Hôm nay,  

Ngậm Ngùi Tháng Tư Với Huy Phương

28/05/201400:00:00(Xem: 6592)

Tạp ghi và Huy Phương mãi mãi không thể tách rời nhau. Nhắc đến Huy Phương, ai ai cũng phải nhớ đến những bài tạp ghi và ngược lại. Tạp ghi của ông xuất hiện rất thường xuyên trên mặt báo, trên các diễn đàn của các trang mạn, và rồi sau đó là những tác phẩm được ông cho ra mắt qua những buổi ra mắt sách thường xuyên từ Nam đến Bắc Cali.

Huy Phương có lối viết rất tự nhiên, chân thật và gần gũi với mọi người. Đọc tạp ghi của Ông, ai cũng có thể tìm thấy mình trong đó. Chính bởi sự khéo léo dẫn dắt câu chuyện không cầu kỳ đã giúp Huy Phương đến gần với bạn đọc khắp nơi. Ngậm Ngùi Tháng Tư xứng đáng được góp mặt trong mỗi tủ sách gia đình của chúng ta.

Nói đến tháng tư, không phải mọi tháng tư mà chỉ riêng cho tháng tư năm 75 mới có những ngậm ngùi. Không riêng cho tác giả mà chúng ta, ai cũng phải nhớ đến những chuỗi ngày ấm ức, tang thương. Năm nay, tháng tư năm 2014, trải dài từ ngày 1 đến ngày 30. Cứ mỗi cuối tuần là đồng hương Việt ở San Jose liên tục tổ chức những buổi sinh hoạt, hội họp dưới rất nhiều hình thức … để tưởng nhớ và cùng chia sẻ nỗi thống khổ trong ngày đau thương của tháng tư năm nào. Họ đốt nến nguyện cầu, họ tổ chức những đêm nhạc thính phòng hát cho 30 tháng 4, họ đăng tải lên diễn đàn mạng những bài thơ về tháng tư “đen”, những bài viết ngắn cũng được đồng hương chia sẻ trên những trang báo, những buổi ra mắt sách của nhiều tác giả.... Cái ngày oan nghiệt đó đeo đẳng mãi trong tâm tư họ, để rồi cứ đến tháng tư, tất cả những cảm xúc bị dồn nén lại có cơ hội tuôn tràn lên giấy, trên những bàn phím, chỉ như thế thì tâm tư họ, những người nặng nợ với quê hương, mới vơi đi được phần nào nỗi đau quá lớn!

blank
Hình ảnh trong ngày Huy Phương ra mắt sách.

Huy Phương cũng không thoát ra ngoài qui luật đó, ông đã trang trải nỗi niềm tháng tư năm 1975 với đồng hương và bạn bè của mình bằng tác phẩm “Ngậm Ngùi Tháng Tư”. Như một món quà thêm vào kho tàng lịch sử Việt Nam. Một tác phẩm lưu dấu, một gia tài để lại cho lớp con, cháu về sau mãi mãi không quên nỗi đau này.

Buổi ra mắt tác phẩm “Ngậm Ngùi Tháng Tư” được bạn bè Ông tổ chức tại 111 Gish Road, San Jose, đó là trụ sở chính của Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị San Jose, Bắc Cali. Từ 1pm quan khách đã bắt đầu đến. Ai cũng mong muốn được chia sẻ cùng tác giả nỗi tang thương đó.

Khách mời gồm có Hội Đồng Hương và Thân Hữu Thừa Thiên-Huế, Hội Quảng Trị, Hội Nha Trang, Hội Ái Hữu Quốc Học Đồng Khánh Huế, Hội Trưởng và các chiến hữu của Hội Cựu Tù Ái Tử Bình Điền, các cựu giáo sư và học sinh trường Nguyễn Hoàng Quảng Trị, nhà văn Võ Hương An, nhà văn Thanh Thương Hoàng, nhà văn Lê Diễm, thi sĩ Ngô Đình Chương, Ông Mai Khuyên: trưởng khu hội Cựu Tù Nhân Chính Trị và một số bạn cũ của một thời là Sỉ Quan Trừ Bị Thủ Đức: Cựu Đại Tá Nguyễn Hồng Tuyền, Ông Nguyễn Thanh Liêm, Ông Nguyễn Giáp … Về truyền thông báo chí có Giám Đốc đài truyền hình Việt Today: Ông Lê Đình Bì, chủ nhiệm tuần báo Đời Mới, nhật báo Việt Nam. Không khí buổi RMS chan hòa tình thân của những người bạn cũ tóc đã bạc, da đã mồi và ấm cúng tình thầy trò của một thuở rất xa dưới mái trường Nguyễn Hoàng Quảng Trị.

blank
Hình ảnh trong ngày Huy Phương ra mắt sách.

1:30pm, Thay mặt ban tổ chức, Ông Nguyễn Cao Can mở lời chào quan khách và giới thiệu về tác giả và tác phẩm.

Huy Phương tên thật là Lê Nghiêm Kính, sinh năm 1937 tại Huế, một thời là thầy giáo của trường trung học Nguyễn Hoàng Quảng Trị. Sau thời gian khoác áo nhà binh và 7 năm tù đày trong các trại tập trung của chế độ Cộng Sản, ông đã sang định cư tại Mỹ từ năm 1990. Hiện nay Ông đã 77 tuổi, đang sống và sáng tác ở Orange County, Nam Cali và đang phụ trách chương trình Huynh Đệ Chi Binh của đài Truyền hình SBTN. Sức sáng tác của Huy Phương ngày càng khỏe. Từ lối sống và cách suy nghĩ của một người Việt Nam thuần túy, và nhất là một nhà mô pham, khi đặt chân lên đất Mỹ, tiếp cận với nền văn hóa phương tây, có nhiều cái mới lạ, nhiều điều tốt và cũng chẳng ít điều xấu… Ông đã ghi nhận tất cả những suy nghĩ, những trăn trở của mình giữa một đất nước tự do, với nền văn minh và khoa học tiến bộ vào bậc nhất thế giới, qua nhiều cách nhìn khác nhau, với cái nhìn của một người dân chân đất, ông tỏ ra thân thiện, gần gũi, với lối suy nghĩ của một nhà giáo thì nghiêm nghị, không buông tha, đối với cái nhìn của người lính thì Huy Phương chẳng cần phải cầu kỳ, che đậy. Tất cả các yếu tố đó nói lên được sự đa dạng và sức thu hút qua những bài viết của Huy Phương đối với mọi tầng lớp. Ngậm Ngùi Tháng Tư chính là một lễ vật mà Huy Phương đã dành riêng cho tháng tư “đen” năm này.

blank
Hình ảnh trong ngày Huy Phương ra mắt sách.

2:30pm, Hội trường đã không còn chỗ trống. Điểm đặc biệt trong buổi RMS hôm nay là ban tổ chức đã cho trưng bày một bức ảnh trắng đen được sang lớn của ông Trần Đình Thục, một cựu sinh viên kiến trúc thuộc tổng hội Sinh Viên Paris, bức ảnh được chụp ngày 27/4/1975 tại Pháp, ghi lại hình ảnh một cuộc biểu tình, trong đó mọi người đều quàng khăn tang màu trắng, cầm cờ Việt Nam Cộng Hòa và những biểu ngữ màu đen mang những hàng chữ trắng: “Honneur à nos soldats morts pour la liberté” (Tôn vinh những chiến sĩ đã hy sinh vì tự do), và “ Grande journeé de deuil ” (Ngày đại tang). Tác giả đã trao tặng bức hình ý nghĩa này cho khu Hội. Ông Mai Khuyên đã thay mặt Khu Hội nói lời cảm ơn và nhận tặng phẩm.

Phần đóng góp ý kiến thật thấm đượm tình chiến hữu anh em. Những người bạn đã nói lên tình cảm gắn kết với tác giả qua từng giai đoạn lịch sử VN, thời hòa bình, thời chinh chiến cho đến khi tỵ nạn… Được hỏi: “Giữa các chức danh Thầy, Giáo Sư, Nhà Văn thì anh thích người ta gọi Anh là gì?“ Tác giả đã trả lời rất nhanh: “ Nhà Văn vẫn tốt hơn “ và ông cười.

blank
Hình ảnh trong ngày Huy Phương ra mắt sách.

Ông chọn chức danh Nhà Văn quả không sai, vì nhà văn hay nhà thơ hay nhạc sĩ… là những con người không có tuổi tác, nó bất biến với thời gian và nó sẽ sống mãi trong lòng mọi người. Huy Phương đã có một chọn lựa khéo léo.

Xen kẽ trong chương trình là phần văn nghệ do những giọng ca của TP San Jose thể hiện. Nỗi bật và ý nghĩa nhất là bài Đêm Nguyện Cầu do anh Hoàng Vinh trình bày rất hay.

4pm, chương trình được khép lại sau lời cảm tạ của tác giả. Huy Phương đã bày tỏ lòng biết ơn của mình và rất cảm động khi Ngậm Ngùi Tháng Tư được sự đón nhận của bạn bè, chiến hữu và đồng hương Bắc Cali. Buổi RMS đã thành công tốt đẹp.

Kim Thư ghi nhận

Hình ảnh: Trần Hiếu Lai

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Khi nhận xét về chính trị tại Việt Nam, không những các quan sát viên quốc tế mà ngay cả nhân dân đều băn khoăn trước câu hỏi: dưới chế độ CSVN, cả quân đội lẫn công an đều là những công cụ bảo vệ cho đảng và chế độ, nhưng tại sao thế lực của công an và đại tướng công an Tô Lâm lại hoàn toàn lấn át quân đội như thế?
Có nhiều chỉ dấu Chủ tịch Quốc hội Vương Đình Huệ đã “lọt vào mắt xanh” Trung Quốc để giữ chức Tổng Bí thư đảng CSVN thay ông Nguyễn Phú Trọng nghỉ hưu. Những tín hiệu khích lệ đã vây quanh ông Huệ, 66 tuổi, sau khi ông hoàn tất chuyến thăm Trung Quốc từ 7 đến 12/04/2024.
“Hủ cộng”, tôi có thể hợm mình tuyên bố, với sự chứng thực của Google, là do tôi khai sinh trong khi mấy lời cảm thán tiếp nối là của Tố Hữu khi nhà thơ này, nhân chuyến thăm viếng Cuba, đã tiện lời mắng Mỹ: “Ô hay, bay vẫn ngu hoài vậy!” Gọi “khai sinh” cho hách chứ, kỳ thực, chỉ đơn thuần là học hỏi, kế thừa: sau “hủ nho”, “hủ tây” thì đến “hủ cộng”. “Hủ nho”, theo Việt Nam Tự Điển của Hội Khai Trí Tiến Đức, là “nhà nho gàn nát”, chỉ giới Nho học cố chấp, từng bị những thành phần duy tân, đặc biệt là nhóm Tự Lực Văn Đoàn, nhạo báng sâu cay vào thập niên 1930. Nếu “hủ nho” phổ biến cả thế kỷ nay rồi thì “hủ tây”, có lẽ, chỉ được mỗi mình cụ Hồ Tá Bang sử dụng trong vòng thân hữu, gia đình. Hồ Tá Bang là một trong những nhà Duy Tân nổi bật vào đầu thế kỷ 20, chủ trương cải cách theo Tây phương nhưng, có lẽ, do không ngửi được bọn mê tín Tây phương nên mới có giọng khinh thường: "Chúng nó trước hủ nho giờ lại hủ tây!" [1]
Mới đấy mà đã 20 năm kể từ khi đảng CSVN cho ra đời Nghị quyết 36 về “Công tác đối với người Việt Nam ở nước ngoài” (26/03/2004-26/03/2024). Nhưng đâu là nguyên nhân chưa có “đoàn kết trong-ngoài” để hòa giải, hòa hợp dân tộc?
Cả Hiến Pháp 2013 và Luật Công An Nhân Dân năm 2018 đều quy định công an nhân dân là lực lượng bảo đảm an toàn cho nhân dân và chống tội phạm. Tại sao trên thực tế nhân dân Việt lại sợ hãi công an CSVN hơn sợ cọp?
Càng gần các Hội nghị Trung ương bàn về vấn đề Nhân sự khóa đảng XIV 2026-2031, nội bộ đảng CSVN đã lộ ra vấn đề đảng viên tiếp tay tuyên truyền chống đảng. Ngoài ra còn có hiện tượng đảng viên, kể cả cấp lãnh đạo chủ chốt đã làm ngơ, quay mặt với những chống phá Chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Cộng sản Hồ Chí Minh...
Hí viện Crocus City Hall, cách Kremlin 20 km, hôm 22 tháng O3/2024, đang có buổi trình diển nhạc rock, bị tấn công bằng súng và bom làm chết 143 người tham dự và nhiều người bị thương cho thấy hệ thống an ninh của Poutine bất lực. Trước khi khủng bố xảy ra, tình báo Mỹ đã thông báo nhưng Poutine không tin, trái lại, còn cho là Mỹ kiếm chuyện khiêu khích...
Khi Việt Nam nỗ lực thích ứng với môi trường quốc tế ngày càng cạnh tranh hơn, giới lãnh đạo đất nước đã tự hào về “chính sách ngoại cây giao tre” đa chiều của mình. Được Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN), thúc đẩy từ giữa thập niên 2010, ý tưởng là bằng cách cân bằng mối quan hệ của Việt Nam với các cường quốc – không đứng về bên nào, tự chủ và thể hiện sự linh hoạt – nó có thể duy trì sự trung gian và lợi ích của mình, đồng thời tận dụng các cơ hội kinh tế do tình trạng cạnh tranh của các đại cường tạo ra
Cộng sản Việt Nam khoe có tự do tôn giáo ở Việt Nam, nhưng Hoa Kỳ và Thế giới nói “rất hạn chế”, tùy nơi và từng trường hợp. Tình trạng này đã giữ nguyên như thế trong những báo cáo trước đây của cả đôi bên. Nhưng tại sao Hoa Kỳ vẫn liệt Việt Nam vào danh sách phải “theo dõi đặc biệt”...
Đến giữa tháng 3 năm nay, hầu hết chúng ta đều thấy rõ, Donald Trump sẽ là ứng cử viên tổng thống của đảng Cộng Hòa và Joe Biden là ứng cử viên tổng thống của Democrat. Ngoại trừ vấn đề đột ngột về sức khỏe hoặc tử vong, có lẽ sẽ không có thay đổi ngôi vị của hai ứng cử viên này. Hai lão ông suýt soát tuổi đời, cả hai bộ não đang đà thối hóa, cả hai khả năng quyết định đều đáng nghi ngờ. Hoa Kỳ nổi tiếng là đất nước của những người trẻ, đang phải chọn lựa một trong hai lão ông làm người lãnh đạo, chẳng phải là điều thiếu phù hợp hay sao? Trong lẽ bình thường để bù đắp sức nặng của tuổi tác, con đường đua tranh vào Tòa Bạch Ốc, cần phải có hai vị ứng cử viên phó tổng thống trẻ tuổi, được đa số ủng hộ, vì cơ hội khá lớn phải thay thế tổng thống trong nhiệm kỳ có thể xảy ra. Hơn nữa, sẽ là ứng cử viên tổng thống sau khi lão ông hết thời hạn bốn năm. Vị trí và vai trò của nhân vật phó này sẽ vô cùng quan trọng trong lần tranh cử 2024.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.