Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
EagleBrand-Vietbao-1230x152-12042022-viet

Nhớ Về Anh (người Chiến-sĩ Vô Danh)

16/06/201000:00:00(Xem: 5426)

Nhớ Về Anh (Người Chiến-Sĩ Vô Danh)

Hoạt cảnh Tình Cha trong tiệc mừng “Vinh Danh Bố.”

Chân-Quê
Tôi là con Út trong một gia-đình có sáu người toàn con gái.  Mẹ tôi tần tảo lo cho chồng con từ những ngày ở Hà-Nội.  Hiệp-Định Genève chia đôi đất nước Việt-Nam thành hai miền Bắc-Nam bằng vĩ-tuyến 17 ngay giòng sông Bến-Hải bắc ngang cầu Hiền-Lương (giữa Quảng-Trị và Quảng-Bình). Gia-đình Mẹ không chấp-nhận Cộng-Sản; chọn chế-độ Tự-Do của Việt-Nam Cộng-Hòa nên đã khăn gói quả mướp cùng Chồng và hai con lên “Tàu Há-Mồm” di-cư vào Nam năm 1954.
Tôi sinh ra và lớn lên ở Saigon, thành-phố lúc bấy giờ còn có tên gọi là: “Hòn Ngọc Viễn Đông”.  Tôi được lớn lên trong cái nôi êm ấm của nghĩa Mẹ, tình Cha,  những ngôi trường giáo-dục tôi vẫn còn ở thành-phố ấy hôm nay: mẫu-giáo & tiểu-học Hòa-Bình (do các Soeur từ Vương-Cung Thánh-Đường bên cạnh sang giảng dạy).  Rồi đến trường Nữ Trung-Học Trưng-Vương và trường Sư-Phạm (trên đường Thành-Thái, Chợ-Lớn).  Bao nhiêu là kỷ-niệm êm đềm thời thơ-ấu…
Nhưng hình ảnh đậm nét nhất trong tôi vẫn là những màu áo trận Quân-Lực Việt-Nam-Cộng-Hòa.  Thưở ấy, vì Mẹ tôi có các bạn cùng thời di-cư, gia-đình họ có những người con trai khoác chiến-bào để bảo-vệ cho sự tự-do của miền Nam Việt-Nam lúc bấy giờ.  Các anh ở trong Hải-Lục-Không-Quân được Mẹ tôi thương nhận làm con nuôi và gia-đình chúng tôi vô cùng yêu-quý họ.
Có những buổi, cả một Tiểu-Đoàn (trong đó có anh Bùi-Ngọc-Tước, anh Trần-Kim-Trang…) kéo đến nhà tôi sau một trận chiến, giầy “Bốt-Đồ-Xô” còn dính đầy bùn lầy, áo Lính bạc màu sương gió.  Mẹ và các chị nấu cơm cho các anh ăn rồi xúm-xuýt trò chuyện về những chiến thắng oai-hùng.
Vì còn quá bé, nên sau bữa ăn Mẹ bắt tôi phải lên gác học bài.  Tôi thường thập thò để chiêm-ngưỡng các anh một cách say mê; tôi ước ao mình lớn nhanh để thiết đãi tiệc cho các anh, để được góp chuyện trong lúc uống trà, ăn bánh cùng Bố-Mẹ.  Tôi tương-tư hình-ảnh oai hùng của các anh trong giấc ngủ, trong chiêm bao.
Rồi những năm tháng chiến-tranh khốc liệt nhất;  khi Việt-Cộng pháo-kích vào ngay thành-phố Saigon Tết mậu-Thân 1968, còn nhớ một buổi sáng Bố đưa tôi đi học trường mẫu-giáo Hòa-Bình, dưới chân tượng Đức Mẹ của Nhà-Thờ Đức-Bà là một hố bom to gấp trăm lần vòng chảo nấu bếp.  Tôi thấy Bố ứa nước mắt vì Tượng Mẹ Maria không hề hấn gì.  Còn tôi thì sợ quá co dúm cả người lại. 


Đến mùa Hè đỏ lửa1972, sau thời-gian dài cố-thủ Cổ-Thành và Nhà-Thờ La-Vang, trận chiến năm đó tôi nghe kể lại là xác người chất thành núi và bao nhiêu mồ chôn tập-thể cho người dân đất Việt.  Một số các anh Thủy-Quân-Lục-Chiến đến nhà tôi vui mừng kể lại niềm vui chiến thắng khi ngọn cờ vàng ba sọc đỏ tung bay trên Cổ-Thành Quảng-Trị.  Nước mắt gia-đình tôi chan hòa cùng tâm-sự của anh khi nghe nói về các đồng đội (trong đó có người đã từng đến nhà tôi) đã banh-thây vì bom đạn nơi trận mạc, chỉ còn Tấm-Thẻ-Bài mang về cho gia-đình, thân-nhân làm kỷ-vật mà thôi!  Tôi đã vùi mặt vào gối mà khóc nức nở, mà tiếc, mà thương.
Còn nhiều kỷ-niệm nữa, khi chị lớn của tôi là người yêu của một Thiếu-Úy Thủy-Quân-Lục-Chiến, chị nhớ anh quá nên có lần lái xe hơi chở chúng tôi lên đến “Căn Cứ Cọp Đen” ở Nha-Trang, gần Suối Nước Nóng, vào tận trong rừng mang thức ăn cho anh và các bạn khi họ đang tập trận thao-trường đổ mồ hôi.  Tôi không bao giờ quên được những màu áo Lính ấy, vai vác ba-lô có phủ lá rừng che kín, y như trong những phim ảnh của Truyền-Hình tôi thấy.  Lúc bấy giờ, tôi chỉ muốn chạy đến dùng khăn lau mồ hôi cho các anh, ôm đàn guitar hát cho các anh nghe…  mà tôi nào có dám; chỉ ngồi co-rút người trong xe với tâm-lòng đầy ngưỡng-phục, với khao khát được làm một điều gì đó rất nhỏ để bù lại sự gian-khổ của các anh…
Rồi 30, tháng Tư Đen, các anh bị đẩy đi Tù từ Bắc đến Nam, bị đọa đày, bỏ đói, đánh đập, giết chết một cách giã-man bởi những người cùng màu da, cùng chủng-tộc nhưng hoàn toàn khác Chủ-Nghĩa.  Bao nhiêu là hoàn cảnh đoạn-trường không bút tích nào có thể kể hết được.
Sáu năm sau ngày mất nước 1975, tôi lênh đênh đến Melbourne (Úc-Châu), việc đầu tiên là tôi làm “Nhịp Cầu Nối” cho các anh Cựu-Quân-Nhân Quân-Lực VNCH ở Pulau Bidong (Mã-Lai-Á) với các Cựu-Quân-Nhân đã định-cư tại Úc-Châu, bằng cách chuyển thư-từ từ đảo sang cho các anh.  Tôi bắt đầu dấn thân vào các công-tác Từ-Thiện; phần vì muốn đáp trả người Ngoại-Quốc đã cưu-mang nhưng điều chính yếu trong thâm-tâm là để Tạ-Ơn những Chiến-Sĩ Vô-Danh Quân-Lực Việt-Nam-Cộng-Hòa đã hy-sinh “Chết” cho tôi được “Sống” và đến bến bờ tự-do.
Bao nhiêu ngày kỳ-niệm Quân-Lực Việt-Nam Cộng-Hòa 19, tháng 6 đã trôi qua trên xứ người.  Cũng là thời-gian người Hoa-Kỳ mừng Lễ Father’s Day.  Năm nay là năm thứ IV, “Chân-Quê” tôi được may mắn có cơ-hội tổ chức tiệc mừng “Vinh Danh Bố” tại Little Saigon, miền Nam California. 
Tiệc tổ chức xong trưa Chúa-Nhật ngày 13, tháng 6, 2010 với sự hoàn hảo trong nghĩa cử Vinh Danh các ông Bố Việt-Nam, đặc biệt là những Cựu-Quân-Nhân Quân-Lực Việt-Nam-Cộng-Hòa và các Cựu-Chiến-Binh Đồng-Minh Hoa-Kỳ. 
Chúng tôi cũng đã có cơ hội để Vinh-Danh những người Chiến-Sĩ Vô-Danh, những Anh-Hùng Bất-Tử của tôi.  Tạ-Ơn Anh vô vàn người Chiến-Sĩ Quân-Lực Việt-Nam-Cộng-Hòa.
Chân-Quê (California: thứ Hai ngày 14, tháng 6, năm 2010)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Theo Phật Học Từ Điển của Thiện Phúc, “Chánh Niệm (Sammasati/Phạn, Samyaksmrti/ Sankrit, Right mindfulness /Anh Ngữ ) là , ”Nhớ đúng, nghĩ đúng là giai đoạn thứ bảy trong Bát Thánh Đạo. Nhìn vào hay quán vào thân tâm để luôn tỉnh thức.
Người dân Nam Bộ thường phê bình kẻ nói một đường làm một nẻo là “xạo ke”. Sau ngày 30/04/1975, đảng Cộng sản thu đất nước về một mối, nhưng không làm như đã hứa khiến dân Nam Bộ lại phải gọi Nhà nước Xã hội Chủ nghĩa là “xạo hết chỗ nói”...
Một phong trào biểu tình chống chế độ và chống Xi, do dân chúng và phần đông giới trẻ, sinh viên các Đại học, phát động hôm 24/11/22, nhiều người cho là lớn nhứt từ 33 năm nay. Dân chúng các thành phố lớn, sinh viên từ nhiều Đại học xuống đường tố cáo biện pháp ác ôn « Zéro Covid » của Xi chống dịch Vũ Hán là giết người, trong lúc thế giới cũng chống dịch nhưng không ai làm như vậy...
Coi như là hết thuốc! Bây giờ thì tôi hiểu thế nào là một nhà tù lớn. Tuy không có chấn song nhưng kẻ ở bên trong cũng hoàn toàn bị cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài...
Đến hôm nay thứ sáu 2 tháng 12 giải túc cầu thế giới năm 2022 đã đi được nửa đoạn đường. Cũng như bất kỳ một cuộc tranh đua thể thao nào phải có kẻ thắng người thua. Kẻ thắng thì vui mừng hớn hở vì đã đem lại vinh quang cho xứ sở và dân tộc mình. Kẻ thua thì viện lý do nầy hay lý do khác vì mình đã bị xử ép để tránh sự chỉ trích của những người hâm mộ. Nhưng đó là những sự kiện thường tình lúc nào cũng xẩy ra.
Bài này sẽ phân tích về một số ý chỉ trong hai hội đầu trong Cư Trần Lạc Đạo Phú của Vua Trần Nhân Tông (1258-1308), người sáng lập dòng Thiền Trúc Lâm. Bài phú này có 10 phần, chữ xưa gọi là 10 hội, chỉ ra đường lối của Thiền Trúc Lâm.
Một người nghĩ rằng, người kia làm chuyện lầm lỗi, vì muốn chống đối, người này làm chuyện có lỗi để gây tiếng vang, phản đối lại sự lầm lỗi của người kia. Vậy thì ai có lỗi? Và lỗi nào nặng hơn? Có lẽ, bạn đọc nghĩ rằng, tôi đang muốn nói về chuyện luật tử hình. Lý luận này: một kẻ cố ý giết người, hoặc giết nhiều người, cần phải đền tội bằng cái chết. Mắt đền mắt. Răng đền răng. Đúng và hữu lý. Nhưng lý luận kia: Trong xã hội văn minh, trừng phạt là thứ yếu, giáo dục, cải thiện người xấu trở thành tốt mới là mục tiêu nhân bản. Người phạm tội, có quyền được hưởng, ít nhất, một cơ hội để hối lỗi, để trở thành người tốt hơn. Cả hai lý luận đều đúng. Có lý luận thứ ba: Giết người là có tội, dù là lý do gì, ngoại trừ phải tự vệ trong tình trạng khẩn cấp. Như vậy, khi tòa án kết tội tử hình, chính tòa án (luật pháp, thẩm phán, và công tố viên) đã phạm tội giết người.
Dư âm cuộc cách mạng Mùa Xuân Ả Rập năm 2010 ở Trung Đông, Bắc Phi châu và sự tan rã của Thế giới Cộng sản ở Nga năm 1992, đang là mối lo hàng đầu của đảng CSVN, sau hơn 35 năm đổi mới. Dưới lăng kính bảo vệ an ninh quốc gia, nhà nước Cộng sản Việt Nam (CSVN) coi mọi phản ứng của dân trong cuộc sống, kể cả các hoạt động đòi dân chủ, tự do và nhân quyền v.v… đều là “diễn biến hòa bình” nhằm phát triển “cách mạng mầu” để lật đổ đảng CSVN...
Cuộc chiến hiện nay tại Ukraine, chẳng cần nói nhiều, đã là một bài học rất lớn cho Hoa Kỳ, và có lẽ nó sẽ được dùng làm chuẩn mực cho những xung đột trong tương lai giữa Hoa Kỳ và các thế lực thù địch trên thế giới...
Vậy bằng cách nào mà cuốn tạp chí BK, số cuối cùng (phát hành vào ngày 20 tháng 4 năm 1975) đã không bị ném vào mồi lửa, không trở thành giấy gói xôi, không bị thu hồi, tịch thu, tiêu hủy” và vẫn có thể xuất hiện “nguyên con” trên trang web của Tạp Chí Thế Kỷ 21 vào ngày 2 tháng 4 năm 2017? Đây là câu hỏi mà qúi vị lãnh đạo của chính phủ hiện hành ... cần “suy ngẫm” để có thể ban hành những nghị quyết, hay nghị định đỡ ngớ ngẩn (và lạc hậu) hơn chút xíu...
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.