Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Hội Đồng Hương và Thân Hữu Thừa Thiên Huế & bữa cơm nhân ái mùa Lễ Tạ Ơn năm 2018

26/11/201809:06:00(Xem: 2913)

Hội Đồng Hương và Thân Hữu Thừa Thiên Huế

& bữa cơm nhân ái mùa Lễ Tạ Ơn năm 2018

  
Kim Thư ghi nhanh
 
blank

     Vào ngày 20 tháng 11 năm 2018, khi những đám cháy vùng Bắc Cali đang hoành hành thiêu rụi toàn bộ thị trấn Paradise. Những làn khói độc theo gió bao phủ xuống Thành Phố San Jose một màu xám buồn man mác. Thì cũng trong chiều hôm đó, tại khu nhà ở của những người vô gia cư, số 2011, đường Little Orchard, những bàn tay của các Đồng Hương và Thân Hữu Thừa Thiên Huế đã rộng mở, chia sẻ đến những người thiếu may mắn một bữa ăn tối đầy ắp tình người. Để nói lên lời cám ơn đến các bạn, đến nước Mỹ đã mở rộng tấm lòng cho chúng tôi có được cuộc sống an bình và hạnh phúc cho đến ngày hôm nay. Bao nhiêu năm ấy, bấy nhiêu tình chúng tôi mãi mãi không quên.

blank
 

     Bữa cơm nhân ái lần này mang một ý nghĩa đặc biệt sâu sắc là được sự đóng góp hiện kim của rất nhiều nhà hảo tâm, các đồng hương và thân hữu xa gần từ Saccramento, Hayward, Freemont… Số hiện kim quyên góp ấy được các anh chị trong Ban Tổ Chức của Hội chuyển thành những món quà để xử dụng cho từng cá nhân: khăn mặt, kem đánh răng, dao cạo râu, vớ, và xà-bông. Tất cả 5 món đó được phân phối vào 200 túi giấy màu sắc có quai xách rất đẹp. Đó là những món quà đong đầy tình nghĩa. Những món quà được góp nhặt từ những tấm lòng bác ái của bà con.  

blank
 

      Hiện diện trong lần đãi cơm kỳ này, Ban Tổ Chức Hội Huế rất vinh dự được đón chào các vị trong Ban Chấp Hành Khu nhà ở cho người Vô Gia Cư, Ông Victor Dương, Bà Cao Ánh Nguyệt chủ bút tuần báo Phụ Nữ Cali cùng phu quân, Văn Phòng di trú và đầu tư định cư Robert Mullins International, USA Touch-up Auto Body Inc., đại diện hệ thống tiệm vàng Thành Tín và Victory Jewlery, EV Princess và Cosmetics và một số đồng hương thân hữu Huế.

     4:30 PM  Các chị trong đồng phục T-Shirt trắng, tay mang găng đã sẵn sàng. Trước mặt mỗi người là một khay thức ăn có nắp đậy kín. Khi cánh cửa được mở, từng tốp 10 người đi ra và mỗi người được nhận trước tiên là túi quà với vật dụng cá nhân cho mình. Trong nụ cười hân hoan nồng ấm tình người, họ đi tiếp đến quầy nhận phần thức ăn của mình.



blank

Phần ăn lần này cũng đặc biệt hơn so với những bữa ăn trước mà Hội Huế thường đãi: Một bánh croissante; khoai tây nghiền với nước xốt; meatloaf, bánh ngọt, và các loại rau củ, nước uống. Bữa ăn diễn ra trong không khí ấm áp đầy tình thân. Một số đồng hương nam sẵn sàng tình nguyện đưa thức ăn đến tận bàn giúp những người già yếu, tàn tật. Bà giám đốc xã hội quận hạt Santa Clara Stephanie Demos, và người quản lý trung tâm Home First bà Jaclyn Salinas dành hai bàn đầu tiên để hội viên Home First được tiếp xúc và chụp hình lưu niệm với ban tổ chức và các cơ quan truyền thông báo chí.   Những tràng vỗ tay và lời chúc tụng cám ơn làm cho không gian nhà ăn trở nên rộn ràng:

“Happy Thanksgiving…”

“Have good dinner…”

“Thank you for remembering us…”
 
blank

     Một dĩa cơm được trao ra để rồi có một bàn tay đón nhận, cho và nhận trong khung cảnh này không có nghĩa là ban phát mà chính là chúng tôi muốn được nói những lời cám ơn chân thành nhất đến với tất cả quý vị, những con người kém may mắn. Những tràn pháo tay được vỗ lớn liên tục thay cho những lời khen tặng gởi đến chúng tôi.

     6:30 PM Bữa cơm chấm dứt. Sau hết là phần chụp hình lưu niệm.    

     Ban Tổ Chức bữa cơm nhân ái trong dịp Lễ Tạ Ơn này thành thật ghi nhận công đức của tất cả quý anh chị đã bỏ công sức đến để hoàn thành tốt đẹp công việc đầy lòng nhân ái. Điều đó đã nói lên được tấm lòng “Bầu ơi thương lấy bí cùng, tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn”.

 

Kim Thư ghi nhanh
 

Hình ảnh:

 

  “Đón lễ “Ghi Ơn” rộn khắp nơi,

  “Hồn Thu đã khuất, lạnh bầu trời. 

  “Shelter tạm trú thân tiều tuỵ, 

  “Homeless lang thang cảnh tả tơi.

  Xót kẻ bần cùng nay đổi phận, 

  Thương ai nghèo khổ chợt thay đời. 

  Tha phương hội Huế giàu ân nghĩa, 

  Quý tặng quà, cơm, ấm tiếng cười.

  Thơ Minh Thúy.

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Năm 17 tuổi, đang khi học thi tú tài, tôi bỗng nhiên bị suyễn. Căn bệnh này – vào cuối thế kỷ trước, ở miền Nam – vẫn bị coi là loại nan y, vô phương chữa trị. Từ đó, thỉnh thoảng, tôi lại phải trải qua vài ba cơn suyễn thập tử nhất sinh. Những lúc ngồi (hay nằm) thoi thóp tôi mới ý thức được rằng sinh mệnh của chúng ta mong manh lắm, và chỉ cần được hít thở bình thường thôi cũng đã là một điều hạnh phúc lắm rồi. If you can't breathe, nothing else matters!
Một người không có trí nhớ, hoặc mất trí nhớ, cuộc đời người ấy sẽ ra sao? Giả thiết người ấy là ta, cuộc đời ta sẽ như thế nào? Ai cũng có thể tự đặt câu hỏi như vậy và tự cảm nghiệm về ý nghĩa của câu hỏi ấy. Sinh hoạt của một người, trong từng giây phút, không thể không có trí nhớ. Cho đến một sinh vật hạ đẳng mà chúng ta có thể biết, cũng không thể tồn tại nếu nó không có trí nhớ. Trí nhớ, Sanskrit nói là smṛti, Pāli nói là sati, và từ Hán tương đương là niệm, cũng gọi là ức niệm, tùy niệm. Nói theo ngôn ngữ thường dùng hiện đại, niệm là ký ức. Đó là khả năng ghi nhớ những gì đã xảy ra, thậm chí trong thời gian ngắn nhất, một sát-na, mà ý thức thô phù của ta không thể đo được.
Ba mươi năm trước tôi là thành viên hội đồng quản trị của một cơ quan xã hội giúp người tị nạn trong khu vực phía đông Vịnh San Francisco (East Bay) nên khi đó đã có dịp tiếp xúc với người tị nạn Afghan. Nhiều người Afghan đã đến Mỹ theo diện tị nạn cộng sản sau khi Hồng quân Liên Xô xâm chiếm đất nước của họ và cũng có người tị nạn vì bị chính quyền Taliban đàn áp. Người Afghan là nạn nhân của hai chế độ khác nhau trên quê hương, chế độ cộng sản và chế độ Hồi giáo cực đoan.
Bà Merkel là một người đàn bà giản dị và khiêm tốn, nhưng nhiều đối thủ chính trị lại rất nể trọng bà, họ đã truyền cho nhau một kinh nghiệm quý báu là “Không bao giờ được đánh giá thấp bà Merkel”.
Hai cụm từ trọng cung (supply-side) và trọng cầu (demand-side) thường dùng cho chính sách kinh tế trong nước Mỹ (đảng Cộng Hòa trọng cung, Dân Chủ trọng cầu) nhưng đồng thời cũng thể hiện hai mô hình phát triển của Hoa Kỳ (trọng cầu) và Trung Quốc (trọng cung). Bài viết này sẽ tìm hiểu cả hai trường hợp. Trọng cung là chủ trương kinh tế của đảng Cộng Hoà từ thời Tổng Thống Ronald Reagan nhằm cắt giảm thuế má để khuyến khích người có tiền tăng gia đầu tư sản xuất. Mức cung tăng (sản xuất tăng) vừa hạ thấp giá cả hàng hóa và dịch vụ lại tạo thêm công ăn việc làm mới. Nhờ vậy mức cầu theo đó cũng tăng giúp cho kinh tế phát triển để mang lại lợi ích cho mọi thành phần trong xã hội. Giảm thuế lại thêm đồng nghĩa với hạn chế vai trò của nhà nước, tức là thu nhỏ khu vực công mà phát huy khu vực tư.
Gần đây, chỉ một tấm ảnh của nữ trung sĩ TQLC Hoa Kỳ – Nicole Gee – ôm em bé người Afghan với thái độ đầy thương cảm thì nhiều cơ quan truyền thông quốc tế đều phổ biến và ca ngợi! Nhân loại chỉ tôn trọng sự thật, trân quý những tâm hồn cao thượng và những trái tim biết rung động vì tình người – như nữ trung sĩ TQLC Hoa Kỳ, Nicole Gee – chứ nhân loại không bao giờ thán phục hoặc ca ngợi sự tàn ác, dã man, như những gì người csVN đã và đang áp đặt lên thân phận người Việt Nam!
Tôi vừa mới nghe ông Trần Văn Chánh phàn nàn: “Cũng như các hội nghề nghiệp khác, chưa từng thấy Hội nhà giáo Việt Nam, giới giáo chức đại học có một lời tuyên bố hay kiến nghị tập thể gì liên quan những vấn đề quốc kế dân sinh hệ trọng; thậm chí nhiều lần Trung Quốc lấn hiếp Việt Nam ở Biển Đông trong khoảng chục năm gần đây cũng thấy họ im phăng phắc, thủ khẩu như bình…”
Thế giới chưa an toàn và sẽ không an toàn chừng nào các lực lượng khủng bố trên thế giới vẫn còn tồn tại, một nhà báo, cựu phóng viên đài VOA từ Washington D.C. nói với BBC News Tiếng Việt hôm thứ Năm. Sự kiện nước Mỹ bị tấn công vào ngày 11 tháng 09 năm 2001 đã thức tỉnh thế giới về một chủ nghĩa khủng bố Hồi giáo cực đoan đang tồn tại trong lòng các nước Trung Đông. Giờ đây, sau 20 năm, liệu người Mỹ có cảm thấy an toàn hơn hay họ vẫn lo sợ về một cuộc tấn công khủng bố khác trên đất nước Hoa Kỳ hay nhằm vào công dân Mỹ ở nước ngoài.
Vào ngày 11 tháng 9 năm 2001, những kẻ khủng bố Hồi giáo thuộc tổ chức mạng lưới Al-Qaida đã dùng bốn phi cơ dân sự làm thành một loại vũ khí quân sự để tấn công vào Trung tâm Thương mại Thế giới ở New York và Lầu Năm Góc ở Washington D.C. Các sự kiện không tặc loại này là lần đầu tiên trong lịch sử chiến tranh của nhân loại và đã có hậu quả nghiêm trọng nhất trong lịch sử cận đại.
Thứ Bảy, ngày 11/09/2021, nước Mỹ tưởng niệm 20 năm vụ tấn công khủng bố thảm khốc nhắm vào tòa tháp đôi World Trade Center ở New York, bộ Quốc Phòng Mỹ ở gần Washington và ở Shanksville tại Pennsylvania. Gần 3.000 người chết, hơn 6.000 người bị thương. Hai mươi năm đã trôi qua, vẫn còn hơn 1.000 người chết đã không thể nhận dạng. Chấn thương tinh thần vẫn còn đó. Mối họa khủng bố vẫn đeo dai dẳng. Lễ tưởng niệm 20 năm vụ khủng bố gây chấn động thế giới diễn ra như thế nào, nhất là trong bối cảnh Hoa Kỳ triệt thoái toàn bộ binh sĩ khỏi Afghanistan sau đúng 20 năm tham chiến ? Mời quý vị theo dõi cuộc phỏng vấn với nhà báo Phạm Trần từ Washington.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.