Hôm nay,  

Hồng Nhan Đa Truân

11/05/201909:11:00(Xem: 6519)
Hồng Nhan Đa Truân
  
Cao Đắc Vinh
 
(“Hồng Nhan Đa Truân” hay sự tự do
trong cuộc sống lứa đôi…
viết về một người đàn bà tài sắc mà tôi hằng ngưỡng mộ)

  
blank 

Từ lúc bố ly dị mẹ, ngày ngày chỉ có hai bóng hình quấn quít bên nhau, bao nhiêu thương yêu tôi dành cho mẹ khi tình cha không còn hiện diện. Thắc mắc của đứa trẻ ở bậc trung học như tôi vẫn chưa được trả lời về sự chia ly vội vàng ấy… Tại sao đang làm chủ một mái ấm gia đình với người vợ đẹp, có tài có sắc cùng đứa con trai trên đà khôn lớn, bố tôi lại bỏ đi tìm hạnh phúc ở nơi khác? Phải chăng người đời không biết quý những gì hiện hữu trong tay hay lúc nào cũng mơ tưởng cỏ xanh hơn ở phía bên kia đồi?

Ngày bố mẹ xa nhau, cảnh biệt ly vẫn in hằn trong đầu thằng bé vừa chập chững vào đời và cũng từ dạo ấy, hình ảnh mẹ ngự trị tâm hồn tôi từ vẻ đẹp kiều diễm bề ngoài đến nét dịu hiền bên trong.

Mẹ tôi đẹp thật! Vóc dáng kiêu sa, dong dỏng cao với thân hình tròn trịa của người đàn bà một con, tôi nhìn mẹ như thi nhân mơ màng bài thơ tỏ tình đắc ý. Mẹ có khuôn mặt trái soan, đôi mắt to, mái tóc ngắn để lộ bờ vai trắng… Trời Sài Gòn tháng sáu nóng và ẩm ướt, mẹ mặc áo trắng, mưa nắng đan nhau đổ xuống thành phố, mưa theo mẹ về ướt sũng mà mỗi bước chân tưởng sẽ làm hoa lá, cỏ cây bên đường đố kỵ thẹn thùng nhìn theo.

Cao hứng, có lúc tôi muốn làm họa sĩ để phác họa hình ảnh quyến rũ ấy. Tôi vẽ chân dung mẹ với đôi mắt ảm đạm in hằn mối tình đầu tan vỡ. Đôi môi khép mở còn phảng phất sức nóng từ lửa lòng chưa tắt vội. Bộ ngực mẹ vẫn tròn lẳn, dù năm xưa còn bé, tôi thường vùi đầu vào bú mớm… Dòng sữa mẹ tuôn ra ngây ngất để khi no say, tôi có thói hư ngủ vùi giữa hai “chiếc gối” êm ả đó! Tôi vẽ mẹ ngồi trên ghế, đường cong tuyệt mỹ trôi từ lưng, nở ra sau rồi uốn lượn trên đôi chân dài. Ước sao tôi ghi được trọn vẹn bức tranh gợi cảm tuyệt vời này như một tác phẩm lưu giữ đến đời sau.

Mẹ khoan dung và từ bi… Tan trường, tôi nhanh chóng bước vội về nhà để được mẹ ôm vào lòng, tìm lại mùi nước hoa da thịt đã quen từ tấm bé. Con trai nên đôi khi hành động theo bản năng, tôi tự nghĩ là mình đang ôm mẹ để che chở dù biết cánh tay chưa đủ dài.

Vắng bố, lại là con một vì thế bỗng nhiên tôi thành người yêu trong đời mẹ với tất cả tình thương sẵn có trên thế gian. Cảnh nhà hiu quạnh từ ngày bố trả hết duyên nợ, bỏ vợ con đi tìm hạnh phúc riêng nhưng mẹ hiện hữu như thiên thần trong tâm hồn thơ dại của tôi. Mỗi sáng, tôi hôn mẹ trước khi đi học và bao giờ cũng thấy khuôn mặt mẹ mỉm cười giữa ánh mặt trời trên đường đến trường. Mẹ ẩn hiện từ phương đông, hy sinh cho đời sống tiện nghi của tôi, dậy dỗ bài học giáo huấn sơ khai và nhất là khuyến khích, an ủi tôi vào những ngày dài phiền muộn.

Hình ảnh mẹ trong trắng như trang giấy học trò nên dù ở tuổi sinh lý phát triển, thân thể rạo rực, tôi vẫn ngỡ ngàng khi hiểu rằng… thực tế, mẹ đã một lần thụ thai, mang nặng đẻ đau rồi sinh nở! Chẳng lúc nào tôi thoáng nghĩ mẹ biết yêu, biết làm tình dưới thân thể một người đàn ông bởi vì với tôi, mẹ luôn ở trên cao như suối nguồn tinh khiết chảy về đồng bằng hay đóa sen nở giữa bùn lầy mà chẳng hôi tanh.

Hai mẹ con sống êm ả tại căn nhà nhỏ thuộc khu phố trung lưu, phía trước có mảnh vườn xinh xắn. Mẹ tôi như bông hoa tươi, xòe mở giữa chợ đời nên nhiều đàn ông lịch sự thường đến gần vồn vã làm quen. Họ ăn mặc sang trọng, nói năng lịch thiệp mà ít khi tôi tình cờ gặp ở ngoài đời. Lạ thay! Lòng tôi u buồn lúc thấy đôi mắt mẹ say đắm nhìn một người đã theo đuổi cả năm để rồi tất nhiên san sẻ yêu thương mà từ lâu chỉ dành cho riêng tôi.



Hằng năm, trường khai giảng vào cuối thu, ngày hai buổi tôi đi qua công viên đến lớp học. Một hôm về sớm hơn lệ thường, có chiếc xe hơi đỗ trước nhà, tôi nghĩ mẹ bận tiếp khách nên không vội vào… Tò mò nhìn qua khe cửa, thấy mẹ đang âu yếm hôn người đàn ông mà tôi chào hỏi đã nhiều lần nhưng đến nay vẫn xa lạ. Mẹ hôn như mơ và người ấy ý tứ chiều chuộng. Không gian giống khúc nhạc cổ điển, âm hưởng du dương chẳng chút bối rối như tâm hồn tôi nghẹn ngào xen lẫn hờn giận!

Mẹ cần tình yêu như hơi thở vì phận nữ, trời đã định phần thiêng liêng. Ở tuổi mẹ hưng phấn dạt dào, bản thân yếu đuối khó ngăn được cảm xúc. Tôi hiểu và thông cảm bởi lòng mình cũng rạo rực hằng đêm ở tuổi dậy thì. Bỗng nhiên, thấy mẹ ưỡn người vươn theo sức ép bị dồn tới, mẹ nghiêng vào thành ghế, đôi mắt đam mê khép lại và tiếng thở dồn dập... Người đàn ông trườn tới trên ngực mẹ giống như hình ảnh tôi lúc còn bé được mẹ ẵm bồng bú mớm trên tay.

Bàng hoàng quay đi, tôi ngồi lặng yên trên bực thềm và tình cờ nhận ra trong khu vườn nhỏ trước nhà, đằng sau những đóa hồng hương sắc, có cây hoa dại đang nở hoa mầu tím mà từ lâu nay không để ý.

Thời gian trôi mau, thấm thoát qua nhiều mùa xuân, bây giờ tôi khôn lớn và có gia đình. Thuở ban đầu, mới gặp nàng, tình yêu như bài toán có sẵn lời giải đáp trong đầu. Nàng mang hình ảnh mẹ xinh đẹp và quyến rũ nhưng thực ra, bóng mẹ trên đường đời đã in sâu vào tâm hồn tôi từ dạo ấy.

Người con gái khi lấy chồng chỉ mong gặp được mối tình chân thật để yên vui trong hạnh phúc và tôi đã hứa yêu nàng với tất cả trái tim. Ngày tôi lấy vợ, bố khuyên vợ chồng nên tỉnh táo chấp nhận sự khác biệt. Mọi điều sẽ không bao giờ đen trắng rõ ràng mà luôn mang một màu xám đậm nhạt.

Thế nhưng hạnh phúc thật mong manh! Bây giờ chính tôi ở hoàn cảnh của bố vì đã thất hứa. Trong khu vườn nhỏ, những bông hoa dại xuất hiện sau cơn mưa và tôi hiểu vì sao bố mẹ ly dị, một đời xa nhau.

Cái thắc mắc thuở bé đã có câu trả lời. Gia đình tôi khi xưa là một tổ ấm, mẹ có kiến thức và sắc đẹp, bố giữ địa vị quan trọng ngoài xã hội nhưng bản chất giai nhân thường đòi hỏi sự tuyệt đối vì ghen tuông và tự ái đặt trên cao nên trở thành chiếm hữu lúc nào không hay rồi cả hai đã đánh mất tự do tối thiểu trong đời sống lứa đôi.

Tự do là một tâm trạng mà con người chấp nhận trả bằng giá đắt ở mọi hoàn cảnh. Hạnh phúc chỉ ẩn hiện ở chân trời nếu sinh hoạt gia đình bị mất tự do. Sắc đẹp và trí năng của mẹ tôi đã không cứu vãn, làm chủ được tình thế nên hạnh phúc bay xa và cuộc sống của mẹ trôi nổi theo dòng đời… cô đơn với những mối tình tựa như hoa tím trong thửa vườn hôm nào! Bố tôi yên ổn, tự do bên người vợ mới kém mẹ tôi cả về tài lẫn sắc.

Tiếc cho tôi, sinh ra trong một gia đình đầy đủ điều kiện nhưng không toàn vẹn. Phải chăng đó là giai thoại “hồng nhan đa truân” mà người đời thường nói về hoàn cảnh mẹ tôi tuy nhiên nếu hành động như Kate Chopin trong truyện ngắn “The Storm”: Hãy để cơn bão qua đi và hạnh phúc trở về, đừng khuấy động… “So the storm passed and every one was happy” thì tình thế có thể đã đảo ngược để gia đình nhỏ bé của chúng tôi khi xưa sống trong tình yêu và đoàn tụ? Tự do là dưỡng khí cho gia đình hay nói rộng là quê hương đất nước. Mất tự do là mất tất cả! Hãy gìn giữ và tôn trọng.

05/10/2019

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngày 09/05/2024, đảng CSVN tung ra 5 “điều răn” mới quy định tiêu chuẩn gọi là “chuẩn mực đạo đức cách mạng cho cán bộ, đảng viên trong giai đoạn mới”, nhưng liệu có dậy được ai không? Tất cả 5 Điều chứa đựng những tiêu chuẩn đã có từ lâu, nhưng thất bại vì những chứng hư tật xấu trong đảng vẫn tồn tại, đứng đầu là tham nhũng, tiêu cực và chủ nghĩa cá nhân, lợi ích nhóm...
Trong thời gian gần đây, thế giới đã chứng kiến cuộc khủng hoảng lãnh đạo chưa từng thấy ở Việt Nam kể từ ngày quốc gia Á châu này nằm trong tay thống trị của đảng Cộng Sản gần một nửa thế kỷ. Tính từ tháng Năm, 2022 đã có hai chủ tịch nước, hai phó thủ tướng, một trưởng ban kinh tế trung ương, chủ tịch quốc hội, và một thường trực ban bí thư kiêm trưởng ban tổ chức trung ương bị cách chức vì chiến dịch chống tham nhũng. Bộ Chính Trị Khóa 13 cũng bị mất năm ủy viên hiện chỉ còn 13 người. Nhiều nhà quan sát chính trị tự hỏi đã đến lúc Việt Nam chuyển biến thành một nước dân chủ hay chưa? Kinh nghiệm những nước cộng sản Trung Âu và Đông Âu đã trải nghiệm qua tiến trình này khoảng bốn thập niên về trước có giúp gì cho Việt Nam ngày nay được không? Đây cũng là chủ đề của bài báo này
Dù sống cùng thời nhưng khác nơi nên tôi không gặp Nguyễn Tất Thành lần nào ráo. Giao lưu, tương tác, chit chat … (qua không gian mạng) cũng không luôn. Bởi vậy, tôi chỉ đoán già/đoán non rằng con đường học vấn của ổng không dài và (dường như) cũng không được suôn sẻ gì cho lắm.
Trong lúc đảng chuẩn bị các kỳ họp Trung ương để tìm nhân sự cho khóa đảng XIV thì rộ lên tuyên truyền về “dân chủ Xã hội Chủ nghĩa” ở Việt Nam. Đảng nói văng mạng rằng: “Đặc trưng của dân chủ xã hội chủ nghĩa là quyền dân chủ của công dân không ngừng được mở rộng trong tất cả các lĩnh vực hoạt động của nhà nước, của xã hội mà cơ bản nhất là dân chủ về kinh tế.” Nhưng thực tế không phải như vậy. Tất cả mọi quyết định điều hành việc nước phải “do đảng, vì đảng và của đảng”.
Một cuộc tranh giành quyền lực kéo dài được ngụy trang bằng một chiến dịch chống tham nhũng rộng rãi hơn đã dẫn tới việc bất ngờ sa thải Chủ tịch nước Võ Văn Thưởng, và chủ tịch Quốc hội Vương Đình Huệ. Kết quả của cuộc đấu tranh này sẽ khiến những người vẫn còn hy vọng rằng Việt Nam có thể tham gia một "Liên minh chống Trung Quốc" phải suy nghĩ lại. Mặc dù cuộc tranh giành quyền lực này không liên quan đến chính sách đối ngoại nhưng nó sẽ khiến Việt Nam gần gũi hơn với Trung Quốc và xa rời phương Tây.
Những năm gần đây, chúng ta thường thấy trên mạng xã hội, nhiều trường hợp rơi nước mắt trong giới lao động tại Việt Nam, khi những người dân nghèo vướng phải căn bệnh ung thư hiểm nghèo, không có bảo hiểm y tế hay tiền bạc để chữa trị, chiến đấu chiếu lệ với tử thần, qua đời trong cảnh thương tâm. Hầu như căn bệnh ung thư lan tỏa khắp nơi, nhất là vây hãm giới lao động trong các xóm nghèo...
30.04.2024 lọt ra tin kêu cứu từ trại giam số 6 tỉnh Nghệ An nên thời gian lúc này phải dành cho việc khẩn cấp là viết thư báo động cho các tổ chức bảo vệ Nhân quyền quốc tế và các tòa đại sứ tại Hà Nội, nhờ can thiệp về vấn đề một số tù nhân lương tâm đang bị nhốt tại Việt Nam trong những phòng giam chật hẹp...
Lý do Việt Nam còn chậm tiến và lạc hậu hơn các nước láng giềng vì đảng CSVN chỉ muốn chỉ huy trí thức, thay vì hợp tác chân thành trong dân chủ và tự do...
Với sự miễn nhiệm ba nhân vật ở vị trí lãnh đạo quốc gia như Chủ tịch nước và Chủ tịch Quốc hội của Việt Nam chỉ trong vòng một năm từ năm 2023 đến năm 2024 vì lý do ba nhân vật đó thiếu liêm chính đã dẫn đưa người ta có cái nhìn về viễn ảnh trước mắt là sự khủng hoảng cơ cấu và sự bất ổn kinh tế làm cho giới đầu tư nước ngoài e dè, thận trọng, và chuyển hướng đầu tư sang các quốc gia khác...
Mỗi khi tai qua nạn khỏi hay gặp một điều lành, chúng ta đều nhắc tới chữ Phúc Đức: “Nhờ phúc ông bà nên tôi vừa thoát nạn.” “Nhờ phúc nhà nên cháu vừa thi đỗ.” “Cầu phúc tổ tiên cho được mẹ tròn con vuông.”...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.