói trong Kinh SN45.7 rằng chiến thắng vinh quang nhất chính là nhiếp phục tham, sân, si – nơi đó chính là Niết Bàn. Đó là mặt trận lớn nhất, gian nan nhất.
Vào ngày 6 tháng 12, 2023, nhà thơ, nhà văn, giáo sư văn học và nhà hoạt động xã hội được yêu mến người Palestine Refaat Alareer đã thiệt mạng trong một cuộc không kích từ Israel cùng với người anh, em gái và bốn đứa con của họ. Trong tuần để tang kể từ đó, những lời tri ân dành cho cuộc đời, sự nghiệp viết lách và các hoạt động nghệ thuật tích cực của Alareer đã tràn ngập khắp nơi trên thế giới. Nhiều lời tri ân được đăng cùng với bài thơ cuối cùng “Nếu tôi phải chết” được ông đăng trên Twitter của mình vào ngày 1 tháng 11 năm 2023. Cho đến nay, bài thơ chia tay như một điềm báo đau lòng của Alareer hiện đã được dịch sang hơn 40 thứ tiếng; được đọc trên các sân khấu thế giới và được viết trên các bức tường sân ga tàu điện; được in trên các biểu ngữ, bảng hiệu, cờ và diều, được giương cao trong các cuộc biểu tình đòi ngưng bắn trên khắp thế giới.
Nhà xuất bản của Ocean Vương trên Marketplace cũng như Ocean Vương trên Instagram của mình đã thông báo về cuốn tiểu thuyết mới sẽ được xuất bản vào tháng 6 năm 2025, Emperor of Gladness. “Emperor of Gladness” là cuốn tiểu thuyết thứ hai của Ocean Vương, “kể về một năm trong cuộc đời của một thanh niên ương ngạnh ở New England, người tình cờ trở thành người chăm sóc cho một góa phụ 82 tuổi bị mất trí nhớ, tạo nên câu chuyện về tình bạn. sự mất mát và mức độ chúng ta sẵn sàng mạo hiểm để đòi hỏi một trong những ân huệ quý giá nhất của cuộc đời: cơ hội thứ hai.”
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.