Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Qua Đi Những Cơn Đau Cuối Năm

23/11/202010:46:00(Xem: 1795)
minh hoa Doi Doi-Van Ni
Minh họa: Đinh Cường 




Còn đau không

tiếng chim kêu buồn nơi nhánh sầu đông trước ngõ

phù sa cuộn đục trên sông dài bờ bến mông lung

rác rưởi lầy nhầy ung thối ngày tàn thu

bầy ruồi nhặng no bụng buồn tung cánh

gia tài dành dụm một sớm tan bay

 

Trường giang sóng gợn khua hồn nước

trường sơn mây phủ lấp quê nhà

cơn đau dai dẳng ngày vô tận

khóc cuộc tình chung như nước dâng

 

Còn đau không

điều gian dối nào rồi cũng lần hồi rơi rụng

lá vàng lả tả ngày thu sang

niềm tin yêu từng đặt nơi huyễn ảo

hãy khóc một lần khi mặt trời lên cao

 

Vó ngựa cuồng rông đường thiên lý

theo về bụi đất rợp đồng hoang

mắt xanh đã mờ dấu kim-cổ

tự tình rớt lại những bâng khuâng

 

Còn đau không

tiếng ai khóc nấc nơi phòng đợi

những người áo trắng căng thẳng vào ra

dịch bệnh tràn lan không biên giới

ôm ngực đau buốt cuộc chia xa

 

Sắc xuân tiềm ẩn nơi màu lá

nhộng chuyển mình vỏ kén vươn ra

vỗ cánh lần đầu cho chu kỳ ban sơ loài bướm

phảng phất hương về từ ngọn gió mơn man

những nụ mầm từ lâu ươm ấp

sẽ nở bừng chào ngày mới phong quang

 

Còn đau không

những con tim lụi tàn héo hắt

hãy buông xuống nơi đây giây phút này

những mê vọng cuồng tưởng trần gian

thành-bại gì rồi cũng qua hết

cười tràn sảng khoái chờ xuân sang.

 

California, ngày 24 tháng 11 năm 2020

Vĩnh Hảo

www.vinhhao.info

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Tết cũng là dịp cho những người con dân Việt tưởng nhớ lại trận vua Quang Trung đại phá quân Thanh năm Kỷ Dậu (1789). Đây là chiến công oanh liệt nhất của vị anh hùng dân tộc, đời đời được nhớ ơn. Tác giả Đinh Quốc An từ Nam đảo Úc gửi đến độc giả Việt Báo bài trường thi sau, miêu tả trận đánh có một không hai trong lịch sử nước nhà. Trân trọng giới thiệu.
những bài thơ buồn / những bài thơ vui / chia nhau trang giấy / chữ nghĩa đong đầy / câu văn ái ngại / đọc lên thấy buồn / đọc lên thấy vui ...
"Có phải cả cuộc đời mình/ là một bữa Điểm Tâm/ Chiếc giường đó/ gỗ trầm hương nào đóng..." Một bài thơ cảm khái về kiếp nhân sinh của nhà thơ Trần Mộng Tú. Mời đọc.
anh sẽ ở bên em khi triệu triệu cây súng giơ lên và điên loạn / nhắm vào trẻ con đang ngủ trong nhà cha mẹ chúng / nhắm vào người hàng xóm không chịu cắt tỉa cây / nhắm vào người lái xe qua mặt
Ngoài hiên sương muối không gian đẫm Giò lan thấp thoáng đã đâm chồi Còn hai tuần nữa là đúng Tết Chẳng biết hoa nở có đúng thời?
đứa ngủ mở mắt sẵn sàng bắt trộm / đứa ngủ há mồm chuẩn bị đớp ruồi / lũ thao thức hả hê ê a không ngưng nghỉ ̶ ̶ ̶
Có ai buồn bã như người đói ăn cơm nguội, khi gần no phát giác cơm thiu. Chán hơn nữa nếu lấy vợ, gần sinh con, mới biết con của người khác. Cảm giác hôm nay như vậy. Không biết ngày mai ra sao?
vén mây tìm thơ lạc / treo mảnh tình lên cây / con chim nâu đến rỉa / thoáng chút buồn bụi bay /
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.