Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Cầu Tiêu Nơi Đề Phòng Ngồi Lâu.

20/11/202022:39:00(Xem: 2352)
h9
Minh hoạ: Nguyễn Việt Hùng

 


Đến giờ này tôi vẫn quen nói: “Đi cầu tiêu”.

Chữ “toilet” nghe xa lạ, không kỷ niệm.

Chữ “restroom” không có cảm giác.

Ở Mỹ gần 50 năm,

vẫn chưa quen một số văn hóa,

như con ong quen hút mật hoa chanh,

hút hoa cam tìm đâu ra chất chua.

 

Khi còn nhỏ, mẹ thường nhắc đi cầu tiêu vì tôi ham chơi.

Nơi đó trở thành quen thuộc.

Khi đi tu, trong nhà dòng, tôi thích vào nhà cầu,

ngồi rất lâu.

Khi đã quen không khí, yên tĩnh, không ai quấy rầy.

Nơi có thể đọc sách cấm, tưởng tượng về phụ nữ,

không sợ thiên thần dòm ngó vì họ ớn mùi hôi.

Tôi không bao giờ quên lời ngoại nói:

“Mỗi sáng phải tập đi cầu.

Mỗi tối trước khi ngủ, phải cho đầu óc đi cầu tiêu”

Đêm đêm tôi nghe ngoại lầm bầm đến khuya trong bóng tối.

 

“Đi cầu tiêu”,

nghe gần gũi, đôi khi, miên man kỷ niệm.

Lần về thăm Việt Nam,

tôi vào nơi quen cũ,

ngồi rất lâu tung hoành với hình ảnh xưa.

Táy máy, lỡ đánh rơi nhẫn cưới.

Nhìn xuống.

Cái lỗ đen hăm dọa, há hốc miệng thách thức.

Bần thần,

Tôi phải tìm lại nhẫn,

nếu không, vợ sẽ nghi bia ôm.

Cảm giác ghê rợn

khi tay mò sâu vào lỏng bỏng

rồi sền sệt.

Buồn nôn.

Chợt cảm thấy sung sướng tràn ngập.

Vui mừng không thể tả.

“Em, anh đã tìm được rồi.”

Ngu Yên

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
nhiều khi tôi mơ màng thấy tôi đeo khẩu trang n95 trong giấc ngủ / đi vòng vèo vẫn thấy mình quanh quất vài tụ điểm trong không gian hẹp / bao lần mơ hồ định vị và với tay ̶ ̶ ̶ / bên kia cổng trời mở toang thông thoáng.
Tết cũng là dịp cho những người con dân Việt tưởng nhớ lại trận vua Quang Trung đại phá quân Thanh năm Kỷ Dậu (1789). Đây là chiến công oanh liệt nhất của vị anh hùng dân tộc, đời đời được nhớ ơn. Tác giả Đinh Quốc An từ Nam đảo Úc gửi đến độc giả Việt Báo bài trường thi sau, miêu tả trận đánh có một không hai trong lịch sử nước nhà. Trân trọng giới thiệu.
những bài thơ buồn / những bài thơ vui / chia nhau trang giấy / chữ nghĩa đong đầy / câu văn ái ngại / đọc lên thấy buồn / đọc lên thấy vui ...
"Có phải cả cuộc đời mình/ là một bữa Điểm Tâm/ Chiếc giường đó/ gỗ trầm hương nào đóng..." Một bài thơ cảm khái về kiếp nhân sinh của nhà thơ Trần Mộng Tú. Mời đọc.
anh sẽ ở bên em khi triệu triệu cây súng giơ lên và điên loạn / nhắm vào trẻ con đang ngủ trong nhà cha mẹ chúng / nhắm vào người hàng xóm không chịu cắt tỉa cây / nhắm vào người lái xe qua mặt
Ngoài hiên sương muối không gian đẫm Giò lan thấp thoáng đã đâm chồi Còn hai tuần nữa là đúng Tết Chẳng biết hoa nở có đúng thời?
đứa ngủ mở mắt sẵn sàng bắt trộm / đứa ngủ há mồm chuẩn bị đớp ruồi / lũ thao thức hả hê ê a không ngưng nghỉ ̶ ̶ ̶
Có ai buồn bã như người đói ăn cơm nguội, khi gần no phát giác cơm thiu. Chán hơn nữa nếu lấy vợ, gần sinh con, mới biết con của người khác. Cảm giác hôm nay như vậy. Không biết ngày mai ra sao?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.