Hôm nay,  
“Đây là quan điểm của người viết, không nhất thiết là quan điểm của Việt Báo.”

Hoa Kỳ Bảo Vệ Biển Đông: Từ Chính Sách "Pivot" 2011 Đến Trump's ARIA 2018

15/09/202109:45:00(Xem: 1450)
* Trung Tâm  CSIS Washington: 60% thương mại hàng hải đi qua châu Á.
* Viện SWP nước Đức: Chính sách xoay trục của Mỹ sang Châu Á 2011  gây lo lắng cho châu Âu
* Cơ quan ORF Ấn Độ: Từ chính sách  "Xoay trục sang Châu Á" đến Trump’s ARIA.
Taipei Times Đài Loan: Bắc Kinh, tạo ra “quả bom hẹn giờ” gây ra xung đột ở Biển Đông.
* Dept. of Defense FY2022: Duy trì điều khoản  PDI đối đầu với Trung Quốc, tăng ngân sách quốc phòng lên 11%

DAo Van

Vào ngày 1 tháng 9 năm 2021 vừa qua, Trung Quốc đòi hỏi các tàu nước ngoài phải khai báo khi  đi  vào vùng gọi là ‘lãnh hải’ theo lệnh mới của Trung Quốc áp dụng tại Biển Đông. Sự kiện dẫn đến sự phản kháng  của Mỹ và một số nước liên quan. Nhưng trước hết mời bạn đọc lược qua  tầm quan trọng về thương  mại của khu vực này, và chính sách  xoay trục " pivot " về Châu Á  của Mỹ năm 2011 và luật bảo  vệ Biển Đông còn gọi là Trump's ARIA 2018  nhằm đối phó trước  sự bành trướng của Trung Quốc ở trong vùng. Phần trình bày sau dựa vào các bản văn từ phía Châu âu của viện nghiên cứu Đức, báo chí Pháp, từ phía báo giới  Á Châu tại Nhật, Nam Dương, Đài Loan và ngân sách BQP tài khóa 2022 đệ nạp quốc hội.
* 60% thương mại hàng hải đi qua châu Á,
Theo Trung Tâm  Nghiên cứu Chiến Lược Quốc Tế  CSIS Hoa Thịnh Đốn- Hội nghị Liên hiệp quốc về Thương mại và Phát triển (UNCTAD) ước tính rằng khoảng 80% thương mại toàn cầu tính theo khối lượng và 70% giá trị được vận chuyển bằng đường biển. Trong khối lượng đó, 60% thương mại hàng hải đi qua châu Á, với Biển Đông  theo ước tính bằng một phần ba vận chuyển toàn cầu. Vùng biển của nó đặc biệt quan trọng đối với Trung Quốc, Đài Loan, Nhật Bản và Hàn Quốc, tất cả đều dựa vào eo biển Malacca, nối với Biển Đông và mở rộng là Thái Bình Dương và Ấn Độ Dương. Là nền kinh tế lớn thứ hai trên thế giới với hơn 60% giá trị thương mại đi bằng đường biển, an ninh kinh tế của Trung Quốc gắn chặt với Biển Đông.[1]
 Chính sách xoay trục của Mỹ sang Châu Á 2011

Theo  bài phân tích của Viện An Ninh Quốc Tế  Đức quốc (German Institute for International Security German SWP) Mỹ xoay trục sang châu Á là chính sách đối ngoại đặc trưng của chính quyền Obama. Tuy nhiên, ở châu Âu, nó đã làm dấy lên lo ngại rằng Hoa Kỳ sẽ không còn hứng thú với mối quan hệ xuyên Đại Tây Dương. Để giảm bớt những lo ngại này, chính quyền Obama nên thông báo rõ ràng hơn về   chính sách xoay trục sang Á  Châu là một cơ hội, không phải là một mối đe dọa cho sự hợp tác xuyên Đại Tây Dương .

Chính quyền Obama đã tăng cường các mối quan hệ quân sự, ngoại giao và kinh tế của Hoa Kỳ với khu vực Châu Á - Thái Bình Dương, bao gồm cả việc tăng cường sự hiện diện quân sự của Hoa Kỳ và các cuộc đàm phán về một hiệp định thương mại đầy tham vọng, Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương. Nói một cách khoa trương, điều này đi kèm với những tuyên bố về một "Thế kỷ Thái Bình Dương" và một "Chức vụ Tổng thống Thái Bình Dương."this has been accompanied by declarations of a "Pacific Century" and a "Pacific Presidency."

Điều này khiến các nhà quan sát châu Âu không khỏi lo lắng - thậm chí còn lo lắng nhiều hơn khi chính quyền Obama có kế hoạch giảm sự hiện diện quân sự của Mỹ ở châu Âu từ 80.000 xuống còn 70.000 quân vào năm 2017.

Chắc chắn rằng, mối quan hệ xuyên Đại Tây Dương từ lâu đã bước qua "thời kỳ hoàng kim" của Chiến tranh Lạnh. Với các đối tác châu Âu của mình, Obama nên thể hiện sự xoay trục sang châu Á như một cơ hội để tăng cường hợp tác xuyên Đại Tây Dương thay vì giảm bớt nó. Hơn nữa, ông nên mời họ tham gia vào các nỗ lực của Hoa Kỳ. Trong khi các quốc gia châu Âu về mặt quân sự thiếu cả khả năng và ý chí để noi gương Hoa Kỳ, nhưng họ có thể hợp tác trên các lĩnh vực kinh tế và chính trị, đặc biệt là đối phó với Trung Quốc.

Cuối cùng, để nhấn mạnh cam kết của mình với châu Âu, Hoa Kỳ không nên bỏ qua việc thiết lập một hiệp định thương mại tự do xuyên Đại Tây Dương nhằm thúc đẩy gia tăng hội nhập kinh tế xuyên Thái Bình Dương..[2]

 Đó là quan điểm từ cơ quan An Ninh Quốc Tế Đức SWP, còn theo báo Pháp, Le Figaro : "Sự chuyển hướng" chiến lược của Hoa Kỳ đối với lục địa châu Á được công bố vào năm 2011 vẫn là " trọng tâm ưu tiên" trong chính sách đối ngoại của Mỹ.  Obama quyết tâm đưa Hoa Kỳ thoát khỏi một Trung Đông hỗn loạn và một châu Âu thiếu năng động  để bắt đầu tiến vào các thị trường châu Á đày hấp dẫn, với việc thúc đẩy thực hiện  “Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương” (TPP), một dự án khu vực đầy tham vọng. 
 
Sự hung hăng của Bắc Kinh ở Biển Hoa Đông và tuyên bố vào tháng 11 (2013) về vùng nhận dạng trên không bao gồm quần đảo Senkaku, do Tokyo quản lý, đang làm gia tăng căng thẳng. Trung Quốc cũng tham gia vào cuộc chiến giành chủ quyền trên các đảo khác, với Philippines và Việt Nam, đã yêu cầu Mỹ tăng cường bảo vệ. [3]
 
* Trump's ARIA 2018 <Asia Reassurance Initiative Act>
Phần trên là hai bản văn từ phía Châu Âu, còn về phía Á Châu theo Nhật Bản Thời Báo, Trump ký Đạo luật Sáng kiến Tái bảo vệ Châu Á thành Luật (Asia Reassurance Initiative Act) vào ngày cuối cùng của năm 2018. Đạo luật này “ thiết lập một chiến lược nhiều mặt của Hoa Kỳ nhằm tăng cường an ninh, lợi ích kinh tế và các giá trị của Hoa Kỳ ở khu vực Ấn Độ - Thái Bình Dương,” theo Tòa Bạch Ốc.
 
Cụ thể, ARIA sẽ ủy quyền chi 1,5 tỷ đô la cho một loạt các chương trình của Hoa Kỳ ở Đông và Đông Nam Á và “phát triển tầm nhìn chiến lược dài hạn và chính sách toàn diện, nhiều mặt và có nguyên tắc của Hoa Kỳ đối với khu vực Ấn Độ  - Thái Bình Dương, và các mục đích khác.”  ARIA bao gồm nhiều điều khoản và phần lớn ủng hộ các Chiến lược An ninh Quốc gia và Chiến lược Quốc phòng Quốc gia của chính quyền Trump, cả hai đều xác định Ấn Độ -Thái Bình Dương là khu vực chiến lược được ưu tiên đặc biệt.

ARIA thu hút sự chú ý đến quan hệ của Hoa Kỳ với Trung Quốc, Ấn Độ, chú ý đến mười quốc gia thành viên của Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) và các đồng minh Đông Bắc Á là Nhật Bản và Hàn Quốc. Qua ARIA đã  khẳng định lại sự ủng hộ của Hoa Kỳ đối với Đài Loan và kêu gọi Tổng thống Hoa Kỳ “khuyến khích việc đi lại của các quan chức  cao cấp của Hoa Kỳ đến Đài Loan, theo Đạo luật Du lịch Đài Loan”, được ban hành thành luật vào năm 2018. Ở những nơi khác, ARIA dành sự chú ý đến các khu vực chung trên biển ở Châu Á và Biển Đông, nơi tổ chức này kêu gọi Hoa Kỳ hỗ trợ các quốc gia ASEAN khi họ áp dụng bộ quy tắc ứng xử ở Biển Đông với Trung Quốc. Luật kêu gọi tổng thống “phát triển một chiến lược ngoại giao cùng làm việc với các đồng minh và đối tác của Hoa Kỳ để tiến hành các hoạt động đào tạo hàng hải chung và hoạt động tự do hàng hải ở khu vực Ấn Độ - Thái Bình Dương, bao gồm cả Biển Hoa Đông và Biển Đông.”[4]
Từ chính sách  "Xoay trục sang Châu Á" đến Trump’s ARIA:
 Còn theo  trang Observer Research Foundation  của Ấn Độ:
Theo “Báo cáo Chiến lược Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương” do Bộ Quốc phòng Hoa Kỳ phác thảo  Mỹ cho rằng phạm vi địa lý của Ấn Độ -Thái Bình Dương kéo dài từ bờ biển phía tây đến bờ biển phía tây của Ấn Độ liên quan đến  các lợi ích của quốc gia và các hoạt động trong tương lai trong khu vực. Đặc biệt tập trung vào Đông Nam Á và Đông Á, vì các quan chức hàng đầu của Mỹ như Mike Pompeo, Jim Mattis và Trump đã nhận ra vị trí trung tâm của các khu vực này trong chiến lược Ấn Độ  - Thái Bình Dương Tự do và Rộng Mở (FOIP). Chiến lược FOIP được hình dung như một nỗ lực tập thể để bảo vệ tự do và sự cởi mở trong một trật tự dựa trên quy tắc. Trong khu vực Ấn Độ - Thái Bình Dương, Đông Nam Á — cụ thể hơn là sự hợp nhất khu vực của ASEAN — là điều cần thiết cho nỗ lực này, là trung tâm của chủ nghĩa đa phương châu Á và cũng là trung tâm của các nỗ lực Trung Quốc nhằm phá hoại các chuẩn mực thực hiện lợi ích của Hoa Kỳ.  Phần lớn cơ sở về  khái niệm Ấn Độ - Thái Bình Dương này được đặt ra bởi chính sách “xoay trục” hay “tái cân bằng” của chính quyền Obama đối với châu Á.  Việc Đông Nam Á, Đông Á và Châu Đại Dương trở thành tâm điểm trong  chính sách của Hoa Kỳ đã được thể hiện rõ trong Đạo luật Sáng kiến Tái đảm bảo Châu Á (ARIA), được Trump ký vào ngày 31 tháng 12 năm 2018. 

Về mặt quân sự, Mỹ cam kết duy trì 60% lực lượng hải quân toàn cầu của mình vào khu vực. Việc triển khai (ví dụ tại Úc) đã được tăng lên  cả về mục đích biểu tượng và chiến lược. Chính quyền Obama đã đầu tư nỗ lực ngoại giao đáng kể để nhắc lại cam kết của mình đối với an ninh của các đồng minh của Mỹ, chẳng hạn như Nhật Bản và Philippines, cả hai đều đang vướng vào tranh chấp lãnh thổ với Trung Quốc. Thậm chí đã xem xét các cơ hội lập căn cứ mới trên khắp Ấn Độ -Thái Bình Dương.
Tuy nhiên, chính quyền Obama đã sớm bị lôi kéo vào các vấn đề như việc Nga sáp nhập Crimea và xâm lược miền đông Ukraine; và sự gia tăng của các nhóm khủng bố mới ở Iraq và Syria đe dọa châu Âu, Mỹ và thậm chí đe dọa một số khu vực ở châu Á - Thái Bình Dương. Đồng thời, Trung Quốc lại đều đặn tăng cường các hoạt động chiến lược, khi họ gia tăng các hoạt động ở Hồng Kông, Đài Loan, và tại Biển Đông Trung Quốc bắt tay vào các dự án cải tạo đất và xây dựng đảo (2015). Tất cả những điều này đã tạo ra sự chú ý đáng kể của quốc tế, nhưng có rất ít hành động cụ thể. Vào cuối nhiệm kỳ của Obama, với việc chính quyền Hoa Kỳ tập trung vào Trung Đông và Nga, các đồng minh châu Á nhận thấy thái độ lơ là của Mỹ đối với họ và bắt đầu đặt câu hỏi về cam kết của nước này đối với khu vực Á Châu.
Sự tái cân bằng của chính quyền Obama, bất chấp những sai sót của nó, đã tìm cách chứng minh cho khu vực thấy rằng sự trỗi dậy của Trung Quốc không làm  suy giảm sự quan tâm của Hoa Kỳ. Mặt khác, chiến thắng của Trump và chính sách ngoại giao “Nước Mỹ trên hết” còn phôi thai của nhóm ông,  có thể khiến các quốc gia châu Á từ bỏ Washington.  Theo  như báo cáo CRS nêu ra  “Đặc biệt, chính quyền Trump yêu cầu các đồng minh gia tăng  khoản đóng góp tiền bạc vào các chi phí cơ sở đã làm dấy lên những lo ngại đáng kể về các thỏa thuận liên minh trong tương lai ” 

Sự nghiêng về Thái Bình Dương trong tầm nhìn của Hoa Kỳ trong chính sách  Ấn Độ - Thái Bình Dương, thì Đông Nam Á là khu vực quan tâm chính. Đặc biệt, Việt Nam, Indonesia và Malaysia, được xác định trong  Báo cáo Chiến lược Ấn Độ - Thái Bình Dương và ARIA là rất quan trọng để đảm bảo sự ổn định và tăng trưởng kinh tế trong khu vực. Ngoài ra, Mỹ cũng nhấn mạnh đến việc thúc đẩy mối quan hệ sâu sắc hơn với Ấn Độ.  Mỹ và Ấn Độ phải cùng nhau phát triển một chiến lược chung chấp nhận thách thức của Trung Quốc ở vùng Ấn Độ Dương và sự cần thiết phải duy trì vai trò của ASEAN trong an ninh khu vực.
 
 Hiện nay, khu vực Ấn Độ  - Thái Bình Dương đang phải đối mặt với một khoảng trống quản trị, không phải là một quyền lực. Nền ngoại giao Hoa Kỳ đã hoạt động tích cực trong lĩnh vực này, bằng cách tham gia với Sáng kiến Hạ lưu sông Mê Kông, APEC, ASEAN hoặc Hiệp hội Vành đai Ấn Độ Dương. Tham gia vào các dự án khác, chẳng hạn như Hành lang Tăng trưởng Á-Phi do Ấn Độ và Nhật Bản dẫn đầu, cung cấp đầu tư cho cơ sở hạ tầng ở Đông Phi, cũng có thể góp phần vào sự ổn định của khu vực.[5]

Trung Tâm Nghiên cứu Chiến Lược Quốc Tế  CSIS cũng đưa ra  nhận định : Các chính sách chiến lược quan trọng của chính quyền Trump - Chiến lược An ninh Quốc gia (NSS) và Chiến lược Quốc phòng Quốc gia (NDS) cho thấy rằng các đồng minh là vô giá và Hoa Kỳ đang tìm cách hợp tác chặt chẽ hơn với họ trong khu vực Ấn Độ - Thái Bình Dương. Họ đưa ra một số ý tưởng về những gì Hoa Kỳ mong đợi từ các đồng minh: đóng góp các khả năng hiện đại và khả năng tiếp cận các căn cứ, đồng thời sẵn sàng đối đầu với các mối đe dọa chungtăng chi tiêu quốc phòng và chia sẻ thông tin. Đặc biệt, đối với Úc, NSS mong muốn có sự hợp tác nhiều hơn trong nhóm tứ giác gồm Úc, Nhật Bản, Ấn Độ và Hoa Kỳ, và cùng hợp tác tại các đảo ở Thái Bình Dương.[6]
Trung Quốc  ban hành luật hàng hải mới hiệu lực từ 01.9.2021
Theo Đài Tiếng Nói Indonesia (VOI), Trung Quốc đã ban hành luật hàng hải mới có hiệu lực từ ngày 1/9 (2021) yêu cầu bất kỳ tàu nước ngoài nào phải báo cáo với nhà chức trách hàng hải khi đi vào lãnh hải của nước này, như một phần trong nỗ lực của Trung Quốc nhằm kiểm soát phần lớn các yêu sách tại Biển Đông  

Bộ Quốc phòng Mỹ cáo buộc Bắc Kinh phá hoại luật pháp quốc tế sau khi chính phủ Trung Quốc thắt chặt các quy tắc, với việc mỗi tàu nước ngoài phải báo cáo với nhà chức trách hàng hải Trung Quốc khi đi vào khu vực mà Trung Quốc coi là lãnh hải của mình.

"Hoa Kỳ vẫn kiên định, bất kỳ luật lệ hoặc quy định nào của một quốc gia ven biển không được vi phạm đến quyền thông thương hàng hải và hàng không  mà tất cả các quốc gia được hưởng theo luật pháp quốc tế", phát ngôn viên Ngũ Giác Đài John Supple tuyên bố hôm thứ Năm (02.09.2021).

Ông Supple cho rằng các yêu sách hàng hải phi pháp và quá đáng tại Biển Đông, gây ra mối đe dọa nghiêm trọng đối với sự tự do qua lại trên biển, bao gồm tự do hàng hải và  thương mại phù hợp với luật lệ quốc tế  không bị cản trở, cũng là các quyền và lợi ích của các quốc gia khác ven khu vực Biển Đông.

 Ông Supple nhấn mạnh: “Chúng ta cần tìm cách gây áp lực và gia tăng sức ép đối với Bắc Kinh nhằm tuân thủ Công ước Liên hiệp quốc về Luật Biển, đồng thời phản kháng các hành động đe dọa và tuyên bố chủ quyền hàng hải quá mức-to challenge intimidation and excessive maritime claims."[7]

* Bắc Kinh, tạo ra ...“quả bom hẹn giờ” ... ở Biển Đông.
Theo báo mạng Đài Bắc Thời Báo, từ ngày mai (01.9.2021), Trung Quốc  yêu cầu các tàu nước ngoài đi vào khu vực mà họ coi là lãnh hải của mình phải thông báo cho Bắc Kinh, tạo ra điều mà một số người lo ngại là “quả bom hẹn giờ” gây ra xung đột ở Biển Đông-creating what some fear is a “ticking time bomb” for conflict in the South China Sea..

Ủy ban Thường vụ Đại hội Nhân dân Toàn quốc vào tháng 4 đã sửa đổi Luật An toàn Giao thông Hàng hải của Trung Quốc để yêu cầu tất cả các tàu nước ngoài đi vào lãnh hải Trung Quốc phải thông báo cho các cơ quan hàng hải, mang theo giấy phép liên quan và chịu sự chỉ huy và giám sát của Trung Quốc. Luật mới này  cũng trao cho Bắc Kinh quyền ra lệnh cho các tàu nước ngoài một khi “đe dọa sự an toàn của các vùng nội hải hoặc lãnh hải của Trung Quốc” phải rời đi và thực hiện “quyền truy đuổi ngay lập tức”.
 
Cơ quan An toàn Hàng hải Trung Quốc cho biết trong một tuyên bố rằng lệnh  mới sẽ áp dụng cho tất cả các tàu phải báo cáo  bao gồm tên tàu, biển báo, vị trí hiện tại, cảng ghé tiếp theo, hành trình và tốc độ ước tính, tính chất của hàng hóa ...[8]
 
* 2022: Bộ Quốc Phòng duy trì điều khoản  PDI đối đầu với TQ
Trong bài viết trước đây người viết gửi đến bạn đọc ngày 11.5.2021 dựa vào các bản tin của Washington Post và Military về  ngân sách quốc Phòng tài khóa 2021 (01.9.2020 - 30.9.2021).
"Dự  thảo  ngân sách quốc phòng năm 2021 mang tên "Đạo luật Ủy quyền Quốc phòng" (2021 FY NDAA) do Thượng viện Mỹ soạn thảo  đã đưa thêm điều khoản “Pacific Deterrence Initiative-PDI” (Sáng kiến răn đe Thái Bình Dương) vào dự thảo ngân sách. Dự luật đã đề cập đến phương hướng chung nhằm kiềm chế Trung Quốc thông qua "Sáng kiến răn đe Thái Bình Dương" PDI.( Thời gian này đảng Cộng Hòa chiếm đa số tại Thượng Viện)
Nhưng TT Trump dùng quyền phủ quyết dự luật trên bao gồm điều khoản " Sáng kiến răn đe Thái Bình Dương -PDI". Sau đó "Thượng viện đã bỏ phiếu 81-13 để thông qua Đạo luật Ủy quyền Quốc phòng  đạt được đa số   2/3 cần thiết để đánh bại quyền phủ quyết. Hạ viện đã vượt qua quyền phủ quyết vào thứ Hai bằng số phiếu 322-87. Kết quả là dự  luật sẽ trở thành luật" mà không cần chữ ký của  tổng thống".
 
Xin mở ngoặc để bàn về 4 cuộc bỏ phiếu tại quốc hội liên quan đến chính sách đối ngoại và quốc phòng trong quá khứ.
1- Public Law 107–40 - 18.9. 2001- Quốc hội chấp thuận gửi quân đội Mỹ chiến đấu tại Afghanistan sau vụ không tặc tấn công tòa tháp đôi tại Nữu Ước  ngày  11.9.2001 -  Nghị quyết chung - Cho phép sử dụng Lực lượng Vũ trang Hoa Kỳ chống lại những người chịu trách nhiệm vào  các cuộc tấn công gần đây chống lại Hoa Kỳ.To authorize the use of United States Armed Forces against those responsible for the recent attacks launched against the United States.
Vào thứ sáu, ngày 14 tháng 9 năm 2001, sau khi kết thúc cuộc họp của họ các bên tương ứng họp kín từ 9:15 sáng đến 10:15 sáng,  sau đó được Thượng viện xem xét và thông qua bằng một cuộc bỏ phiếu 98-0. Vào buổi tối cùng ngày, Hạ viện đã thông qua, sau nhiều giờ tranh luận, với phiếu bầu 420-1, cả hai viện tán thành với số phiếu tuyệt đối cho phép gửi quân đội Mỹ đến Afghanistan.
2- BUILD Act of 2018: Đạo luật BUILD, dễ dàng thông qua một cuộc bỏ phiếu bằng giọng nói tại Hạ viện với chỉ một tiếng nói bất đồng. Kế đến vào tháng 10.2018, Thượng viện đã thông qua Đạo luật BUILD với số phiếu áp đảo 93–6 - TT Trump ký ban hành 05.10.2018- Đạo luật tăng hơn gấp đôi cam kết của chính phủ Hoa Kỳ đối với việc tài trợ phát triển ở nước ngoài và thay thế Tổ chức Đầu tư Tư nhân nước ngoài (OPIC-Overseas Private Investment Corporation) bằng Tổ chức Tài chính Phát triển Quốc tế IDFC lớn hơn(International Development Finance Corporation). IDFC sẽ là trung tâm và hiện là tổ chức có năng lực hơn của Hoa Kỳ về hợp tác tài trợ phát triển ba bên mà Hoa Kỳ, Úc và Nhật Bản đã đồng thuận vào tháng 7 năm 2018.
3- ARIA 2018 -Về cuộc bỏ phiếu dự luật ARIA  tháng 12.2018, Thượng viện bỏ phiếu 96-0, sau đó 1 tuần Hạ viện đồng thanh bỏ phiếu thuận (a decisive voice vote) không  ai chống đối.
4- NDAA 2020 thêm điều khoản PDI - Đạo luật Ủy quyền Quốc phòng nêu trên, Thượng viện đã bỏ phiếu 81-13 và Hạ viện đã bỏ phiếu 322-87 đánh bại quyền phủ quyết của tổng thống. 
    Các sự kiện trên cho thấy các dự luật thuộc  chính sách đối ngoại,quốc phòng có sự đồng thuận tại quốc hội, không phân biệt Cộng Hòa hay Dân Chủ.  Phải chăng  nước Mỹ có  một "deep state"(nhà nước ngầm) hoạt động...theo cách nói của TT Putin <The Hill 20.2.2019>, hay là viết theo La Presse Canada <21.8.2021> là có "các hành lang quyền lực ở Washington cùng toàn bộ  tập đoàn công nghiệp quốc phòng" can thiệp vào cuộc bỏ phiếu  liên hệ đến các dự luật thuộc chính sách đối ngoại, quốc phòng để đạt sự đồng thuận với số phiếu áp đảo?

Dao van 2

*
 Ngân sách Bộ Quốc Phòng tài khóa  2022 tăng 11%
Phần trên viết về  tài khóa dành cho Bộ Quốc Phòng-BQP năm tài chính 2021 ( tính đến 30.9.2021) Còn phúc trình về  ngân sách của BQP đệ nạp Quốc Hội  cho tài khóa 2022 ( tính từ 1.10.2021 đến 30.9.2022) chính quyền Biden vẫn duy trì  điều khoản Sáng kiến răn đe Thái Bình Dương - PDI" và tăng ngân sách  tài khóa 2022 lên khoảng 11% so với năm trước (Tài khóa 2021 là 703.7 tỉ USD,  tài khóa 2022 đề nghị 715.0  tỉ USD).Trong phúc trình về  ngân sách quốc phòng  do Bộ Quốc Phòng đệ nạp Quốc Hội cho  tài khóa 2022, tại mục 2  Defend the Nation  có ghi:
- Đối đầu với Trung Quốc- Trung Quốc hiện là ưu tiên hàng đầu của Bộ Quốc Phòng vì Trung Quốc vẫn là đối thủ cạnh tranh duy nhất của Hoa Kỳ cả về  sức mạnh kinh tế, ngoại giao, quân sự và công nghệ, nên đã tạo ra  một thách thức lớn đối với hệ thống quốc tế. Sự phát triển nhanh chóng của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa  tạo thành một mối đe dọa an ninh lâu dài và đáng kể đối với Hoa Kỳ và các đồng minh và đối tác của chúng tôi. Mối đe dọa này là hệ quả của gần hai thập kỷ nỗ lực mạnh mẽ của Trung Quốc nhằm hiện đại hóa và cải tổ Quân đội Giải phóng Nhân dân (PLA) và các lực lượng hợp thành một lực lượng chung ngày càng có năng lực có thể tiến hành toàn bộ các hoạt động quân sự trên mọi cuộc chiến tranh.
- “Pacific Deterrence Initiative” PDI - Sáng kiến Răn đe Thái Bình Dương (PDI) nhấn mạnh các yếu tố trong Kế hoạch của Tổng thống năm 2022 .
PDI  nhấn mạnh các khoản đầu tư để cải thiện khả năng của đồng minh và đối tác, đồng thời phát triển các khái niệm sáng tạo để chống lại các mối đe dọa thông qua các công nghệ tiên tiến.   Vì hiện nay khả năng quân sự của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa  ngày càng tăng, và  được thiết kế đặc biệt để làm tiêu hao các hoạt động  của Hoa Kỳ, đồng minh và đối tác trong khu vực Ấn Độ-Thái Bình Dương. Trên thực tế, phần lớn các khoản đầu tư của Bộ Quốc Phòng tạo thành lực lượng chung mạnh mẽ, kiên cường và sẵn sàng cho khả năng  ứng phó, trực tiếp hoặc gián tiếp, nhằm  thực thi mệnh lệnh chiến lược này. [9]

Theo đoạn văn nêu ở phần trên tại Biển Đông Trung Quốc bắt tay vào các dự án cải tạo đất và xây dựng đảo. Tất cả những điều này đã tạo ra sự chú ý đáng kể của quốc tế, nhưng có rất ít hành động cụ thể. " Nhưng chỉ đến khi Trung Quốc hoàn tất việc biến các đảo  nhân tạo thành căn cứ quân sự tại Biển Đông, và  đã trở thành " quả bom hẹn giờ"  thời  báo chí Mỹ mới lên tiếng phản đối và các chiến hạm Mỹ mới tiến hành tuần tra áp sát các đảo  nhân tạo... Phải chăng " các hành lang quyền lực ở Washington cùng toàn bộ  tập đoàn công nghiệp quốc phòng" đã có đủ lý do  nhằm  hợp thức hóa  cho việc kích hoạt "quả bom hẹn giờ" khi thời cơ thuận tiện mà không cần đến "sự kiện USS Maddox "<vịnh Bắc bộ 1964> thứ hai tại Biển Đông?

Đào Văn

NGUỒN:
[1]- CSIS Washington 2017:How Much Trade Transits the South China Sea? 
[2]- SWP German 11.2.2013:The pivot to Asia-Overcoming a Communication Problem
[3]- Le Figaro  Fr. 23.4.2014: Barack Obama pivot vers l'Asie, malgré l'Ukraine 
[4]-The Diplomat Japan 03.12.019:Trump Signs Asia Reassurance Initiative Act Into Law
[5]- Cơ quan ORF India 19.2.2020: From ‘Pivot to Asia’ to Trump’s ARIA 
[6]- CSIS Washington 06.2.2019:The Asia Reassurance Initiative Act: Reassuring for Australia
[7]- Voice of Indonesia 03.9.2021:Pentagon: No Navigation And Aviation Rights Can Be Infringed!
[8]-Taipei Times 31.8.2021:New Chinese maritime law could be ‘time bomb’
[9]- Dept of Defense -May.2021: FY2022_Budget_Request_Overview_Book.pdf

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
25/05/202406:40:00
Một người luật sư trẻ, sanh ra, lớn lên và vẫn đang sống tại Việt Nam, có lần nói với tôi là khi khai trên giấy tờ, anh luôn luôn điền vào là mình không có tôn giáo, mặc dù gia đình anh và chính bản thân anh theo Đạo Phật, tại nhà anh có ban thờ Phật và anh cũng cố gắng giữ năm giới trong cuộc sống hàng ngày.
24/05/202408:03:00
Câu hỏi “Vì Sao Phật Giáo Suy Giảm?” khởi lên trong khi tôi đọc bài viết nhan đề “Why Actor Michael O’Keefe Renounced His Buddhist Vows” (Tại sao diễn viên Michael O'Keefe từ bỏ lời nguyện Phật giáo của mình?) trên tạp chí Tricycle ngày 22/5/2024. Bởi vì, tôi nghĩ, rất hy hữu để có một Phật tử như Michael O'Keefe, một trí thức Hoa Kỳ tài năng, viết tiểu thuyết, soạn kịch, làm thơ, đóng phim cả trên màn ảnh lớn và TV đều xuất sắc. Để nói cho rõ, anh chỉ rời bộ áo Thiền sư, nhưng không thấy anh nói chuyện rời Phật Giáo. Sau khi đọc bản tin trên, tôi tìm đọc bài viết giải thích chi tiết nhan đề “The Lost Robe” (Bộ Y Đánh Mất) trong ấn bản Mùa Xuân 2024 của Tricycle.
24/05/202400:00:00
Kể về mối quan hệ với nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, ông Phạm Văn Đỉnh – một nhà vật lý học sống tại Pháp -- nhắc lại một sinh hoạt văn nghệ ở Sài Gòn ở đó nhạc sĩ Phạm Trọng Cầu “quơ tay chỉ một nhóm văn nghệ sĩ lau nhau”: “Mấy thằng Huế tụi bây, cứ làm văn nghệ cho tao, đừng làm chính trị cho dân nó khổ!” Lời bông đùa này, nếu thật sự xét nét, cũng có thể xem là kỳ thị địa phương nhưng chúng ta không nên quá khắt khe với lời vui của một nghệ sĩ, trong một khung cảnh rất là nghệ sĩ. Mà chúng ta cũng không có quyền chộp lấy như một thứ thước đo chính trị, xã hội và, thậm chí, một thước đo… dân số học. Thế nhưng, càng soi rọi lại những trang sử hiện đại, chúng ta sẽ càng tìm ra những bằng chứng rõ ràng, cả người, cả việc, không thể nào chối cãi.
20/05/202405:13:00
Hình ảnh Thầy Minh Tuệ xuất hiện trên các mạng xã hội y hệt như một trận bão truyền thông, làm dâng tràn những cảm xúc và suy tưởng. Những bước chân đơn độc của Thầy đã đi bốn vòng đất nước trong nhiều năm qua, để tu hạnh đầu đà là điều khó làm, không phải ai làm cũng được. Một hình ảnh chưa từng nhìn thấy, dù là trong tiểu thuyết hay phim ảnh: hàng trăm người dân, có khi hàng ngàn người dân, cùng ra phố bước theo Thầy, lòng vui như mở hội, niềm tin vào Chánh pháp kiên cố thêm.
20/05/202404:35:00
Chúng ta sẽ có 1 năm chuẩn bị từ tháng tư 2024 đến tháng tư 2025.Ghi dấu tưởng niệm toàn bộ các chương trình từ 1 đến 30 tháng tư-2025. Toàn thể các tổ chức và đoàn thể được mời tham dự qua các đề tài khác nhau. Ủy ban kính mới tất cả các đoàn thể quân dân chánh địa phương tham dự.
17/05/202400:00:00
Chữ “nếu” là chữ rất phức tạp như con dao ngàn lưỡi bén. Vì vậy, chữ “nếu” dẫn đến nguy hiểm nhiều hơn an toàn. Người đi trước đã nói, với chữ nếu tôi có thể nhốt cả Paris trong lòng bàn tay. Vậy mới hiểu: Nếu? Chủ nhật 28 tháng 4 năm 2024, thống kê CNN báo cáo: “Nhìn chung, 92% đảng viên Đảng Cộng hòa gọi thời kỳ nắm quyền của Trump là một thành công, trong khi chỉ 73% đảng viên Đảng Dân chủ cho rằng thời gian nắm quyền của Biden cho đến nay đã thành công. Trong số những người độc lập, 51% cho rằng nhiệm kỳ tổng thống của Trump đã thành công, trong khi chỉ có 37% coi nhiệm kỳ tổng thống của Biden là thành công. …… Tỷ lệ ủng hộ Trump trong cuộc thăm dò giữa các cử tri đã đăng ký giữ ổn định ở mức 49% trong cuộc đối đầu trực tiếp với Biden, giống như trong cuộc thăm dò quốc gia cuối cùng của CNN về cuộc đua vào tháng 1, trong khi tỷ lệ của Biden đứng ở mức 43%, không khác biệt đáng kể so với tháng 1. 45%.”
17/05/202400:00:00
Theo Wikipedia Hà Nội, tác phẩm Tuổi Hai Mươi Yêu Dấu của Nguyễn Huy Thiệp “vốn hoàn thành vào tháng 1/2003, đã được dịch ra tiếng Pháp và xuất bản từ năm 2005, cũng như được phát hành ở nhiều nước như Pháp, Bỉ, Thụy Sĩ, Canada. Vì ngôn ngữ nhạy cảm, cuốn tiểu thuyết phải chờ đợi 15 năm trước khi phát hành trong nước vào năm 2018.” Mà “nhậy cảm” thiệt, và “nhậy cảm” lắm. Tác giả viết như vậy đây: “Thời của tôi đang sống là thời chó má. Tin tôi đi, một trăm phần trăm là như thế đấy!”
10/05/202414:01:00
Thời gian gần đây hiện tượng sư Thích Minh Tuệ tu theo hạnh Đầu Đà đi bộ từ Nam chí Bắc đã được quần chúng đủ mọi thành phần ngưỡng mộ. Họ chờ đón sư ở dọc đường, cúi đầu hoặc quỳ xuống lòng đường để đảnh lễ, tặng đồ ăn thức uống, có khi tháp tùng sư một đoạn đường dài. Có khi họ tụ tập quanh sư tại nơi nghỉ chân, có khi là nghĩa địa, một ngôi nhà hoang, hoặc dưới tàng cây, ngồi quanh sư để nghe sư thuyết pháp hoặc vấn hỏi một số vấn đề. Đặc biệt tại Thanh Hóa có cả xe chở mấy chục học sinh Tiểu Học, tung tăng chạy tới để chiêm ngưỡng và vái lạy sư. Và lần đầu tiên một vị sư thuyết pháp tại một nghĩa địa.
10/05/202400:00:00
Nhập cư, immigrant, luôn luôn là vấn đề ở Hoa Kỳ và của người Hoa Kỳ. Và cũng là vấn đề của người Việt ở đây, chúng ta là người nhập cư qua những hình thức di tản, tị nạn, vượt biên, HO, bảo trợ, vân vân. Câu chuyện nhập cư có vẻ khôi hài một cách cay đắng khi nhìn lui lịch sử: Những người da trắng đầu tiên đến đất nước này, cũng là một dạng “người nhập cư.” Những làn sóng di dân theo sau tiếp tục từ châu Âu, cũng là nhập cư. Dân da đen bị bắt làm nô lệ, cũng là dạng nhập cư. Những dân Do Thái, dân năm châu bốn biển lánh nạn, lánh đói, lánh độc tài, lánh tù tội, đến đây, cũng nhập cư. Giờ đây và tiếp tục, dân vượt biển, vượt hàng rào biên giới, chui qua hầm… đều là người nhập cư. Rồi những người nhập cư sử dụng nhau, chống đối nhau, ghét bỏ nhau. Người nhập cư cũ không muốn người nhập cư mới. Người nhập cư cũ trở thành người bản xứ và không muốn chia xẻ với người nhập cư mới quyền sở hữu của mình.
10/05/202400:00:00
Sau khi phụ huynh tố giáo viên và nhà trường vì đã phát cuốn tiểu thuyết “Một thoáng ta rực rỡ ở nhân gian” của Ocean Vuong cho học sinh lớp 11 đọc, bởi trong đó có những trang “nhạy cảm”, trần trụi” về “cảnh giường chiếu”, nó đã bị sở Giáo dục thành phố HCM ra lệnh thu hồi. Sự việc này là một “ca” rất đáng suy ngẫm về nhiều mặt trong bối cảnh hiện nay của Việt Nam – từ tâm lý, văn hóa, giáo dục...