Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

‘tình Khúc Mùa Thu’

08/10/200800:00:00(Xem: 6265)

Hợp ca và hình lưu niệm.<"xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:office" />

 

Virignia.- Bây giờ sắp vào Thu, trời trở gió lành lạnh, lá cây trổ màu rơi nhẹ theo gió heo may. 

Bác sĩ Văn Sơn Trường cùng một nhóm thân hữu Phạm Xuân Thái, Phan Anh Dũng, Lê Thùy Lan, Nguyễn Đức Nam…đã tưng bừng tổ chức một buổi nhạc thính phòng, chủ đề “Tình Khúc Mùa Thu” với những nhạc phẩm nổi  tiếng của hai nhạc sĩ, Ngô Thụy Miên và Thanh Trang, vào lúc 2 giờ chiều ngày 5 Tháng 10, 2008 tại Hội trường của NOVA Campus, Annandale, VA. 

Ngoài mục đích đem đến cho những người yêu nhạc thính phòng vùng Thủ Đô những dòng  nhạc tuyệt vời trong một chiều Thu êm ả thơ mộng, Ban Tổ chức cũng muốn gây quỹ để gởi về giúp thương phế binh VNCH ở quê nhà. 

Đặc biệt trong chiều nhạc thính phòng này có Khoa học gia Dương Nguyệt Ánh,  mời gọi khán giả đóng góp và phỏng vấn hai nhạc sĩ Ngô Thụy Miên và Thanh Trang. 

 Sân khấu được trang hoàng rất nghệ thuật với là vàng Thu và ánh sáng mờ nhạt, êm dịu. 

Chương trình rất hấp dẫn với các ca sĩ nổi tiếng đến từ Cali như Diễm Liên, Quang Tuấn, Thiên Kim ,  Hoàng Tiếp của Virgina và Trần Ngọc Thanh Tuyền, đặc biệt có dàn  nhạc thính phòng  Prelude Chamber Ensemble với Dương Hiển. 

Chương trình được điều khiển rất sinh động bởi MC duyên dáng, Lê Thùy Lan. 

Bác sĩ Văn Sơn Trưòng đại diện cho ban tổ chức có vài lời với khán thính giả. 

Bằng một giọng trầm ấm, truyền cảm, Bác sĩ Trường  nhắc lại nỗi khổ của người TPB VNCH ở quê nhà. 

Ông nói,  đây có lẽ là một buổi chiều lý tưởng để khách thanh lịch của vùng thủ đô  thưởng thức  trọn vẹn một buổi nhạc thính phòng trong không khí vui tươi và thân mật, cùng lúc này thì ở một phương trời rất xa, rất xa, bên kia bờ đại dương, có những người lính già, vô danh âm thầm lặng lẽ tiếp tục kéo lê những bước chân què, cụt trên khắp các nẽo đường miền Nam để kiếm sống qua ngày. 

 Cuộc chiến đấu đã chấm dứt hơn ba mươi năm, nhưng họ vẫn phải giải nắng dầm mưa để lo kiếm sống. 

Hai phương trời Mỹ Việt, hai cách biệt tưởng chừng như không có cách nào chia sẻ, đền bù và xoa dịu những nỗi khổ đau cùng sự thiếu thốn của những người kém may mắn hơn chúng ta. 

Nhưng có một chiếc cầu vô hình nối liền, là sự hiện diện của chúng ta hôm nay. 

 Bác sĩ Trường nói  tiếp, có một điều chúng ta không nói ra, nhưng không ai có thể phủ nhận được  một sự thật là nhờ những người lính già, vô danh đó đã chiến đấu anh dũng, đã bỏ lại một phần thân thể trên mãnh đất quê hương nghèo để chúng ta đã có một thời gian rất lâu sống bình an nơi quê nhà, trước khi đặt chân lên bến bờ tự do. 

Những người lính già vô danh đó  bây giờ không còn vô danh nữa, họ đã phải cho biết tên, tuổi để xin được cứu trợ …Bác sĩ Trường mong mỏi đồng hương mở rộng lòng nhân ái, đóng góp để giúp đỡ anh em TPB ở quê nhà. 

 Chương trình văn nghệ được mở đầu rộn ràng, vui tươi với bản họp ca “Nói  Với Mùa Thu” của Thiên Trang, ý nhạc của Kim Tuấn, qua năm giọng ca Quang Tuấn, Diễm Liên, Hoàng Tiếp, Thiên Kim và Thanh Tuyền. 

Trong phần đầu của chương trình, Quang Tuấn hát nhạc phẩm “Huyền” và “Saigon Nhớ, Saigon thương” của Thanh Trang. 

Đây là lần đầu tiên Quang Tuấn đến trình diễn ở HTĐ,  thính giả đã ngạc nhiên một cách thích thú thưởng thức giọng ca thật trữ tình, lãng mạn với lối diễn xuất trầm tĩnh, già giặn. 

Qua hai bản nhạc trên,  Quang Tuấn đã đưa khán thính giả về vùng trời kỷ niệm dấu yêu của những ngày tháng cũ xa xưa. 

Quang Tuấn đã chiếm trọn cảm tình của khán giả thủ đô. 

 Thiên Kim  giọng ca thật trầm buồn và quyến rũ đã diễn tả được những rung động, những xót xa của một mối tình tuyệt vọng qua hai nhạc phẩm bất hủ của Ngô Thụy Miên “Bản Tình Cuối” và cùng Hoàng Tiếp trong nhạc phẩm “Niệm Khúc Cuối”. 

Những người yêu  nhạc thính phòng không thể nào  không biết hai bản nhạc này, Thiên Kim và Hoàng Tiếp đã làm cho hằng trăm khán giả chìm sâu trong thanh âm của dĩ vãng, của vùng trời kỷ niệm , mọi người lặng yên để mặc cho cảm xúc trào dâng theo dòng nhạc đầy đam mê và say đắm. 

Hoàng Tiếp, một ngôi sao mới trên vòng trời âm nhạc HTĐ đã thu hút  khán giả qua nhạc phẩm “Mắt Buồn Hà Nội” của Thanh Trang và “Biết Bao  Giờ Trở Lại” của Ngô Thụy Miên. 

Giọng hát truyền cảm của Hoàng Tiếp  cùng thanh âm dòng nhạc trữ tình của hai tác giả trên đã đưa khán thính giả trở về một góc phố đã  lãng quên, một quê hương xa xôi với thật nhiều  kỷ niệm dễ thương. 

Trần Ngọc Thanh Tuyền  trong nhạc phẩm “Sao Vẫn Còn Mùa Thu” của Thanh Trang. 

Tiếng hát trầm bổng, dịu êm  của Thanh Tuyền như rót vào tâm tư người nghe những giọt sầu tái tê, tha thiết. 

 Có lẽ bản nhạc hấp dẫn  khán thính giả nhiều nhất trong phần đầu là song ca  “Duyên Thề” do Diễm Liên và Quang Tuấn trình diễn. 

Bên ngoài  trời Thu man mác buồn với mây trời lãng đãng, bên trong hội trường, giọng ca của Quang Tuấn  thật nồng ấm, dìu dặt, đắm say. 

Giọng ca của Diễm Liên trong trẻo, cao vút, cả hai có lối trình diễn  thật sống động, đã lột tả hết tình ý của bản nhạc bất hủ này, cùng với sự  phụ họa điêu luyện  của ban nhạc thính phòng Prelude Chamber Ensenble…  tất cả  đã hòa quyện vào nhau,  xoáy vào tâm tư người nghe, gợi biết bao nhung nhớ, ngậm  ngùi khôn nguôi,  đã đem đến  cho khán thính giả một chiều Thu thật đẹp,  khó quên.Trong chương trình  “Nhớ Người Thương Binh”, Khoa Học Gia Dương Nguyệt nói lên cảm nghĩ đối với TPB/VNCH. 

Khoa Học Gia Dương Nguyệt Ánh nói,  những TPB/VNCH  là những người thiệt thòi nhất trong những người chịu  thiệt thòi, khốn khổ nhất trong những người chịu khốn khổ . 

Đối  với chính  quyền mới,  họ  là những kẻ thù cũ , đối với thế hệ con  em lớn lên sau này họ chỉ là cái bóng mờ nhạt. 

Họ đã thuộc về một quá khứ và một  giai đoạn lịch sử đang bị cố tình bôi  xóa. 

Ngoài  nỗi đau tinh thần của một quân đội bị bức tử, họ còn bị khổ đau về thể xác, vì thương tích, vì bệnh tật, vì nghèo đói. 

Ở trong một chế độ mà bất cứ ai liên hệ gì đến chính quyền cũ đều phải bị chịu đựng một sự trả thù tàn khốc, thì còn ai có điều kiện để giúp đỡ những thương phế binh VNCH" Còn ai nhớ đến họ và làm gì cho họ, trừ những người VN tự do đang sống sung túc bên ngoài. 

Đối với chúng ta  họ là những anh hùng giữ nước, và bây giờ là những ân nhân đáng được quan tâm chăm sóc. 

Số tiền chúng ta gởi về không phải chỉ để xoa dịu cái khó khăn về vật chất mà còn là một an ủi  rất lớn về tinh thần. 

CS đã gọi họ là những người thua trận và muốn cho họ phải tủi, phải nhục nhưng chúng ta nhất định  không để cho những anh hùng của mình phải chịu tủi  nhục khi chúng ta không vô ơn. 

Một phần thân thể của họ và cả cuộc đời của họ phải hiến dâng  cho Quốc gia  năm xưa và cho sự sống còn của chúng ta. 

Tri ân và vinh danh  TPB VNCH là một cách chứng minh hay nhất, rằng  năm xưa họ đã không hy sinh lầm cho chúng ta. 

 TPB/VNCH không phải là những trẻ mồ côi hay những nạn nhân bão lụt, trông chờ  vào lòng bác ái, trắc ẫn của chúng ta. 

 Họ chính là chủ những món nợ ân tình mà chúng ta đã vay ngày trước. 

Chương trình nhạc thính phòng phần hai được bắt đầu với ban nhạc Prelude Chamber Ensemble hòa tấu nhạc phẩm “Mắt Biết” và “Tình Khúc Mùa Đông”. 

 Kế đến nhạc phẩm  “Riêng Một Gốc Trời” do Hoàng Tiềp trình bày, “Tình Khúc Mùa Đông” với Thiên Kim. 

Đặc biệt trong phần hai Diễm Liên trình bày nhạc phẩm “Từ Giọng Hát Em” của Ngô Thụy Miên. 

 Diễm Liên trở lại sân khấu với nụ cười thật tươi, vừa hát vừa diễn tả một cách  xuất thần, không khí cả tính phòng lặng yên,  mọi người chăm chú theo dõi từng cử chỉ,  utkởng thức từng giọng ngân nga có 1úc thật nhẹ như gió thoảng, có lúc như  sóng gào. 

Diễm Liên đã chiếm ngự sân khấu, người Mỹ gọi  là “Stage presence” một điều mà các ca sĩ nổi danh  bắt buộc phải có, làm chủ động sân khấu. 

Diễm Liên  đã lôi cuốn sự chú ý của khán thính giả từ đầu đến cuối bản nhạc. 

Nếu sự thành công của một ca sĩ là truyền đạt được nguồn cảm hứng của tác giả tới người nghe, chẳng những bằng giọng hát thiết tha mà còn bằng nét mặt, cử chỉ, diễn xuất…  thì Diễm Liên đã rất thành công trong bản nhạc bất hủ này. 

 Khi giọng hát Diễm Liên vừa dứt, tiếng vỗ tay vang dội, lay động cả không gian.Cũng trong phần hai Khoa Học Gia Dương Nguyệt Ánh phỏng vấn Nhạc sĩ Ngô Thụy Miên và Thanh Trang về nguồn cảm hứng sáng tác và sự nghiệp âm nhạc của họ. 

Ông Trần Thụy Ly đại diện cho Liên Hội Cựu Chiến Sĩ nhận số tiền thu đựơc  14,741 mỹ kim do Bác sĩ Văn Sơn Trường trao cho. 

Vì nhiều người không đem ngân phiếu nên có hứa tặng thêm,  khoảng hai ngàn mỹ kim. 

 Tổng cộng  số tiền thu được để gởi về cho TPB ở VN  khoảng 17 ngàn mỹ kim. 

 Vì thời giờ có giới hạn, chương trình  bị cắt bớt năm bản nhạc, nhưng khi ra về mọi người đều lộ nét vui tươi, hài lòng, vừa thường thức một chương trình văn nghệ thật đặc sắc vừa làm một việc có ý nghĩa, góp một bàn tay để chia sẻ, giúp đỡ, xoa dịu phần  nào nỗi khổ  của những TPB VNCH ở quê nhà. 

(Tuyết Mai)Chương trình chấm dứt vào lúc 5:30 giờ chiều. 

 VIDEO CLIP  Tình Khúc Mùa ThuTình khúc mùa Thu 1:http://www.youtube.com/watch"v=lUdUjry43Mc  Tình khúc mùa Thu 2:http://www.youtube.com/watch"v=S2GVUNEiCQA&feature=user 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Sau ngày 30/4/1975, nếu phe chiến thắng đã có những chính sách mang lại sự hoà giải quốc gia, đối xử nhân bản với bên thua trận, thay vì cải tạo học tập, càn quét và thiêu huỷ văn hoá miền Nam, đánh tư sản mại bản, thì đã không có hàng triệu người bỏ nước ra đi và người Việt sẽ chẳng mấy ai còn nhớ đến một đất nước của quá khứ, tuy chưa hoàn toàn tự do dân chủ nhưng so với Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam thì người dân đã được tự do hơn bây giờ rất nhiều.
Tất nhiên phải “thành công” vì đảng một mình một chợ, không có ai cạnh tranh hay đòi chia phần. Nhưng việc đảng chọn cho dân bầu chỉ để tuyên truyền cho phương châm “ý đảng lòng dân”, trong khi người dân không có lựa chọn nào khác mà buộc phải đi bỏ phiếu để tránh bị làm khó trong cuộc sống.
Âm nhạc dễ đi vào lòng người, với hình bóng mẹ, qua lời ca và dòng nhạc, mỗi khi nghe, thấm vào tận đáy lòng. Trước năm 1975, có nhiều ca khúc viết về mẹ. Ở đây, tôi chỉ đề cập đến những ca khúc tiêu biểu, quen thuộc đã đi vào lòng người từ ngày sống trên quê hương và hơn bốn thập niên qua ở hải ngoại.
Những bà mẹ Việt xưa nay rất chơn chất thật thà, rất đơn sơ giản dị cả đời lo cho chồng con quên cả thân mình. Sử Việt nghìn năm đương đầu với giặc Tàu, trăm năm chống giặc Tây. Những bà mẹ Việt bao lần âm thầm gạt lệ tiễn chồng con ra trận, người đi rất ít quay về. Những bà mẹ âm thầm ôm nỗi đau, nỗi nhớ thương da diết.
Trước công luận, Eisenhower lập luận là cuộc chiến không còn nằm trong khuôn khổ chống thực dân mà mang một hình thức chiến tranh ủy nhiệm để chống phong trào Cộng Sản đang đe doạ khắp thế giới. Dân chúng cần nhận chân ra vấn đề bản chất của Việt Minh là Cộng Sản và chỉ nhân danh đấu tranh giành độc lập cho Việt Nam; quan trọng nhất là phải xem ông Hồ chí Minh là một cánh tay nối dài của Liên Xô. Đó là lý do cộng đồng quốc tế cần phải tiếp tục hỗ trợ cho Pháp chiến đấu.
Dù vẫn còn tại thế e Trúc Phương cũng không có cơ hội để dự buổi toạ đàm (“Sự Trở Lại Của Văn Học Đô Thị Miền Nam”) vào ngày 19 tháng 4 vừa qua. Ban Tổ Chức làm sao gửi thiệp mời đến một kẻ vô gia cư, sống ở đầu đường xó chợ được chớ? Mà lỡ có được ai quen biết nhắn tin về các buổi hội thảo (tọa đàm về văn học nghệ thuật miền Nam trước 1975) chăng nữa, chưa chắc ông Nguyễn Thế Kỷ – Chủ Tịch Hội Đồng Lý Luận, Phê Bình Văn Học, Nghệ Thuật – đã đồng ý cho phép Trúc Phương đến tham dự với đôi dép nhựa dưới chân. Tâm địa thì ác độc, lòng dạ thì hẹp hòi (chắc chỉ nhỏ như sợi chỉ hoặc cỡ cây tăm là hết cỡ) mà tính chuyện hoà hợp hay hoà giải thì hoà được với ai, và huề sao được chớ!
Lời người dịch: Trong bài này, Joseph S. Nye không đưa ra một kịch bản tồi tệ nhất khi Hoa Kỳ và Trung Quốc không còn kiềm chế lý trí trong việc giải quyết các tranh chấp hiện nay: chiến tranh nguyên tử có thể xảy ra cho nhân loại. Với 8000 đầu đạn hạt nhân của Nga, khoảng 270 của Trung Quốc, với 7000 của Mỹ, việc xung đột hai nước, nếu không có giải pháp, sẽ là nghiêm trọng hơn thời Chiến tranh Lạnh.
Kính thưa mẹ, Cứ mỗi tháng 5 về, nước Mỹ dành ngày Chủ Nhật của tuần đầu tiên làm Ngày của Mẹ (Mother's Day), ngày để tôn vinh tất cả những người Mẹ, những người đã mang nặng đẻ đau, suốt đời thầm lặng chịu thương, chịu khó và chịu khổ để nuôi những đứa con lớn khôn thành người.
Khoảng 4.500 người đã được phỏng vấn, trong đó có khoảng 700 người gốc Á. 49% những người được hỏi có nguồn gốc châu Á đã từng trải qua sự phân biệt chủng tộc trong đại dịch. Trong 62 phần trăm các trường hợp, đó là các cuộc tấn công bằng lời nói. Tuy nhiên, 11% cũng bị bạo hành thể xác (koerperliche Gewalt) như khạc nhổ, xô đẩy hoặc xịt (phun) thuốc khử trùng.
Nguyệt Quỳnh: Anh còn điều gì khác muốn chia sẻ thêm? Trịnh Bá Phương: Trong cuộc đấu tranh giữ đất, nhóm chúng tôi đã tham gia các phong trào khác như bảo vệ cây xanh, bảo vệ môi trường, tham gia biểu tình đòi tự do cho các nhà yêu nước, tham gia các phiên toà xét xử người yêu nước bị nhà nước cộng sản bắt giam tuỳ tiện. Và hướng về biển đông, chống sự bành trướng của Bắc Kinh khi đã cướp Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam! Và mới đây là phản đối bè lũ bán nước đã đưa ra dự luật đặc khu và dự luật an ninh mạng.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.