Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Những Khúc “Gân Gà” Của TT Obama

08/03/201100:00:00(Xem: 11257)

Những Khúc “Gân Gà” Của TT Obama

Vũ Linh

...CIA mù tịt nên TT Obama cũng chẳng biết bên nào đánh nhau với bên nào...

Trong chuyện Tam Quốc Chí, giai thoại “Tào Tháo nhai gân gà” có lẽ ai cũng biết: ăn không được mà vứt thì tiếc. Tiến thoái lưỡng nan. TT Obama ngày hôm nay cũng đang bị “gân gà”. Tiến thoái lưỡng nan, chẳng biết phải làm gì. Chẳng phải một khúc gân gà, mà tới mấy khúc cùng lúc, mà chẳng cái nào nhỏ cả. Chưa bao giờ TT Obama gặp phải nhiều thử thách lớn lao như bây giờ. Ta hãy xét sơ qua vài cái chính.

1. CAO TRÀO NỔI DẬY TẠI TRUNG ĐÔNG VÀ BẮC PHI: ỦNG HỘ HAY KHÔNG"

Tin tức báo chí cho thấy cao trào dân chúng tự phát nổi dậy đấu tranh đòi dân chủ tại Trung Đông và Bắc Phi đã lan rộng quá mức có thể mường tượng được cách đây không lâu. Từ Tunisia qua đến Ai Cập, rồi bây giờ tràn qua Lybia, Yemen, Algerie, Maroc, Jordan, và Bahrain. Một vài cuộc biểu tình nhỏ đã bùng nổ ra tại Syria, Ả Rập Saudi, Oman, và cả Iran.

Các tổng thống Tunisiavà Ai Cập đã rớt đài. Các vương quốc Jordan, Bahrain, và Maroc thì đang tìm cách cải tổ và điều đình. Còn lại, các nhà độc tài của Lybia, Algerie và Yemen thì đang đàn áp, nhất là tại Lybia, thành trì ông Gadhafi đã kìm kẹp trong hơn bốn chục năm qua. Có tin hàng ngàn người dân đã bị chết dưới sự đàn áp thẳng tay của các lực lượng cảnh sát và quân đội, có cả máy bay thả bom. Ông Gadhafi đã lên truyền hình tuyên bố sẽ tử thủ đến chết chứ không từ chức.

Cuộc nổi dậy tại Trung Đông và Bắc Phi có ảnh hưởng chính trị và kinh tế không thể lường được trên thế giới. Đó là vùng kiểm soát hai phần ba dầu hoả thế giới, cũng là đất sống của gần một tỷ người Hồi giáo, trong đó không thiếu gì những cảm tử thề sống chết với văn minh Âu Mỹ, Thiên Chúa Giáo và Do Thái giáo. Ngay bên cạnh Do Thái, trên đất Ai Cập là kênh đào Suez, yết hầu giao thông nối liền Đông và Tây.

Điều đau đầu nhất cho TT Obama là không ai biết chắc những nhóm nổi loạn theo khuynh hướng nào. Tất cả những nước đang bị khủng hoảng, ngoại trừ Lybia, đều là đồng minh của Mỹ chẳng những trong cuộc bảo vệ Do Thái, bảo vệ nguồn dầu hỏa cho cả thế giới, mà còn trong cuộc chiến chống khủng bố Hồi giáo quá khích. Chính vì tính đồng minh với Mỹ của cấp lãnh đạo các nước đó, nên các cuộc nổi dậy hiện nay không tránh được việc mang màu sắc bài Mỹ. Bất cứ chính phủ nào đổ cũng sẽ có nhiều hy vọng được thay thế bằng một chính quyền ít thân thiện hơn với Mỹ.

Tin báo chí cho biết là sau khi nắm quyền quân đội Ai Cập, lần đầu tiên đã cho chiến hạm Iranđi vòng qua kênh đào Suezđể đến Syria. Đó là bước đầu. Ai bảo đảm được bước sau không phải là tầu chiến Iranđi qua Suezđánh thẳng vào bãi biển Do Thái"

Đặc biệt đáng lo ngại nữa là tình hình Lybia.

TT Gadhafi không thân thiện chút nào với Mỹ từ hơn bốn thập niên qua. Nhưng có tin lực lượng chống đối ông không chỉ là quần chúng bình thường nổi lên đòi dân chủ, mà lại là những thành phần chống đối có vũ trang và có tổ chức, hiện nay đã dùng phương tiện quân sự chiếm được hơn nửa lãnh thổ Lybia. Gadhafi đã tố cáo đó là những lực lượng của tổ chức khủng bố quá khích Al Qaeda. Nếu đúng như vậy thì TT Obama đang ở trong tình trạng trên đe dưới búa tại Lybia. Làm gì bây giờ"

Ngày xưa, ta cứ nghe nói đến “bàn tay lông lá xịa” là hết hồn. Bây giờ, qua cuộc sụp đổ của cộng sản Đông Âu, qua vụ 9/11, và vụ nổi dậy hiện nay tại Trung Đông, mới thấy CIA chỉ là “trống rỗng kêu to”, tốn hàng tỷ bạc hàng năm chỉ để ra những báo cáo chẳng ai đọc được mà cũng chẳng chính xác gì hết, chẳng giúp gì cho các tổng thống hết. Vì CIA mù tịt nên TT Obama cũng chẳng biết bên nào đánh nhau với bên nào, ủng hộ bên nào, chống bên nào!

Cho đến nay, TT Obama đã hoàn toàn ở trong thế bị động, bị các diễn biến hàng ngày hàng giờ chi phối, đón ngang đỡ dọc mà chẳng biết phải làm gì. Chỉ biết đề nghị cấm vận. Làm như mấy ông độc tài đều sợ cấm vận. Cuba, Bắc Hàn, Iranbị cấm vận từ mấy chục năm nay, chỉ khổ dân chứ mấy ông lãnh tụ có sao đâu, vẫn đầy đủ xì-gà, cognac. Phải đợi đến sau khi hàng ngàn người thiệt mạng và quân nổi dậy đã chiếm được hơn nửa lãnh thổ thì TT Obama mới dám yếu ớt lên tiếng kêu gọi TT Gadhafi từ chức. Báo Anh The Telegraph, nhận định rằng chính sách đối ngoại nhút nhát (timid) của TT Obama trở thành một bối rối lớn (major embarrassment) cho đại cường Mỹ.

Ưu tiên hàng đầu trong chính sách đối ngoại của TT Obama là vuốt ve, lấy lòng khối Ả Rập và Hồi giáo, để họ đứng về phe Mỹ, tiếp tay chống lại khủng bố Al Qaeda. Sau bao nhiêu bài diễn văn ca tụng văn minh Ả Rập và Hồi giáo, bao nhiêu tỷ tung ra viện trợ mấy xứ Trung Đông, kết quả là cả vùng nổi lên chống lại các chính quyền ôn hòa đồng minh của Mỹ. Thành tích đối ngoại này của TT Obama – và bà ngoại trưởng Hillary Clinton - hình như chẳng có gì đáng kể công.

Có nhiều hy vọng TT Obama sẽ đi vào lịch sử như vị tổng thống đã làm mất cả khối Trung Đông. Cũng như các TT Dân Chủ khác như Truman để mất Tàu, Johnson để mất Việt Nam, Carter để mất Iran. Nhưng, xét cho cùng, Tàu, Việt NamIranđều không có vị thế trọng yếu trong chính trị, kinh tế và an ninh Mỹ bằng cả vùng Trung Đông. Mất Trung Đông sẽ có những hậu quả không thể lường được khi mà cả nước Mỹ cũng như cả khối Liên Âu, hoàn toàn lệ thuộc vào dầu lửa để tồn tại. Chúng ta hãy thử tưởng tượng một nước Mỹ không có điện, không có xăng, không có xe hơi, không có máy bay, không có computer…

Có thể không đến nỗi vậy, nhưng hãy thử mường tượng xăng với giá tám hay mười đô một ga-lông xem sao. Bên Âu Châu, giá xăng bây giờ đã lên đến mức đó rồi.

Nhớ lại câu chuyện của bà Hillary: bây giờ là lúc chuông điện thoại ba giờ sáng đang reo từ khắp nơi. Rõ ràng là TT Obama chưa sẵn sàng bốc điện thoại để lấy quyết định. Ngay cả bà Hillary hiển nhiên cũng chưa sẵn sàng luôn.

2. CUỘC CHIẾN GIỮA BẢO THỦ VÀ NGHIỆP ĐOÀN"

Tuần rồi, cột báo này đã bàn qua tình hình tại tiểu bang Wisconsin, nơi mà chính quyền bảo thủ Cộng Hòa đang tìm cách cứu nguy kinh tế tiểu bang bằng cách bắt công chức đóng góp nhiều hơn vào các trợ cấp an sinh, đồng thời cũng đang tìm cách giới hạn ảnh hưởng của các nghiệp đoàn. Các công chức, với hậu thuẫn mạnh của các nghiệp đoàn đang tranh đấu chống lại.

Sau khi bài viết lên báo, thì có tin Thượng Viện tiểu bang đã thông qua được dự luật của thống đốc sau khi cảnh sát lùng bắt được các nghị sĩ đang đi trốn không đi họp để thượng viện không đủ túc số biểu quyết. Cứ như con nít chơi trò ú tim! Dĩ nhiên là các nghiệp đoàn chưa bỏ cuộc và cuộc tranh đấu vẫn tiếp tục. Bây giờ đến lượt biểu quyết ngân sách cho tiểu bang, các nghị sĩ Dân Chủ lại bỏ trốn nữa. Hai bên vẫn còn giằng co, biểu tình,…

Ngay lúc đầu, TT Obama đã nhẩy vào vòng chiến dù đây là vấn đề thuần túy thuộc quyền hạn tiểu bang, không liên quan gì đến liên bang. Nhưng tất cả mọi người đều ý thức rõ ràng cuộc chiến này sẽ vượt khỏi phạm vi tiểu bang và ảnh hưởng lớn lao trên cả nước Mỹ, đặc biệt là trên sự tồn vong của nghiệp đoàn lẫn tương lai chính trị của chính tổng thống. Ông cũng không quên được hậu thuẫn của các nghiệp đoàn là yếu tố then chốt trong việc ông đắc cử tổng thống. Do đó, bắt buộc ông đã phải tham chiến, cho dù là chỉ để cám ơn sự hậu thuẫn của nghiệp đoàn trước đây.

Nhưng câu chuyện không giản dị như vậy.

Ông tham chiến là sẽ mở rộng cuộc chiến. Nếu các nghiệp đoàn công chức thất bại, sẽ có ảnh hưởng giây chuyền qua hàng loạt các tiểu bang khác và uy tín cá nhân của ông sẽ suy giảm. Ngoài ra, tiếng nói của ông chỉ khiến hai bên càng trở thành cứng rắn mà không mang lại giải pháp nào. Không phải tổng thống nói là thống đốc phải nghe. Chẳng những thế mà hình ảnh một tổng thống tích cực đứng về phía nghiệp đoàn, đòi hỏi cho nghiệp đoàn những quyền lợi quá đáng mà hầu hết dân Mỹ ngoài nghiệp đoàn đều không hưởng được thì sẽ không có ảnh hưởng tốt cho tổng thống đối với khối đại đa số dân Mỹ rất bất bình về sự không công bằng này. Chỉ củng cố hình ảnh một tổng thống có khuynh hướng “xã hội” không thân thiện với giới doanh gia mà chỉ lo bảo vệ các nghiệp đoàn phe ta.

Nhiều chuyên gia chính trị đã nhận định rằng sự tham gia của tổng thống là một sai lầm lớn. Dường như TT Obama sau đó có ý thức được sai lầm này, vì sau khi phát biểu ý kiến trên truyền hình ủng hộ các nghiệp đoàn, đã im hơi lặng tiếng, tránh không có ý kiến gì khác nữa. Cũng là một “gân gà” không nhỏ. Đây là cuộc chiến có tầm vóc và hệ quả lớn lao và lâu dài. Tổng thống tham gia có ý kiến không được, mà im lặng đứng ngoài cũng chẳng xong. Làm gì bây giờ"

3. NGÂN SÁCH: TIÊU HAY KHÔNG"

Trong khi cả nước ớn sợ cách tiêu xài của TT Obama nên cử tri bầu cho Cộng Hoà hàng loạt, từ cấp liên bang đến tiểu bang, thì TT Obama vẫn loay hoay, không biết phải làm gì. Đành phải múa nước đôi. Tuyên bố đóng băng chi tiêu, kêu gọi cắt giảm thâm thủng, để trấn an dân chúng. Nhưng đồng thời lại chịu áp lực phe cấp tiến, đưa ra ngân sách với hàng ngàn tỷ thâm thủng, rồi lên tiếng ủng hộ yêu sách của nghiệp đoàn tại Wisconsin.

Thật ra, thâm tâm của TT Obama hướng về chủ trương của phe cấp tiến cực đoan, tuy chưa đến mức “xã hội chủ nghĩa” nhưng cũng chẳng cách bao xa, với quan niệm vai trò “vú em” của Nhà Nước bao trùm tất cả mọi sinh hoạt chính trị, kinh tế, xã hội, văn hoá, giáo dục,… Với Nhà Nước đóng vai phú hộ tung tiền cứu nguy kinh tế, cứu nguy tài chánh, cứu nguy hãng xe, cứu nguy công chức, cứu nguy … đủ thứ, bằng tiền lấy từ đủ loại thuế, trên nguyên tắc là từ các “tài phiệt”, nhưng trên thực tế là từ giai cấp trung lưu. Nói như cựu Chánh Văn Phòng Rahm Emanuel, phải lợi dụng khủng hoảng như là cơ hội ngàn năm để thay đổi xã hội.

Ngay trong hai năm đầu, ta đã thấy những chương trình khổng lồ bạc ngàn tỷ tung bay khắp trời. Thâm thủng ngân sách nhẩy vọt từ vài ba trăm tỷ dưới thời Bush, lên đến hàng chục ngàn tỷ. Dân Mỹ “tá hỏa”, ùn ùn đi bỏ phiếu tháng Mười Một vừa qua, trao quyền kiểm soát Hạ Viện cho phe bảo thủ đối lập, mời về vườn hàng chục thượng nghị sĩ, thống đốc, …

TT Obama là một chính khách sáng suốt, không thể không nhìn thấy thông điệp của dân, và không thể không nghĩ đến tương lai chính trị của chính mình. Nhưng hợp tác với phe bảo thủ, cắt giảm chi tiêu, cân bằng ngân sách, giảm thuế cho dân, giảm thiểu sự can thiệp của Nhà Nước, tất cả đều là những việc làm đi ngược lại lý tưởng căn bản và triết lý nhân sinh quan của chính mình. Mà tiếp tục tiêu xài thì dân Mỹ chống đối. Làm gì bây giờ"

Điều quan trọng hơn nữa là vấn đề lớn nhất trong ngân sách là các trợ cấp an sinh như Medicare, Medicaid, Social Security, nhưng không ai dám đụng đến hết, từ TT Obama cho đến các lãnh tụ đối lập Cộng Hòa. Tất cả đều như đà điểu vùi đầu dưới cát, rồi chỉ trích lẫn nhau, cãi nhau về cắt giảm mấy cái lặt vặt bên lề.

***

Chưa bao giờ TT Obama lại gặp những thử thách lớn như bây giờ. Những quyết định của ông sẽ có ảnh hưởng vĩ đại và lâu dài cho tương lai của Mỹ và cả thế giới luôn. Chẳng có giải pháp trắng đen rõ ràng hay dễ dàng nào. Cho đến bây giờ, TT Obama đã chọn con đường tiếp tục nhai gân gà, “chờ xem sao”. Khiến cho bà ký giả Ruth Marcus, bình thường hết lòng ca tụng Obama, đã phải nhận định tổng thống bị "mất tích trong chiến đấu" (missing in action) trong một bài đăng trên báo phe ta Washington Post. Như một trùng hợp, bà nêu lên ba vấn đề được bàn ở trên và thắc mắc không hiểu TT Obama “đang làm gì và ở đâu rồi"” (6-3-11)

Quý độc giả có thể liên lạc với tác giả để góp ý qua email: Vulinh11@gmail.com. Bài của tác giả được đăng mỗi Thứ Ba trên Việt Báo.

Ý kiến bạn đọc
10/03/201121:33:34
Khách
Làm cái job "Community Organization" nho nhỏ thôi, mà cũng không nghe khen thưỡng xuất sắc gì... Rồi đùng một cái được bầu lên làm tổng thống nước Mỹ. Eo ôi không biết người dân Mỹ ăn phải cái gì mà mướn một người không có kinh nghiệm "KINH BANG TẾ THẾ" lên làm tổng giám đốc chi xài khiếp đảm. Lập pháp hành pháp quốc hội và cái đám DÂN LÀM CHỦ mà không mở con mắt chèo chống cho khéo trong cơn bão kinh tế nầy thì chìm xuồng chết dễ như chơi... Tôi phài đi lấy áo phao mặc vào trước rồi làm gì thì làm...
08/03/201108:41:16
Khách
Hạng loại 3hoa quen thói đĩ mồm, điếm miệng, lóc chóc trường kỳ thì khi đụng chuyện nghiêm trọng cần đáp ứng kịp thời hay đụng trận tưng bừng cần quyết định đúng lúc thì thường là LỈNH có chi là là lạ !
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Nguyệt Quỳnh: Anh còn điều gì khác muốn chia sẻ thêm? Trịnh Bá Phương: Trong cuộc đấu tranh giữ đất, nhóm chúng tôi đã tham gia các phong trào khác như bảo vệ cây xanh, bảo vệ môi trường, tham gia biểu tình đòi tự do cho các nhà yêu nước, tham gia các phiên toà xét xử người yêu nước bị nhà nước cộng sản bắt giam tuỳ tiện. Và hướng về biển đông, chống sự bành trướng của Bắc Kinh khi đã cướp Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam! Và mới đây là phản đối bè lũ bán nước đã đưa ra dự luật đặc khu và dự luật an ninh mạng.
Có một câu thần chú mới mà các nhân viên FBI đã khuyên tất cả chúng ta phải học thuộc và nên áp dụng trong thời đại này. Thời đại của cao trào xả súng đang diễn ra khắp nơi ở Hoa Kỳ. Xin giới thiệu cùng bạn đọc một bài viết hữu ích của nữ ký giả Alaa Elassar của đài CNN đang được đăng tải trên liên mạng. Cô đã nêu ra những lời khuyên rất cần thiết cho chúng ta, căn bản dựa trên những video clips huấn luyện và đào tạo nhân viên của FBI.
Since I arrived in the United States in “Black April” of 1975 (the Fall of Saigon) and had been resettled in Oklahoma City to date, I have had two opportunities to go back to schools. The first one I studied at Oklahoma City University (OCU) for 5 years and received my degree in 1981. Having to work during day time, I could only go to school in the evening.
Như vậy, từ hiện tượng đảng viên “quay lưng” lại với đảng đến chuyện dân bỏ mặc mọi việc cho nhà nước lo cho tới chuyện thanh niên, rường cột của Tổ quốc, cũng “khô đoàn” và “nhạt đảng” thì điều được gọi là “nền tảng Tư tưởng đảng” có còn gốc rễ gì không, hay trốc hết rồi?
Niềm vui trong Ngày Hội Ngộ, với đặc san được quý nương “khen” còn mấy ông già chồng chỉ gật gù “mầy giữ gìn sức khỏe để tiếp tục”. Tháng 5 năm 2020 và tháng 5 năm nay vì cái dịch Covod-19, không có cơ hội gặp nhau. Dù “ghét cay ghét đắng” mấy ông già chồng hành hạ “con dâu” nầy nhưng không được dịp hội ngộ với nhau, nhớ nhiều.
Khi đối với cha mẹ có thể cung kính mà vui vẻ, mới là tận Hiếu. Chữ “Kính” nhấn mạnh việc không để xảy ra sơ suất dù rất nhỏ, phụng dưỡng cha mẹ già xuất phát từ nội tâm, với khuôn mặt vui vẻ, mới có thể nói là “Hiếu.” Người già không khác những đứa trẻ, nhiều khi hay tủi thân, hờn dỗi và dễ phiền muộn. Con cái có thể cho cha mẹ ăn uống, hầu hạ cha mẹ khuya sớm nhưng rất khó biết đến nỗi buồn của cha mẹ lúc về già.
Giáo hội xin tán thán tinh thần hộ đạo và tu đạo của quí Thiện nam Tín nữ trong hoàn cảnh tai ương đầy kinh hãi hiện nay. Tất cả năng lực và công đức lớn lao này của người đệ tử, chúng con xin dâng lên cúng dường đức Thế Tôn trong ngày Đản sinh. Hàng trăm ngàn trái tim, hàng vạn ngàn bàn tay siết chặt giữa những thương đau tràn ngập của nhân loại, chúng con nguyện quán chiếu thật sâu sự khổ nạn hiện nay để kiên nhẫn mà vượt qua.
Có lẽ cả Trung Cộng lẫn Hoa Kỳ đều không mong muốn việc khơi mào cho một cuộc xung đột vũ trang, nhưng trước thái độ xác quyết của tổng thống Joe Biden, Trung Cộng hiểu rằng họ đang đối đầu với một đối thủ nguy hiểm gấp bội lần so với những năm qua.
Với chế độ độc đảng toàn trị hiện hành, với bộ máy tam trùng hiện tại, với văn hoá tham nhũng hiện nay, và với chủ trương cấm tự do báo chí cố hữu … thì chuyện sống được bằng lương mãi mãi chỉ là một kỳ vọng xa vời. Vô phương thực hiện!
Hội nghị Paris là một quá trình đàm phán giữa Hoa Kỳ và Bắc Việt kể từ ngày 13 tháng 5 năm 1968, sau ngày 25 tháng 1 năm 1969 có thêm Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) và Mặt trận Dân tộc Giải phóng Miền Nam (MTGPMN) tham gia. Ngoài 202 phiên họp chính thức của bốn bên, còn có thêm 24 cuộc mật đàm khác giữa Henry Kissinger và Lê Đức Thọ, Xuân Thủy. Cuối cùng, hội nghị kết thúc sau bốn năm chín tháng và bốn bên chính thức ký kết Hiệp định Paris để chấm dứt chiến tranh và lập lại hòa bình ở Việt Nam vào ngày 27 tháng 1 năm 1973.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.