Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Tưởng Niệm Việt Dzũng

20/12/201400:38:00(Xem: 3798)

Tưởng Niệm Việt Dzũng

Tuyết Băng

blank

“Chiều nay ai ra mộ vắng.

Thắp dùm tôi nắm hương tàn.

Thương người nằm sâu đất lạnh.

Đang buồn quê hương nát tan.”

 

Ngày 20 tháng 12 năm 2013, Anh ra đi thật bất ngờ, thật vội vã. Những hàng tin đưa đến Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia trên toàn thế giới rằng Anh, Việt Dzũng, vĩnh biệt mọi người.  Bất chợt nghe tin dữ và tôi bắt gặp mình khóc. Thật ra tôi chỉ biết anh qua những tác phẩm anh đã viết và hát. Có những người đã được gặp anh, nghe anh nói chuyện và cất tiếng hát cùng anh nhưng tôi thì không. Tôi biết anh từ rất lâu, từ những ngày tôi còn ở lại Việt Nam sau khi Cộng Sản chiếm đóng. Có những lúc mệt mỏi và thất vọng tưởng chừng như đánh gục tôi, chính trong lúc này, tôi đã biết anh.

 blank

Cái giọng hát không trau chuốt nhưng rất dể ngấm sâu vào tâm hồn, anh hát những tiếng hát chân thật và đầy sức đấu tranh thúc đẩy những người còn bị cầm giam dưới xích xiềng Cộng Sàn đứng vững trên đôi chân mang nặng gông cùm.  Như là bài hát trước năm 1975 "Ta như giống dân di tràn trên lò lửa hồng. Mặt lạnh như đồng cùnh nhìn về miền xa xăm..” lời anh hát là động lực tiếp thêm sức mạnh tinh thần cho những người tưởng chừng kiệt sức chống lại nhục hình của Cộng Sản.  Những ngày sống không có tự do trong cái gọi là “thiên đường Cộng Sản" tôi không thể nào quên những thời khắc thật đầy cảm xúc khi nghe Việt Dzũng hát trên tầng sóng đài phát thanh BBC hay VOA . "Ai có nghe thấu lời kinh khổ. Sao cúi mặt gục đầu ngủ quên…”

 blank

Làm sao quên được khi mỗi đêm lặng lẽ rà đài với hi vọng được nghe một mảnh tin tức từ phía bến bờ tự do hay nghe được bài hát tiếng có tiếng không là có thể nhóm lên cho mình một niềm hi vọng dù rất nhỏ nhoi. Trong khoảnh khắc đó, tôi biết anh. “Gửi về cho anh dăm bao thuốc lá.  Anh đốt cuộc đời cháy mòn trên ngón tay… hay  Em gửi về Anh một cây bút máy, anh vẽ cuộc đời như ước vọng mong manh”.

 blank

Anh rời khỏi quê hương khi còn rất trẻ, khi đất nước chông chênh và sụp đổ. Tuy anh không bị nhục nhằn đày ải bởi Cộng Sản nhưng anh đã nếm được cay đắng trong từng giọt nước mắt và mồ hôi của một người mất quê hương. “Con gửi về cho cha vài viên thuốc ngủ. Cha chôn cuộc đời trong tử tù chung thân”.  Không chỉ mình tôi đã có những cảm xúc này đối với Việt Dzũng. Biết bao người bạn đồng trang lứa, những thanh niên có cha, chú hay anh là chiến sĩ Việt Nam Cộng Hoà, tuy không phải trải cảnh tù đày nhưng cũng bị trừng phạt bởi Cộng Sản về cả mặt tinh thần và vật chất.

 

Anh thấu hiểu cảm nghĩ của những người cha bị lưu đày, những người mẹ lam lũ bôn ba và những đứa con cùng mẹ cha gánh chịu đoạ đày.

 blank

Trong lúc cuộc đời không có một tia hi vọng, không ánh lên một hứa hẹn nào.  Những câu hát chân tình của Việt Dzũng là niềm hi vọng và an ủi.

 

Tiếng hát đã chừng như thêm sức mạnh để chống sự khốn khó nhục nhằn biết vì có một người chiến hửu đồng cam cộng khổ với mình. “Gởi về Việt Nam nước mắt đong đầy.  Mơ ước một ngày quê hương sẽ thanh bình… Gởi về Việt Nam khúc hát ân cần trong giấc ngủ da vàng.”.

 blank

Khi tôi còn ở lại Việt Nam, tôi thường hay ao ước sẽ có một ngày tôi sẽ là người được gửi về cho cha, cho mẹ hay cho người thân thương của mình những chiếc kim may, vài viên kẹo ngọt hay dăm gói chè xanh để chia xẻ và xoa dịu bớt nổi khổ đau của họ. Nhưng bây giờ, khi tôi làm được điều mơ ước này, thì mới hiểu được cái nổi khắc khoải của một người Việt mất quê hương. Có rất nhiều người nếu không qua thực tế trải nghiệm thì không thể hiểu được hay cảm nhận được những khó khăn cùng khổ của người khác. Việt Dzũng thì khác, anh đau cái đau mất nước và anh xót cho dân tộc của anh bị tù đày.  Anh khóc cho dân tộc bị mất đi tự do mặc dù anh sống trong tự do. Có mấy ai hiểu được khi anh nói lên ý nghĩ “Thà chết trên biển Đông một ngày đã hào hùng. Em giăng buồn chật cứng biển gầm.  Thà chết trên biển Đông dập vùi chiếc thuyền đò. Anh nghe chừng giông gió cũng thua Tự Do.” Khi nói lên hai chữ "Tự Do" nghe sao đơn giản nhưng khi thật sự mất đi tự do thì cái giá phải trả thật quá đắt cho một dân tộc.

 

Đã gần một năm anh ra đi. Hôm nay tôi và cộng đồng cùng gặp nhau để tưởng nhớ tới anh. Một hội trường nhỏ nhưng ấm áp và tươm tất.  Người đến tham dự là những người yêu thương anh. Nhìn di ảnh của anh tôi nghe lòng ấm lạ, cái cảm giác như gặp một người thân. Gần bốn mươi năm anh đem hết tâm quyết ra để kêu gọi mọi người cùng nhau đấu tranh cho nhân quyền và tự do, dân chủ của Việt Nam. Anh đánh thức lòng yêu nước và tình đồng bào trong mỗi người Việt Nam.  Anh thương cho những người Việt Nam đang quá khổ đau và khao khát tự do.  Anh trăn trở với sự thống khổ của người Việt Nam đang còn ở lại.  Anh không ung dung thừa hưởng một cuộc sống đầy đủ vật chất vì những người anh yêu thương vẫn còn quá khốn khổ.  Anh thấp thỏm lo âu khi nghĩ về những người Việt phải vất vã đêm đêm chôn dầu vượt biển. “Thuyền trôi xa, về đâu ai biết. Thuyền có về ghé bến tự do.”  Khi chính quyền CS Việt Nam tuyên bố tử hình khiếm diện anh, Việt Dzũng đã trở nên mạnh mẽ và kiên cường hơn. Từ đó anh đã không chết trong lòng muôn ngàn người Việt Nam.

 blank

Tôi nghe chút thắt lòng khi nhìn vợ của anh, chị Bebe Vũ Hoàng Anh, bước ra chào mọi người. Dáng chị nhỏ nhắn và tôi thấy được chị đang cố gắng gánh trên đôi vai một gánh nặng vô hình. Một mảnh tang nhỏ chị mang trên áo nói lên được những đau xót vô vàng chị phải gánh chịu khi mất đi anh. Chị cúi chào mọi người và nói lời cám ơn. Trong tiếng nói nhẹ nhàng có pha lẫn những giọt nước mắt, chị kêu gọi mọi người hãy sống với tinh thần Việt Dzũng.  Có lẽ là chị cảm động nên khóc và có lẽ chị khóc là vì bắt gặp lại được sự chân tình của mọi người đến tham dự.

 

Không khí thật vui và đầm ấm, sự ấm áp như một gia đình.  Cha Đinh Xuân Long, người chủ xướng và tổ chức buổi lễ tưởng niệm Việt Dzũng, đọc lời cầu nguyện an bình cho mọi người. Cha nói: “Có những người sống cuộc đời như người đã chết nhưng có người tuy chết đi nhưng vẫn sống trong cuộc đời hay trong lòng của mọi người...”

 blank

Cha cùng với những thân hào cư sĩ đã nói về Việt Dzũng và  nhắc nhở mọi người về những hi sinh, thành quả mà anh Việt Dzũng đã làm. Tuy anh ra đi bất ngờ nhưng vẫn còn bao nhiêu người yêu thương anh ở lại, chúng ta nên tiếp nối công việc đấu tranh của anh. Như Anh đã kêu gọi người người đấu tranh cho nhân quyền, tự do và dân chủ cho Việt Nam nói riêng và cho những dân tộc sống cuộc sống không tự do, dân chủ. Sẽ không bao giờ những người trẻ Việt Nam, những người sinh ra và trưởng thành trên đất nước Mỹ hiểu hay cảm nhận được khi nghe "Nhớ quá quê xưa, bao nhiêu năm rồi đó”; nếu như chúng ta không tiếp tục lưu giữ truyền thống đặc thù của người Việt Nam – cần cù nhẫn nại và kiên cường. “Ta khuyên cháu con ta còn tiếp tục làm người. Làm người huy hoàng phải chọn làm người Việt Nam”.  Việt Dzũng chỉ để lại cho chúng ta một số ít những bài nhạc nhưng anh đã để lại một gia tài lớn lao về tinh thần đấu tranh và yêu dân tộc.  Anh không chết trong lòng những người Việt Nam yêu thương anh.  Xin đừng để mai sau, con cháu chúng ta trở thành vô tình khi đứng trước bảng tên của một con đường mang tên Việt Dzũng mà không có một ý niệm hay hiểu biết gì về người mang tên Việt Dzũng.

 

Anh là một người Việt Nam đã sống cho quê hương và dân tộc, một người “gạt lệ ra đi, làm thân lữ thứ.” Tình yêu của anh cho Việt Nam sẽ là một tình yêu bất tử và tinh thần Việt Dzũng sẽ tồn tại trong trái tim chúng ta. Chúng ta không thương khóc anh nhưng chúng ta sẽ nhớ anh và tiếp tục những việc gì còn chưa hoàn tất khi anh đột ngột ra đi. Hãy hi vọng có một ngày chúng ta có thể nói với thế hệ kế tiếp “Con là tương lai, là gió mát. Hãy nhớ đường Mẹ về lại nơi cuối trời”.

 blank

Không chỉ lãng mạn như "Tôi muốn mời Em về, thăm lại Hà Nội xưa. Cổ Ngư chiều đổ lá, trong mưa buồn lưa thưa. Tôi muốn mời Em về, thăm lại Sài Gòn xưa. Duy Tân chiều say nắng, uống môi nồng hương xưa.” Hay chua xót như.. "Tôi muốn mời Em về, thăm lại Việt Nam. Đạp lên máu lên xương đồng bào.  Mời Em về qua làng chiều mưa, Nhìn em bé ngây ngô trần truồng, chủ nghĩa nào cũng đã mỏi mòn ! Em chỉ mơ một bát cơm ngon..”.  Mà sẽ có một ngày khi chúng ta tự hào cùng anh đi về thăm lại Việt Nam, quê cha đất tổ của chúng ta. Và sẽ vẫn tự hào vì chúng ta là những người Việt Nam. “Việt Nam tên gọi lòng người. Việt Nam hai tiếng nói sau cùng khi lìa đời”.

 

20/12/2014

Tuyết Băng

(Tác giả Tuyết Băng là phó CT ngoại vu CĐNVQG Greenville SC)


.

 


.
,

Ý kiến bạn đọc
20/12/201419:15:41
Khách
Anh sống mãi trong lòng người tỵ nạn vì lý tưởng và trái tim vô vụ lợi..Vô cùng thương tiếc.
20/12/201417:54:14
Khách
Thương Tiếc Việt Dzũng!

Một năm Việt Dzũng ra đi
Triệu người thương tiếc, sầu bi vơi đầy
Khóc anh nỗi nhớ còn đây
Tài hoa bạc mệnh đong đầy trong anh!

Ra đi đời vẫn còn xanh
Nửa đời gục ngã, lưu danh Cộng Hoà
Nghe tin, tiếng khóc vỡ oà
Đến nay, nỗi nhớ chưa nhoà trong tôi

Thương anh, tranh đấu một đời
Chút Quà đã gởi xa vời Quê Hương
Lời Kinh Đêm tỏ tình thương
Từ nay buồn bã con đường tên anh!

Hoàng Hạc
20/12/201415:15:11
Khách
Làm sao qquuên đuọc ngày đáng nhớ này? Chúng tôi o bao giờ qquuen anh VD và tinh thần đấu tranh kiên cuòng bất khuất của anh!
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
SAN FRANCISCO — Tỷ lệ tự tham gia Thống Kê Dân Số California dẫn đầu toàn quốc, nhưng nhiều dân cư trong cộng đồng giàu có vẫn chưa trả lời. Có 9.7 triệu hộ gia đình trong tiểu bang đã trả lời – hơn 64 phần trăm – nhưng vẫn còn hơn hai triệu hộ gia đình chưa tham gia trả lời bảng thăm dò chín câu hỏi trên mạng tại census2020.gov. Mẫu tham gia qua bưu điện cũng có sẵn. Tỷ lệ tự trả lời của California cao hơn tỷ lệ toàn quốc – 64 phần trăm, cao hơn chút đỉnh, đối với 62.8 phần trăm toàn quốc tính đến ngày 30 tháng Bảy, theo dữ liệu của California Complete Count-Census 2020. California cũng có tỷ lệ tự trả lời cao nhất trong vùng điều tra dân số mà đa phần dân cư là người sinh ra ở hải ngoại.
Được biết, Kỹ sư Tạ Trung đã làm việc cho các công ty quốc phòng và không gian Hoa Kỳ như Hughes Aircraft, Boeing và Raytheon company trong vòng 37 năm, với chức vụ Project Manager và hiện nay ông đã nghỉ hưu. Ngoài việc làm chính ông còn tham gia vào các sinh hoạt cộng đồng người Việt tại Nam California như một nhà giáo dục và một nhà lãnh đạo cộng đồng, ông Trung đã cống hiến công sức, tham gia vào các sinh hoạt đấu tranh cho tự do, dân chủ và nhân quyền tại Việt Nam trong suốt 30 năm qua.
Cục Cơ Giới California ra hạn giấy phép học lái với thời hạn đến 30 tháng 11, 2020, để các học viên có nhiều thời gian để chuẩn bị và đăng ký thi thực hành lái xe trong đại dịch COVID-19.
Tại văn phòng tòa soạn Việt Báo, 10561 Garden Grove Blvd., Thành Phố Garden Grove, CA 92840, điện thoại (714) 894-2500, vào chiều Thứ Tư, ngày 12 tháng 8 năm 2020, Dân Biểu Liên Bang Địa Hạt 48 Harley Rouda đã đến thăm tòa soạn Việt Báo để tìm hiểu về những sinh hoạt của giới truyền thông Việt ngữ trong mùa Đại Dịch Covid-19, cùng đi với ông có ông Doãn Hưng, Phụ Tá đặc trách cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong địa hạt 48.
Tôi hỏi lại mẹ tôi triệu chứng ban đầu lúc mới phát bệnh cường giáp (một loại bướu cổ) cách đây nhiều năm thì mẹ tôi chỉ nhớ được là bị sụt cân. Còn tôi thì vẫn còn nhớ là mẹ tôi bị sốt trong những ngày đầu uống thuốc theo toa của bác sĩ. Thời gian đó mẹ tôi chưa đến Mỹ ở cạnh tôi như bây giờ nên tôi cứ cảm thấy không an tâm với cách điều trị bằng thuốc uống và chờ đợi trong khi triệu chứng sốt cứ kéo dài.
Khi người dân California hiểu tầm quan trọng của sự đa dạng và cơ hội bình đẳng, người Mỹ gốc Á và người dân đảo Thái Bình Dương tập hợp vào ngày 12 tháng 8 tham gia Đại hội Từ xa để ủng hộ Dự luật 16. Bằng cách xóa bỏ sự phân biệt đối xử có hệ thống trong nhiều thập kỷ, Dự luật 16 mang lại cơ hội lớn hơn cho người Mỹ gốc Á và người dân các đảo Thái Bình Dương trong kinh doanh, hợp đồng với chính phủ và giáo dục đại học.
Làm đại Bồi Thẩm Đòan là một việc tình nguyện, nhưng phải thi, phải qua nhiều giai đọan thử thách, và vượt nhiều đối thủ mới được chọn lựa, sau giai đoạn tranh tài rồi bắt thâm, hên xui may rủi, tùy theo số phận của mỗi người.
Trong khi người dân California tự điều chỉnh với những thách thức về sức khỏe, kinh tế và xã hội do đại dịch COVID-19 mang lại thì Cục Cơ Giới California (DMV) cũng điều chỉnh cung với họ. Để đối phó với đại dịch, DMV đã tăng tốc trong việc triển khai công nghệ và tạo ra các kênh dịch vụ khác để phục vụ các khách hàng của mình tốt hơn.
Hôm nay, chúng tôi sẽ cập nhật thông tin về kế hoạch của chúng tôi, bao gồm việc khen thưởng nhân viên kiểm đếm và tuyển dụng thêm nhân viên nhằm nhanh chóng hoàn thành thu thập dữ liệu và thống kê có chức năng phân phối trước hạn chót theo luật định, tức ngày 31 tháng Mười Hai năm 2020, theo yêu cầu của Bộ trưởng Thương mại và luật pháp quy định. Kế hoạch mới này sẽ phản ánh cam kết liên tục của Cục Thống Kê Dân Số trong việc đạt được một thống kê hoàn chỉnh, cung cấp dữ liệu có chức năng phân phối chính xác, và bảo vệ sức khỏe, an toàn cho công chúng cũng như lực lượng lao động của chúng tôi.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.