Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Vòng đi dạo của ông Matter

22/06/201100:00:00(Xem: 6671)

Vòng đi dạo của ông Matter

Cung Nhật Thành lược dịch

Một đêm cách đây sáu năm, tôi đến nhà thương lúc mười một giờ để làm ca tối của một Y tá. Mặc dù không phải duyệt hồ sơ của dẫy phòng bên trái vì ca trước đã làm, và nhiệm vụ Y tá ca tối chỉ là theo dõi bệnh tình trạng của các bệnh nhân, nhưng tôi vẫn đi thăm từng bệnh nhân trước khi bắt đầu một ca làm việc bận rộn. Ông Matter, một cụ già khoảng bẩy mươi tuổi, trông rất đẹp lão với gương mặt sáng, ông cười dịu dàng khi tôi bước vào phòng và tự giới thiệu mình, sau đó, tôi nhẹ nhàng hỏi là ông có cần tôi làm gì riêng cho ông hay không, ngoài những bổn phận phải làm hàng ngày của một y tá phải làm trước khi tôi bận rộn với công việc….

-Không có gì đặc biệt đâu, nhưng tôi muốn nhờ cô giúp cho một chuyện….

-Vâng, tôi có thể làm được gì cho ông "

-Lúc nào rảnh, xin đỡ tôi ngồi dậy, ra khỏi giường… Tôi muốn cô giúp dắt tôi đi dạo một vòng trong hành lang khu này… Cô biết mà, đi một vòng hành lang khu này thôi…

Tôi nói với ông Matter chắc chắn tôi sẽ cùng đi với ông một vòng, ông đừng bận tâm, cứ ngủ một giấc cho khoẻ…Sau khi sắp xếp và công việc trôi chẩy đâu vào đó, tôi sẽ quay trở lại đánh thức ông dậy để cùng đi với ông….Hứa chắc là như thế… Lời hứa này đã khiến tôi phải hối tiếc….

Càng lúc tôi càng chìm ngập trong công việc, quay đầu này, trở đầu kia, dường như là việc nào tôi cũng phải để mắt đến, canh chừng, kiểm soát, nhắc nhở…hết chuyện này nối tiếp đến chuyện khác …khiến tôi quên bẵng đi lời hứa với ông Matter…Tiếng chuông gọi từ phòng của ông làm tôi sực nhớ…..Khi tôi bước vào phòng, ông hỏi, rất thong thả và từ tốn, là tôi đã sắp xếp được thì giờ để giúp ông chưa…. Liếc mắt xưống đồng hồ đeo ở tay, tôi chợt nhận ra rằng bốn tiếng đồng hồ đã trôi qua thật nhanh…

-Thưa ông Matter, chỉ còn vài việc nữa thôi mà tôi cần phải hoàn tất, cam đoan là sau đó tôi sẽ trở lại để cùng đi bộ một vòng quanh khu này với ông.

Nhìn thẳng vào mắt ông với một nụ cười, tôi gật đầu chào và bước ra. Ngay khi rời khỏi phòng là tôi lại bị cuốn hút và quay cuồng trong công việc mà ai đã từng làm trong nhà thương đều biết ca trực của người y tá bận rộn như thế nào…

Hai tiếng đông hồ sau, người phụ việc tới nói ông Matter muốn gập và tôi nhắn lại là chút xíu nữa là tôi sẽ có mặt….Chút xíu …rồi chút xíu….và..chút xíu …Sau cùng khoảng năm giờ sáng, tôi trở lại phòng và thấy ông Matter vẫn còn thức, vẻ mặt nghiêm trang nhưng giọng rất hoà nhã dịu dàng, ông hỏi :

-Mình có thể bắt đầu được chưa "

Áy náy, tôi ngỏ lời xin lỗi là đã đến trễ, giải thích và phân bua tại sao các công việc đã lưu giữ không cho tôi đến với ông sớm hơn….” Không sao, không sao…” ông Matter ngắt lời tôi rất lịch sự, “ tôi chỉ muốn cô giúp tôi đi bộ một vòng thôi, xin cô đỡ tôi ngồi dậy…” Nhận ra ngay có cái gì đó bất thường trong giọng nói và cái nhìn của ông Matter, tôi liền hỏi :

-Chuyện gì vậy, thưa ông "

- Cô biết đấy (thật ra là tôi không biết vì ca trước chứ không phải tôi, đã làm hồ sơ của ông Matter) sáng nay tôi sẽ vào phòng giải phẫu và các bác sĩ sẽ cắt bỏ cả hai chân tôi…Tôi muốn cô giúp tôi đi bộ lần chót trên đôi chân của chính mình trưóc khi họ cắt đi….

Nghẹn ngào nói không nên lời, tôi đỡ ông Matter ra khỏi gường, dìu ông đi chung quanh khu vực và nói chuyện với ông cho đến giờ ông phải vào phòng giải phẫu.

Chính ông Matter đã làm tôi thức tỉnh, đừng quá chú ý đến việc phải hoàn tất nhiệm vụ như một cái máy mà quên đi yếu tố con người trong đó. Chính yếu tố con người mới quan trọng và là mục đích của chúng ta. Trong cuộc sống, việc gì rồi cũng qua, xấu hay tốt, thành công hay thất bại, quan trọng hay không quan trọng, vui hay buồn, ….chỉ có cách chúng ta đối xử với nhau như thế nào trong các hoàn cảnh nghiệt ngã mới chính là điều phải lưu tâm… 

Cung Nhật Thành lược dịch 

Tháng 11, 2009

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Không có cách nào để bọc đường tin này: Một nửa người Mỹ lớn tuổi sẽ béo phì rất nghiêm trọng trong vòng hơn 12 năm nữa, theo một phúc trình mới tiên đoán.
Thường thường phải có thời gian trung bình là từ ba tới sáu tháng để một móng mọc ra từ gốc tới đầu của móng.Hướng mọc của móng được một lớp da mỏng mọc theo chiều cong ở đáy của móng. Miễn là nơi này của móng không bị tiêu hủy, các thương tích của móng có khuynh hướng kích thích sự tăng trưởng cho tới khi nó lành trở lại.
Theo Thiền sư Munindra (1915- 2003), tỉnh thức không phải là điều huyền bí nhưng đó là một một trạng thái bình thường mà chúng ta ai cững có thể thực hiện được bất cứ lúc nào hết. Nên hành thiền trong mọi hoàn cảnh và cho mọi sự việc: lúc ăn, lúc uống, lúc thay quần áo, lúc thấy, lúc nghe, lúc ngửi, lúc nếm, lúc sờ mó, lúc suy nghĩ…
Vị bác sĩ có ảnh hưởng y học trong suốt thế kỷ thứ 15 được sinh ra tại một thị trấn trước đây thuộc Hy Lạp Pergamum (ngày nay là Bergama, Thổ Nhĩ Kỳ) vào khoảng 129 AD. Claudius Galenus hoặc Galen là một thần đồng, viết ba cuốn sách lúc mới 13 tuổi. Sau khi đã hoàn tất toán học, canh nông, thiên văn học, và triết học, anh ta trở lại học y khoa và, trong 12 năm (thời đó học quá lâu) tại thành phố của mình và tại Smyrna, Corinth và quan trọng hơn, tại Alexandria.
“Năm 2008, thế giới có 115 nước trồng lúa và sản xuất khoảng gần 700 triệu tấn thóc mỗi năm…Lúa gạo là thức ăn căn bản của 36 quốc gia và cung cấp từ 20 đến 70% nguồn năng lượng quan trọng cho hơn phân nửa dân thế giới, đặc biệt tại nhiều nước Á Châu…“…Hiện nay lúa gạo ngày càng trở nên phổ biến sâu rộng ở các lục địa khác, như châu Mỹ, Trung Đông và nhất là châu Phi, vì loại thực phẩm này được xem như thức ăn bổ dưỡng lành mạnh cho sức khỏe và thích hợp cho đa dạng hóa thức ăn hàng ngày…” (Trần V. Đạt Ph.D)
Mỗi ngày ta hít thở khoảng 18,925 lít không khí. Thở có hai nhiệm vụ: Thứ nhất là nó cung cấp cho cơ thể dưỡng khí cần để đốt thực phẩm và cho dưỡng khí. Thứ hai là nó thải ra thán khí là chất không cần của đời sống. Dưỡng khí là chất hơi chiếm khoảng 20 phần trăm không khí mà ta hít vào phổi. Không khí thở ra chứa nhiều thán khí. Mặc dù thở là không tự chủ, tuy nhiên ta có thể du di nó một phần nào. Thí dụ ta có thể lấy hơi thật lớn trước khi lặn ở dưới nước.Ta cũng có thể ngưng thở nhưng đừng ngưng lâu quá; phản ứng không tự chủ bắt con người thở quá mạnh khiến ta không thể tự tử bằng cách ngưng thở.
Trong đời sống hằng ngày, cho để nhận là một chuyện rất bình thường trong mọi sự trao đổi lẫn nhau. Tôi trả tiền, tôi nhận món hàng. Vậy, cho để nhận là một quy luật tự nhiên hay còn là một nguyên tắc đạo đức? Đó là một hành động tự nguyện, bất vụ lợi, xuất phát từ lòng thương người?
Hoa Kỳ mất đi một cây cổ thụ quý giá có một trăm năm với hai ngày lẻ tuổi thọ.Trước sự ra đi này, đích thân vị nguyên thủ quốc gia cũng phải lên tiếng tỏ ý nuối tiếc là người Mỹ mới mất một bảo vật hiếm có. Đó là tài tử Bob Hope mà nhân dân Hoa Kỳ coi như một nhà ái quốc, một diễn viên hài tuyệt hảo, một người mang niềm vui tới cho mọi người.
Cách nay 100 năm, Émile Coué (1857-1926) một nhà tâm lý học và đồng thời cũng là một dược sĩ Pháp đã đề xướng ra phương pháp tư tưởng tích cực (pensée positive) để cải thiện sức khỏe. Đây là một phương pháp đơn giản và rất dễ thực hiện. Theo nhiều người cho biết nó tỏ ra rất hiệu nghiệm.
Theo truyền thông Hoa kỳ, ông Trump đang được chữa trị với nhiều thứ thuốc cho bệnh COVID-19. Ba thuốc trong danh sách hôm nay 2 tháng 10, 2020 là Regeneron, famotidine, và aspirin. Chúng tôi xin lược sơ một cách tổng quát lý do mà ba thứ thuốc này được bác sĩ dùng cho ông Trump.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.