Hôm nay,  

Câu Chuyện Thầy Lang: Tản Mạn Về Y Khoa

20/01/200600:00:00(Xem: 9301)
- Tuần này lang tôi xin mời độc giả thưởng thức những cảm nghĩ của con bệnh và bác sĩ về sức khỏe, đau ốm, trị liệu do người bạn đồng khóa diễn tả- BS Nguyễn Ý Đức.

Y khoa chắc là đã có từ khi có loài người, từ khi ta biết nhận xét và suy nghĩ.

Con người nguyên thủy đã thấy bệnh tật, chết chóc, muốn ngăn cản bệnh tật để kéo dài cuộc sống. Y khoa tiến triển cùng với sự khai phóng của tư tưởng và sự phát triển của khoa học kỹ thuật.

Y khoa nguyên thủy dựa vào thần linh, trong khi đó, dân gian tích lủy kinh nghiệm trong việc săn sóc sức khỏe hằng ngày, tạo nên một nền y học cổ truyền. Sự tiến bộ của loài người là do biết quan sát và suy luận đúng, nghĩa là làm việc đúng phương pháp. Nhờ vậy mà khoa học tiến bộ, chúng ta làm được những việc mà cách nay dăm bẩy chục năm ta không ngờ có thể làm được

Năm 1964, trong chiến tranh, tôi làm công tác dân sự vụ, đến khám bệnh cho đồng bào tại một làng hẻo lánh trên núi thuộc quận Trà Bồng, tỉnh Quảng ngãi. Đó là một làng thượng, dân chúng sống trên nhà sàn, nuôi heo gà ở dưới. Họ đóng khố hoâc mặc váy, ở trần, da đen xạm, nhiều người bị bệnh sốt rét kinh niên, trẻ em phần nhiều trần truồng, bụng ỏng bị bệnh ngòai da, ghẻ lở…

Tôi thấy một người đàn ông ngồi quay mặt vào vách, đối diện một ngọn đèn, hai tay ôm chặt một con gà, miệng liên thục thét lên những tiếng thét đơn điệu và ghê rợn. Con gà sợ hãi, muốn chạy nhưng không nhúc nhích được, quay đầu ngơ ngác hết nhìn ngọn đèn lại nhìn ông thầy cúng. Tôi biết là ông thầy đang đuổi tà ma và muốn hối lộ thần linh bằng con gà để cầu xin sức khỏe hay sự sống cho một người dân trong làng.

Tôi khám bệnh phát thuốc cho đồng bào rồi ra về trong khi ông thầy vẫn tiếp tục la hét. Trong đầu óc của một bác sĩ trẻ, tôi muốn đem y khoa cơ bản giới thiệu cho một dân tộc miền núi nhưng có lẽ chẳng có tác dụng gì.

Cuộc sống xoay vần, cách nay không lâu tôi được thăm bệnh cho một vị có tuổi. Ông cho biết vì đi đánh cá, phải ngâm mình dưới sông lâu ngày nên bị “nóng gan và lạnh bao tử”.

Đối với lý luận tây phương, câu nói trên rất mâu thuẫn. Một bác sĩ Mỹ sẽ không thể nào hiểu được tại sao nước lại làm “nóng” một bộ phận trong khi làm “lạnh” một bộ phận khác! Tôi hiểu nói ”nóng” hoặc “lạnh” không ngụ ý nhiệt độ cao hay thấp mà ngụ ý có sự mất quân bình, nghĩa là bất thường. Đây là di tích của quan niệm về “âm-dương” trong y học cổ truyền.

Đông y xếp gan và bao tử vào hai nhóm bộ phận đối lập nhau cho nên một yếu tố có thể làm “nóng” bộ phận này trong khi lại làm “lạnh” bộ phận khác. Suy luận theo kiểu nhị nguyên là một phương pháp nhưng áp dụng như thế nào lại là vấn đề khác. Trong vũ trụ và trong sức khỏe luôn luôn có sự họat động của hai yếu tố bình thường và bất thường, đúng và sai, khỏe và yếu, lành và bệnh…Y học cổ Trung hoa có tính chất tiên thiên nghĩa là phát xuất từ một quan niệm (âm-dương).

Y khoa khoa học phát xuất từ sự quan sát thực tế, từ đó phân tích rồi tổng hợp để lập nên một hệ thống có thể áp dụng cho mọi trường hợp. Để giải quyết một vấn đề y khoa tức là chữa bệnh thì phải biết vấn đề là gì, vấn đề ở đâu, tại sao lại xảy ra, nghĩa là phải mổ xẻ, phân tích tìm nguyên nhân rồi tìm cách lọai bỏ nguyên nhân thì mới có thể lấy lại được sức khỏe. Không thể đương nhiên quy cho “gan” hay “thận” mà không xem xét và chứng minh, không thể nói “nóng” hay “lạnh” chung chung nhất là khi không biết “gan” hay “thận” nằm ở đâu, làm việc gì, và “nóng” hay “lạnh” là như thế nào.

Vì vậy đứng trước một trường hợp đau bụng, người bác sĩ sẽ cần biết đau bắt đầu từ bao giờ, đau ở chỗ nào trên bụng, đau nhiều hay ít, đau quặn từng cơn hay liên tục, đau ban ngày hay ban đêm, đau khi no hay khi đói, cái gì làm đau thêm cái gì làm bớt đau và nhiều chi tiết khác nữa…Bác sĩ sẽ luợng giá các dữ kiện, từ cách thu thập thông tin có đúng phương pháp hay không, nguồn tin có đáng tin cậy hay không, để tiếp theo đó nối kết các sự việc lại với nhau, tìm cách gỉai thích các triệu chứng xảy ra cho người bệnh tức là làm chẩn đóan.

Trong thực tế, bác sĩ sẽ nghĩ đến một số khả năng gây bệnh, suy luận dựa trên những kiến thức đã được công nhận tức là khoa học để tìm xem khả năng nào đúng hơn cả và làm một số xét nghiệm để kiểm chứng, xác nhận chẩn đoán đúng, lọai bỏ chẩn đoán không phù hợp. Chẩn đoán hay sự đánh giá tình trạng sức khỏe của người bệnh càng chính xác thì sự điều trị càng có hiệu qủa. Trong y khoa, chẩn đoán chính xác là điểm chính, sự điều trị sẽ đương nhiên xảy ra tùy thuộc vào chẩn đoán.

Người bệnh thường chỉ quan tâm đến kết quả mà không để ý đến chẩn đóan, không muốn làm các xét nghiệm phức tạp, phải đi lại nhiều lần… Họ muốn đạt kết quả dễ dàng, nhất là họ còn quen với đông y bắt mạch có thể gọi ra bệnh, uống một thang thuốc khỏi nhiều chứng bệnh.

Điều khó đối với bệnh nhân của chúng ta là sự hợp tác với điều trị. Một bệnh nhân bị tiểu đường, cao áp huyết và cao mỡ trong máu được cho thuốc đầy đủ nhưng không uống. Ngược lại, ông đọc báo, mua thuốc quảng cáo trên báo để tự chữa. Hơn nửa năm sau ông trở lại, cho biết rằng chiều hôm trước ông bị đau ngực, đau lan ra tay trái, đau muốn xỉu, định đi cấp cứu nhưng lại thôi.

Tôi thăm khám và cho biết rằng ông bị đau tim, có nhiều khả năng là bị nhồi máu cơ tim và khuyên ông vào bệnh viện. Ông không tin rằng bị đau tim, cho rằng “hôm qua ‘ăn đồ mát’ nên bị ‘hàn’ mà thôi”. Ông già 67 tuổi, ngồi trên bàn khám bệnh, đung đưa hai chân, cười và nói “Hôm nay tôi khỏe rồi, bây giờ vật hai con trâu cũng chết!”.

Đây là phản ứng tự nhiên, người bệnh thường chối bỏ bệnh tật của mình, tìm cách giải thích sự việc một cách chủ quan, gắn hai việc không liên quan lại với nhau. Tôi rất tiếc rằng ông đã bỏ lỡ cơ hội điều trị, đã tự mua thuốc quảng cáo để uống nên bệnh không khỏi và đã bị biến chứng. Dù sao bây giờ ông cũng nghe lời tôi vào bệnh viện. Ông đã được mổ tim, thay thế các mạch máu bị tắc bằng các mạch máu lành, ông đã khỏe và đã về nhà. Bây giờ thì ông chịu điều trị theo y khoa, tuy rằng hơi trễ.

Một số người không nghe theo sự hướng dẫn của thầy thuốc vì không muốn tùy thuộc vào người khác. Đàn ông không muốn đi khám bệnh vì không muốn cho rằng mình là “yếu”. Khi bị bệnh họ cũng muốn tự chữa lấy. Đàn bà hay nghe lời khuyên của bạn bè. Họ tin bạn bè hơn tin bác sĩ, nghe bạn bè mách thuốc và tự chữa, dùng những phương tiện tự tìm kiếm được. Tinh thần làm chủ bản thân là tốt nhưng phải làm chủ bản thân như thế nào cho hợp lý.

Một ông bị tiểu đường nhưng không bao giờ chịu uống thuốc theo lời chỉ dẫn. Khi bảo phải uống 2 viên thì ông chỉ uống 1 viên, khi bảo phải uống 4 viên thì ông chỉ uống 2 viên! Sau một thời gian ông thấy mờ mắt, đi khám mắt, được biết là đã bị biến chứng của tiểu đường ở mắt. Từ đó, ông thấy sợ nhưng đã trễ.

Một bà bị cao áp huyết nhưng không uống thuốc đầy đủ nên áp huyết không xuống được đến mức bình thường. Bà tự nuôi bệnh. Sau nhiều năm, bà bị tai biến mạch máu não, bị liệt nửa người, phải nằm bệnh viện. Từ đó bà biết sợ nên uống thuốc đều đặn và giữ áp huyết ở mức bình thuờng một cách dễ dàng. Rất may bà phục hồi gần hoàn toàn và đi làm việc lại được; bà có ý chí phấn đấu rất lớn, đã đi bộ đến chỗ làm và đi bộ về để luyện tập. Nhờ vậy mà đến nay, sau 5 năm, bà vẫn khỏe mạnh.

Những người đó đều phải trả giá đắt cho kinh nghiệm của mình. Nhưng cũng có những người đã không có may mắn để rút kinh nghiệm vì họ đã mất!

Tuy hỏi bệnh sử và thăm khám cơ thể bao giờ cũng là bước đầu không thể bỏ qua được, y khoa ngày nay còn cần tìm hiểu sâu về những gì xảy ra trong cơ thể, về những gì mà mắt không nhìn thấy được, tay không sờ thấy được.

Khoa sinh hóa học cho phép đo lường nhiều chất trong máu, ngay cả khi chúng chỉ hiện diện với nồng độ rất nhỏ. Ngày nay ta có thể đếm hoặc đo lường cả khối lượng siêu vi trong một đơn vị máu để định bệnh và theo dõi kết quả điều trị.

Khoa học tạo hình có thể chụp được những bộ phận sâu trong cơ thể rõ ràng như thấy tận mắt, điều mà ngày xưa ta phải mổ ra mới thấy được.

Như vậy, thử máu hoặc chụp hình là những xét nghiệm cần thiết, nhiều khi không thể không có được nếu muốn biết rõ về sức khỏe và bệnh tật. Những người bị tiểu đường cần biết lượng đường trong máu để điều chỉnh liều lượng thuốc vì đường thường xuyên thay đổi. Những người bị bệnh gan, thận, cần thử máu để theo dõi tiến triển của bệnh đối phó thích đáng. Một số người sợ thử máu vì cho rằng lấy hết máu, lấy mất sinh khí. Lấy 20-30 phân khối máu không có nghĩa gì đối với khối lượng máu của cơ thể vốn rất nhiều hơn thế và lại được tái tạo mỗi ngày.

Tuy khoa học tiến bộ nhưng không phải là chúng ta có thể biết tất cả và làm được tất cả. Có người nghĩ đơn giản, tưởng rằng thử máu là biết đựơc tất cả. Thử máu hay làm xét nghiệm nói chung cũng chỉ là đặt câu hỏi, ta hỏi về cái gì thì được trả lời về cái ấy. Thử máu không thể cho biết tất cả vì có thứ thử máu thấy, có thứ thử máu không thấy.

Có người lại nghĩ rằng thử máu biết được ung thư. Thử máu có thể biết được ung thư tế bào máu mà không biết được các loại ung thư khác. Ngay cả ung thư máu cũng có khi thử máu không thấy mà phải lấy mẫu tủy là bộ phận làm ra máu mới chẩn đóan được.

Hiện chưa có cách thử máu nào biết được ung thư. Không có ung thư nói chung. Ung thư phải là ung thư của một bộ phận nào, thí dụ ung thư gan, phổi, cổ tử cung… Chẩn đoán ung thư dựa vào tế bào nghĩa là lấy mẫu của bộ phận nghi bị ung thư để khảo sát dưới kính hiển vi. Trong một vài trường hợp có xét nghiệm có tính chất hướng dẫn khiến ta đi tìm thêm về ung thư. Thí dụ trong bệnh của tiền liệt tuyến, nếu xét nghiệm PSA cao quá giới hạn khiến nghi ngờ có thể có ung thư tiền liệt tuyến thì có thể sinh thiết, lấy mẫu tiền liệt tuyến để tìm xem có ung thư hay không.

Tóm lại con người là một bộ máy cao cấp, cao hơn bất cứ bộ máy nào khác. Tiến bộ của khoa học giúp ta định bệnh và chữa bệnh mỗi ngày một tốt hơn. Vì khoa học tiến triển nên y khoa mỗi ngày một trở nên phức tạp, cần nhiều thời gian học tập và huấn luyện để có kiến thức và sử dụng kiến thức đúng phương pháp. Nói như thế không phải là đề cao vai trò của người thầy thuốc và chia cách thầy thuốc với bệnh nhân.

Đến đây tôi xin trở lại ý niệm về làm chủ bản thân. Chữa bệnh là một sự hợp tác hai chiều. Thầy thuốc là người biết về chuyên môn, làm cố vấn về sức khỏe. Bệnh nhân là người nhận sự điều trị, có quyền biết về tình trạng sức khỏe, bệnh tật và cách điều trị bệnh tật của mình.

Bệnh nhân làm chủ khi hiểu biết và hợp tác với sự điều trị.

Bác sĩ Nguyễn Văn Đích

Atlanta- Georgia.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Rụng tóc trong thời kỳ tiền mãn kinh và mãn kinh là hiện tượng thường gặp. Một khảo cứu đăng năm 2022 trên Menopause ghi nhận hơn phân nửa phụ nữ từ 50 đến 65 tuổi bị tóc thưa hoặc rụng nhiều. Hiện tượng này thường bắt đầu từ nhiều năm trước khi kinh nguyệt chấm dứt. Khi estrogen và progesterone giảm dần còn androgen giữ ở mức cũ, chu kỳ mọc tóc bị xáo trộn: sợi tóc yếu hơn, thời gian mọc ngắn lại, và tóc mới mọc lên chậm hơn. Bác sĩ da liễu Valerie D. Callender cho biết khi estrogen — vốn bảo vệ nang tóc — hạ xuống, androgen bắt đầu gây ảnh hưởng rõ rệt.
Nhiều phụ nữ không nhận ra rằng những ly rượu, ly bia mà họ thường uống cùng bạn bè, hoặc để thư giãn trong “giờ nhậu của mẹ” (wine mom moment, một số bà mẹ thích nhâm nhi vài ly rượu hoặc lon bia để thư giãn sau khi bận rộn chăm sóc con cái và gia đình) có thể làm tăng nguy cơ mắc bệnh ung thư vú. Tuy điều này có vẻ không vui, nhưng lại là sự thật: Rượu, bia thực sự có thể làm tăng nguy cơ mắc bệnh ung thư vú.
Cảm giác từ việc bẻ các khớp ngón tay cho kêu rôm rốp có thể rất khác nhau tùy theo từng người. Có người thấy rất ‘đã,’ thậm chí là bị ghiền, cũng có người thấy khó chịu hoặc sợ hãi. Dù việc bẻ khớp thường được nhiều người coi là một thói quen không tốt, nhưng nếu có thể hiểu được cơ chế hoạt động đằng sau việc bẻ khớp, ta sẽ hiểu tại sao lại có nhiều người ‘ghiền’ đến vậy.
Cael là một thiếu niên 15 tuổi bình thường – cho đến khi cậu được phát hiện có cột sống bị cong vẹo bất thường. “Em cảm thấy mình giống như Thằng Gù ở Nhà thờ Đức Bà vậy đó,” Cael nói với CBC News, nhớ lại quãng thời gian hai năm chờ đợi để được phẫu thuật cột sống, đầy cảm xúc và khốc liệt, và trong thời gian đó, đường cong cột sống của cậu đã phát triển lên tới 108 độ.
Vào những năm 1990, sau khi tốt nghiệp trung học ở Bồ Đào Nha, công việc đầu tiên của Ricardo Da Costa là vận động viên ba môn phối hợp (triathlete) chuyên nghiệp – bao gồm bơi lội, đạp xe, và điền kinh. Trong quá trình tham gia các cuộc thi, một trong những vấn đề lớn nhất mà anh và các vận động viên khác phải đối mặt là các vấn đề về tiêu hóa, nhưng không có ai để tâm hoặc tìm cách giải quyết vấn đề này.
Aspirin nổi tiếng với khả năng giảm đau từ các cơn đau cơ và đau đầu; giúp giảm sốt; và liều lượng thấp có thể làm loãng máu, giảm nguy cơ đông máu gây đột quỵ và đau tim. Tuy nhiên, một nghiên cứu mới phát hiện ra rằng Aspirin cũng có thể giúp ngăn chặn sự phát triển của ung thư ruột kết
Tháng 4 năm 2024, một phụ nữ ở Sacramento, California, Mỹ bị ngộ độc chì nghiêm trọng và tử vong sau khi sử dụng thuốc mỡ trị trĩ của Việt Nam có tên “Cao Bôi Trĩ Cây Thầu Dầu”. Thử nghiệm thuốc mỡ bôi trĩ này cho thấy nó chứa 4% chì (cứ 100 gram thuốc thì có 4 gram chì), đây là lượng rất nguy hiểm. Chì là một chất kim loại nặng độc hại cho cơ thể. Tiếp xúc với bất kỳ lượng chì nào cũng có thể gây hại cho sức khỏe.
Rụng tóc (alopecia) thường xảy ra trên da đầu, nhưng cũng có thể xảy ra ở bất kỳ nơi nào trên cơ thể. Rụng tóc là một tình trạng phổ biến và không phải là vấn đề đáng lo ngại. Ở Úc, khoảng một nửa đàn ông ở độ tuổi 50 thường có dấu hiệu hói đầu, và hơn 1/4 phụ nữ trong cùng độ tuổi cho biết tóc họ bị thưa đi. Thường thì vấn đề này là do di truyền. Nếu thấy mình đang bị rụng tóc và đang lo lắng về điều đó, quý vị nên đi khám hoặc hỏi ý kiến bác sĩ để được chẩn đoán trước khi thử bất kỳ phương pháp điều trị nào. Rất nhiều sản phẩm được quảng cáo là có khả năng đảo ngược tình trạng rụng tóc, nhưng lại có rất ít sản phẩm đã được kiểm nghiệm khoa học về hiệu quả.
Hàm răng của bệnh nhân có vẻ như được chăm sóc khá tốt, nhưng nha sĩ James Mancini, giám đốc lâm sàng của Trung Tâm Nha Khoa Meadville ở Pennsylvania, cảm thấy phần nướu có vấn đề. Tình cờ, Mancini có quen biết với bác sĩ của bệnh nhân đó nên đã liên lạc để chia sẻ sự lo ngại – và rồi họ ‘lần’ ra bệnh thật! Mancini cho biết: “Thực ra, Bob mắc bệnh ung thư bạch cầu (leukemia). Dù ông ấy không thấy mệt mỏi hay có các triệu chứng khác, nhưng vấn đề xuất hiện ở phần răng miệng. Khi bác sĩ của Bob biết được tình trạng, Bob đã được điều trị ngay lập tức.”
Thời nay, nhiều người thường bị đau cổ vai gáy, lại còn kèm theo cả đau đầu. Nỗi đau này có thể gây ra thêm nỗi đau khác, không chỉ về mặt vật lý mà còn về mặt tâm sinh lý. Xét về mặt sinh lý, ngày càng có nhiều nghiên cứu chứng minh rằng những cơn đau ở cổ thường khiến cho người ta bị thêm chứng đau đầu. Một nghiên cứu mới được công bố trên tạp chí The Journal of Headache and Pain là nghiên cứu đầu tiên cung cấp những dấu hiệu khách quan về sự liên quan của cơ bắp với tình trạng đau nhức đầu.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.