Hôm nay,  

Nhớ Về Anh (người Chiến-sĩ Vô Danh)

16/06/201000:00:00(Xem: 6119)

Nhớ Về Anh (Người Chiến-Sĩ Vô Danh)

Hoạt cảnh Tình Cha trong tiệc mừng “Vinh Danh Bố.”

Chân-Quê
Tôi là con Út trong một gia-đình có sáu người toàn con gái.  Mẹ tôi tần tảo lo cho chồng con từ những ngày ở Hà-Nội.  Hiệp-Định Genève chia đôi đất nước Việt-Nam thành hai miền Bắc-Nam bằng vĩ-tuyến 17 ngay giòng sông Bến-Hải bắc ngang cầu Hiền-Lương (giữa Quảng-Trị và Quảng-Bình). Gia-đình Mẹ không chấp-nhận Cộng-Sản; chọn chế-độ Tự-Do của Việt-Nam Cộng-Hòa nên đã khăn gói quả mướp cùng Chồng và hai con lên “Tàu Há-Mồm” di-cư vào Nam năm 1954.
Tôi sinh ra và lớn lên ở Saigon, thành-phố lúc bấy giờ còn có tên gọi là: “Hòn Ngọc Viễn Đông”.  Tôi được lớn lên trong cái nôi êm ấm của nghĩa Mẹ, tình Cha,  những ngôi trường giáo-dục tôi vẫn còn ở thành-phố ấy hôm nay: mẫu-giáo & tiểu-học Hòa-Bình (do các Soeur từ Vương-Cung Thánh-Đường bên cạnh sang giảng dạy).  Rồi đến trường Nữ Trung-Học Trưng-Vương và trường Sư-Phạm (trên đường Thành-Thái, Chợ-Lớn).  Bao nhiêu là kỷ-niệm êm đềm thời thơ-ấu…
Nhưng hình ảnh đậm nét nhất trong tôi vẫn là những màu áo trận Quân-Lực Việt-Nam-Cộng-Hòa.  Thưở ấy, vì Mẹ tôi có các bạn cùng thời di-cư, gia-đình họ có những người con trai khoác chiến-bào để bảo-vệ cho sự tự-do của miền Nam Việt-Nam lúc bấy giờ.  Các anh ở trong Hải-Lục-Không-Quân được Mẹ tôi thương nhận làm con nuôi và gia-đình chúng tôi vô cùng yêu-quý họ.
Có những buổi, cả một Tiểu-Đoàn (trong đó có anh Bùi-Ngọc-Tước, anh Trần-Kim-Trang…) kéo đến nhà tôi sau một trận chiến, giầy “Bốt-Đồ-Xô” còn dính đầy bùn lầy, áo Lính bạc màu sương gió.  Mẹ và các chị nấu cơm cho các anh ăn rồi xúm-xuýt trò chuyện về những chiến thắng oai-hùng.
Vì còn quá bé, nên sau bữa ăn Mẹ bắt tôi phải lên gác học bài.  Tôi thường thập thò để chiêm-ngưỡng các anh một cách say mê; tôi ước ao mình lớn nhanh để thiết đãi tiệc cho các anh, để được góp chuyện trong lúc uống trà, ăn bánh cùng Bố-Mẹ.  Tôi tương-tư hình-ảnh oai hùng của các anh trong giấc ngủ, trong chiêm bao.
Rồi những năm tháng chiến-tranh khốc liệt nhất;  khi Việt-Cộng pháo-kích vào ngay thành-phố Saigon Tết mậu-Thân 1968, còn nhớ một buổi sáng Bố đưa tôi đi học trường mẫu-giáo Hòa-Bình, dưới chân tượng Đức Mẹ của Nhà-Thờ Đức-Bà là một hố bom to gấp trăm lần vòng chảo nấu bếp.  Tôi thấy Bố ứa nước mắt vì Tượng Mẹ Maria không hề hấn gì.  Còn tôi thì sợ quá co dúm cả người lại. 


Đến mùa Hè đỏ lửa1972, sau thời-gian dài cố-thủ Cổ-Thành và Nhà-Thờ La-Vang, trận chiến năm đó tôi nghe kể lại là xác người chất thành núi và bao nhiêu mồ chôn tập-thể cho người dân đất Việt.  Một số các anh Thủy-Quân-Lục-Chiến đến nhà tôi vui mừng kể lại niềm vui chiến thắng khi ngọn cờ vàng ba sọc đỏ tung bay trên Cổ-Thành Quảng-Trị.  Nước mắt gia-đình tôi chan hòa cùng tâm-sự của anh khi nghe nói về các đồng đội (trong đó có người đã từng đến nhà tôi) đã banh-thây vì bom đạn nơi trận mạc, chỉ còn Tấm-Thẻ-Bài mang về cho gia-đình, thân-nhân làm kỷ-vật mà thôi!  Tôi đã vùi mặt vào gối mà khóc nức nở, mà tiếc, mà thương.
Còn nhiều kỷ-niệm nữa, khi chị lớn của tôi là người yêu của một Thiếu-Úy Thủy-Quân-Lục-Chiến, chị nhớ anh quá nên có lần lái xe hơi chở chúng tôi lên đến “Căn Cứ Cọp Đen” ở Nha-Trang, gần Suối Nước Nóng, vào tận trong rừng mang thức ăn cho anh và các bạn khi họ đang tập trận thao-trường đổ mồ hôi.  Tôi không bao giờ quên được những màu áo Lính ấy, vai vác ba-lô có phủ lá rừng che kín, y như trong những phim ảnh của Truyền-Hình tôi thấy.  Lúc bấy giờ, tôi chỉ muốn chạy đến dùng khăn lau mồ hôi cho các anh, ôm đàn guitar hát cho các anh nghe…  mà tôi nào có dám; chỉ ngồi co-rút người trong xe với tâm-lòng đầy ngưỡng-phục, với khao khát được làm một điều gì đó rất nhỏ để bù lại sự gian-khổ của các anh…
Rồi 30, tháng Tư Đen, các anh bị đẩy đi Tù từ Bắc đến Nam, bị đọa đày, bỏ đói, đánh đập, giết chết một cách giã-man bởi những người cùng màu da, cùng chủng-tộc nhưng hoàn toàn khác Chủ-Nghĩa.  Bao nhiêu là hoàn cảnh đoạn-trường không bút tích nào có thể kể hết được.
Sáu năm sau ngày mất nước 1975, tôi lênh đênh đến Melbourne (Úc-Châu), việc đầu tiên là tôi làm “Nhịp Cầu Nối” cho các anh Cựu-Quân-Nhân Quân-Lực VNCH ở Pulau Bidong (Mã-Lai-Á) với các Cựu-Quân-Nhân đã định-cư tại Úc-Châu, bằng cách chuyển thư-từ từ đảo sang cho các anh.  Tôi bắt đầu dấn thân vào các công-tác Từ-Thiện; phần vì muốn đáp trả người Ngoại-Quốc đã cưu-mang nhưng điều chính yếu trong thâm-tâm là để Tạ-Ơn những Chiến-Sĩ Vô-Danh Quân-Lực Việt-Nam-Cộng-Hòa đã hy-sinh “Chết” cho tôi được “Sống” và đến bến bờ tự-do.
Bao nhiêu ngày kỳ-niệm Quân-Lực Việt-Nam Cộng-Hòa 19, tháng 6 đã trôi qua trên xứ người.  Cũng là thời-gian người Hoa-Kỳ mừng Lễ Father’s Day.  Năm nay là năm thứ IV, “Chân-Quê” tôi được may mắn có cơ-hội tổ chức tiệc mừng “Vinh Danh Bố” tại Little Saigon, miền Nam California. 
Tiệc tổ chức xong trưa Chúa-Nhật ngày 13, tháng 6, 2010 với sự hoàn hảo trong nghĩa cử Vinh Danh các ông Bố Việt-Nam, đặc biệt là những Cựu-Quân-Nhân Quân-Lực Việt-Nam-Cộng-Hòa và các Cựu-Chiến-Binh Đồng-Minh Hoa-Kỳ. 
Chúng tôi cũng đã có cơ hội để Vinh-Danh những người Chiến-Sĩ Vô-Danh, những Anh-Hùng Bất-Tử của tôi.  Tạ-Ơn Anh vô vàn người Chiến-Sĩ Quân-Lực Việt-Nam-Cộng-Hòa.
Chân-Quê (California: thứ Hai ngày 14, tháng 6, năm 2010)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Không ai biết chắc khi nào một đế chế sẽ sụp đổ. Chẳng ai có thể xác định chính xác thời điểm Đế chế La Mã, Bồ Đào Nha, Ottoman hay Anh kết thúc. Trong bài thơ "Waiting for the Barbarians", nhà thơ Hy lạp Constantine P. Cavafy nhiều lần khẳng định rằng những kẻ man rợ sẽ đến hôm nay. Người ta chờ đợi, như thể đây là chuyện thường nhật như việc một công ty sẽ phá sản, hay một buổi lễ ra trường vậy. Nhưng một đế chế thì sao? Liệu vào thời của mình, nhà thơ Hy Lạp Cavafy có thuộc về một đế chế nào đáng để gọi là đế chế không?
Tôi hoàn toàn (và tuyệt đối) không có năng khiếu hay tham vọng gì ráo trong lãnh vực thơ văn/thi phú. Suốt đời chỉ ước mong sao có sách báo để đọc, để thưởng thức những lời hay ý đẹp của giới văn nhân thi sỹ, là vui thích lắm rồi. Sở thích, cùng niềm vui, tuy giản dị thế thôi nhưng đôi lúc tôi vẫn bị lôi thôi vì những câu cú (vô cùng) tối nghĩa:
Tệ nạn “dưới đẩy lên, trên đùn xuống” và “vô trách nhiệm” không mới trong cán bộ, đảng viên CSVN, nhưng số người “sáng vác ô đi tối vác về” vẫn khơi khơi trong hệ thống cầm quyền mới là điều lạ. Tổng Bí thư đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng từng nói:“Ai không làm thì đứng sang một bên cho người khác làm”, nhưng không ai muốn về vườn vì chứng bệnh nan y “tham quyền cố vị” đã có trong máu thịt Đảng...
Đảng CSVN đang bối rối về câu hỏi: Tại sao phải kiên định Chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Cộng sản Hồ Chí Minh để xây dựng đất nước? Lý do đơn giản, vì đảng sợ “dân chủ”, nhát “tự do” và lo phải đối phó với tình trạng “tự diễn biến, tự chuyển hóa” trong nội bộ đảng, đe dọa sự sống còn của chế độ...
BBC ái ngại loan tin: “Hôm 8/6, Đài Truyền hình Việt Nam (VTV) đã phát một video (‘Thông tin xuyên tạc ẩn tu của ông Thích Minh Tuệ’) có độ dài 3 phút 40 giây … Sau khi phóng sự được đăng tải trên các trang báo, cũng như các trang mạng xã hội, có không ít người nghi ngờ về độ chân thực của video”.
Hội nghị thượng đỉnh về hoà bình cho Ukraine tại Bürgenstock, Thụy Sĩ vào ngày 15 và 16 tháng 6 năm 2024 được coi là một thành công khiêm nhường cho Ukraine. 80 nước đã lên tiếng ủng hộ mạnh mẽ cho chính nghĩa đấu tranh của Ukraine, nhưng tiếp tục phát huy thành quả này sẽ là không chắc chắn.
Cảnh người Mỹ tranh cãi và dọa dẫm kiện tụng liên quan đến “Thập giới” lại làm tôi nghĩ đến “Thập cửu giới” – tức “Mười chín điều đảng viên không được làm” trên đất Việt. Trên phương diện sử học thì “Thập giới”, hay “Mười điều răn”, chính là bộ luật hình sự đầu tiên của nhân loại. Theo Cựu ước thì bộ luật này được Thượng Đế ban cho Nhà tiên tri Moses trên đỉnh núi Sinai để thiết lập trật tự cho cộng đồng Do Thái. Cũng trên phương diện sử học thì Cựu ước chính là một “đại tự sự” – một “câu chuyện lớn” tương tự câu chuyện về Bốn ngàn năm văn hiến hay con Rồng cháu Tiên của chúng ta v.v.. – với ý hướng tạo một bản sắc chung để kết hợp các bộ lạc Do Thái lại với nhau.
Tôi quen Đinh Quang Anh Thái đã lâu, lâu tới cỡ không còn biết là mình đã gặp gỡ y vào cái thuở xa xưa nào nữa. Dù không mấy khi có dịp “giao lưu” (hay “tương tác”) nhưng tôi vẫn nghe thằng chả ra rả hàng ngày, về đủ thứ chuyện trên trời/biển – ròng rã suốt từ thế kỷ này, qua đến thế kỷ kia – và hoàn toàn chưa thấy có dấu hiệu gì là gã sẽ (hay sắp) tắt đài trong tương lai gần cả. Nghề của chàng mà. Tắt tiếng là (dám) treo niêu luôn, chớ đâu phải chuyện chơi. Chỉ có điều hơi bất ngờ là đương sự không chỉ nói nhiều mà viết cũng nhiều không kém. Hết xuất bản Ký 1, Ký 2, rồi tới Ký 3. Nay mai (không chừng) sẽ có Ký 4 và Ký 5 luôn nữa.
Đảng CSVN tiếp tục cãi chầy cãi cối về các quyền tự do tôn giáo, tự do tư tưởng, tự do báo chí, tự do lập hội và tự do biểu tình. Tất cả những quyền này đã được quy định trong Hiến pháp 2013, nhưng khi thi hành thì lại nại cớ “theo pháp luật quy định” với những điều kiện khe khắt để can thiệp thô bạo...
Việc tòa án New York sẽ công bố mức án của Donald Trump vào ngày 11 tháng 7 năm 2024 và kết quả của cuộc bầu cử tổng thống vào ngày 5 tháng 11 năm 2024 là hai diễn biến nội chính trọng đại của nước Mỹ, nhưng cũng sẽ là thách thức mới dành cho các nước khắp thế giới. Nhiều nước đang quan tâm, theo dõi và chuẩn bị tìm cách đối phó, trong đó có cả châu Âu.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.