Qua Đi Những Cơn Đau Cuối Năm

23/11/202010:46:00(Xem: 2019)
minh hoa Doi Doi-Van Ni
Minh họa: Đinh Cường 




Còn đau không

tiếng chim kêu buồn nơi nhánh sầu đông trước ngõ

phù sa cuộn đục trên sông dài bờ bến mông lung

rác rưởi lầy nhầy ung thối ngày tàn thu

bầy ruồi nhặng no bụng buồn tung cánh

gia tài dành dụm một sớm tan bay

 

Trường giang sóng gợn khua hồn nước

trường sơn mây phủ lấp quê nhà

cơn đau dai dẳng ngày vô tận

khóc cuộc tình chung như nước dâng

 

Còn đau không

điều gian dối nào rồi cũng lần hồi rơi rụng

lá vàng lả tả ngày thu sang

niềm tin yêu từng đặt nơi huyễn ảo

hãy khóc một lần khi mặt trời lên cao

 

Vó ngựa cuồng rông đường thiên lý

theo về bụi đất rợp đồng hoang

mắt xanh đã mờ dấu kim-cổ

tự tình rớt lại những bâng khuâng

 

Còn đau không

tiếng ai khóc nấc nơi phòng đợi

những người áo trắng căng thẳng vào ra

dịch bệnh tràn lan không biên giới

ôm ngực đau buốt cuộc chia xa

 

Sắc xuân tiềm ẩn nơi màu lá

nhộng chuyển mình vỏ kén vươn ra

vỗ cánh lần đầu cho chu kỳ ban sơ loài bướm

phảng phất hương về từ ngọn gió mơn man

những nụ mầm từ lâu ươm ấp

sẽ nở bừng chào ngày mới phong quang

 

Còn đau không

những con tim lụi tàn héo hắt

hãy buông xuống nơi đây giây phút này

những mê vọng cuồng tưởng trần gian

thành-bại gì rồi cũng qua hết

cười tràn sảng khoái chờ xuân sang.

 

California, ngày 24 tháng 11 năm 2020

Vĩnh Hảo

www.vinhhao.info

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Chúng giết người vào buổi sớm mai/ Sáng Mồng Hai, ngày Tết / Chúng giết người không ghê tay,/ không giấu mặt./Những hàng xóm, phố xưa quen biết lâu dài, /chung tộc họ, tính danh, gia cảnh / Chúng giết người bởi quyết tâm định sẵn / "Đường vinh quang xây xác quân thù /Lềnh loang màu cờ thẫm máu.
Thơ của ba người: Quảng Tánh Trần Cầm, Nguyễn Hàn Chung, Vĩnh Ngộ...
lau nước mắt đi | những người tiễn đưa | lau nước mắt, rải trên đường những cánh hồng thật đỏ
Được tin nhà thơ Khiêm Lê Trung vừa từ trần sáng sớm mùng 9 tháng giêng năm Quý Mão, nhằm ngày 28 tháng 1 năm 2023 ở tuổi 68 tại California. Việt Báo xin đăng lại một bài thơ cũ của Ông. Xin thành kính chia buồn cùng tang quyến.
Thấy được mặt bên ngoài, không biết bên trong. Suy nghĩ bên trong, khiến nghi ngờ mặt ngoài. Có phải tất cả cái giống nhau, là cái như vậy? Còn cái khác nhau là cái ra sao?
Thơ của ba người: Quảng Tánh Trần Cầm, Thy An & Trần Hạ Vi...
---- Bài thơ tặng cặp tình nhân Trương Vấn & Kim Oanh Một thời anh mời em bước ra từ Thiên ý ngập tràn ánh sáng nơi những tiếng cười bay theo mây trời lãng đãng nơi niềm vui lơ lửng hương thơm tuổi học trò
Trong bài thơ “Không Đề” của cố thi sĩ Quang Dũng, có hai câu của chàng nói với nàng sau hai mươi năm xa cách, Em mãi là hai mươi tuổi/ Ta mãi là mùa xanh xưa… Điều gì khiến Quang Dũng vô hiệu hóa được sự tàn phai của thời gian? Mùa xanh ấy có phải là điểm nhấn rực rỡ của mùa xuân trên dòng trôi bốn mùa, và phải chăng tuổi hai mươi là nơi mà nhịp bổi hổi bồi hồi của đôi trái tim để lại dấu ấn? Nó mạnh mẽ tới mức người ta thấy thời gian ngừng lại. Ngang đó. Không trôi. Cứ là mùa xuân, cứ là hai mươi tuổi...
Khai bút đầu năm của nhà thơ Trần Mộng Tú...
Một sáng mùa Xuân ngập ánh hồng, / Một cung đàn ấm khắp Tây, Đông. / Một rừng thông điểm trời mây biếc, / Một vũng vàng tô biển nước trong. / Một khối bao la hoa lá trổ, / Một bầu bát ngát sắc hương nồng. / Một tia nắng đẹp soi muôn cõi / Một chữ là mang một tấc lòng.