Hôm nay,  

Đưa anh về căn nhà xưa

20/04/202509:05:00(Xem: 1968)
Screenshot 2025-04-20 090245

Ngày 30/04/2025, người Việt tha phương tưởng niệm 50 năm mất nước và ly hương. Những hình ảnh của quê hương vào những giờ phút cuối cùng của tự do vẫn không bao giờ phai nhạt trong tâm tư của những người Việt tỵ nạn Cộng Sản dù đang ở bất cứ nơi nào trên thế giới.

Không ai có thể quên được cảnh tan hoang và hỗn loạn của những giây phút chót của một đất nước chỉ mới thành hình trong 21 năm và vẫn còn non dại nhưng đã đủ để cho 1 con người được sinh ra và trưởng thành hiểu được tình yêu quê hương và tự do hạnh phúc là như thế nào.

21 năm chinh chiến đó đã đươc ghi lại với hàng triệu người trai trẻ của đất nước dâng hiến cuộc đời cho quê hương và hàng trăm ngàn người đã để lại thân xác cho đất nước rải rác trên 4 vùng chiến thuật, từ cao nguyên trải dài ra đồng bằng, từ miền Trung đi xuống tận miền Nam.

Vào năm 1965, nghĩa trang quân đội Biên Hòa được thành lập. Nghĩa trang được dành cho nơi yên nghỉ của quân nhân mọi cấp từ hàng binh sĩ tới cấp tướng (có 8 vị tướng đã được an táng ở đây: Trí, Hiếu, Ánh, Soạn, Đồng, Phước…) Tính đến năm 1973, tổng số quân đội VNCH lên tới 1.3 triệu gồm cả tất cả chủ lực và địa phương quân, nghĩa quân. Không kể tới các nghĩa trang quân đội ở các tỉnh và vùng chiến thuật khác, tính tới tháng 4/1975, đã có 18,318 tử sĩ đã được an táng ở đây. Trong đó, có hơn 8,000 ngôi mộ đủ mọi cấp bậc đã được xây cất hoàn tất và trang trọng.

Sau 1975, trong số gần 4,000 mộ bia đã hoàn tất hay gần xong, CS thẳng tay trả thù người chết bằng cách khoét mắt hình trên bia, quét sơn bôi xóa, dầy mồ, đục bỏ tên tuổi, đập phá mộ bia, xô ngã, đạp cho xiêu vẹo kể cả riêng nơi yên nghỉ của 8 vị tướng VNCH, đã bị phá hủy hoàn toàn.

Để xóa bỏ một nghĩa trang rộng lớn ra khỏi con mắt trần gian và trở thành những bãi đất gò mả hoang, CS đã cho trồng hàng ngàn cây xà cừ bên trong nghĩa trang, nằm cạnh các đường đi qua lại ngay sát các bia mộ, khiến cho nghĩa trang trở thành một khu rừng mà các gốc rễ cây sẽ soi mòn làm bật nền hay nứt nẻ các ngôi mộ.

Nghĩa Dũng Đài đã bị cắt cụt phần trên cao. Bức tượng Thương Tiếc đã bị xe tăng CS giựt sập ngay sau ngày 30/4 và kéo ra bờ sông Đồng Nai để đổ xuống sông nhưng vì xe tăng bị mắc lầy, cho nên, bức tượng bị bỏ lại bên bờ sông.

Năm 1976, CS cho kéo bức tượng lên về để trong sân vận động quận Dĩ An, Biên Hòa nhưng không ngăn cản được sự thăm viếng của ngừơi dân và gia đình các tử sĩ vì họ vẫn tin tưởng sự thiêng liêng phù hộ của bức tượng với người nằm xuống.
Vì vậy, CS phải đem một thùng container tới úp trọn bức tượng để ngăn chận sự thắp nhang khấn vái của mọi người. Chuyện đó không có hiệu quả vì người dân vẫn tiếp tục tới cúng vái.

Cuối cùng, CS đã phải đem bức tượng đi ra khỏi sân vận động về một nơi không ai biết để kết thúc một sự thương tiếc của ngưới sống với người chết nhưng không chấm dứt được câu chuyện của lịch sử.

Ngày 27/11/2016, thủ tướng VN Nguyễn Tấn Dũng đã phải ký 1 quyết định cho tu bổ và chuyển việc quản lý nghĩa trang từ quân đội sang dân sự với tên mới là nghĩa trang nhân dân Bình An. Năm 2007, hội VAF, Vietnamesse American Foundation do ông cựu thiếu tá VNCH Nguyễn Đạc Thành đã về Việt Nam để lo trùng tu và xây cất lại một vài kiến trúc như lập bàn thờ ở Nghĩa Dũng Đài để người thân đến thăm viếng có nơi thắp nhang khấn vái.

Đến hôm nay, công việc trùng tu đã đươc bao nhiêu %, không ai biết? ngoại trừ bàn thờ mới ở Nghĩa Dũng Đài sau khi được làm xong. Sau đó, có những phim ảnh được công bố khi ông Nguyễn Thanh Sơn, thứ trưởng bộ ngoại giao của VN cùng ông Nguyễn Đạc Thành và một số người khác đến thắp nhang trước bàn thờ.

Theo link của youtube dưới đây, nghe lời nói của ông Nguyễn Thanh Sơn trong cuộc phỏng vấn của đài Radio Bolsa thì ý nghĩa của chuyện này được hiểu là về chính trị nhiều hơn là tình người.


“bây giờ gọi là nghĩa trang nhân dân Bình An mà không thể gọi là nghĩa trang quân đội vì một nước không thể có 2 nghĩa trang quân đội nhân dân và quân đội Việt Nam Cộng Hòa..”

Trong khi thực tế, tất cả người nằm xuống ở đây đều là quân nhân của quân đội Việt Nam Cộng Hòa chứ không có nhân dân nào được chôn chung cả. Đó là tên gọi của lịch sử đã qua chứ không cần tới cái tên mới gọi là nghĩa trang nhân dân Bịnh An bởi như vậy, lịch sử đã bị xóa đi và viết lại không đúng sự thật.

Theo quyết định đó, hiện giờ, việc trùng tu sửa chữa, quét vôi, don dẹp và làm lại các ngôi mộ hư hỏng được tiếp tục làm bởi người thân của tử sĩ hay các thiện nguyện viên trong nước với ngân quỹ giúp đỡ tự nguyện của người Việt tỵ nạn hải ngoại gửi về.

Chắc chắn ở nơi đó, vẫn còn có hàng ngàn ngôi mộ đất tưởng như sơ khai không tên tưởng như đã được đắp từ trăm năm trước cho đến những gò mả ụ lên hoang vắng với mảnh gỗ bia đơn sơ viết nguệch ngoạc tên tuổi hay một cây thập tự giá thô sơ nho nhỏ cắm lên để dâng cho Chúa hoặc những bia mộ xi măng phẳng lặng chơ vơ đơn độc nằm như bị bỏ quên bên cạnh những mộ bia đọc chỉ thấy có hai 2 chữ Vô Danh …

Tất cả đều không biết người nằm xuống đã được yên nghỉ từ bao giờ?

Có lẽ rất là lâu vì chỉ có thể nhận ra bằng những dấu vết rêu phong xanh xao cũ kỹ phủ lên nhìn mà muốn khóc hay thấy những hàng ngàn chiếc là khô đã rớt xuống cả 50 năm nay, chồng chất nằm lên nhau co quắp héo hắt ở bên cạnh những người giờ không còn có tên tuổi, không còn được một tấm hình và không còn được ai nhớ biết đến, ngay đến cả một nén nhang cũng không thấy được cắm ở đây ngoại trừ có tiếng côn trùng khóc than mỗi đêm.

Từ bao giờ vậy?

Dù lịch sử đất nước đã bị sang trang, dù cho rừng xưa đã khép cho đến cả trăm năm sau, chắc chắn rằng người nằm xuống không có một lời nuối tiếc gì về cuộc đời của mình.

Ở nơi thiên thu
Khi rừng xưa đã khép
Dù cho trăm năm
Không một lời nuối tiếc

Điều hạnh phúc nhất là các anh vẫn còn nằm ở trên quê hương dù không còn thuộc về mình nhưng miếng đất 4 thước vuông vẫn là của anh và vẫn còn có những chiến hữu nằm ở  cạnh bên nhau như những ngày còn chiến đấu.

Các anh, những chiến sĩ vô danh sẽ nằm bên nhau cho đến thiên thu dù cho lịch sử Việt Nam có đóng lại hay được mở ra hoặc được viết lại cũng như được viết tiếp.

Trang sách đó sẽ vẫn còn nguyên cho dù có phai mầu hay nhạt nhòa theo thời gian. Còn chúng tôi, kẻ tha phương nhưng không bao giờ quên các anh.

Giọt nước mắt vẫn rơi
Vẫn rơi
Đưa anh về Cõi người.
Vẫn rơi
Đưa anh về Căn nhà xưa
Cuối trời

Bài hát được viết lên để tưởng nhớ và ghi ơn những người chiến sĩ một thời có tên, đã đứng lên chiến đấu cho tự do và bảo vệ quê hương cho đến khi nằm xuống, không để lại một dấu tích gì cho loài người và trở thành không tên trong suốt dòng lịch sử của đất nước bất kể thể chế chính trị là gì.

 

https://youtu.be/F0oDW39RihM

 

-- Nguyễn Ngọc Phúc

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong cuộc đời, ắt hẳn bạn đã nhiều lần bước trên lối mòn giữa một cánh đồng cỏ hay trong một khu rừng? Thoạt đầu, lối mòn ấy cũng đầy hoa hoang cỏ dại như chung quanh, nhưng những bước chân người dẫm lên qua ngày tháng đã tạo thành một con đường bằng phẳng. Ký ức chúng ta cũng tương tự như lối mòn ấy. Những trải nghiệm với cảm xúc mạnh mẽ trong quá khứ được nhớ đi nhớ lại như những bước chân đi trên lối mòn góp phần hình thành ký ức, và cả con người chúng ta. Người Mỹ gọi loại ký ức này là “core memory” mà ta có thể dịch ra Việt ngữ là ký ức cốt lõi. Với tôi, ký ức cốt lõi ấy là những gì xẩy ra cho tôi và gia đình trong quãng thời gian kể từ khi thị xã Ban Mê Thuột thất thủ ngày 12 tháng Ba năm 1975, kéo theo sự sụp đổ của miền Nam Việt Nam chưa đến bẩy tuần sau đó. Tôi vẫn nhớ, và nhớ rất rõ.
Trong gần nửa thế kỷ qua, phần lớn câu chuyện về chiến tranh Việt Nam được kể từ những người thuộc thế hệ có liên hệ trực tiếp với cuộc chiến. Nay đã đến lúc hiểu thêm về góc nhìn của thế hệ trẻ sinh ra sau 1975, lớn lên ở hải ngoại.
Năm nay GHPGVNTN hải ngoại tổ chức lễ kỷ niệm ngày đức Phật đản sanh tại công viên JFK Hocky Fields, đây là một địa điểm tuyệt vời nằm bên bờ hồ Tidal Basin, chung quanh là cả một quần thể di tích lịch sử như: Đài tưởng niệm Washington (Washington Monument), đài tưởng niệm Abraham Lincoln (Abraham Lincoln Memorials), đài tưởng niệm chiến tranh Việt Nam, đài tưởng niệm chiến tranh Triều Tiên, đài tưởng niệm chiến tranh đệ nhị thế chiến…
Theo ghi nhận của Phạm Huấn vào ngày thứ 5 của cuộc di tản trên Liên Tỉnh Lộ số 7: “80% lực lượng chiến xa nặng M-48, M-41 và những khẩu đại bác khổng lồ 175 ly của Quân Đoàn II bị tiêu huỷ. Hàng trăm ngàn tấn chiến cụ trở thành tro bụi. Đoàn quân tinh nhuệ mũ nâu Biệt Động Quân, với 7 Liên Đoàn, quân số khoảng 10 ngàn, bị thiệt hại gần một nửa. Đa số, nếu không muốn nói là hầu hết, không được chiến đấu trực diện với quân thù trong trận cuối cùng. Họ chết tức tưởi, oan nghiệt bởi những trận mưa pháo của Bắc quân!”
Rồi chuyện gì đã xảy ra sau ngày 30-4 năm đó, ở Việt Nam và ở hải ngoại? Đó là chủ đề của hội thảo 1975: The End of the Vietnam War (1975: Chấm dứt Chiến tranh Việt Nam), tổ chức tại Đại học Texas Tech từ ngày 10 đến 13-4 vừa qua.
50 năm trôi qua, nhiều thế hệ đã qua đời, những thế hệ sau có vấn đề của họ, nhiều thứ người ta muốn quên, nhiều thứ tưởng chừng quên nhưng vẫn nằm trong tâm thức cộng đồng, sẽ dai dẳng vài thế kỷ, ngăn trở sự phát triển lành mạnh của dân tộc. Như tiến sĩ Veith nói với các em, rằng chúng ta phải viết, phải là chứng nhân. Lịch sử phải được ghi lại trung thực nhất cho mai sau, để sự thật không được bóp méo bởi vô số ấn phẩm, phương tiện truyền thông của nhà cầm quyền “Bên Thắng Cuộc”. Đó là công việc các thiện nguyện viên Bảo Tàng Quân Lực VNCH đang nỗ lực thực hiện, và nhiều người khác, nơi khác cũng đang làm.
Nhân dịp 30/4 sắp đến, là một trong số 140,000 người Việt tị nạn đầu tiên đến Mỹ trong năm 1975, tôi xin ghi lại những dữ kiện và câu chuyện của một người Việt tị nạn...
Cha tôi tên là Pranay. Chị tôi tên là Ahana. Tôi tên là Vihaan. Nghe chị tôi kể lại mẹ tôi chết khi tôi được sinh ra chưa tròn một năm. Chết vì bị dê húc ngã xuống vùng sình-lấy hồ Kỳ-Hòa, lúc mẹ tôi chăn giữ mấy con dê sữa...
Theo ghi nhận của Phạm Huấn, tại cuộc họp lịch sử ở Cam Ranh ngày 14-3-1975, hồi 13 giờ 03 phút, lệnh triệt thoái Cao Nguyên được coi như chính thức ban hành. Sau đó, Tướng Thiệu hỏi Tướng Viên liệu có thể dùng Quốc Lộ 19, hay 21 để rút quân? Tướng Viên trả lời không thể dùng đường 21 nối Ban Mê Thuột với Nha Trang vì đường 14 từ Kontum-Pleiku tới Ban Mê Thuột đã bị địch cắt, và có ba bốn Sư Đoàn Cộng Sản Bắc Việt tại chiến trường Ban Mê Thuột, không thể đi thoát qua ngả đó. Cũng khó thành công nếu dùng Quốc Lộ 19; nối Pleiku với Quy Nhơn; vì địch quân đóng chốt nhiều nơi.
Khi nhìn lại nửa thế kỷ Phật giáo Việt Nam hiện diện trên miền đất hứa, Hoa Kỳ, ta thấy con đường chánh niệm tỉnh thức không khởi nguồn từ một dự tính định sẵn, mà từ sự kết tinh của hoàn cảnh, của tâm nguyện và của những bước chân tìm về cõi an trú giữa bao biến động. Bởi nó như một dòng suối len lỏi qua những biến động của thời cuộc, chảy về một phương trời xa lạ, rồi hòa vào biển lớn. Từ những hạt giống gieo xuống trong lặng lẽ, rồi một ngày trổ hoa giữa lòng những đô thị phương Tây, nơi mà có lúc tưởng chừng như chỉ dành cho lý trí và khoa học, cho tốc độ và tiêu thụ, cho những bộ óc không còn kiên nhẫn với những điều mơ hồ. Nhưng rồi, giữa cái đa đoan của thế giới ấy, những lời dạy về chánh niệm, về thở và cười, về sự trở về với chính mình đã nảy mầm và lan rộng như một cơn mưa đầu hạ, làm dịu đi những khô cằn của tâm hồn.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.