Hôm nay,  

Mỗi tuần một kiểu 'rục rịch' mới

24/06/201818:58:00(Xem: 4584)
Mỗi tuần một kiểu 'rục rịch' mới
 
Vũ Thạch

 

Nhờ Giời, nhờ nước Nga vĩ đại ...

 

... mà chiến thuật "tuần nào cũng rục rịch biểu tình" đang rất hiệu quả!

 

Lực lượng trấn áp đang bị đè nặng bởi cả mệt mỏi lẫn ấm ức. Mệt vì số ngày phải canh nơi ở các nhà hoạt động nay thêm cả thứ 6, chứ không chỉ thứ 7 và chủ nhật như trước, vì sợ họ "dạt vòm" cho cuối tuần. Mệt vì giờ canh tại mỗi nơi "có tiềm năng biểu tình" kéo dài đến tận 8 giờ tối, sau khi có các lời kêu gọi biểu tình lúc 5 giờ chiều chứ không phải 9 giờ sáng như trước. Mệt vì phải thực sự gậm bánh mì và ngủ ngồi xuyên đêm.

 

 Nhưng mệt mỏi không bằng một góc của ấm ức. Công an gác đường, gác nhà rất hận những kẻ ra lệnh cho họ phải ứng chiến vì:

  • Không chỉ thất thu số "bánh mì" thu nhập bình thường mỗi cuối tuần, mà thất thu cả cơ hội lớn chờ 4 năm mới có. Đó là đi lùng bắt các tụ cá cược bóng đá World Cup, đặc biệt rôm rả vào 3 ngày cuối tuần. Không chỉ công an cấp thất thất thu mà các cấp lấy xâu bên trên cũng hụt hẫng.
  • Áp suất đang lên vì chỉ vài tuần nữa là hết World Cup mà tình hình các cuối tuần không thấy có chỉ dấu thay đổi. Để hở ra lại có xác suất cao biểu tình sẽ bùng lên.
  • Và còn hận hơn nữa khi những kẻ ra lệnh cho họ đi ăn bờ ngủ bụi, lại đang ngồi uống bia xem bóng đá trong phòng lạnh.

 

Dĩ nhiên, khi bóng dáng xanh-vàng-đen vắng mặt trong xã hội, nhiều bà con chúng ta cũng được hưởng lây, từ cảnh ít bị "con sâu gậm tiền" trên từng cây số hơn; đến cảnh hàng rong ít bị cướp bóc hơn; ...

 

Tuy nhiên, cách thức cố tình cho xe "đi chậm" vào cuối tuần qua chưa cho thấy kết quả rõ rệt. Một phần vì các địa điểm này vốn đã thường xuyên kẹt xe rồi. Một phần vì bà con chúng ta chưa quen với cách thức này. Có lẽ phải mất vài tuần mới bắt trớn được và lan ra tới nhiều người.

 

Nhưng cũng trong 7 ngày qua, côn an địa phương đã gia tăng tấn công, bạo hành một số nhà hoạt động;  xách nhiễu, ép đuổi việc, đuổi nhà một số anh chị em tham gia biểu tình ngày 10/6 và 17/6. Nặng nhất là vụ trùm bao đánh lén Chánh Trị Sự Hứa Phi thuộc đạo Cao Đài, và tấn công bằng gạch đá nhà hoạt động chuyên bênh vực công nhân Đỗ Thị Minh Hạnh.

 

Với thực tế đó, tuần trước mặt cần làm gì? -- Xin đề nghị với các anh chị hoạt động và bà con:

  • Tiếp tục "rục rịch biểu tình", ĐI XEM các nơi quen thuộc để cầm chân tối đa số lượng CA-AN. Giờ chót có biểu tình hay không tùy thuộc tình trạng lơ là tại chỗ và chỉ có chúng ta biết.
  • Tiếp tục phương thức ĐI CHẬM để bà con quen hơn với cách làm tuy hơi tốn xăng nhưng đầy tính "tiến thoái lưỡng nan" cho công an này.
  • Và mở thêm phương thức ĐI THĂM. Chúng ta cùng kéo nhau đến nhà những anh chị em đang bị "ăn bánh canh bất đắc dĩ" để thăm hỏi, với vài tình huống sau đây:
    • Nếu vào nhà được, ta tặng hoa các anh chị em đó và chụp hình, hát hò với nhau.
    • Nếu không vào nhà được, ta đứng bên ngoài hát, hô, gọi để bạn mình trong nhà nghe mà ấm lòng.
    • Và dĩ nhiên nếu thấy phe ta đông áp đảo thì cứ rút băng rôn ra. Ai gọi đó là biểu tình thì ... cũng đúng. (Đặc biệt sẽ rất vui nếu trong đoàn người tới thăm nhà hoạt động lại có mặt chính nhân vật đó nhờ đã dạt vòm thành công từ hôm trước.)

 

Chúng ta có được 4 ngày để chuẩn bị.
  
.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chuyện “Ngưng bắn…” kể cho độc giả Bloomington ngày ấy, đã là chuyện quá khứ. 30 tháng Tư năm sau, cuộc chiến trên đất Việt tàn. Chủ nghĩa Cộng sản, nguyên nhân của nạn binh đao, dìm quê hương tôi trong biển máu hàng thập kỷ, cuối cùng đã hưởng hết 70 năm tuổi thọ. Tưởng chuyện đau thương trong một ngày ngưng bắn của gia đình, vì sự an toàn, phúc lợi của loài người, phải trở thành cổ tích. Vậy mà hôm nay, trong thời đại này, chuyện buồn chiến tranh của tôi đang tái diễn...
Mười năm, 20 năm, và nhiều hơn nữa, khi lịch sử kể lại buổi chuyển giao quyền lực hứa hẹn một triều đại hỗn loạn của nước Mỹ, thì người ta sẽ nhớ ngay đến một người đã không xuất hiện, đó là cựu Đệ Nhất Phu Nhân Michelle Obama.
Chiến tranh là chết chóc, tàn phá và mất mát! Có những cuộc chiến tranh vệ quốc mang ý nghĩa sống còn của một dân tộc. Có những cuộc chiến tranh xâm lược để thỏa mãn mộng bá quyền của một chế độ hay một bạo chúa. Có những cuộc chiến tranh ủy nhiệm giữa hai chủ nghĩa, hai ý thức hệ chỉ biến cả dân tộc thành một lò lửa hận thù “nồi da xáo thịt.” Trường hợp sau cùng là bi kịch thống thiết mà dân tộc Việt Nam đã gánh chịu! Hệ lụy của bi kịch đó mãi đến nay, sau 50 năm vẫn chưa giải kết được. Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, một nữ chiến binh cộng sản miền Bắc có tên là Dương Thu Hương khi vào được Sài Gòn và chứng kiến cảnh nguy nga tráng lệ của Hòn Ngọc Viễn Đông thời bấy giờ đã ngồi bệch xuống đường phố Sài Gòn và khóc nức nở, “khóc như cha chết.” Bà khóc “…vì cảm thấy cuộc chiến tranh là trò đùa của lịch sử, toàn bộ năng lượng của một dân tộc dồn vào sự phi lý, và đội quân thắng trận thuộc về một thể chế man rợ. Tôi cảm thấy tuổi trẻ của tôi mất đi một cách oan uổng ...
Ngày 30 tháng 4 năm 2025 là một ngày có ý nghĩa vô cùng quan trọng trong lịch sử Việt Nam đương đại, cũng là dịp để chúng ta cùng nhau hồi tưởng về ngày 30 tháng 4 năm 1975 và những gì mà dân tộc đã sống trong 50 năm qua. Ngày 30 tháng 4 năm 1975 đã kết thúc chiến tranh và đáng lẽ phải mở ra một vận hội mới huy hoàng cho đất nước: hoà bình, thống nhất và tái thiết hậu chiến với tinh thần hoà giải và hoà hợp dân tộc. Nhưng thực tế đã đánh tan bao ước vọng chân thành của những người dân muốn có một chỗ đứng trong lòng dân tộc.
Điều thú vị nhất của nghề làm báo là luôn có sự mới lạ. Ngày nào cũng có chuyện mới, không nhàm chán, nhưng đôi khi cũng kẹt, vì bí đề tài. Người viết, người vẽ, mỗi khi băn khoăn tìm đề tài, cách tiện nhất là hỏi đồng nghiệp. Ngày 26 tháng 3, 1975, hoạ sĩ Ngọc Dũng (Nguyễn Ngọc Dũng: 1931-2000), người dùng bút hiệu TUÝT, ký trên các biếm hoạ hàng ngày trên trang 3 Chính Luận, gặp người viết tại toà soạn, hỏi: “Bí quá ông ơi, vẽ cái gì bây giờ?”
Sau ngày nhậm chức, Tổng thống Donald Trump đã ban hành hàng loạt sắc lệnh hành pháp và bị một số tòa án tiểu bang chống đối và hiện nay có hơn 120 vụ tranh tụng đang được xúc tiến. Trump cũng đã phản ứng bằng những lời lẽ thoá mạ giới thẩm phán và không thực thi một số phán quyết của tòa án. Nghiêm trọng hơn, Trump ngày càng muốn mở rộng quyền kiểm soát hoạt động của các công ty luật và công tố viên nghiêm nhặt hơn. Trong khi các sáng kiến lập pháp của Quốc hội hầu như hoàn toàn bị tê liệt vì Trump khống chế toàn diện, thì các cuộc tranh quyền của Hành pháp với Tư pháp đã khởi đầu. Nhưng Trump còn liên tục mở rộng quyền lực đến mức độ nào và liệu cơ quan Tư pháp có thể đưa Trump trở lại vị trí hiến định không, nếu không, thì nền dân chủ Mỹ sẽ lâm nguy, đó là vấn đề.
Khi Bạch Ốc công bố công thức tính thuế lên các quốc gia với các thang thuế khác nhau, người ta nhận ra đó chỉ là một một phép tính toán học căn bản, chẳng liên quan đến kinh tế học hay mậu dịch lẫn các dữ liệu thực tế nào cả. Chúng chỉ là những số liệu vô nghĩa và phi lý. Việt Nam không đánh thuế hàng Mỹ đến 90% và đảo hoang của những chú chim cánh cụt có liên quan gì đến giao thương. Điều này thể hiện một đối sách vội vã, tự phụ và đầy cảm tính, cá nhân của Donald Trump nhằm tạo áp lực lên thế giới, buộc các nước tái cân bằng mậu dịch với Mỹ hơn là dựa trên nền tảng giao thương truyền thống qua các hiệp ước và định chế quốc tế. Hoặc nhỏ nhặt hơn, để trả thù những gì đã xảy ra trong quá khứ: Trump ra lệnh áp thuế cả những vật phẩm tâm linh từ Vatican đưa sang Mỹ như một thái độ với những gì đức Giáo Hoàng Francis từng bày tỏ.
Tổng thống Donald Trump vào hôm qua đã đột ngột đảo ngược kế hoạch áp thuế quan toàn diện bằng cách tạm dừng trong 90 ngày. Chỉ một ngày trước đó đại diện thương mại của Trump đã đến Quốc Hội ca ngợi những lợi ích của thuế quan. Tuần trước chính Trump đã khẳng định "CHÍNH SÁCH CỦA TÔI SẼ KHÔNG BAO GIỜ THAY ĐỔI". Nhưng Trump đã chịu nhiều áp lực từ những nhân vật Cộng Hòa khác, các giám đốc điều hành doanh nghiệp và thậm chí cả những người bạn thân thiết, đã phải tạm ngừng kế hoạch thuế quan, chỉ duy trì thuế căn bản (baseline tariff) 10% đối với tất cả những đối tác thương mại.
Trật tự thế giới là một vấn đề về mức độ: nó thay đổi theo thời gian, tùy thuộc vào các yếu tố công nghệ, chính trị, xã hội và ý thức hệ mà nó có thể ảnh hưởng đến sự phân phối quyền lực trong toàn cầu và ảnh hưởng đến các chuẩn mực. Nó có thể bị thay đổi một cách triệt để bởi các xu hướng lịch sử rộng lớn hơn và những sai lầm của một cường quốc. Sau khi Bức tường Berlin sụp đổ vào năm 1989, và gần một năm trước khi Liên Xô sụp đổ vào cuối năm 1991, Tổng thống Mỹ George H.W. Bush đã tuyên bố về một "trật tự thế giới mới". Hiện nay, chỉ hai tháng sau nhiệm kỳ tổng thống thứ hai của Donald Trump, Kaja Kallas, nhà ngoại giao hàng đầu của Liên minh châu Âu, đã tuyên bố rằng "trật tự quốc tế đang trải qua những thay đổi ở mức độ chưa từng thấy kể từ năm 1945". Nhưng "trật tự thế giới" là gì và nó được duy trì hoặc phá vỡ như thế nào?
Hãy bắt đầu niềm tin này với câu nói của John Kelly, tướng thủy quân lục chiến hồi hưu, cựu Bộ trưởng Nội an, cựu chánh văn phòng của Donald Trump (2018): “Người phát điên vì quyền lực là mối đe dọa chết người đối với nền dân chủ.” Ông phát biểu câu này tại một hội nghị chuyên đề về nền Dân chủ ở Mount Vernon vào tháng 11/2024, ngay tại ngôi nhà của George Washington, vị tổng thống đầu tiên, người mở ra con đường cho nền dân chủ và tự do của Hoa Kỳ. Không đùa đâu! Tướng Kelly muốn nói, những người phát điên vì quyền lực ấy có thể giữ các chức danh khác nhau, thậm chí là Tổng Thống, nhưng trong thâm tâm họ là bạo chúa, và tất cả các bạo chúa đều có cùng một đặc điểm: Họ không bao giờ tự nguyện nhượng quyền lực.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.