Hôm nay,  

Ngươi Vời Ta Đến

17/08/202011:36:00(Xem: 2508)

 


 Bóng tối dày đặc, quánh laị như bùn lầy, cái thứ bùn lầy sền sệt đang nuốt y vào lòng của nó, càng vùng vẫy thì càng lún sâu. Bóng tối laị như luồng sương đen kịt, tràn vào phổi y, y sặc sụa ho và ngạt thở, y không thể  nào la hét được, hả miệng ra thì luồng sương đen tràn vào ào ạt hơn. Màn đêm như vô số tơ bện chặt y, trông y không khác gì một cái kén, trong cái màn đêm ấy, bất chợt y laị thấy lơ lửng như bay trong không trung, cố mở mắt xem sự thể thế nào thì thấy vô số hình nhân nam nữ loã thể. Những hình nhân chập chờn vây quanh y, chúng vờn quanh và vươn những cái tay dài như sợi tơ quấn lấy thân thể y, laị giống như những xúc tu bám chặt vào thân y. Y giãy giụa quằn quại nhưng không làm sao thoát ra được. Y muốn hét toáng lên nhưng không gian đông đặc trong miệng, không hét được nhưng y nghe rõ mồm một gịong cười đắc ý đầy ma quái:

 - Anh ta không thể thoát khỏi tay bọn ngươi! Anh ta hoàn toàn chịu sự khống chế của bọn ngươi, dù bọn ngươi có làm lơ thì anh ta cũng sẽ qùy dưới chân để mà xin chút khoái lạc, mỗi khi thân xác anh ta lên cơn giày vò vì thèm khát, tâm can nung nấu cháy bỏng. 

 Những hình nhân nam nữ lõa thể lơ lửng trong không gian đen đặc tối om cười rúc rích:

 - Thưa dâm thần chủ, ngài đã khuất phục vô số con người ở thế gian này, xưa nay ngài vẫn luôn luôn thắng thế. Bọn người kia hoàn toàn nằm dưới sự khống chế của ngài, gã du tử kia cũng không là ngoại lệ, tuy y có ý muốn thoát khỏi sự khống chế của ngài nhưng y không có đủ bản lãnh, cái bản năng thèm khát dục lạc vẫn âm ỉ cháy trong tâm và dày vò thân xác. Gã ấy cố gắng tự phản tỉnh và tìm con đường vượt thoát nhưng mỗi lần gã ta tiến lên một bước thì lại lùi hai bước, vươn lên một nấc thì rơi xuống hai nấc. Gã ta tiết dục để thăng tiến nhưng bản năng khát dục làm cho gã ta thoái lui là vậy, gã ta càng vùng vẫy, tâm tư tranh đấu giữa thanh cao và dục lạc . Gã ta đau khổ nhưng thống khoái chìm vào vũng lầy dục cảm. Bọn em thỉnh thoảng vẫn cho y hưởng tí khoái lạc đủ để y mong muốn thèm khát trong khắc khoải. Bọn em không cho gã ta thoã mãn để mà trói buộc gã trong sự sai xử của ngài.

 Dâm thần cười khùng khục trong cổ họng, giọng hả hê:

 - Các ngươi khá lắm! cứ như thế mà làm, tuyệt đối không cho gã ta được thõa mãn, một khi thoã mãn thì gã ta sẽ không còn phục tùng ta. Nhục cảm, khoái lạc là bửu bối, là tuyệt chiêu của ta, chỉ có ngón tuyệt chiêu này mới trói buộc được loài người, bọn người ngoan ngoãn vâng lời ta, tự nguyện chịu sự sai khiến của ta. Ta không có sức mạnh vô địch như thần hủy diệt, cũng không có quyền năng tuyệt đối của thần chết, nhưng ta có sức mạnh mềm. Ta không hò hét lớn tiếng, cũnh không đe nẹt ai. Ta chỉ cười mỉm nhẹ nhàng nhưng loài người qụy lụy xin chết dưới chân ta. Không có kẻ nào cưỡng nổi sự quyến rũ sai xử của ta, bọn họ nhiều khi còn tự buộc số phận của họ vào ta, thậm chí ta xua đuổi họ cũng chẳng rời, cam chịu đời đời nằm dưới sự điều động của ta. Thế gian này cũng có một số ít, rất ít dám coi thường ta, nhạo báng ta, khi dễ ta… đó là mấy vị sa môn vâng lời ông Cồ Đàm, hành theo chánh pháp của Cồ Đàm. Những vị ấy hoàn toàn tự tại thong dong, ngón nghề điêu luyện cùng bảo bối của ta vô tác dụng. Có đôi khi ta cũng rù quyến được vài vị sa môn phá giới, lừa thầy, phản bạn nhưng chỉ là những kẻ thiểu số không đáng là bao. Bọn ngươi hãy nhớ lấy, đừng có đụng đến những vị sa môn chân chánh, kẻo mà mang hoạ. 

 Những hình nhân nam nữ lõa thể lơ lửng trong bóng đêm đen đặc, chúng chớp loé những đóm lửa xanh, đỏ, tím, vàng… trông đẹp mắt và đầy sức dụ hoặc mai quái. Chúng cất tiếng ca ngọt dịu và những lời âu yếm đầy sức cuốn hút, những âm thanh gợi dục gợi cảm làm cho con người mê đắm, tất nhiên gã du tử kia cũng không là ngoại lệ. Gã ấy còn có phần lậm sâu hơn, vì gã vốn có tính nghệ sĩ, sống phóng khoáng và lụy tình. Những hình nhân trông mướt mát thơm tho, tràn trề gợi cảm. Cả bọn lả lơi làm trò đú đớn với dâm thần, dâm thần ngồi trên giường, chăn gối lụa là êm ái, đang lim dim tận hưởng sự phục dịch, thỉnh thoảng dâm thần laị mân mê và xoay xoay chiếc nhẫn bảo bối  “Dục lạc khoái nhuyễn lực”,  đây là một bửu bối cực kỳ hiệu nghiệm. Dâm thần dùng nó để khiển dụng con người, mỗi khi dâm thần ban ơn cho ai thì y chạm nhẹ chiếc nhẫn vào cổ kẻ ấy, tức thì kẻ đó mê mệt hưởng khoái lạc và phục tùng dâm thần một cách tuyệt đối, những lúc ấy thì bản lĩnh, công phu, danh dự… chỉ là thứ bỏ đi. 

 Y còn đang chòi đạp tìm cách vượt ra khỏi cái màn đêm đặc quánh thì chợt cảm nhận có bàn tay rất đẹp cầm chiếc nhẫn chạm nhẹ vào cổ y, một cơn sóng khoái cảm đê mê xuyên suốt người y. Lập tức y thấy mình trồi hẳn lên trên vũng lầy mà mới phút trước y còn đang chìm xuống, cái làn sóng sung sướng làm cho y quên ngay cái cảm giác đang ngạt thở vì chìm dần trong vũng lầy. Y trở nên sung mãn và tăng động, y đeo bám lưu luyến với những hình nhân lõa thể kia, ra sức mơn trớn, cợt nhã và có vẻ tâm tư thích ý cực độ. Tiếng cười đầy nhục dục khoái lạc của những hình nhân ấy càng làm cho y điên đảo. Y giở hết những ngón nghề chơi có được để làm thõa mãn những hình nhân lõa thể kia và cũng chính làm thõa mãn cho bản thân y. Y như con thiêu thân lao vào ngọn đèn, vừa hưởng lạc vừa khoe cái tôi đang phát huy cực đaị, hòng lấy tiếng là dân chơi điệu nghệ. 

 Còn đang lâng lâng bởi nụ hôn, Y chợt cảm nhận có cú đập và lay mạnh, mở mắt ra thấy trời còn tối đen. Vợ y nằm cạnh bên ngái ngủ càm ràm:

 - Ban ngày cứ vào mấy trang web đen xem phim sắc dục, đêm nằm mơ bậy bạ, ú ớ không thành lời, giãy đạp quờ quạng lung tung.

 Y nằm im, định thần laị, giấc mơ quái dị nhưng chẳng lạ, không phải lần đầu y mơ như thế, đã nhiều lần rồi nhưng mỗi lần mỗi khác, sự việc biến tướng và hình ảnh mạnh mẽ đậm mê đắm hơn.  Y tự nhủ phải dút ra khỏi cái vòng luẩn quẩn này, những hình ảnh nam nữ loã thể, những âm thanh nhục dục khoái lạc cứ lởn vởn trong tâm trí, thật đúng như lời dâm thần nhắc nhở bọn đàn em trong mơ:”… tuyệt đối không cho gã ta cũng như bọn người được thõa mãn, thỉnh thoảng cho bọn họ hưởng một tí  để cơn nghiện càng sâu hơn, có thế mới giữ được chúng trong vòng cương toả của ta, chịu sự sai khiến của ta. Chúng phải muôn đời là nô lệ cho ta, quyền năng của ta tuy mềm nhưng buộc chúng chặt hơn bất cứ thứ trói buộc nào có ở trên đời…”

 Mắt mở thao láo nhìn vào bóng tối, y chợt rùng mình vì lời dâm thần trong mơ. Vợ y trở mình, mắt nhắm mắt mở, giọng khào khào ngái ngủ:

 - Honey! ngủ không được hả? có phải đang hứng? ngủ đi, mai phải dậy đi làm sớm, cuối tuần thong thả hơn nhé! 

 Y nằm im, không trả lời, tâm trí y đang miên man với sự thiệt hơn, phải trái, chánh tà…Y biết vào mấy trang web đen xem phim ái dục là không tốt, nhưng y chưa thể dứt ra được, gần như mỗi tuần y đều mò vào để xem, tuần nào không xem thì bứt rức khó chịu trong người, cứ y như những kẻ nghiện xì ke mà thiếu thuốc vậy. Xem xong thì laị hối hận, hụt hẫng…” sao mà dơ dáy, bản thiểu quá!”. Y xoá hết những dấu vết còn lưu trên máy cá nhân, khổ nỗi không thể xoá được những lần truy cập trên trang web chủ hay những máy chủ cung cấp dịch vụ. Vì thế nhà mạng biết rõ những thông tin cá nhân, những sở thích truy cập, bọn chúng tung vô số những quảng cáo và phim ảnh về xu hướng mà y thích truy cập. Cũng vì trang web đen mà những virus độc haị xâm nhập làm cho đứng máy, thế là y laị mò mẫn dọn rác, diệt virus và cài đặt laị. Cái vòng lẩn quẩn đã bao lần nhưng vẫn cứ lập đi lập lai. Y đã bao lần tự hứa với bản thân:” Mình sẽ không vào những trang web đen nữa, mất thời gian, máy bị dính virus và tai haị cho tâm ý”. hứa rồi laị phạm, phạm xong laị hứa, cứ như thế không biết đã bao lần. Y thấm thiá lời của dâm thần dạy bọn tay chân thủ hạ. Y thấy mình bị trói buộc và điều khiển bởi dâm thần và lũ đàn em của dâm thần, cả thân và tâm đều bị dâm thần sai xử mà không có cách chi cưỡng laị, thế này thì cũng sẽ sớm trở thành thủ hạ của dâm thần mất thôi! Y nhớ đâu đó trong kinh Pháp Cú có dạy:” Ái tình dục lạc như nước muối, càng uống càng khát” hoặc là: “ Hưởng dục lạc cũng giống như liếm mật trên lưỡi tên dao bén.” Y cũng võ vẽ tập quán thân bất tịnh:” Rõ ràng hàng ngày thân này tiết ra bao nhiêu chất dơ hôi hám, mắt có ghèn, tai có ráy, mũi có cứt mũi, miệng có bợn nhơ, hàng triệu lỗ chân lông tiết mồ hôi, hạ thân tiết ra phẩn niếu…Một ngày không tắm rửa thì hôi hám không ai chịu nổi, từ đó mới biết bên trong bao nhiêu là máu mủ, là cái đãy da hôi thối.” biết vậy nhưng đụng đến cái bề ngoài da thịt quyến rũ, ánh mắt đa tình, giọng cười ngọt lịm, cái xúc chạm êm ái…là lại quên ngay, là laị chẳng nhớ đó chỉ là giả hợp của tứ đaị. Dẫu có đẹp như hoa hậu, thanh lịch như qúy ông nhưng một khi tắt thở thì đố ai dám ôm ấp nữa.  Cái đẹp bề ngoài cũng còn tùy thuộc vào sự nhìn nhận của mỗi loài. Có cái đẹp cà răng căng tai của những thổ dân thì laị xa lạ, mông muội với người thành phố, người hiện đại. Có cái đẹp mềm maị, thuớt tha của phương đông thì laị kkhác với cái đẹp to cao, mạnh mẽ của phương tây…tất cả lệ thuộc ở truyền thống văn hoá, tập quán địa phương mà ra. Nhìn sâu xa hơn thì đó là sự mê mờ của sáu căn, huyễn hoặc của sáu trần, mê lầm của sáu thức thôi! 

 Càng nghĩ y càng thấy tỉnh ra, mai phải đi làm sớm nên y quyết không nghĩ lung tung nữa, dỗ laị giấc ngủ. May là y cũng thuộc loại người dễ ngủ, dù đang trò chuyện hay đang làm việc gì không cần biết, hễ ngả lưng xuống là ngủ ngay, chỉ trừ nhửng lúc tâm tư xáo trộn hay tâm ý xao động mạnh.

 Y chập chờn chìm vào giấc ngủ, dâm thần và những hình nhân nam nữ lõa thể kia laị hiện ra, chúng dở trò mơn trớn, bỡn cợt, vuốt ve dụ khị. Dâm thần nhếch mép cười rất dâm đãng, đầy vẻ khiêu gợi:

 - Ngươi không muốn làm quyến thuộc của ta? Ngươi muốn thoát khỏi vòng tay ta? đừng daị dột như thế! người đời ai mà  không ham muốn khoái lạc do ta ban cho, một mai thoát khỏi tay ta liệu ngươi có sống nổi nếu không có khoái lạc?

 Nói xong y laị cười khanh khách đầy vẻ đắc ý, tự tin. Khoát tay choNhững hình nhân nam nữ loã thể vây quanh y, chúng cười tình và ra sức kích thích các giác quan khoái lạc của y. Trong bọn chúng có đứa thì thầm:

 - Bọn em mang laị khoái lạc và cảm giác thăng hoa cho anh, sao anh laị muốn vượt thoát? những gì bọn em làm cho anh, chìu chuộng anh, muốn anh cũng trở thành quyến thuộc của dâm thần như bọn em. Sao anh không nhập với bọn em? Làm người mà không hưởng nhục cảm thì làm người để làm gì? liệu không có nhục cảm thì con người có tồn tại không?

 Bọn chúng nói đúng, nhục cảm khoái lạc, sự tham ái, sự thèm khát dục vọng… là nguyên nhân của tái sanh, luân hồi bất tận. 

 Bấy giờ dâm thần ghé sát tai y cười dấm dẳng, khiêu khích và thách thức:

 - Nói cho công bằng thì chính ngươi vời ta đến, ngươi tìm đến ta, nghĩ tưởng về ta chứ nào phải ta đến tìm ngươi. Ngươi và loài người quỵ lụy xin khoái lạc ở ta, những hình ảnh nam nữ loã thể kia là do ngươi chiêu cảm lấy, hoàn toàn không phải lỗi của ta. Ta đã đến thì đừng hòng ta bỏ đi dễ dàng! Ta sẽ theo ngươi cho đến sức cùng lực kiệt, ngươi có chết rồi tái sanh ta vẫn không rời ngươi. 

 Dâm thần và lũ hình nhân loã thể còn đang đắc thắng, bất chợt biến mất, không gian tĩnh mịch như chưa từng có mặt  của bọn chúng. Một vị thần mặc giáp trụ, tay cầm kim cang xử xuất hiện:

 - Địa thần! sao ngài laị để cho dâm thần và quyến thuộc của y đến cuộc đất này? nơi này có thờ tôn tượng Như Lai kia mà! Bọn chúng đến làm mất tôn nghiêm, ảnh hưởng đến phong khí của con người nơi đây! 

 Thì ra là thần hộ pháp, địa thần bước ra, dáng vẻ phốp pháp tốt tướng:

 - Ngài không biết đấy thôi, địa thần tôi đã cho canh gác cẩn mật, vả laị cuộc đất này đã được kiết giới và hộ giới bởi chính ngài, một khi đã kiết giới thì không một ai có thể xâm nhập được, cho dù qủy mị võng lượng…Sở dĩ dâm thần và quyến thuộc của y đến được là vì cậu chủ rước bọn họ đến đấy! chính cậu chủ đưa cho bọn họ mật khẩu, mật ngữ nên bọn họ đi qua được kiết giới, nếu không có mật khẩu của cậu chủ thì bọn họ có ba đầu sáu tay cũng không vào được. Cậu chủ và bọn họ có giao tình với nhau, cậu ta bị bọn họ rù quến, quyến dụ bằng dục lạc đã lâu, giờ cậu chủ bị ràng buộc chịu sự sai xử của bọn họ. Cậu chủ vô tình  thành quyến thuộc với bọn họ, cậu chủ phải tự tỉnh ra, tự cứu lấy mình. Tôi với ngài chỉ hộ vệ vòng ngoài, không thể xen vào tâm của cậu chủ để đánh thức, cũng không thể lôi cậu ấy trở laị con đường sáng, con đường tỉnh thức. Cậu ấy phải thoát ra và tự đi bằng đôi chân của mình. 

 Y thật sự phân vân, tiến thoái lưỡng nan giữa hai con đường. Sức hút của dâm thần và lũ hình nhân loã thể vẫn mạnh mẽ và hấp dẫn nhưng sự tỉnh thức cũng thôi thúc quyết liệt không kém, Sự thanh cao thăng hoa trên con đường sáng là lý tưởng của bao người bao đời nay, rất chân chánh và thánh thiện. Y còn ngơ ngác đứng giữa con đường, chưa biết tiến thoái làm sao thì tiếng chuông báo thức reo một hồi dài. Vợ y gọi:

 - Dậy đi làm anh ơi! trời gần sáng rồi.


TIỂU LỤC THẦN PHONG

Ất Lăng thành, 08/2020

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Anh nhớ rõ buổi sáng hôm đó, anh đang chăm chú theo dõi viết bài bài thi Dictée Francaise do thầy Trương Thành Khuê đọc, bỗng nhiên ngửi thấy mùi cứt, cả lớp ngẩng đầu nhìn qua bệ cửa sổ thấy có 4 người tù đẩy một chiếc xe có hai thùng phân của nhà lao Phan Rang, theo sau là môt tên lính mang súng và tay cầm roi da. Cả thầy Khuê và các bạn đều nhìn ra cha của anh, một trong 4 người tù ấy. Anh cúi xuống và tiếp tục viêt bài thi. Cuối giờ thi, nước mắt anh hoen ố bài Dictée. Thấy vậy thầy Khuê lấy tờ giấy chậm (buvard), chậm khô bài thi Dictée. Cha của anh cũng là giáo viên, có thời ông là bạn láng giềng thân thiết của thầy Khuê. Đến lúc ra về, các bạn Long Địch Trạnh, Trần Nhât Tân, Trần Văn Thì... đang đứng đợi anh bên ngoài véranda, các bạn đến an ủi và vổ về khích lệ khuyên anh cứ tiếp tục thi.
Hai đứa cùng lớp từ tiểu học. Nhà Quỳnh Lâm ở gần sân vận động. Nhà tôi ở đường Quang Trung, gần trường Chấn Hưng. Hai đứa đến trường Nữ Tiểu Học từ hai hướng khác nhau. Vậy mà vẫn cứ đi vòng, để cùng đến lớp. Hai đứa vẫn thường tắm chung trước khi rời nhà. Quỳnh Lâm mặc mấy áo đầm kiểu trong báo Thằng Bờm, Thiếu Nhi. Ba tôi bảo thủ, cho tôi diện những kiểu đầm xưa lắc, xưa lơ. Có năm, kiểu áo đầm xoáy, tay cụt rất thịnh hành. Chị Thanh Tâm xin Mạ ra tiệm Ly Ly may cho tôi một áo. Nhưng Ba bắt phải cải biên, tức là phải dài quá gối (đâu còn thuộc họ mini jupe nữa đâu), và tay phải dài che cùi chỏ.
Người con gái ngồi bất động như thế đã từ lâu lắm; dễ chừng có cả tiếng đồng hồ rồi. Trời biếc xanh, lác đác những khóm mây bông gòn trắng nõn, biển xanh thẫm phía trước, sóng dạt dào xô nhau vỗ vào ghềnh đá tung bọt trắng xóa dưới chân. Tất cả như cùng cuốn hút nàng vào cái bao la mịt mùng bí mật. Ở một góc nhìn từ bên sườn dốc đá, thấy nàng nhạt nhòa trong nắng như một phần của núi non đã hóa thạch từ ngàn năm trước. Người con gái, như tượng đá, mong hoài một điều không bao giờ xảy ra; một ước mơ không bao giờ thành sự thực; hay nàng đứng chờ trông một người đã mịt mù bóng chim tăm cá?
Ngày Hiền Phụ hay là Ngày Lễ Cha (Father’s Day) rơi vào ngày Chủ Nhật thứ 3, tháng 6 hàng năm tại Hoa Kỳ, được Tổng Thống Lyndon Johnson chính thức công nhận là ngày lễ quốc gia từ năm 1966, sau đó Tổng Thống Nixon ký thành luật, ban hành năm 1972. Theo lịch sử Hoa Ký, vào năm 1909, bà Sonora Smart Dodd lúc đó 27 tuổi, sau khi nghe diễn thuyết về ngày Lễ Mẹ tại đền Spokane tiểu bang Washington, bà nảy sinh ý muốn có một ngày đặc biệt để tôn vinh người cha, vì cha cũng xứng đáng được tôn vinh như mẹ. Tư tưởng này xuất phát từ lòng can đảm, sự hy sinh và tình thương dành cho các con của cha bà là ông William Smart. Vợ chết ngay khi sinh đứa con thứ 6 vào năm 1898, ông William Smart đã ở vậy, một mình nuôi 6 đứa con ở một nông trại miền Đông tiểu bang Washington Hoa Kỳ.
Tình yêu không phải là thứ ngôn ngữ nói ra, mà là ngôn ngữ để giữ kín! Tôi đã chôn kín hình ảnh đẹp nhất một đời người. Bây giờ người con gái năm xưa đang ở đâu, sống ra sao trong vạn nẽo đường trần hệ lụy. Có còn nhớ cơn mưa bong bóng chiều nào nơi hiên ngôi chùa nhỏ? Có còn tìm thấy những cơn mưa bong bóng bên đời? Hay tất cả đã phôi pha, đã trôi theo những giọt mưa bong bóng một thời đã mất?
Sau khi đội chiếc mũ beret đen lên đầu ông Hậu bước ra ngoài, thấy lòng thoải mái hẳn ra, ở trong nhà này toàn là “luật lệ” ăn cơm đúng giờ, đi ngủ đúng giấc, con dâu “kiểm tra” ông từng tí một “Ủa hôm nay sao ba tắm trễ, tắm vào buổi tối dễ bị cảm lạnh đó ba.” Con trai cũng “để ý” ông từng tình huống: -“Tối qua ba thức khuya quá, 12 giờ đêm con dậy đi tiểu thấy phòng ba còn sáng đèn. Ba nên ngủ sớm dậy sớm tốt cho sức khỏe”. Ông có niềm vui với computer lúc đọc báo xem tin tức, xem you tube mọi đề tài, lúc nghe nhạc, lúc vào group trò chuyện với bạn bè gần xa, ngồi với computer cả ngày cũng chưa chán. Thế mà con cũng… phê phán.
Ờ ờ thì số này đây, nhà này đây, lúc trước kia ông đã lên vài lần mà, ông đâu có lầm, mà nay sao thấy là lạ… hình như chúng đã phá bỏ cây hoa bông giấy phía trước, thay vào đó là một hàng rào thưa trống vắng… đúng là số nhà đó mà. Ông săm săm mạnh bạo đẩy cổng… thì bất chợt hai đứa cháu nội, Hiền và Nghĩa, cũng bật tung cánh cổng chạy ùa ra đón ông, vừa đón ông, vừa như chúng ngăn lối vào, mỗi đứa nắm cứng một bên tay ông, giữ lại, miệng lắp bắp: Nội, nội lên Sài Gòn sau không báo tụi con? - Nội, nội đừng vô nhà, bị… bị má con đi vắng!
Thị trấn ấy vô cùng nhỏ bé. Một con đường chính viền hàng cây phong với vài ba ngã tư đèn xanh đèn đỏ. Từ đó mọc lan ra những con đường nhỏ, quanh co vào những khu xóm thưa người. Vì vậy khu rừng sau nhà là nơi tôi lui tới thường xuyên. Một tấm bảng với hai chữ “Dead End” gắn trên cây cột gỗ chôn ở bìa rừng. Một lối mòn vắt trên cỏ dại, bò quanh co giữa những tàng cây cao và bụi rậm với dây leo chằng chịt. Tôi thường mò mẫm một mình trên lối mòn ấy cho đến khi đám dây leo vắt ngang, chặn mất lối đi và cỏ dại xóa hết lối mòn. Dọc lối mòn quanh co ấy, thỉnh thoảng có một tảng đá nằm trơ trọi giữa cỏ cây rậm rạp, như thể ai đó đặt sẵn chỗ nghỉ chân cho những kẻ rong chơi. Và rải rác đó đây một loài hoa lạ. Loài hoa có bốn cánh mở ra vào ban mai và khép lại khi chiều xuống. Những bông hoa phảng phất mùi quế. Loài hoa lạ lùng dường như chỉ mọc trong cánh rừng ấy
Có lẽ mưa đã đổ xuống thành phố Paris vào lúc ban khuya nên khi tôi choàng tỉnh dậy lúc năm giờ sáng, ra khỏi giường để bước tới cửa sổ vén màn che nhìn ra ngoài thì thấy trời vẫn còn mưa...
Thời gian qua mau trên những trang nhật ký đọc vội dưới ánh sáng hoàng hôn. Những dòng tình cảm của quá khứ sống lại trong từng con chữ...
Đúng vậy, đời này chẳng có con người nào hoàn hảo, mà cũng chẳng có cuộc hôn nhân nào hoàn hảo, ai cũng có những điểm tốt điểm xấu, miễn sao điểm tốt nhiều hơn điểm xấu, thì coi như... hôn nhân thành công. Câu này đã có ai nói chưa nà, nếu chưa, thì coi như tôi là người... phát minh ra, nghen! Vậy là tôi an tâm, kể chuyện tốt của anh xã mình cho bà con nghe chơi, theo đúng như lời dạy của ông bà mình “tốt khoe xấu che”. Dại gì vạch áo cho người xem lưng.
Sáng Chủ Nhật tôi thức dậy muộn ngoài ý muốn. Gần 10 giờ sáng rồi. Nhưng bất cứ gía nào tôi cũng sẽ đi shopping hôm nay…
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.