Hôm nay,  

Nỗi Oan Của… Bọ Ve

27/06/202500:00:00(Xem: 1345)
Picture1
Bọ ve không phải là hiểm họa ngẫu nhiên – chúng là tấm gương phản chiếu những biến động lịch sử và môi trường mà con người để lại. (Nguồn: pixabay.com)

Khi nhắc đến bọ ve (ticks), người ta thường nghĩ ngay tới những ký sinh trùng đáng sợ, lặng lẽ bám theo những bước chân dã ngoại cuối tuần hoặc những buổi dạo chơi công viên.
 
Nỗi sợ đó không phải vô lý. Từ lâu, bọ ve đã là nguyên nhân truyền bệnh phổ biến nhất tại Hoa Kỳ trong nhóm bệnh có vật thể trung gian. Chúng hút máu từ nhiều loài động vật, hấp thu mầm bệnh rồi truyền sang người qua mỗi vết cắn. Có những bệnh nguy hiểm như Lyme, babesiosis và sốt Rocky Mountain – nếu không phát hiện sớm và điều trị kịp thời, hậu quả sẽ khôn lường, thậm chí có thể tử vong.
 
Thế nhưng, ẩn sau mỗi vết cắn của loài sinh vật khó chịu và tham lam này là cả một kho tàng dữ liệu về lịch sử xã hội, môi trường và dịch tễ học. Và đôi khi, chính con người là tác giả đã viết nên kịch bản nguy hiểm cho loài bọ ve ngày nay.
 
Rừng mọc lại, mối nguy cũng hồi sinh
 
Lịch sử vùng đông bắc Hoa Kỳ vào thế kỷ 18 và 19 ghi dấu bằng những cuộc đại khai hoang. Người ta đã san phẳng hơn một nửa diện tích rừng để lấy gỗ, xây dựng trang trại, thị trấn và khu mỏ. Việc phá rừng ồ ạt đã khiến nhiều loài động vật hoang dã bị xóa sổ. Gấu, sói và các loài săn mồi đầu bảng khác bị đẩy đi, ngay cả các loài ăn thực vật như hươu, nai dần biến mất.
 
Nhưng khi nông nghiệp mở rộng về phía Tây, người ta bắt đầu nhận ra giá trị của rừng đối với hệ sinh thái và kinh tế. Từ đó, hàng triệu mẫu đất được trả lại cho thiên nhiên, và rừng bắt đầu tái sinh.
 
Hươu, nai trở lại, nhưng các loài săn mồi, vốn là thiên địch để kiểm soát số lượng chúng, thì không. Hậu quả: quần thể hươu bỗng tăng vọt. Cùng với chúng là bọ ve chân đen (Ixodes scapularis, hay black legged tick), loài này mang theo vi khuẩn Borrelia burgdorferi, nguyên nhân chính gây bệnh Lyme.
 
Mỗi lần hút máu một con vật mang bệnh, bọ ve lại tích trữ vi khuẩn để rồi chuyển sang con mồi kế tiếp. Ở con người, bệnh Lyme gây sốt, mệt mỏi và có thể gây tổn thương hệ thần kinh nếu không được chữa trị.
 
Kể từ những năm 1970, miền Đông Hoa Kỳ đã trở thành khu vực có tỷ lệ mắc bệnh Lyme cao nhất thế giới. Chỉ riêng năm 2023, hơn 89,000 ca bệnh được phát hiện, và có lẽ còn nhiều người khác vẫn chưa biết mình đang mang mầm bệnh trong cơ thể.
 
California: con người chen chân vào lãnh địa của bọ ve
 
Từ xưa đến nay, việc con người sinh sống ở đâu và sử dụng đất như thế nào luôn ảnh hưởng đến cách bọ ve tồn tại và bệnh tật do chúng mang theo lan rộng ra sao.
 
Nói ngắn gọn: chính cách sống của chúng ta đã vô tình tiếp tay cho bọ ve sinh sôi và lây lan bệnh.
 
Ở California, những dãy núi Northern Inner Coast và Santa Cruz bao quanh San Francisco vẫn còn rừng rậm và các loài thú săn mồi như sư tử núi hay chó sói đồng cỏ (coyotes) vẫn sinh sống trong đó. Nhưng do nhu cầu nhà ở ngày càng cao, nhiều người đã chuyển tới sống sâu hơn vào các vùng rừng rậm ở phía Bắc, Nam và Đông thành phố – kéo theo sự thay đổi lớn trong môi trường sống của bọ ve.
 
Bọ ve chân đen thường tập trung đông đúc ở các khu bảo tồn rừng lớn. Nhưng tỷ lệ bọ ve mang vi khuẩn gây bệnh Lyme lại cao hơn ở những mảng rừng nhỏ, biệt lập. Trong các khu vực nhỏ lẻ này, loài gặm nhấm và các vật chủ khác của bọ ve sinh sống khá thoải mái, do không bị loài săn mồi đe dọa (những loài này vốn cần không gian sống rộng lớn để săn mồi). Mà môi trường như vậy cũng khiến mầm bệnh lan nhanh hơn trong cộng đồng vật chủ.
 
Cư dân tại khu vực này thì lại thích xây nhà riêng biệt, rải rác trên các triền đồi, thay vì các khu dân cư tập trung, kết nối liền lạc. Sự phát triển nhà cửa theo kiểu bàn cờ ở khu vực Thung lũng Silicon phía Nam San Francisco đã chia nhỏ cảnh quan tự nhiên thành từng mảnh rời rạc, khiến công tác y tế công cộng gặp nhiều khó khăn. Nôm na là, số lượng vật chủ ít hơn nhưng co cụm trong không gian hẹp thường dẫn đến tỷ lệ vật chủ nhiễm bệnh cao hơn, khiến những con bọ ve ở đây trở nên nguy hiểm hơn.
 
Không có gì ngạc nhiên khi sáu quận bao quanh Vịnh San Francisco chiếm tới 44% tổng số ca bệnh do bọ ve gây ra tại California.
 
Bài học từ những trang trại gia súc Texas
 
Không chỉ môi trường tự nhiên, cả gia súc cũng cũng góp phần khiến bọ ve trở nên nguy hiểm hơn.
 
Năm 1892, tại một hội nghị ở Austin quy tụ các chủ trại chăn nuôi gia súc ở Texas, bác sĩ B.A. Rogers đã mạnh dạn công bố một giả thuyết: bọ ve chính là thủ phạm đứng sau những đợt dịch sốt gia súc kinh hoàng (cattle fever) gần đây ở Texas. Căn bệnh này đã xuất hiện từ thế kỷ 17, theo chân những đàn gia súc từ Tây Ấn và Mexico, và gây thiệt hại nặng nề cho đàn gia súc. Nhưng lúc bấy giờ, người ta vẫn chưa thể hiểu vì sao nó có thể lây lan giữa các đàn gia súc.
 
Giả thuyết của Rogers ngay lập tức bị chê bai, chế nhạo từ giới y khoa. Tạp chí Y khoa Texas thời đó thẳng thừng chê cười giả thuyết này và đăng một bài châm biếm: “Chất dịch mà con bọ ve tiết ra được cho là chất gây bệnh... Và vì bọ ve này cũng nhai thuốc lá như bao người Texas khác, nên có lẽ đó chính là tinh dầu thuốc lá.
 
May mắn thay, Bộ Nông Nghiệp Hoa Kỳ (Department of Agriculture) lại không xem đó là chuyện đùa. Từ năm 1906, chương trình phòng chống bọ ve gây sốt gia súc được triển khai, quy định rõ những khu vực và thời gian gia súc được vận chuyển.
 
Đến năm 1938, họ lập một khu cách ly dài 580 dặm, rộng 10 dặm dọc biên giới Hoa Kỳ – Mexico ở miền Nam Texas. Nơi đây được xem là “thiên đường” của loài bọ ve gây sốt gia súc.
 
Sự kết hợp giữa y học, sinh thái và quy hoạch đất đai này đã giúp loại bỏ hoàn toàn căn bệnh sốt gia sút nguy hiểm khỏi 14 tiểu bang miền Nam Hoa Kỳ vào năm 1943.
 
Bọ ve: “ở bầu thì tròn, ở ống thì dài”
 
Bọ ve không tự nhiên mà nguy hiểm, nơi chúng sinh sống quyết định chúng nguy hiểm tới mức nào.
 
Lấy thí dụ từ loài bọ ve thợ săn (hunter tick, tên khoa học là Hyalomma spp.), thường xuất hiện ở vùng Địa Trung Hải và Á Châu. Khi còn nhỏ, chúng hút máu những động vật rừng nhỏ như chuột, thỏ rừng và chuột đồng. Nhưng khi trưởng thành, chúng lại ưa thích các loại gia súc hơn.
 
Trong nhiều thế kỷ, chúng chỉ là mối phiền toái nhỏ đối với những người chăn cừu du mục ở Trung Đông. Nhưng vào những năm 1850, Đế chế Ottoman ban lệnh buộc các bộ lạc du mục phải định cư và trồng trọt. Họ được cấp đất ven rừng, nơi lý tưởng để bọ ve thợ săn sinh sôi, phát triển. Kết quả là nông dân ở Thổ Nhĩ Kỳ ngày nay phải đối mặt với sự bùng phát của các bệnh do bọ ve gây ra, bao gồm cả sốt xuất huyết Crimean-Congo, một căn bệnh có thể gây chết người.
 
Sẽ thật khó để kêu ai đó phải cảm thông cho bọ ve (nhất là khi đang ở giữa mùa hè nóng nực): không lẽ đi hút máu người ta còn đòi người ta thương xót?
 
Thế nhưng, điều đáng để chúng ta suy ngẫm là sự hiểm độc của bọ ve không hoàn toàn là lỗi của chúng. Chúng chỉ là sản phẩm của môi trường mà chúng sinh sống. Và chính con người, qua nhiều thế hệ, đã góp phần nhào nặn chúng thành những ký sinh trùng nguy hiểm luôn tìm đến chúng ta ngày nay.
 
Nguồn: “Ticks carry decades of history in each troublesome bite” được đăng trên trang TheConversation.com.
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Số ca mắc bệnh sởi đang tăng vọt tại nhiều nơi trên thế giới, bao gồm Hoa Kỳ, Canada, Mexico, các nước Nam Mỹ và một phần Âu Châu. Trong năm 2025, số ca bệnh tại Bắc và Nam Mỹ cao gấp 11 lần so với cùng kỳ năm ngoái. Ở Âu Châu, tình hình cũng rất đáng lo ngại khi tỷ lệ mắc sởi đã chạm mức cao nhất trong suốt 25 năm qua.
Ung thư tuyến tụy là một trong những dạng ung thư nguy hiểm nhất hiện nay, do thường được phát hiện muộn và ít đáp ứng với các phương pháp điều trị thông thường. Tuy nhiên, một phát hiện mới từ các nhà nghiên cứu Thụy Điển có thể mở ra hướng đi đầy hứa hẹn trong cuộc chiến chống lại căn bệnh này.
Mỗi khi giao mùa, “cúm” lại trở thành một chủ đề quen thuộc. Nhưng liệu chúng ta đã thực sự hiểu rõ về căn bệnh phổ biến này, cũng như những biến thể nguy hiểm như cúm gia cầm? Bài viết này sẽ cung cấp một cái nhìn toàn diện, từ những kiến thức cơ bản đến những thông tin chuyên sâu, giúp quý độc giả phân biệt, phòng ngừa và nhận biết các dấu hiệu cảnh báo quan trọng.
Theo Seth Berkley, cựu giám đốc Gavi (2011-2023), kế hoạch cắt tài trợ cho các chương trình tiêm chủng toàn cầu của Trump có thể khiến Hoa Kỳ tự chuốc lấy hiểm họa về y tế và kinh tế. Những mối đe dọa lớn nhất đối với an ninh y tế của người dân Hoa Kỳ hiện nay là gì? Có không ít mối nguy đang rình rập chúng ta: cúm gia cầm không chỉ lây lan ở chim và gia súc mà còn ở hơn 50 loài động vật hữu nhũ khác; bệnh sởi đang bùng phát trở lại ở nhiều quốc gia; COVID-19 vẫn tiếp tục hoành hành và có thể biến đổi thành chủng nguy hiểm hơn; Uganda vẫn đang chật vật với dịch Ebola, còn Mpox đã có mặt ở 127 quốc gia.
Có thể các bạn đã từng nghe rằng trên khuôn mặt chúng ta có một khu vực được gọi là “tam giác nguy hiểm” hay “tam giác tử thần”, và nặn mụn ở chỗ này có thể bị nhiễm trùng nặng, dẫn đến nguy hiểm. Và tuy trường hợp bị nhiễm trùng nặng ở vùng tam giác nguy hiểm thực sự rất hiếm, việc chúng ta chú ý, cẩn trọng hơn với thói quen nặn mụn vẫn là một điều tốt.
Vừa chật vật kiểm soát đợt bùng phát sởi nghiêm trọng ở Tây Texas, các viên chức y tế công cộng vừa lo lắng về tình trạng người dân vẫn cứ tin dùng những phương thức điều trị mà Bộ trưởng Y tế Robert F. Kennedy Jr. ủng hộ (dù chưa được kiểm chứng khoa học đàng hoàng). Hậu quả là nhiều người chần chừ không chịu đi bác sĩ cho đến khi bệnh tình trở nặng. Trước nguy cơ bùng phát dịch trên diện rộng, trong tuần này, các bệnh viện và cơ quan y tế đã loan tin cảnh báo, hướng dẫn người dân nhận biết các triệu chứng sởi cần được điều trị khẩn cấp, đồng thời nhấn mạnh tầm quan trọng của việc điều trị kịp thời để tránh biến chứng nguy hiểm.
Dù được tuyên bố là đã bị xóa bỏ ở Hoa Kỳ từ 25 năm trước, bệnh sởi (measles) đang quay trở lại với tốc độ đáng báo động. Chỉ trong hai tháng, đã có 146 trường hợp mắc bệnh sởi đã được ghi nhận tại tây bắc Texas, trong đó có một trẻ nhỏ đã tử vong. Ngoài Texas, các đợt bùng phát nhỏ hơn cũng xuất hiện tại New Mexico, California, Georgia, New Jersey, Rhode Island và một số tiểu bang khác
Một nghiên cứu mới đã mang đến cái nhìn chưa từng có về cách các tế bào thần kinh trong não bộ thay đổi hoạt động trong quá trình từ trước đến sau khi trẻ chào đời. Nhóm nghiên cứu sử dụng 184 ảnh brain scan từ 140 thai nhi và trẻ sơ sinh thuộc độ tuổi thai từ 25 đến 55 tuần sau thụ thai. Thai kỳ thông thường chỉ kéo dài khoảng 40 tuần, nên với những dữ liệu này, các khoa học gia có thể so sánh những thay đổi của não bộ trước và sau khi trẻ chào đời.
Trong ba thập niên qua, thói quen sử dụng thuốc bổ sung (supplements) của mọi người đã thay đổi mạnh mẽ, từ một lựa chọn dinh dưỡng trở thành một khuynh hướng phổ biến đến mức ám ảnh. Hiện nay, hơn một nửa số người lớn ở Hoa Kỳ sử dụng supplements với hy vọng có thể chữa trị hầu hết mọi vấn đề về sức khỏe, từ thể chất đến tâm thần.
Trí nhớ kém, cơ thể mất kiểm soát, những lỗ thủng bí ẩn hình thành trong não bộ – tất cả đều là dấu hiệu của một căn bệnh hiếm nhưng đáng sợ: Bệnh Creutzfeldt-Jakob (CJD), tương tự như bệnh bò điên. Đây là một trong những căn bệnh gây thoái hóa não tàn khốc nhất, với tốc độ tiến triển nhanh chóng và không thể cứu chữa. CJD là một bệnh về não hiếm gặp, được đặt theo tên của hai bác sĩ người Đức, Hans Creutzfeldt và Alfons Jakob, những người đầu tiên mô tả về căn bệnh vào những năm 1920. Dù hiếm gặp và ít được biết đến so với Alzheimer hay Parkinson, CJD đáng sợ ở chỗ nó khiến não bộ bị “ăn mòn” theo đúng nghĩa đen.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.