Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Mùa Lễ Tạ Ơn Trong Chúa Giê-Xu

28/11/201300:00:00(Xem: 4638)
Mùa lễ Tạ Ơn lại về, không khí lành lạnh tại Little Sài Gòn bắt đầu nhộn nhịp để chuẩn bị cho Mùa Giáng Sinh. Tôi chợt nhớ lại Mùa Giáng Sinh đầu tiên của gia đình chúng tôi tại Hong Kong. Rời Los Angeles, California thẳng tới Hong Kong. Chuyến bay đổi đời! Chúng tôi giã từ nước Mỹ lên đường sang Đông Nam Á hầu việc Chúa trong và ngoài các trại Tị Nạn để hàn gắn, chữa lành những vết thương lòng của người Việt Nam cũng như giúp đỡ đồng hương tìm tự do ở một đất nước thứ ba.

Từ Kowloon nhìn qua đảo Hong Kong, Shamsuipo kế bên Jubilee qua Kaitak, ghé Chi Ma Wan... xuyên Quảng Châu tới biên giới Việt Hoa, vượt biển một lần nữa đi Hải Nam (lần nầy không cần trốn). Bay sang Thái Lan vào Trại Phanat Nikhom và thăm trại tù Bangkok... Vượt biên lần nữa qua Mã lai bằng con tàu sắt. Từng trại một chúng tôi đã có cơ hội thăm viếng và làm việc. Thời gian trôi qua thật nhanh trên hai mươi năm sống trong và ngoài các trại Tị Nạn, Gia đình tôi bốn người. Thiên Phong, thằng con trai của tôi lúc đó mới 7 tháng, Thiên Giang, chị nó 2 tuổi. Mỹ Phượng, nhà tôi còn rất trẻ cùng đeo ba-lô từ giã Hoa Kỳ.

Khi rời đất Mỹ chúng tôi không nghĩ rằng mình sẽ nhớ đất nước nầy. Nhưng hàng năm kỷ niệm các buổi lễ July 4, Tạ Ơn, Mừng Chúa Giáng Sinh. Chúng tôi luôn nhớ về Nước Mỹ tự do và rất nhớ người thân. Gia đình tôi mười một Anh chị em sống bên Mỹ, luôn luôn tụ về vào những ngày lễ. Nhớ gà tây nướng, bột khoai tây, mức và bánh mì... cũng không quên một miếng bơ thật to, những món ăn nầy tôi không bao giờ thích ăn mà bây giờ lại nhớ lại thèm.

Ngày 1 Tháng 5 Năm 1975 gia đình tôi và gần 500 người tị nạn chen chúc rời Sài Gòn trên chuyến tàu đầy thử thách. Nhìn lại ngọn núi Vũng Tàu tôi đã rươm rướm nước mắt vì biết rằng từ đây tôi mất quê hương. Sau 24 ngày lênh đênh trên biển giữa đêm khuya một vùng ánh sáng hừng lên giữa biển khơi... tôi cũng như bao nhiêu người thức suốt đêm cứ nhìn về bầu trời đó, nó đẹp làm sao! Ôm người bạn nhỏ tôi thì thầm "Ráng lên! Tới bờ mình sẽ có thịt gà mà ăn" Ba-Tô nhìn tôi với nụ cười tươi rói, con chó phóc mà Bà Nội cho tôi.

tin-lanh-vnag2013-sl-xsm-1-resized
Hình chụp lưu niệm ở nhà thờ.

Đảo Guam gặp mùa bão nên những căn lều tạm không còn an toàn nữa. Chính phủ Mỹ phải di chuyển dân tị nạn càng sớm càng tốt. "Guam" cũng là tên cháu tôi mà "Ông Ngoại" Bố tôi đã đặt cho nó. Chị tôi vừa tới đảo mừng quá liền sinh sớm ra một đứa con, thiếu tháng nhưng rất dể thương. Vì có "Guam" cháu bé tí, nên cả nhà cả dòng họ, cả những anh chị em trong Chúa đều được ưu tiên đi trước đến California.

Những ngày đầu tiên đặt chân lên mảnh đất nầy lòng tôi bồi hồi phấn khởi. Sẵn sàng bước vào một hành trình mà tôi không biết ngày mai sẽ ra sao? Từ Camp Pendleton, Oceanside. trên chiếc xe van của nhà thờ "Christian Life Church" bảo trợ và chở mười chín người trong gia đình tôi, ba thế hệ đi Long Beach. Thật đây là chuyến xe cho cuộc đời mới.

Tôi xin cám ơn Trời và cám ơn đất nước nầy đã mở cửa cho chính tôi, gia đình tôi cũng như triệu người Việt Nam có nơi để sống, một đất nước êm ấm và tự do, America.

"Vì CHÚA đã xức dầu lựa chọn tôi, để tôi báo tin mừng cho những người nghèo khó; Ngài sai tôi đi rịt lành những tấm lòng tan vỡ, để công bố lệnh ân xá cho những kẻ bị tù đày, để rao lịnh phóng thích cho những người bị giam trong ngục tối, để công bố năm hồng ân của CHÚA."

Xin mời Quí Đồng Hương và đặc biệt những người bạn của chúng tôi ở các trại Tị Nạn HongKong, Thái Lan, Mã Lai đón đọc "Hai mươi mốt năm phiêu lưu ký" những bài viết của Cao Hữu Trí và bạn hữu. Chúng ta có thể "hẹn" gặp nhau, mặt đối mặt chuyện trò, cùng nhau đi ăn phở hay uống Cà phê hay Mì ly, cái gì cũng được... Tôi thường có mặt tại Nhà Thờ Phúc Âm trên đường Bushard giữa Hazard và Bolsa, Thành Phố Westminster. Tối Thứ Năm 7pm - 9pm và Chúa Nhật 3pm - 5pm mỗi tuần. Đây là địa chỉ liên lạc:

Westminster Christian Assembly

14642 Bushard Street

Westminster, CA 92683

Email: mosescao@gmail.com

Cell: (714) 657-9726 Mục sư Cao Hữu Trí Kính Mời.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Cũng vào ngày này, bà Angela Merkel sẽ từ giả chính trường, sau 16 năm làm Thủ tướng và 31 năm làm dân biểu. Nhưng một vấn đề là bà sẽ để lại những gì cho nước Đức? Liệu Đức sẽ có một khởi đầu mới đầy hứa hẹn hay lại trở thành kẻ ốm yếu của châu Âu trong 4 năm kế tiếp? Hầu hết các quan sát viên quốc tế đều có những các bình luận khác nhau mà sau đây là bản dịch những ý kiến tiêu biểu.
Mô hình phát triển của Trung Quốc có thể được tóm tắt như sau: (1) hạn chế tiêu thụ trong nước để (2) gom góp tiết kiệm trong dân chúng nhằm (3) hỗ trợ cho đầu tư. Nếu so sánh cho dễ hiểu thì mô hình này cũng giống kiểu nhà nghèo bớt tiêu xài (hạn chế tiêu thụ) để dành tiền (tăng tiết kiệm) đầu tư cho tương lai (giáo dục con cái, mở cửa hàng buôn bán).
“Mẹ nó bán ruộng, bán vườn để chung tiền cho nó đi, cứ mong nó mang đôla về chuộc đất, xây nhà như những người có thân nhân Việt kiều. Bây giờ nó chết, chưa kịp nhìn thấy tờ đôla xanh. Trước khi chết nó tựa vai em lầm bầm 'Mẹ ơi! Con không muốn làm Việt kiều. Con muốn về nhà. Con muốn cơ cực ở nhà với mẹ suốt đời.' Giọng nó như đứa trẻ con ba tuổi.” (Tâm Thanh. “Người Rơm”. Thế Kỷ 21, Jul. 2010). Đối với nhiều người dân Việt thì muốn sống như một ngư dân nghèo nơi vùng biển quê hương (như ông Dang) hay mong “muốn cơ cực ở nhà gần mẹ suốt đời” (như cô Tuyết) e đều chỉ là thứ ước mộng rất xa vời trong chế độ hiện hành.
Vụ «khủng hoảng thế kỷ» xảy ra đột ngột và gay gắt qua vụ tàu lặn Pháp-Úc tưởng chừng như khó mà hàn gắn lại được tình đồng minh kỳ cụu xưa nay nhưng rồi cũng thấy nhiều dấu hiệu tích cực để tin chắc trời sẽ lại sáng.
Nguyễn Khải, Nguyễn Mộng Giác, Võ Phiến đều đã đi vào cõi vĩnh hằng. Lớp người Việt kế tiếp, đám thường dân Bốn Thôi cỡ như thì sống cũng không khác xưa là mấy. Tuy không còn phải “né viên đạn của bên này, tránh viên đạn của bên kia, đỡ ngọn roi của bên nọ” như trong thời chiến nhưng cuộc sống của họ (xem ra) cũng không được an lành hay yên ổn gì cho cho lắm
Như vậy là bao trùm mọi lĩnh vực quốc phòng, an ninh xã hội có nhiệm vụ bảo vệ đảng và chế độ bằng mọi giá. Nhưng tại sao, giữa lúc tệ nạn tham nhũng, lãng phí, tiêu cực, suy thoái đạo đức, lối sống và tình trạng “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” trong nội bộ vẫn còn ngổng ngang thì lại xẩy ra chuyện cán bộ nội chính lừng khừng trong nhiệm vụ?
Nhật báo Washington Post của Mỹ ghi nhận là: “Tổng thống Pháp Macron vốn dĩ đã rất tức giận khi được tham vấn tối thiểu trước khi Mỹ rút khỏi Afghanistan. Điều đó bây giờ đã tăng lên. Chính quyền Biden nên xem xét sự không hài lòng của Pháp một cách nghiêm túc. Hoa Kỳ cần các đối tác xuyên Đại Tây Dương vì đang ngày càng tập trung chính sách đối ngoại vào cuộc cạnh tranh cường quốc với Trung Quốc. Và trong số này, Pháp được cho là có khả năng quân sự cao nhất.
Sau khi tấm ảnh người đàn ông đi xe máy chở người chết cuốn chiếu, chạy qua đường phố của tỉnh Sơn La (vào hôm 12 tháng 9 năm 2016 ) được lưu truyền trên mạng, Thời Báo – Canada đã kêu gọi độc giả góp tay ủng hộ gia đình của nạn nhân. Số tiền nhận được là 1,800.00 Gia Kim, và đã được những thân hữu của toà soạn – ở VN – mang đến tận tay gia đình của người xấu số, ở Sơn La.
Công bằng mà nói, ngày càng có nhiều sự đồng thuận là chúng ta cần phải làm nhiều hơn nữa để ngăn chặn các hành động của Trung Quốc trong khu vực. Sự răn đe đòi hỏi những khả năng đáng tin cậy. Liên minh mới này phù hợp với lý luận đó.
Liên quan đến cuộc bầu cử Quốc Hội Đức 2021 trước đây tôi đã giới thiệu lần lượt ba ứng cử viên: Scholz của SPD, Laschet (CDU) và Baerbock (Xanh). Nhưng trong những tháng qua có khá nhiều tin giật gân nên để rộng đường dư luận tôi lại mạn phép ghi ra vài điểm chính bằng Việt ngữ từ vài tin tức liên quan đến cuộc bầu cử 2021 được truyền thông và báo chí Đức loan tải.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.