Hôm nay,  

Hai Truyện Rất Ngắn

28/01/202200:00:00(Xem: 1323)

Minh-họa_Duy-Thanh
Hình minh họa - Tranh Duy Thanh

 

RỒNG
 
“Đi ăn thịt rồng!”
 
“Ừ, đi thì đi. Ăn một lần cho đã thèm rồi chết cũng cam lòng. Em còn nhớ đường đến cái nhà hàng mà ta đã đến mười năm trước không?”
 
“Em nhớ.”
 
*
 
Hẳn nhiên rồng được cho là loài linh thú. Ngày xưa cha ông chúng tôi săn rồng ngoài biển, có khi trên núi. Về sau, rồng bị săn giết nhiều, không kịp sinh đẻ, thế giới sợ chúng tuyệt chủng nên đưa vào sách đỏ.
 
Tôi ở xa về, tôi nghĩ mình sống ngang với lịch sử. Tôi thèm thịt rồng.
 
Nga là đại gia, nó làm giàu vô cùng nhanh nhờ buôn đất đai, chứng khoán, và mọi thứ ám muội khác.
 
Nga nói, “Ngày nay không mấy ai biết vị thịt rồng ta ra sao, các nhà hàng sang trọng trong nước phải mua rồng tận bên Tàu. Thịt rồng Tàu tanh lợm, nhưng thèm thì đành phải ăn.”
 
*
 
Tôi thích nhà hàng này từ lâu, ngay lần đầu tiên về lại Sài Gòn. Tôi thích ngồi trên lầu hơn dưới đất, ngồi ở lan can được ngăn ra thành từng phòng riêng, ghế cao sắp thành một dãy dài, ngó ra trước mặt là những búi dây điện quấn chằng chịt cắt xẻ tầm mắt.
 
Khách ở nhà hàng này nhiều phần là Tây. Bọn Tây trọc phú du lịch muốn thử món lạ nổi tiếng ở châu Á cho biết mùi. Khác với các nhà hàng khác cùng dãy phố, ở đây phục vụ khách từ A đến Z và có thể ngồi đến khuya mấy cũng được.
 
Tôi có tiền, tôi là khách, tức tôi là Thượng đế.
 
Thực đơn ở đây chỉ chuyên bán một thứ thịt, thịt rồng. Thực đơn toàn rồng được chế biến cả chục món: gỏi rồng, tiết canh rồng, bắp rồng hấp, rồng xúc bánh đa, cháo rồng đậu xanh, móng và gân rồng hầm thuốc bắc, cật ruột rồng xào nghệ, lưỡi rồng chưng tương, sườn non rồng nướng mọi, pín và gan rồng chiên tỏi, lẩu rồng ngũ vị, đặc biệt là hai món óc rồng chưng cách mạng và râu rồng hầm lịch sử, hai món sau cùng này chỉ dành cho đại gia cực giàu và sành điệu mới có tiền để thưởng thức.
 
Chúng tôi lên lầu, chọn góc ở bên phải. Nga gọi một bầu Long huyết tửu, bảo bồi bỏ vào xô đá ngâm trước cho lạnh.
 
Sáu em phục vụ lên đứng sắp hàng cho chúng tôi chọn. Tôi chọn em da ngăm, ngực chồi bé xíu thoang thoảng thơm mùi đồng đất. Em kéo ghế ngồi xuống bên phải tôi. Nga sau khi khẽ sờ ngực để thử hàng, chọn em môi dầy và hai cánh tay rậm lông nâu mượt, em này ngồi giữa tôi và Nga.
 
Chủ nhà hàng nói, “Chúng nó là hàng hiếm, còn nguyên chưa khui. Chiều khách quý nhé mấy em.”
 
Nga bảo, “Bọn tôi không cần những dịch vụ đó. Ăn món linh thiêng thì tâm thân phải thanh sạch, nhưng cứ để các em ngồi lại rót rượu gắp mồi thì cũng hay.” Rồi nó quay lại tôi, “Anh theo em ra sau nhà bếp chọn rồng. Phải là rồng ta nhé, không chơi rồng Tàu. Anh thích rồng cái hay rồng đực, non hay già?”
 
 
“Không ăn cái, chọn đực thôi. Rồng non là bao nhiêu tuổi, già thì bao nhiêu tuổi? Có đắt lắm không?”
 
“Non nhất thì ba tháng tuổi, già nhất là một ngàn hai trăm năm. Anh có thể chọn bất cứ con nào anh thích, em đủ tiền để cân tuốt. Đây là những con cuối cùng. Mình không ăn thì bọn khách trú chúng cũng vào mua, chẳng mấy nữa không còn con nào đâu.”
 
Nó nói tiếp, “Thôi, anh thử cả hai con nhé, một con già đúng một ngàn tuổi thì lấy gan, pín, lưỡi, óc và huyết, chứ thịt hẳn là dai lắm, bỏ đi. Còn con non thì lấy con ba tháng tuổi cho mềm; xả thịt làm ba món gỏi, hấp, nướng. Cứ ăn mộc như thế, không tẩm ướp gia vị gì sất, cho gia vị đểu vào chỉ tổ mất đi cái mùi, cái tinh chất nguyên thuỷ. Mà này, con già thì chọn con đen nhé, cái thứ Hắc long chính hiệu mới hay, còn con non thì chọn con vàng, Hoàng long.”
 
Chủ nhà hàng nói, “Nhà hàng chúng tôi không bán hàng đểu như những nơi khác đâu, quý khách đừng ngại. Rồng ta hẳn nhiên là đắt gấp mười rồng Tàu, nhưng đáng tiền lắm. Ở những nơi khác chúng bán rồng ướp lạnh bỏ trong hầm đá, có khi ướp đủ loại hoá chất cả hàng chục năm để giữ cho khỏi thối rữa. Xin chờ giây lát, nhà hàng chúng tôi sẽ cho quý khách xem món thịt của mình được chế biến như thế nào, có xứng với món tiền quý khách đã bỏ ra không.”
 
*
 
Chủ nhà hàng bấm rì-mốt bật chiếc ti-vi 42 in-sơ lên. Theo lời y nói thì đây là một nghi thức phải có cho khách kiểm nghiệm món thịt được đặt.
 
Các em phục vụ rót rượu cho chúng tôi lai rai trước. Rượu pha máu và tinh bột sừng rồng có vị hăng nồng. Chúng tôi cụng ly. Nga bảo tôi hãy chăm chú ngồi xem, nghi thức này chúng mình chỉ được xem có một lần trong cả đời người.
 
Ti-vi hiện ra một đàn tế cao ngất hàng chục thước, phủ thảm đỏ rực, kỳ dị thay đàn tế lại ở trong một không gian hoang vắng quạnh quẽ lạ thường. Lư trầm nghi ngút khói lửa. Sau lư trầm là tượng Long Tổ thân dáng uy nghi; tôi chú mục định hướng thấy đầu tổ phủ phục, khẽ nghiêng về phương Bắc.
Một hồi trống vang lên.
 
Từ bên ngoài vị tiên chỉ của Long Tộc lừ lừ tiến vào, trên hai tay đỡ một cuốn sách cũ. Hồi trống vừa dứt, tiên chỉ nâng cuốn sách lên ngang mày rồi sang sảng đọc.
 
Tôi không hiểu chút gì những lời ông đọc, một thứ cổ ngữ líu lo, thầm đoán rằng có lẽ đó là một bài bùa chú để cầu đảo hay tế lễ gì đó.
 
Kìa, rồng ra.
 
Hai đoàn người vận hoàng y đi theo hàng một dắt rồng ra. Hai con thịt chúng tôi vừa đặt mua trông rúm ró thảm hại vì kinh hoàng trước cái chết mà chúng đoán được.
 
Bọn hoàng y kê hai đầu rồng lên bệ đá rồi bắt đầu nện. Chúng nện bằng búa. Tiếng búa bổ vào xương sọ nghe chan chát lạnh rợn.
 
Nga vỗ tay nói, “Hay lắm ông chủ. Đúng là tiền nào của đó. Nào, cụng với anh em tôi một ly.”
 
Ti-vi tắt.
 
*
 
Tiệc tàn.
 
Nga kêu tính tiền. Nó lấy thẻ nhựa ra cà rồi trao bồi mang xuống, số tiền quá lớn đối với tôi. Nga móc ví lấy ra thêm một xấp tiền mặt bo cho hai em.
 
Tôi ngà ngà say, theo chân Nga bước xuống lầu. Ra tới đường chờ taxi thì tôi bắt đầu ói, ói thốc tháo, ói hết mọi thứ đã dồn vào bụng, khi hết các thứ thức ăn thì ói ra máu. Nga xỏ tay vào túi quần, phun nước bọt, ngó tôi dửng dưng.
 
Tôi ói từng ngụm máu một. Tanh lợm và mặn. Máu không loãng. Không giống thứ máu loãng khi người ta bị đứt tay. Máu đặc sền sệt.
 
Máu rồng, rồng Tàu.


THÁO ĐẦU ĐẶT LÊN TỦ

 
Tôi tháo đầu của mình ra khỏi cổ rồi đặt nó lên cái tủ nhỏ ở đầu giường.
 
Những kẻ vĩ đại thường làm như vậy khi trong đầu của họ chẳng còn gì để tiếp tục suy nghĩ. Tôi để nó đó, cho nó suy nghĩ hoặc không suy nghĩ tuỳ thích, rồi nằm xuống giường.
Khi đầu không còn nữa thì những cái gối trở nên vô dụng. Tuy nhiên, hình như là do tiện tay, tôi vớ một cái gối ôm rồi ôm vào lòng.
 
Khi đầu rời khỏi cổ thì nó thường nghĩ đến những điều bất tử. Một bài thơ bất tử hay một thế giới bất tử hay một tình yêu bất tử, nhưng nó không còn điều khiển được thân thể. Ví dụ, dù muốn lắm nhưng nó không bảo được cái tay nhấc lên gãi vào bên mông trái vừa bị muỗi chích. Ở sự bất khiển dụng đó, tôi tấy lên một vết đỏ, ngứa ngáy.
 
Bây giờ, đầu tôi ngự trên mặt tủ ngó xuống thân thể tôi nằm trên giường.
 
Thân thể trần truồng không có đầu, của một gã đàn ông 47 tuổi, hai tay ôm một cái gối ôm, thì nhìn thật buồn cười. Mọi thứ đều có vẻ không cân đối, và kỳ cục; bất xứng với hình hài mà Thượng Đế tạo ra từ hình ảnh của ngài.
 
Nó có vẻ cô độc. Và buồn.
 
Thứ nỗi buồn tiết ra từ những lỗ chân lông, trong suốt, sền sệt, như một loại chất dẻo không mùi, và dính dáp.
 
Khi đầu rời khỏi cổ thì nhu cầu về dưỡng khí và sự tuần hoàn của máu không còn thúc bách. Những thứ nhu cầu khác, tính từ cổ trở xuống, cũng vậy.
 
Căn hộ tôi ở bị nghiêng, nhưng không phải chỉ riêng một mình nó, mà tổng thể cả cái chung cư nghiêng, nên nó phải nghiêng theo. Khu chung cư này xây cách đây 22 năm, nghiêng đến nỗi nếu để cái quạt lên mặt bàn, chăm chú quan sát một lát, thì sẽ thấy nó chầm chậm trượt đi. Căn hộ nghiêng làm phòng ngủ nghiêng, làm cái giường nghiêng, tất nhiên ảnh hưởng tới thế nằm của thân thể.
 
Khi thân thể nghiêng thì nó trượt dần, dù thật chậm, rồi một lúc nào đó nó sẽ rơi khỏi giường, khi chạm đất, nó sẽ tạo ra một chấn động nhỏ, làm cái tủ khẽ rung lên một chút, một chút thôi.
 
Cái tủ nghiêng, khiến tất cả những ý nghĩ trong cái đầu đặt trên tủ cũng nghiêng, dốc về một phía, theo một mức độ nào đó.
 
Cái đầu tôi trượt dần về phía những ý nghĩ nghiêng, về phía mép tủ, những ý nghĩ trong nó bắt đầu tê dại vì bất lực.
 
Nó sẽ rơi.
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Anh Trần Đình Đài là con trai thứ trong một gia đình trung lưu ở quận 3, Saigon xưa. Mẹ anh cũng là hậu duệ của hoàng gia triều Nguyễn. Cha anh là một trí thức vì vậy cả đàn con, bảy đứa ba mẹ đều cho ăn học đến nơi đến chốn...
Bảo rằng mới, ừ thì là mới nhưng thật sự thì tháng năm đã từ vô thủy đến giờ. Tháng năm là tháng năm nào? Năm nào cũng có tháng năm, nếu bảo mọi tháng đều là tháng năm thì cũng chẳng sai. Năm, tháng, ngày, giờ… là cái khái niệm con người chế ra, tạm gọi là thế, tạm dùng để đo, đếm cái gọi là thời gian. Bản thân thời gian cũng là một khái niệm như những khái niệm dùng để đo lường nó...
Quán cà phê nằm trên đường Đinh Tiên Hoàng, hướng về phía Đa Kao...
Sáng chúa nhật, vừa làm điểm tâm sáng, pha café, nàng nói với chồng...
Mẹ đã về cõi vĩnh hằng. Tưởng nhớ mẹ, nhà thơ Trần Thanh Quang gửi tiếng lòng vào một trong những bài thơ dành cho mẹ đầy xúc động. Bài thơ có tựa chỉ một tiếng Mẹ nhưng gói gắm cả bầu trời tâm sự của người con. Anh đã chọn thể thơ lục bát truyền thống để chuyển tải thi ý, nghe giai điệu vọng về như tiếng ru của mẹ thuở nào!...
Một ơn phước lớn lắm, mẹ lẩm bẩm. Mỗi sáng, cứ coi như là “thức dậy” sau một đêm không hề chợp mắt, mẹ tự hỏi tối hôm nay mình sẽ ngủ được không, hay vẫn cứ chong mắt để không làm gì...
Căn nhà cũ. Chắc cũng gần năm chục tuổi. Sát bìa một khu rừng, trong một thị trấn lưa thưa bóng người. Chủ nhà đăng bảng bán biết bao lâu nhưng chẳng ai mua. Lúc ấy tôi đang có việc làm, lại thích cái tĩnh lặng huyền bí của khu rừng phía sau nhà nên đồng ý mua ngay. Thị trấn ấy vô cùng nhỏ bé. Một con đường chính viền hàng cây phong với vài ba ngã tư đèn xanh đèn đỏ. Từ đó mọc lan ra những con đường nhỏ, quanh co vào những khu xóm thưa người. Vì vậy khu rừng sau nhà là nơi tôi lui tới thường xuyên. Một tấm bảng với hai chữ “Dead End” gắn trên cây cột gỗ chôn ở bìa rừng. Một lối mòn vắt trên cỏ dại, bò quanh co giữa những tàng cây cao và bụi rậm với dây leo chằng chịt. Tôi thường mò mẫm một mình trên lối mòn ấy cho đến khi đám dây leo vắt ngang, chặn mất lối đi và cỏ dại xóa hết lối mòn. Dọc lối mòn quanh co ấy, thỉnh thoảng có một tảng đá nằm trơ trọi giữa cỏ cây rậm rạp, như thể ai đó đặt sẵn chỗ nghỉ chân cho những kẻ rong chơi. Và rải rác đó đây một loài hoa lạ. Loài hoa có bốn cán
Đời người không bình lặng mà luôn dậy sóng, lắm khi mưa lũ bão bùng, một khi nó đi qua thì ta mới thấy, mới thưởng thức được nét đẹp của hồ thu, của lá vàng bay lượn khắp nơi.
Trần Trọng Tâm sinh trưởng tại thành phố Quy Nhơn. Anh tốt nghiệp Đại Học sư phạm lý năm 1980 (anh là bạn học của anh rể tôi). Anh được bổ nhiệm vào dạy học ở Bình Chánh. Anh dạy tốt, kiến thức vững, nghệ thuật truyền đạt dễ hiểu. Phụ huynh học sinh rất quý anh! Ngoài giờ dạy anh thường ra uống cà phê ở quán bác Xuyến gần trường...
Sáu chị em chúng tôi vẫn chưa tưởng tượng được mình đã xa Ba Mạ, anh Lam và Kanh Kem, xa thật xa. Quê hương xa lắc, xa lơ bên kia bờ đại dương. Chừ mới thấm, thế nào là cây xa cội, nước xa nguồn. Anh chị Hải Điền và cu Nam đón chúng tôi ở phi trường Düsseldorf. Mừng mừng, tủi tủi...
Thằng Tường uống một ngụm bia, bọt bia trắng viền trên miệng nó thành một viền tròn. Nó đã bắt đầu ngà ngà say. Để chiếc ly xuống bàn chuếnh choáng, nó vung tay nói...
Tiếng tụng kinh đều đều, vừa tai nhẹ nhàng quen thuộc của chồng tôi ở phòng bên vọng ra làm tôi cảm thấy tâm hồn mình thêm bình an; đứng lên bước ra ngoài hàng hiên của căn airbnb ở tầng thứ 10 cao nhất của building mà chúng tôi được các con mướn cho một tuần lễ nghỉ hè mừng ngày sinh nhật đám cưới 40 năm của chúng tôi, cả tâm hồn theo dòng thác chảy rào rạt kỷ niệm xa xưa…
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.