Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Một Cuối Tuần Tháng 12-07 Viết Cho Những Người Bạn HO Cùng Chung Mái Trường Duy Tân Ngày Nào

26/12/200700:00:00(Xem: 6619)

Mỗi năm ít nhất một lần, tôi tìm gặp những người bạn cũ như tìm chút hạnh phúc nhỏ nhoi trong cuộc  sống vội vã xứ người. Một cuối tuần, vài chai bia, dăm thằng bạn, ngồi lại bên nhau, chia cho nhau nụ cười, kể cho nhau nghe chuyện đời, chuyện ngày xưa, chuyện bây giờ, chuyện muốn quên đi nhưng vẫn nhớ!

Có lẽ trong cái hạnh phúc hiếm hoi của những người sinh ra trong chiến tranh, lớn lên với bom đạn và tù đày, chúng tôi được may mắn còn có những người bạn có thễ chia xẽ những niềm vui nhỏ, những trăn trở, những ước mơ muộn màng. Bạn của sân trường Duy Tân sứ vàng phượng đỏ, bạn của những buổi sáng Sàigòn ngập lá me bay, bạn của thời làm quan cắc ké, lính ít việc nhiều, bạn của những ngày sáng nửa miếng mì xơ, chiều bát cơm gạo mục, bạn của những đêm dài chia nhau bi thuốc lào đễ cố qua đi cái lạnh âm u của rừng sâu lẫn với cái đói dai dẵng, dại người.

Lần gần đây nhất, về lại Santa Ana trong nắng nhẹ cuối năm, tôi gặp lại vài người bạn thờI trung học. Lúc lẫn lộn trong cái không khí nhộn nhịp của một quán ăn đông khách, khi thư thả chuyện trò bên chung trà nhỏ, chúng tôi đã quên đi cái trói buộc của cuộc sống hàng ngày để vui với nhau như thời còn dự phần vào những trò chơi vô tội của tuổi học trò. Nhìn lại nhau, đứa vai còng vì năm tháng, đứa lơ thơ vài sợi phất phơ bay, đứa tuy còn dầy nhưng như mây trắng đã đầy tay. Cười đùa hay lặng lẽ, trong những đôi mắt mõi mệt của bạn bè, tôi vẫn thấy trong đó nét dễ thương, cái chân tình mộc mạc của giòng sông Dinh, của nhũng buổI trưa hiu hắt những ngày cùng lớn lên ở Phanrang.

Trong niềm vui ngắn ngũi, hình như không ai muốn nhắc đến hiện tại của mình. Cả cái tương lai rất gần, gần như sớm mai thức dậy, gần như chỉ cái với tay, gần mà không muốn chạm đến, chỉ sợ vỡ đi chút riêng tư còn sót lại, chút ước mơ cho mình, cho người.

Hết 4 trong 5 thằng bạn cũ trong lần gặp nhau này cùng là HO, cái tên thật vô tâm nếu không lồng trong đó những đoạn đời giống nhau, những năm dài chờ đợi, những niềm vui không trọn cùng sự chịu đựng mòn dần theo tháng ngày và theo cả cái nhìn khắt khe của chính người đồng hương trên đất khách. Hình như đối với không ít ngườI thì thân phận HO, trả nợ cho nơi mình sinh ra, trả nợ ân tình đã nhận, âm thầm sống bên lề cuộc đời vẫn chưa đũ; cùng với cái cô đơn sâu kín bên trong, người ta còn muốn họ biến mình thành những tượng đá vô tri cho đời, cho cuộc sống sớm quên ngày tháng cũ. Hay it ra, cuối đời lưu lạc, cũng nên biến mất đâu đó trong vòng quay vội vã, trong cái hững hờ của cuộc sống vô ơn.

Làm sao trong những bửa ăn buffet thừa mứa, họ có thể không xót xa nhớ đến những người bạn vắn số đã cùng đếm tuổi trẻ qua đi năm này qua năm khác trong cái đói dật dờ, trong những lần chia cơm đếm từng cọng rau, hạt bắp" Làm sao họ có thể quên đi sự phản bội của cấp chỉ huy, quên đi những vết sẹo cũ, tự gắn cho trí nhớ của mình cái nút tắt mở tự động" Hay chỉ có thể sống loăng quăng, vô thức như cái đuôi bỏ lại của con thằn lằn khi phần chính của thân thể đã quá xa" Hồi ức về với họ và cái gì đó còn sót lại trong tâm tư, có lẽ chĩ là mái trường xua, bạn bè cũ, vết chân quen, lẫn lộn trong mơ tưởng về cái hạnh phúc ngọt ngào ngoài tầm tay với.

Mơ và lặng lẽ cho đến một ngày:

Hãy đốt thân tôi,

Cho tan thành bụi nhỏ

Rồi thơ thẩn giòng đời, tôi đợi gió chở về quê

Hãy đốt thân tôi, với những vật thật bình thường

Không cỏ lạ trầm hương

Chỉ những ngọt bùi, và đau thương giăng trải

Nửa tấm áo tơi, cho những ngày lao ải

Lưng bát mì xơ, cho những cơn đói dại người

Vài trái mận xanh, cho tháng ngày non trẻ

Một cánh lan mềm, cho môi ngọt người xưa

Và đừng quên,

Cho tôi xin nguyên bầu ruợu đắng

Đốt trọn cuộc đời, cho những lúc trắng đêm

Xin đốt thân tôi, như ước nguyện cuối đời

Rồi gió sẽ đưa tôi đi

Mây sẽ đón tôi về

Mưa sẽ rơi trên cỏ sầu quê mẹ

Mưa thấm đất mềm, lẫn xác thân tôi!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Theo các hãng thông tấn và truyền hình lớn của Hoa Kỳ, vào ngày 27/6/2020, Đảng Dân Chủ Quận Hạt Orange đã thông qua nghị quyết khẩn cấp yêu cầu Ban Giám Sát Quận Hạt đổi tên Phi Trường John Wayne (tài tử đóng phim cao-bồi Miền Tây) vì ông này theo chủ nghĩa Da Trắng Là Thượng Đẳng và những tuyên bố mù quáng (bigot). Sự kiện gây ngạc nhiên cho không ít người. Bởi vì đối với các kịch sĩ, ca sĩ, nhạc sĩ, văn-thi-sĩ, họa sĩ, nhất là các tài tử điện ảnh…họ đều có cuộc sống cởi mở, đôi khi phóng túng, buông thả và ít liên hệ tới chính trị. Và nếu có bộc lộ khuynh hướng chính trị thì thường là cấp tiến (Liberal). Vậy tại sao John Wayne lại “dính” vào một vụ tai tiếng như thế này?
Hơn 10 năm trước, chính xác là vào hôm 28 tháng 6 năm 2009, nhà thơ Nguyễn Quang Thiều có tâm sự (đôi điều) nghe hơi buồn bã: “Khi tiếp xúc với những người nông dân, tôi thường xuyên hỏi về tổng thu nhập mỗi tháng của một khẩu trong một gia đình họ là bao nhiêu. Dù rằng tôi biết họ đang sống một cuộc sống vô cùng vất vả nhưng tôi vẫn kinh ngạc khi nghe một con số cụ thể: ‘Tổng thu nhập một tháng trên một khẩu của chúng tôi là 40.000 đồng.’ Bạn có choáng váng khi mỗi tháng, một người trong mỗi gia đình nông dân chỉ có 40.000 đồng để chi tiêu tất cả những gì họ cần không?
“Lợi ích nhóm”, hay “nhóm lợi ích” là những tổ chức cán bộ, đảng viên có chức, có quyền trong đảng Cộng sản Việt Nam đã chia bè, kết phái để cướp cơm dân và bảo vệ độc quyền cai trị cho đảng. Chúng sinh ra và lớn lên từ Thôn, rồi leo lên Xã trước khi ngoai qua Huyện, ngóc đầu lên Tỉnh để ngênh ngang bước vào Trung ương. Lộ trình quan lộ của “lợi ích nhóm” công khai từ dưới lên trên, từ trung ương xuống cơ sở và từ nhà nước vào doanh nhân, xí nghiệp. Khối Doanh nghiệp nhà nước là ổ tham nhũng phá hoại đất nước và phản bội sức lao động của dân lớn nhất nhưng không bị trừng phạt mà còn được bảo vệ bởi các “Nhóm lợi ích” trong cơ quan đảng và bộ ngành nhà nước.
Không chỉ thường xuyên xua quân đi canh cửa, an ninh Thanh Hóa còn liên tục gửi giấy mời, giấy triệu tập như là một thủ trấn áp tinh thần bà Nguyễn Thị Lành - vợ của Mục sư, TNLT Nguyễn Trung Tôn. Chồng bị bỏ tù, một mình bà Nguyễn Thị Lành phải vất vả gánh vác gia đình. Những ngày qua càng thêm vất vả bởi chăm mẹ chồng lớn tuổi mắc bệnh phải nhập viện, và con bị tật nguyền. Nhưng bà Lành vẫn liên tục bị an ninh tỉnh Thanh Hóa sách nhiễu, đe dọa…
Những người Mỹ gốc Việt bênh hay chống ông là điều bình thường, vì những quyết định cũng như cách hành xử của ông sẽ ảnh hưởng lên đời sống của họ và tương lai con cháu họ, và ngược lại, là công dân HK, họ có trong tay lá phiếu để ảnh hưởng khiến ông Trump có được tiếp tục làm tổng thống nữa không. Do đó, lưu tâm và tham dự vào những đánh giá đúng sai, khen chê, tâng bốc, hay moi móc thói hư tật xấu của người đang ứng cử điều khiển vận mạng quốc gia của họ thêm 4 năm nữa (và sẽ để lại những hậu quả lâu hơn) là hiện tượng bình thường .
Tôi thì trộm nghĩ hơi khác FB Đoan Trang chút xíu: Việt Nam có hàng ngàn Tiên Lãng, Đồng Tâm, Dương Nội. Những thôn ổ này luôn là nơi sản sinh ra những nông dân (“vài ngàn năm đứng trên đất nghèo”) Lê Đình Kình, Đoàn Văn Vươn, Đoàn Văn Qúy, Cấn Thị Thêu, Nguyễn Thị Tâm, Nguyễn Thùy Dương, Trịnh Bá Khiêm, Trịnh Bá Phương, Trịnh Bá Tư ... Hàng hàng/lớp lớp, họ sẵn sàng nối tiếp tiền nhân – không bao giờ dứt – để gìn giữ và bảo vệ quê hương. Quyết định đối đầu với sức mạnh của cả một dân tộc là một lỗi lầm chí tử của những kẻ đang nắm giữ quyền bính hiện nay.
Người Pháp gặp nhau, bắt tay, hoặc ôm hun ở má, tay vừa vỗ lưng vài cái nếu thân mật lắm, buông ra, nhìn nhau và hỏi «Mạnh giỏi thế nào?». Người Pháp mang tâm lý sợ sệt, nhứt là sợ chết sau nhiều trận đại dịch, từ dịch Tây-ban-nha giết chết gần phân nửa dân số âu châu. Người Tàu, gặp nhau, chào và hỏi ngay «Ăn cơm chưa?». Ăn cơm rồi là hôm đó sống hạnh phúc vì phần đông người Tàu đói triền miên. Trốn nạn đói, chạy qua Việt nam tỵ nạn, vẫn còn mang nỗi ám ảnh nạn đói. Còn người Việt nam xứ Nam kỳ chào nhau và hỏi thăm «Mần ăn ra sao?». Gốc nghèo khó ở ngoài Bắc, ngoài Trung, đơn thân độc mã, vào Nam sanh sống giữa cảnh trời nước mênh mông, đồng hoang lau sậy, thoát cái nghèo là niềm mong ước từ lúc rời người làng, kẻ nước.
Thiệt đọc mà muốn ứa nước mắt luôn. Sao mà xui xẻo dữ vậy Trời? Tôi sống theo kiểu check by check, có đồng nào xào đồng đó, chưa bao giờ dư ra được một xu. Hai tháng trước, vì (hay nhờ) dịch Vũ Hán, nhà nước Hoa Kỳ thương tình gửi phụ thêm cho 1,200.00 USD. Trộm nghĩ mình cũng đã đến lúc gần đất xa trời rồi nên lật đật bỏ số tiền này vô ngân hàng, dành vào việc hoả táng. Vụ này tui đã dọ giá rồi, tốn đâu cỡ gần ngàn. Vài trăm còn lại để con cháu mua chút đỉnh hương hoa, cho nó giống với người ta, ngó cũng phần nào đỡ tủi.
Có vẻ như con người thời nay càng lúc càng trở nên lười biếng, thụ động; nhất là từ khi nhân loại bước vào kỷ nguyên tin học, truyền thông liên mạng. Tin học đã đem con người khắp hành tinh gần lại với nhau, nhưng chỉ trong khoảng thời gian ngắn, chính nó bị con người lạm dụng để bóp méo, biến dạng sự thực cho những mục tiêu bất chính của cá nhân, bè phái.
Sau 95 năm gào cùng một giọng nền Báo chí gọi là “cách mạng” của đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN) vẫn trơn tru uốn lưỡi phóng ra câu giả dối rằng:”Tự do ngôn luận, tự do báo chí là những quyền cơ bản của con người đã được Việt Nam cam kết thực hiện theo những nguyên tắc chung của Tuyên ngôn quốc tế về nhân quyền.” (báo Quân đội Nhân dân (QĐND), ngày 15/6/2020). Điều không thật này đã được Ban Tuyên giáo, tổ chức tuyên truyền và chỉ huy báo chí-truyền thông sử dụng từ lâu, nay được lập lại để kỷ niệm 95 năm ngày gọi là “Báo chí cách mạng Việt Nam” (21/6/1925-21/6/2020).
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.
Hôm thứ Năm (02/07/2020), Venezuela đã rút lại quyết định trục xuất đại sứ EU, nhưng yêu cầu khối có hành động thể hiện quan điểm khách quan hơn với quốc gia Nam Mỹ.
Để giải quyết những thách thức an ninh đối với đất nước, chính phủ Úc sẽ chi 186 tỷ USD cho quân đội trong 10 năm tới và sẽ mua tên lửa tầm xa để tăng cường phòng thủ.
Ngày 21/06/2020, hiện tượng Nhật thực hình khuyên diễn ra trên một số nơi tại Châu Á
Các công dân từ 15 quốc gia sẽ được phép vào Liên minh Châu Âu (EU) bắt đầu từ ngày thứ Tư (01/07/2020), nhưng trong danh sách không có tên nước Mỹ.