Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Không Thể Ỳ Mãi Được!

13/01/201200:00:00(Xem: 6910)
Bùi Tín Viết Riêng Cho VOA, Thứ Tư, 11 Tháng 1 Năm 2012: Không Thể Ỳ Mãi Được!

Bùi Tín
Vấn đề giam giữ chị Bùi Thị Minh Hằng trong trại cải tạo đang làm nhức nhối dư luận bà con người Việt ta ở trong và ngoài nước. Không phải chỉ những anh chị em từng gắn bó chí cốt với Minh Hằng trong những ngày chủ nhật yêu nước xuống đường chống bành trướng, mà bất cứ công dân Việt nào yêu chuộng công lý, công bằng và lẽ phải cũng phẫn nộ lên án hành động phi lý, phi pháp này của chính quyền Hà Nội.
Những điều phi lý hiển nhiên trong vụ án này kể không sao hết.
Chị Minh Hằng mang tội gì? Chị đi hàng đầu trong các cuộc biểu tình chống bành trướng, suốt 12 chủ nhật đấu tranh nào chị cũng có mặt, chị hô vang khẩu hiệu yêu nước: Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam; chị đội nón có kẻ khẩu hiệu đỏ như thế, vậy thì yêu nước tha thiết đến thế là có tội à?
Tại sao họ không dám mở tòa án công khai xét xử công dân Bùi Thị Minh Hằng? Vì chính họ sợ công luận, vì họ không đủ lý lẽ để xét xử và tuyên án. Vì họ biết luật sư của Minh Hằng sẽ đủ lý lẽ để cãi cho chị trắng án. Và trước tòa chính Minh Hằng cũng đủ lý lẽ để tự bảo vệ mình.
Việc quyết định đưa chị lên trại cải tạo Thanh Hà, Vĩnh Phúc, là một quyết định sai lầm, trái luật của Chủ tịch Ủy ban Nhân dân Hà Nội Nguyễn Thế Thảo, vì chị không hề là phần tử thoái hóa, nguy hiểm, có hại cho xã hội, như trộm cướp, đánh nhau, cờ bạc, gái điếm, nhiễm HIV. Chủ tịch Thảo sẽ chịu trách nhiệm về hình sự nếu như chị Minh Hằng bị đau ốm, nhiễm bệnh, hay bị hành hung bởi những phần tử nguy hiểm trong trại. Chính ông Thảo đã làm xấu bộ mặt thủ đô Hà Nội – Thành phố Hoà Bình. Không những ông không biết quý trọng một nữ công dân ưu tú, lại còn hành hạ chị.
Chủ tịch Thảo quyết định đưa công dân Minh Hằng lên trại cải tạo trong 2 năm. Tại sao lại 2 năm? Hai năm là 730 ngày mất tự do một cách phi lý, độc đoán. Xin hãy nghe Ngoại trưởng Hoa Kỳ Hillary Clinton nói với bà Aung Suu Kyi: “Với tôi dù 1 ngày mất tự do một cách phi lý cũng không thể chấp nhận”. Ông Chủ tịch Thảo có biết hiến pháp và Luật hình sự tố tụng không? Luật này ghi rõ rằng không một ai có thể bị coi là phạm pháp, bị mất tự do trước khi có lời tuyên án của Hội đồng xét xử sau khi đã nghe bị cáo và luật sư trình bày.
Chính vì sự phi lý đến cùng cực của vụ việc này mà cả một cao trào phản đối tới tấp nổ ra cả trong và ngoài nước. Các nhà trí thức có tiếng tăm ra tuyên bố và kiến nghị. Các luật sư, luật gia lên tiếng. Các blogger tự do đồng loạt phản đối nhà cầm quyền. Các nghị sỹ Quốc hội Mỹ lên tiếng, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ và sứ quán Hoa Kỳ ở Hà Nội cực lực phản đối, Tổ chức Phóng viên không biên giới từ Paris, Pháp, lên tiếng, Tổ chức bảo vệ tự do của các nhà báo từ New York ra tuyên bố.
Quan hệ Hoa Kỳ - Việt Nam căng lên một bậc, khi phía Hoa Kỳ nói rõ việc tôn trọng nhân quyền là một điều kiện hàng đầu để cải thiện quan hệ 2 nước.
Tình hình rất găng buộc người phát ngôn Bộ Ngoại giao Lương Thanh Nghị phải ngang ngược cho rằng bà Minh Hằng gây rối trật tự công cộng. Không ai nghe nổi. Gây mất trật tự ra sao? Có ai chết và bị thương không? lúc nào? ở đâu? dựa vào luật lệ nào mà xử 24 tháng mất tự do? sao lại ở trại cải tạo? Họ đuối lý không sao lý giải nổi.
Chủ tịch Ủy ban Nhân dân Hà Nội và Bộ Ngoại giao có biết Liên Hiệp Quốc đã chính thức yêu cầu chính phủ Việt Nam đóng cửa ngay các trại phục hồi nhân phẩm ở Việt Nam hay không? Như thế vì họ biết rất rõ rằng đó là các nơi hành hạ trại viên, chà đạp thêm nhân phẩm của trại viên, trại viên nào còn sống mà ra trại đều cay đắng oán thù chính quyền và xã hội, nên đó là những cơ sở rất xấu, có hại, thà đóng cửa còn hơn tồn tại.
Yêu cầu trên đây về các trại cải tạo, xin hỏi bà Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan, bà Phó Chủ tịch Quốc hội Tòng Thị Phóng, các bà lãnh đạo Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam có biết hay không? Các bà không coi đó là một quốc nhục hay sao? Ý kiến các bà trong trường hợp đưa công dân Minh Hằng vào trại cải tạo không xét xử này ra sao? Các bà có biết rằng chị Minh Hằng vừa vào trại đã bị ốm, ghẻ lở, hắc lào, và con trai là Bùi Nhân và bạn là cô Phương Bích lên trại thăm đưa đồ thăm nuôi đã bị trại mở tung ra và không cho đưa tận tay chị.
Mong rằng ông Nguyễn Thế Thảo, Bộ Ngoại giao, các nhân vật liên quan của ngành tư pháp, toà án, các đại biểu Quốc hội hãy có ý kiến giải thích đầy đủ về việc chị Minh Hằng bị 2 năm cải tạo không có xét xử, là đúng hay sai, là hợp hiến hợp pháp hay không? Và hãy trả lời rõ ràng minh bạch cho các chính phủ và tổ chức quốc tế đang quan tâm mạnh mẽ đến trường hợp này.
Để xem cả một chính quyền ”hèn với giặc, ác với dân” bị cả thế giới và nhân dân chất vấn dồn dập nhưng đến nay vẫn cứ ù lỳ, trơ mặt hiếp đáp một phụ nữ tay không giữ vững lập trường công dân yêu nước, họ sẽ thi gan đến tận khi nào?
Nếu là một chính quyền trưởng thành, biết nghe theo lẽ phải, biết phục thiện, sửa chữa sai lầm, họ đã trả tự do cho chị Minh Hằng từ một tháng nay.
Lỳ lợm khi đã tỏ rõ là phi pháp, phi lý, họ chỉ có dại, tự phơi mặt là kẻ lừa dối, khi luôn mồm leo lẻo là xây dựng chế độ pháp quyền, xây dựng xã hội dân chủ, công bằng, văn minh.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Mỗi độ thu sang, lá vàng lá úa xác xao rụng rơi trong gió, như âm vang ai oán của điệu vãn than cuối cùng, đang cuốn trôi vào định luật vô thường của vũ trụ, rồi hóa kiếp về cùng cát bụi, đắm chìm trong sương khói của thời gian…
Như hôm nay, bái biệt anh, em xin gửi theo lời tri ơn anh chị. Anh chị đã biến em thành một người may mắn hiếm hoi trên thế gian. Mấy ai trong nhân loại được có cổ thụ trong vườn và cổ thụ trong đời.
Nhân dịp lễ trung thu sắp đến xin kể câu chuyện “Chú Cuội Ngồi Gốc Cây Đa” đã được một cô giáo ở trường tiểu học kể cho đám học trò nghe cách đây hơn nửa thế kỷ.
Hoá ra “chế độ hồ sơ lý lịch” là sáng tác của bác Mao, và có nguồn gốc ở tận bên Tầu cơ đấy. Thật là qúi hoá. Khi qua đến nước ta, bác Hồ vận dụng sáng tạo thêm chút xíu cho hợp với văn hoá (“đậm đà bản sắc”) Việt Nam nên hồ sơ lý lịch không chỉ tính “cho đến hết đời” mà còn kéo dài cho đến đời con và đời cháu luôn.
Trong Tù Binh và Hòa Bình, được viết ngay khi các sự kiện đang xẩy ra, Nhà Văn Phan Nhật Nam qua một lăng kính đặc thù giúp người đọc thấy được cuộc chiến khắc nghiệt sau khi quân đội Mỹ rút lui và nỗi tuyệt vọng của Miền Nam trước nỗ lực ngăn chặn chiến thắng cuối cùng của cộng sản.(lời giới thiệu của Thượng Nghị Sĩ Hoa Kỳ, Ông James Webb)
Các nhà lập quốc Mỹ và Adam Smith, Roosevelt-Keynes và Reagan-Friedman sống cùng giai đoạn nên phải đối diện với những thách đố chung vào các khúc quanh lịch sử: cách mạng cơ khí, cách mạng Nga 1917, Đại Khủng Hoảng 1929, Hitler thập niên1930, Chiến Tranh Lạnh và Việt Nam 1950-80, toàn cầu hóa 1990…
Chính vì vậy, điểm lại một số chương trình dân sinh này là điều cần thiết và để thấy rằng hành trình phát triển của cộng đồng gốc Việt tại Hoa Kỳ đã có được, bên cạnh sự cố gắng thì một phần cũng nhờ vào các chính sách, sự trợ giúp bước đầu từ nhiều đời tổng thống tiền nhiệm khác nhau trong suốt 45 năm qua.
Khi Mai Thảo và Hoàng Anh Tuấn còn trên dương thế, thỉnh thoảng, tôi cũng vẫn nghe hai ông thở ra (“anh buồn quá Tiến ơi”) y chang như thế. Chỉ có điều khác là ông nhà văn khi buồn thì thích đi uống rượu, ông thi sĩ lúc buồn lại đòi đi … ăn phở, còn bây giờ thì ông nhạc sĩ (lúc buồn) chỉ ưa nhâm nhi một tách cà phê nóng. Ai sao tui cũng chịu, miễn đến chỗ nào (cứ) có bia bọt chút đỉnh là được!
Tờ The Washington Post hôm 12/9/2020 đưa tin Thượng Nghị sỹ Bernie Sanders công khai tuyên bố nếu chiến dịch tranh cử của đảng Dân Chủ tiếp tục tập trung vào việc chỉ trích cá nhân ông Trump, ông Joe Biden có thể thua ông Trump, như bà Clinton đã thua vào năm 2016.
Đây là thời kỳ bất ổn nhất tại Hoa Kỳ, với đại dịch, biểu tình đòi bình đẳng chủng tộc, cảnh sát bạo hành và bầu cử tổng thống tất cả những điều này đã khống chế sự chú ý của người dân, theo Jonathan Obert, Phó Giáo Sư dạy về Khoa Học Chính Trị tại Trường Cao Đẳng Amberst cho biết trong bài viết đăng trên trang mạng www.theconversation.com hôm 9 tháng 7 năm 2020. Với tất cả căng thẳng đó có thể dường như làm cho người dân đang ngày càng nắm lấy luật pháp vào trong tay của họ thường xuyên hơn. Không chỉ tại thành phố Kenosha của tiểu bang Wisconsin. Trong những tháng gần đây, đã có nhiều cuộc đối đầu qua việc gỡ bỏ tượng đài Liên Minh Miền Nam, các cuộc đụng độ qua việc sử dụng khẩu trang, các nỗ lực biểu tình chống đối – hay hăm dọa – những người biểu tình Black Lives Matter và thậm chí là sự quan tâm mới trong “những cuộc bắt bớ công dân.” Một số trong những sự kiện này đã biến thành bạo động và chết chóc một cách thảm khốc.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.