Hôm nay,  

Tại Sao Du Khách Trung Quốc Cư Xử Xấu Tệ Như Thế?

12/12/201821:01:00(Xem: 3685)

TẠI SAO CÁC DU KHÁCH TRUNG QUỐC
CƯ XỬ XẤU TỆ NHƯ THẾ ?
 

(Nguyên tác: Why Are Chinese Tourists So Badly Behaved? by David Volodzko)

Người dịch: Trần Thuý Hạc
 

Khi chủ nghĩa dân túy phản đối việc nhập cư tràn ngập qua phương Tây, châu Á phải đối mặt với mối lo ngại tương tự về dòng người Trung Quốc.
"Họ phá hủy san hô và ném rác trên biển", một tài xế taxi Palauan tên Norman nói với South China Morning Post vào tháng 3 năm 2015. Tháng sau, chính phủ Palau đã cắt giảm số lượng chuyến bay nội địa từ Trung Quốc xuống một nửa.
 

Đây là một bước tiến quá xa đối với hầu hết các quốc gia châu Á, mặc dù nhiều người đã đếm ngược những gì nhà báo Anh Adrian Michaels gọi là "quả bom thời gian nhân khẩu học", đề cập đến dòng di cư làm thay đổi diện mạo/cấu trúc văn hóa của châu Âu. Chuyện tương tự như vậy có thể được đang được xảy ra ở châu Á, như Trung Quốc hiện chiếm một phần ba số người nước ngoài tại Nhật Bản, hai phần năm những người ở Mông Cổ và khoảng một nửa người nước ngoài tại Hàn Quốc.

Điều này không có gì quan trọng, ngoại trừ các hành vi tai tiếng khủng khiếp của du khách Trung Quốc.

"Asahi Shimbun báo cáo tuẩn trước rằng nữ vô địch bóng bàn Trung Quốc Wang Nan nói rằng chồng cô ấy đã đúng khi để vòi nước tiếp tục chảy trong một khách sạn Nhật Bản"lãng phí nước để trả thù Nhật Bản đã xâm lược Trung Quốc 85 năm trước đây."

Và trong khi điều này có vẻ giống như một tiêu đề của tờ báo châm biếm The Onion, những câu chuyện như thế này xảy ra rất nhiều.
 

Vào tháng Tư, du khách Trung Quốc xuất hiện trên truyền hình Nhật Bản leo lên cây Anh đào, biểu tượng quốc gia của Nhật Bản, với máy ảnh chụp tự sướng cắm trên một cái que cầm trong tay. Một số nguời đã tự hỏi liệu có cần lập riêng các khu vực chỉ gồm có nguời Trung Quốc để giảm thiểu sự phá hoại.

"Tôi có thể hiểu được nếu họ là trẻ em", Dan Chen của loạt phim YouTube Chen Chen News cho biết. "Không, đây là những người lớn thực sự trưởng thành."

 
Chính phủ Hokkaido đã ban hành một cuốn sách nhỏ nói về các cách cư xử xấu nhằm vào nguời Trung Quốc, sau đó ủy ban du lịch Thái Lan bắt chuớc, và Tân Hoa Xã, cơ quan tin tức của Trung Quốc cũng làm như vậy. Bắc Kinh thậm chí còn tạo ra một danh sách chín loại tội có thể khiến những kẻ phạm tội bị cấm đi du lịch suốt đời, nhưng điều này đã không giải quyết được vấn đề.
 
Tháng trước, một người đàn ông Trung Quốc đã đến thăm đảo Jeju của Hàn Quốc và đâm một người phụ nữ đến chết khi cô đang cầu nguyện trong nhà thờ. Sau đó ông ta giải thích rằng cô gợi ông ta nhớ về những người vợ cũ của ông. Cũng tại Jeju tháng trước, một nhóm khách du lịch Trung Quốc đã đánh đập một phụ nữ một cách tàn bạo sau khi cô nói rằng họ không thể mang rượu vào nhà hàng của cô. Khi cô đòi họ phải trả tiền hóa đơn trước khi ra khỏi tiệm, họ đã đánh cô ấy rất trầm trọng làm cô bị xuất huyết não. Họ cũng đánh con trai cô bất tỉnh, khi anh cố gắng can thiệp và họ tấn công bất cứ ai khác cố gắng giúp hai mẹ con này.
 

JoongAng Ilbo báo cáo rằng “Vì một người Trung Quốc đã sát hại người tại Nhà thờ Jeju,” một phụ nữ 32 tuổi nói, “nhìn thấy những người đàn ông Trung Quốc to khỏe làm tôi hãi hùng.”

Bài báo cũng cho biết rằng theo cảnh sát địa phương, khoảng 95% tội ác lặt vặt trên đảo Jeju do nguời Trung Quốc phạm phải.
Lời giải thích tôi thuờng nghe là những chuyện xảy ra là kết quả của sự phát triển hay giáo dục kém cỏi, nhưng ngay cả những người giàu có nhất và được giáo dục tốt nhất của Trung Quốc cũng bị cáo buộc đã phạm loại tội này .Tôi cũng nghe người ta nói lòng Vị Tha chưa bao giờ thực sự là một phần của văn hoá Trung quốc, như câu tục ngữ Trung Quốc cổ đại nêu ra “hãy lo quét tuyết từ cửa của chính bạn; đừng coi chừng sương giá trên mái nhà của người khác. ”
 

Nhưng càng xem xét vào những chuyện này, tôi càng tin rằng phần lớn đó là một hiện tượng được tạo dựng ra.

Một trong những bài đầu tiên tôi viết cho tạp chí ‘The Diplomat’ đã cứu xét sự chú ý của giới truyền thông đối với khách du lịch Trung Quốc có hành xử tồi tệ, theo đó tôi lập luận rằng thuật ngữ "người Mỹ xấu xa“ nay đã không còn được sử dụng thì chúng ta có thể mong đợi rằng các báo cáo về "nguời Trung Quốc xấu xí” dần dần sẽ không còn, đặc biệt khi Trung Quốc đang có nhiều phát triển kinh tế xã hội.
 

Nhưng sự khác biệt là, nước Mỹ đã trải qua một giai đoạn tư duy của thời hậu chiến, trong đó nhiều nhà tư tưởng vĩ đại nhất đã thách thức ý thức về quyền lợi đã cho tạo ra sự kiêu căng của nhiều người Mỹ xấu xí. Những người như Elie Wiesel, Martin Luther King, Jr, Cesar Chavez, Bell Hooks, Harvey Milk, Sylvia Rae Rivera, Mona Eltahawy, và Noam Chomsky đã chỉ trích các nét trọng tâm này của xã hội và chính phủ Mỹ và đã được ca ngợi khi họ làm như thế. Thật vậy, họ đã giúp định hình câu chuyện quốc gia xung quanh một số vấn đề, và đã làm cho nước Mỹ thành tốt đẹp hơn nhờ thế.
 

Trong thực tế, điều đau lòng là, tại Trung Quốc những người như vậy sẽ bị bỏ tù hoặc bị giết, những suy tư sâu sắc của họ bị dẹp bỏ, chuyện nuớc nhà được bảo tồn một cách cạn cợt và vị kỷ. Khi chính phủ tỉ mỉ duy trì buồng tiếng vọng (echo chamber) lớn nhất thế giới về niềm tin /chính sách của chính phủ thì họ đã cung cấp nhiên liệu cho một loại chủ nghĩa dân tộc hăng say và một sự thù nghịch gắt gao với ảnh hưởng ngoại lai. Kết quả? Là sự ngoại lệ của Trung Quốc và ý thức về quyền lợi dân họ được huởng làm cho các hành vi ngạo mạn của nguời Trung quốc không thể chịu đựng được.
 

Tuy nhiên, đối với các xã hội lão hóa nhanh chóng như Hàn Quốc và Nhật Bản thì Trung Quốc có thể là một suối nguồn tuơi trẻ, y như Mễ Tây Cơ đối với Hoa Kỳ. Tuy rằng các hành vi tội phạm và cư xử không đứng đắn nên bị răn đe, nhưng bất kỳ ai đã quen thuộc với Flushing (khu thưong mại và buôn bán lẻ) của New York, với Yeonnam-dong (khu nhà hàng ăn uống) ở Seoul hoặc khu nhà ga Kita-Ikebukuro của Tokyo đều có thể nói với bạn rằng chỉ có du khách Trung Quốc mới là đáng quan tâm, và sự quan hệ trong xã hội của họ mới là vấn đề. Còn các cư dân Trung Quốc thì không những làm phong phú và sinh động thêm cho các thành phố, mà còn giúp cho cả các xã hội nơi họ sinh sống.

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Khi bài này đến với độc giả thì Tổng Bí thư đảng CSVN, Nguyễn Phú Trọng đã vắng mặt gần một tháng mà không có lời giải thích nào của Đảng và Nhà nước Việt Nam. Lần gần nhất công chúng Việt Nam nhìn thấy ông Trọng là khi ông tiếp Tổng thống Putin thăm Hà Nội ngày 20/06/2024. Sau đó ông đã vắng mặt tại các buổi họp quan trọng...
Không ai biết chắc khi nào một đế chế sẽ sụp đổ. Chẳng ai có thể xác định chính xác thời điểm Đế chế La Mã, Bồ Đào Nha, Ottoman hay Anh kết thúc. Trong bài thơ "Waiting for the Barbarians", nhà thơ Hy lạp Constantine P. Cavafy nhiều lần khẳng định rằng những kẻ man rợ sẽ đến hôm nay. Người ta chờ đợi, như thể đây là chuyện thường nhật như việc một công ty sẽ phá sản, hay một buổi lễ ra trường vậy. Nhưng một đế chế thì sao? Liệu vào thời của mình, nhà thơ Hy Lạp Cavafy có thuộc về một đế chế nào đáng để gọi là đế chế không?
Tôi hoàn toàn (và tuyệt đối) không có năng khiếu hay tham vọng gì ráo trong lãnh vực thơ văn/thi phú. Suốt đời chỉ ước mong sao có sách báo để đọc, để thưởng thức những lời hay ý đẹp của giới văn nhân thi sỹ, là vui thích lắm rồi. Sở thích, cùng niềm vui, tuy giản dị thế thôi nhưng đôi lúc tôi vẫn bị lôi thôi vì những câu cú (vô cùng) tối nghĩa:
Tệ nạn “dưới đẩy lên, trên đùn xuống” và “vô trách nhiệm” không mới trong cán bộ, đảng viên CSVN, nhưng số người “sáng vác ô đi tối vác về” vẫn khơi khơi trong hệ thống cầm quyền mới là điều lạ. Tổng Bí thư đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng từng nói:“Ai không làm thì đứng sang một bên cho người khác làm”, nhưng không ai muốn về vườn vì chứng bệnh nan y “tham quyền cố vị” đã có trong máu thịt Đảng...
Đảng CSVN đang bối rối về câu hỏi: Tại sao phải kiên định Chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Cộng sản Hồ Chí Minh để xây dựng đất nước? Lý do đơn giản, vì đảng sợ “dân chủ”, nhát “tự do” và lo phải đối phó với tình trạng “tự diễn biến, tự chuyển hóa” trong nội bộ đảng, đe dọa sự sống còn của chế độ...
BBC ái ngại loan tin: “Hôm 8/6, Đài Truyền hình Việt Nam (VTV) đã phát một video (‘Thông tin xuyên tạc ẩn tu của ông Thích Minh Tuệ’) có độ dài 3 phút 40 giây … Sau khi phóng sự được đăng tải trên các trang báo, cũng như các trang mạng xã hội, có không ít người nghi ngờ về độ chân thực của video”.
Hội nghị thượng đỉnh về hoà bình cho Ukraine tại Bürgenstock, Thụy Sĩ vào ngày 15 và 16 tháng 6 năm 2024 được coi là một thành công khiêm nhường cho Ukraine. 80 nước đã lên tiếng ủng hộ mạnh mẽ cho chính nghĩa đấu tranh của Ukraine, nhưng tiếp tục phát huy thành quả này sẽ là không chắc chắn.
Cảnh người Mỹ tranh cãi và dọa dẫm kiện tụng liên quan đến “Thập giới” lại làm tôi nghĩ đến “Thập cửu giới” – tức “Mười chín điều đảng viên không được làm” trên đất Việt. Trên phương diện sử học thì “Thập giới”, hay “Mười điều răn”, chính là bộ luật hình sự đầu tiên của nhân loại. Theo Cựu ước thì bộ luật này được Thượng Đế ban cho Nhà tiên tri Moses trên đỉnh núi Sinai để thiết lập trật tự cho cộng đồng Do Thái. Cũng trên phương diện sử học thì Cựu ước chính là một “đại tự sự” – một “câu chuyện lớn” tương tự câu chuyện về Bốn ngàn năm văn hiến hay con Rồng cháu Tiên của chúng ta v.v.. – với ý hướng tạo một bản sắc chung để kết hợp các bộ lạc Do Thái lại với nhau.
Tôi quen Đinh Quang Anh Thái đã lâu, lâu tới cỡ không còn biết là mình đã gặp gỡ y vào cái thuở xa xưa nào nữa. Dù không mấy khi có dịp “giao lưu” (hay “tương tác”) nhưng tôi vẫn nghe thằng chả ra rả hàng ngày, về đủ thứ chuyện trên trời/biển – ròng rã suốt từ thế kỷ này, qua đến thế kỷ kia – và hoàn toàn chưa thấy có dấu hiệu gì là gã sẽ (hay sắp) tắt đài trong tương lai gần cả. Nghề của chàng mà. Tắt tiếng là (dám) treo niêu luôn, chớ đâu phải chuyện chơi. Chỉ có điều hơi bất ngờ là đương sự không chỉ nói nhiều mà viết cũng nhiều không kém. Hết xuất bản Ký 1, Ký 2, rồi tới Ký 3. Nay mai (không chừng) sẽ có Ký 4 và Ký 5 luôn nữa.
Đảng CSVN tiếp tục cãi chầy cãi cối về các quyền tự do tôn giáo, tự do tư tưởng, tự do báo chí, tự do lập hội và tự do biểu tình. Tất cả những quyền này đã được quy định trong Hiến pháp 2013, nhưng khi thi hành thì lại nại cớ “theo pháp luật quy định” với những điều kiện khe khắt để can thiệp thô bạo...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.