Hôm nay,  

Nỗi Oan Của… Bọ Ve

27/06/202500:00:00(Xem: 1346)
Picture1
Bọ ve không phải là hiểm họa ngẫu nhiên – chúng là tấm gương phản chiếu những biến động lịch sử và môi trường mà con người để lại. (Nguồn: pixabay.com)

Khi nhắc đến bọ ve (ticks), người ta thường nghĩ ngay tới những ký sinh trùng đáng sợ, lặng lẽ bám theo những bước chân dã ngoại cuối tuần hoặc những buổi dạo chơi công viên.
 
Nỗi sợ đó không phải vô lý. Từ lâu, bọ ve đã là nguyên nhân truyền bệnh phổ biến nhất tại Hoa Kỳ trong nhóm bệnh có vật thể trung gian. Chúng hút máu từ nhiều loài động vật, hấp thu mầm bệnh rồi truyền sang người qua mỗi vết cắn. Có những bệnh nguy hiểm như Lyme, babesiosis và sốt Rocky Mountain – nếu không phát hiện sớm và điều trị kịp thời, hậu quả sẽ khôn lường, thậm chí có thể tử vong.
 
Thế nhưng, ẩn sau mỗi vết cắn của loài sinh vật khó chịu và tham lam này là cả một kho tàng dữ liệu về lịch sử xã hội, môi trường và dịch tễ học. Và đôi khi, chính con người là tác giả đã viết nên kịch bản nguy hiểm cho loài bọ ve ngày nay.
 
Rừng mọc lại, mối nguy cũng hồi sinh
 
Lịch sử vùng đông bắc Hoa Kỳ vào thế kỷ 18 và 19 ghi dấu bằng những cuộc đại khai hoang. Người ta đã san phẳng hơn một nửa diện tích rừng để lấy gỗ, xây dựng trang trại, thị trấn và khu mỏ. Việc phá rừng ồ ạt đã khiến nhiều loài động vật hoang dã bị xóa sổ. Gấu, sói và các loài săn mồi đầu bảng khác bị đẩy đi, ngay cả các loài ăn thực vật như hươu, nai dần biến mất.
 
Nhưng khi nông nghiệp mở rộng về phía Tây, người ta bắt đầu nhận ra giá trị của rừng đối với hệ sinh thái và kinh tế. Từ đó, hàng triệu mẫu đất được trả lại cho thiên nhiên, và rừng bắt đầu tái sinh.
 
Hươu, nai trở lại, nhưng các loài săn mồi, vốn là thiên địch để kiểm soát số lượng chúng, thì không. Hậu quả: quần thể hươu bỗng tăng vọt. Cùng với chúng là bọ ve chân đen (Ixodes scapularis, hay black legged tick), loài này mang theo vi khuẩn Borrelia burgdorferi, nguyên nhân chính gây bệnh Lyme.
 
Mỗi lần hút máu một con vật mang bệnh, bọ ve lại tích trữ vi khuẩn để rồi chuyển sang con mồi kế tiếp. Ở con người, bệnh Lyme gây sốt, mệt mỏi và có thể gây tổn thương hệ thần kinh nếu không được chữa trị.
 
Kể từ những năm 1970, miền Đông Hoa Kỳ đã trở thành khu vực có tỷ lệ mắc bệnh Lyme cao nhất thế giới. Chỉ riêng năm 2023, hơn 89,000 ca bệnh được phát hiện, và có lẽ còn nhiều người khác vẫn chưa biết mình đang mang mầm bệnh trong cơ thể.
 
California: con người chen chân vào lãnh địa của bọ ve
 
Từ xưa đến nay, việc con người sinh sống ở đâu và sử dụng đất như thế nào luôn ảnh hưởng đến cách bọ ve tồn tại và bệnh tật do chúng mang theo lan rộng ra sao.
 
Nói ngắn gọn: chính cách sống của chúng ta đã vô tình tiếp tay cho bọ ve sinh sôi và lây lan bệnh.
 
Ở California, những dãy núi Northern Inner Coast và Santa Cruz bao quanh San Francisco vẫn còn rừng rậm và các loài thú săn mồi như sư tử núi hay chó sói đồng cỏ (coyotes) vẫn sinh sống trong đó. Nhưng do nhu cầu nhà ở ngày càng cao, nhiều người đã chuyển tới sống sâu hơn vào các vùng rừng rậm ở phía Bắc, Nam và Đông thành phố – kéo theo sự thay đổi lớn trong môi trường sống của bọ ve.
 
Bọ ve chân đen thường tập trung đông đúc ở các khu bảo tồn rừng lớn. Nhưng tỷ lệ bọ ve mang vi khuẩn gây bệnh Lyme lại cao hơn ở những mảng rừng nhỏ, biệt lập. Trong các khu vực nhỏ lẻ này, loài gặm nhấm và các vật chủ khác của bọ ve sinh sống khá thoải mái, do không bị loài săn mồi đe dọa (những loài này vốn cần không gian sống rộng lớn để săn mồi). Mà môi trường như vậy cũng khiến mầm bệnh lan nhanh hơn trong cộng đồng vật chủ.
 
Cư dân tại khu vực này thì lại thích xây nhà riêng biệt, rải rác trên các triền đồi, thay vì các khu dân cư tập trung, kết nối liền lạc. Sự phát triển nhà cửa theo kiểu bàn cờ ở khu vực Thung lũng Silicon phía Nam San Francisco đã chia nhỏ cảnh quan tự nhiên thành từng mảnh rời rạc, khiến công tác y tế công cộng gặp nhiều khó khăn. Nôm na là, số lượng vật chủ ít hơn nhưng co cụm trong không gian hẹp thường dẫn đến tỷ lệ vật chủ nhiễm bệnh cao hơn, khiến những con bọ ve ở đây trở nên nguy hiểm hơn.
 
Không có gì ngạc nhiên khi sáu quận bao quanh Vịnh San Francisco chiếm tới 44% tổng số ca bệnh do bọ ve gây ra tại California.
 
Bài học từ những trang trại gia súc Texas
 
Không chỉ môi trường tự nhiên, cả gia súc cũng cũng góp phần khiến bọ ve trở nên nguy hiểm hơn.
 
Năm 1892, tại một hội nghị ở Austin quy tụ các chủ trại chăn nuôi gia súc ở Texas, bác sĩ B.A. Rogers đã mạnh dạn công bố một giả thuyết: bọ ve chính là thủ phạm đứng sau những đợt dịch sốt gia súc kinh hoàng (cattle fever) gần đây ở Texas. Căn bệnh này đã xuất hiện từ thế kỷ 17, theo chân những đàn gia súc từ Tây Ấn và Mexico, và gây thiệt hại nặng nề cho đàn gia súc. Nhưng lúc bấy giờ, người ta vẫn chưa thể hiểu vì sao nó có thể lây lan giữa các đàn gia súc.
 
Giả thuyết của Rogers ngay lập tức bị chê bai, chế nhạo từ giới y khoa. Tạp chí Y khoa Texas thời đó thẳng thừng chê cười giả thuyết này và đăng một bài châm biếm: “Chất dịch mà con bọ ve tiết ra được cho là chất gây bệnh... Và vì bọ ve này cũng nhai thuốc lá như bao người Texas khác, nên có lẽ đó chính là tinh dầu thuốc lá.
 
May mắn thay, Bộ Nông Nghiệp Hoa Kỳ (Department of Agriculture) lại không xem đó là chuyện đùa. Từ năm 1906, chương trình phòng chống bọ ve gây sốt gia súc được triển khai, quy định rõ những khu vực và thời gian gia súc được vận chuyển.
 
Đến năm 1938, họ lập một khu cách ly dài 580 dặm, rộng 10 dặm dọc biên giới Hoa Kỳ – Mexico ở miền Nam Texas. Nơi đây được xem là “thiên đường” của loài bọ ve gây sốt gia súc.
 
Sự kết hợp giữa y học, sinh thái và quy hoạch đất đai này đã giúp loại bỏ hoàn toàn căn bệnh sốt gia sút nguy hiểm khỏi 14 tiểu bang miền Nam Hoa Kỳ vào năm 1943.
 
Bọ ve: “ở bầu thì tròn, ở ống thì dài”
 
Bọ ve không tự nhiên mà nguy hiểm, nơi chúng sinh sống quyết định chúng nguy hiểm tới mức nào.
 
Lấy thí dụ từ loài bọ ve thợ săn (hunter tick, tên khoa học là Hyalomma spp.), thường xuất hiện ở vùng Địa Trung Hải và Á Châu. Khi còn nhỏ, chúng hút máu những động vật rừng nhỏ như chuột, thỏ rừng và chuột đồng. Nhưng khi trưởng thành, chúng lại ưa thích các loại gia súc hơn.
 
Trong nhiều thế kỷ, chúng chỉ là mối phiền toái nhỏ đối với những người chăn cừu du mục ở Trung Đông. Nhưng vào những năm 1850, Đế chế Ottoman ban lệnh buộc các bộ lạc du mục phải định cư và trồng trọt. Họ được cấp đất ven rừng, nơi lý tưởng để bọ ve thợ săn sinh sôi, phát triển. Kết quả là nông dân ở Thổ Nhĩ Kỳ ngày nay phải đối mặt với sự bùng phát của các bệnh do bọ ve gây ra, bao gồm cả sốt xuất huyết Crimean-Congo, một căn bệnh có thể gây chết người.
 
Sẽ thật khó để kêu ai đó phải cảm thông cho bọ ve (nhất là khi đang ở giữa mùa hè nóng nực): không lẽ đi hút máu người ta còn đòi người ta thương xót?
 
Thế nhưng, điều đáng để chúng ta suy ngẫm là sự hiểm độc của bọ ve không hoàn toàn là lỗi của chúng. Chúng chỉ là sản phẩm của môi trường mà chúng sinh sống. Và chính con người, qua nhiều thế hệ, đã góp phần nhào nặn chúng thành những ký sinh trùng nguy hiểm luôn tìm đến chúng ta ngày nay.
 
Nguồn: “Ticks carry decades of history in each troublesome bite” được đăng trên trang TheConversation.com.
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có người không thể bắt đầu ngày mới nếu chưa tắm. Có người lại chỉ chịu vào giường sau khi đã gột sạch bụi đời dưới vòi sen. Vậy ai đúng? Thật ra, cả hai bên đều có lý. Tắm sáng giúp đầu óc tỉnh táo, cơ thể mát mẻ, sẵn sàng đi làm. Tắm tối thì rửa sạch mồ hôi, bụi bặm, phấn hoa… để không đem hết vào ga gối. Nghe ra thì tắm tối có vẻ “vệ sinh” hơn. Nhưng khoa học lại chỉ ra vài chuyện bất tiện: dù có tắm sạch sẽ trước khi ngủ, bạn vẫn tiết ra cả đống mồ hôi và tế bào da trong lúc nằm. Tất cả biến giường thành tiệc buffet cho ve bụi. Nếu không thay ga gối thường xuyên, lợi ích của tắm tối coi như mất.
Thường sau khi chạy hoặc đi bộ lâu, cơ bắp chúng ta cần phải nghỉ ngơi. Não bộ cũng vậy – nó cũng cần nghỉ ngơi, không bị kích thích hay phải hoạt động trí óc. Nhưng bạn cứ thử “không nghĩ gì” xem, hẳn bạn sẽ nhận ra tư tưởng lại xuất hiện nhiều hơn. “Dưới góc độ tâm lý học, khái niệm nghỉ ngơi rất khó định nghĩa, tức là những gì não làm khi ta không làm gì cả”, Peter Fransson, giáo sư sinh lý học hệ thống thần kinh tại Đại học Karolinska, Thụy điển, người nghiên cứu trạng thái nghỉ của bộ não, cho biết.
Năm 2024, “brain rot” (thối não) được Oxford chọn làm Từ Của Năm, phản ánh nỗi lo rằng dùng điện thoại thông minh quá độ sẽ làm suy giảm trí tuệ. Thuật ngữ này, vốn xuất phát từ giới mạng xã hội, đang dần len vào các cuộc bàn luận khoa học, dù các nhà nghiên cứu nhấn mạnh rằng nó chưa bao giờ là một khái niệm y học chính thức, theo bài viết của Amber X. Chen, học giả Mass Media Fellow của AAAS, đăng trên trang Smithsonian ngày 12/9/2025
Mùa thu mang theo khí lạnh cũng là lúc các bệnh đường hô hấp gia tăng, đặc biệt nguy hiểm với người lớn tuổi. Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh Hoa Kỳ (CDC) vừa chính thức hạ tuổi khuyến nghị chích ngừa viêm phổi từ 65 xuống 50, sau khi nghiên cứu cho thấy bệnh này có thể gây nguy hiểm ngay cả cho nhóm trung niên, nhất là những ai có bệnh nền.
Tháng 9, hàng chục ngàn sinh viên y khoa trên khắp Hoa Kỳ nộp hồ sơ xin thực tập nội trú bệnh viện (residency). Đây là lúc họ đem những gì đã học ở trường lớp áp dụng vào thực tế trong bệnh viện, phòng khám, cũng là thời điểm lựa chọn chuyên khoa và nơi gắn bó lâu dài, xây dựng sự nghiệp. Các cộng đồng địa phương cũng rất trông chờ vào thế hệ bác sĩ trẻ mới đến, bởi đây sẽ là những người chăm sóc sức khỏe cho họ trong tương lai.
Tại Bạch Ốc hôm đầu tuần, Tổng thống Donald Trump cùng Bộ trưởng Y tế Robert F. Kennedy Jr. và Giám đốc FDA Marty Makary đưa ra loạt tuyên bố gây tranh cãi về chứng tự kỷ. Họ khẳng định, không kèm chứng cứ mới, rằng acetaminophen – hoạt chất trong Tylenol – có thể là nguyên nhân gây bệnh, đồng thời ủng hộ thuốc leucovorin dựa trên vitamin B như một hướng điều trị, dù mới được thử nghiệm trên vài chục bệnh nhân. Chính phủ cũng công bố hàng triệu đô la nghiên cứu các “yếu tố môi trường,” trong đó có thuyết chủng ngừa vốn đã bị khoa học bác bỏ.
Khi nhắc đến bệnh tiểu đường, hầu hết mọi người sẽ nghĩ đến hai dạng quen thuộc là type 1 và type 2. Biết rõ mình mắc type nào là rất quan trọng để có hướng điều trị phù hợp. Nhưng còn một dạng tiểu đường nữa ít được biết đến: latent autoimmune diabetes in adults (viết tắt là LADA, xin tạm dịch là bệnh tiểu đường tự miễn dịch ngầm ở người trưởng thành), đôi khi còn được gọi là tiểu đường type 1.5.
Trong suy nghĩ của nhiều người, thừa mỡ (cholesterol cao) thường là do chế độ dinh dưỡng không lành mạnh và lười vận động. Đa số mọi người tin rằng đây là căn bệnh tích tụ dần theo năm tháng và chỉ cần lo lắng khi tuổi đã cao. Thực tế lại không hẳn như vậy. Với một số người, cholesterol cao không phải do lối sống, mà là do di truyền. Bệnh này gọi là cholesterol cao trong máu do di truyền.
Một cuộc thăm dò chung giữa Washington Post và KFF (Kaiser Family Foundation) cho thấy tình trạng ngần ngại vaccine của phụ huynh Mỹ đang gia tăng, với 1 trong 6 người cho biết đã trì hoãn hoặc bỏ qua một số loại vaccine cho con, không kể vaccine cúm hay coronavirus. Kết quả khảo sát 2.716 phụ huynh trong mùa hè năm nay cho thấy nhóm cha mẹ thường từ chối chích ngừa cho con có đặc điểm: hay dạy con tại nhà (home-school), là người da trắng theo tôn giáo nghiêm ngặt, nhận diện Cộng Hòa, hoặc dưới 35 tuổi. Trái lại, phụ huynh Dân Chủ và gốc Á ít khi bỏ qua vaccine (8% và 5%).
Đường Dây Hỗ Trợ Chăm Sóc Sức Khỏe giúp chúng ta vượt qua các trở ngại giữa người hỏi và dịch vụ chăm sóc sức khỏe tốt. Phóng viên Jackie Fortiér của KFF Health News đã nói chuyện với Ari Shapiro của NPR về một gia đình ở Minnesota đang đối mặt với hóa đơn không hề nhỏ cho các xét nghiệm thính giác của bé trai sơ sinh. “Con trai tôi được chẩn đoán mắc CMV bẩm sinh, một loại virus có thể gây mất thính lực. Một một phần của chẩn đoán này là cháu sẽ cần xét nghiệm thính giác định kỳ vài tháng một lần cho đến khi 10 tuổi. Tôi liên lạc với quý vị vì tôi muốn biết tại sao các xét nghiệm thính giác của con trai tôi không được bảo hiểm chi trả và tại sao chúng tôi phải tự trả tiền” – Anna Deutscher, 29 tuổi, từ Minnesota, viết về cậu con trai sơ sinh của cô, Beckham.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.