Tiếng Xuân Thì Hổn Hển Gọi Nhau

1/24/202000:00:00(View: 3885)
pho2_Trinh Y Thu
Minh họa: Đinh Trường Chinh

 


tôi phải trở lại những ý tưởng lần thứ hai

khi mưa mặc áo choàng xám đi quanh lâu đài

những khung cửa sổ bọc bằng nhung khép kín

tôi cố gắng khép kín mình bằng sợi tóc trên vai

 

tôi kêu gọi mây từ tầng trệt đang ngủ yên

có tiếng kêu từ giấc mộng của đêm tuyền

người trở lại nụ cười che trong ánh nến

đã xanh trở lại dòng sông đen hơn đêm

 

vậy mà hôm qua, và ý tưởng đi đâu

trong sự thinh lặng của chữ nghĩa nhiệm mầu

tôi thức dậy vẫn tưởng mình đang ngủ

người thoáng qua chút buồn phiền ngọt ngào

 

trong tiếng chiều tà hoảng hốt ban trưa

tiếng của xuân thì hổn hển gọi mùa

tôi phải trở lại với ý tưởng lần nữa

cố vặn vẹo mình, vặn vẹo những ngày xưa

 

và thôi rồi vườn hoa đã lụi tàn

như một ngày nào đó vỡ giấc mơ vàng

những gẫy đổ không thể nào hàn gắn lại

là những lâu đài, những vườn tược ly tan

 

tôi vẫn nghĩ nếu như còn một giấc mơ

sẽ mặc lấy chiều xanh và đứng bên bờ

với những mầu hồng đôi môi không biết nói

cúi xuống hôn người khi chiếc bóng đi qua

 

Trần Nguyên Đán

 

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Họ bảo rằng cô không còn nữa, | Máu tung toé như đóa hồng. | Những bánh xe băng giá chùn lại & đông cứng. |
Xin nhau đừng lần hạt | Cây đã vắng trên đồi | Con chim mùa kêu thảm | Người ơi người người ơi
bạn bè rủ nhau về bên kia núi | thấp thoáng những khuôn mặt vãng lai | mơ hồ lật ngửa bàn tay
Cuộc đời như cuốn sách | Tôi còn cầm trên tay | Tôi còn để trên gối
thú thật có những ngày rất phiền lòng | như cá mắc cạn | vẫy vùng tìm cách vượt thoát
mùa đông có những con sâu nằm yên | gặm nhấm nỗi buồn quê hương viễn xứ
tình anh cỏ ướt đêm thâu | gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai | thương em không có ngày mai | anh đi mãi quên đời trai đã già
Bữa nay hát thánh ca buồn Buồn tôi cũng giống như buồn thánh ca
Hãy mở cửa nhà như lòng con mở | Hãy sót thương người tứ cố vô thân | Chén cơm đó con cho đi một nửa | Một nửa cho là một nửa thâm ân
Nằm nghe hơi thở bỏ thân, | tâm như chiếc lá cuối trời gió lay.