Hôm nay,  

Khi Não Bộ Gửi Cho Ta Một Bài Hát

10/31/202500:00:00(View: 710)

bai hat
Ảnh: pexels.com
 
Trong một bài viết đăng trên trang mạng Psychology Today, Tiến Sĩ Jeff Degraff kể lại một trải nghiệm khá thú vị của mình. Ông cho biết cách đây không lâu, ông bị mắc kẹt. Không phải là kẹt xe hay xếp hàng, mà là một khoảnh khắc mịt mờ về mặt tinh thần. Ông không thể suy nghĩ sâu sắc, không thể cảm nhận được những gì mình đang tiếp xúc. Rồi bất chợt một bài hát hiện lên trong đầu. Không phải bài hát mới nghe gần đây, và cũng không phải bài hát mà ông yêu thích. Nhưng lời bài hát thật sự chạm đến trái tim của ông. Chúng nói lên một điều gì đó mà ông không thể diễn đạt thành lời. Giống như não không muốn nói những lời đơn giản, nên đã quyết định cất tiếng hát.
 
Ông dần nhận ra những khoảnh khắc tương tự. Đôi khi đó không phải là một bài hát, mà là một cụm từ mang sức nặng cảm xúc khác thường. Đôi khi đó là một màu sắc, một hình ảnh, hay là một ký ức bất chợt ập đến như một lời thì thầm. Ông đã trao đổi với những người khác, và họ cho biết cũng gặp trường hợp tương tự. Đối với một số người, đó là một câu thoại trong một cuốn sách mà họ đã không nghĩ đến trong nhiều năm. Với một số người khác, đó là một sự việc nhỏ nhưng cho cảm xúc mạnh mẽ, giống như một chỉ báo.
 
Đây không phải là câu chuyện về sự thần bí, trực giác, hay những thông điệp thiêng liêng. Đó là cách não bộ, trong những điều kiện thích hợp, tự trò chuyện với chính mình.
 
Có một nghiên cứu kỹ lưỡng về hiện tượng này, được gọi là hình ảnh âm nhạc không cố ý. Nhà tâm lý học Vicky Williamson đã thực hiện nhiều nghiên cứu về chủ đề này, và ghi nhận rằng những bài hát ngẫu hứng thường được kích hoạt bởi cảm xúc, ký ức gần đây, hoặc những suy nghĩ chưa được xử lý. Chúng không ngẫu nhiên mà mang tính liên tưởng. Bộ não như đang phân loại, phát tín hiệu, và tạo sự tác động.
 
Trong một nghiên cứu, 90% người tham gia cho biết họ từng trải nghiệm hình ảnh âm nhạc không cố ý ít nhất một lần một tuần. Nhiều người nhận thấy rằng những bài hát này có mối tương quan với sự căng thẳng, ký ức, hoặc những cảm xúc chưa được giải quyết (Williamson và đồng nghiệp, 2012). Âm nhạc ở đây như là một dạng tốc ký cảm xúc, là cách não bộ truyền đạt một điều gì đó phức tạp thông qua một hình thức quen thuộc.
 
Tại sao những tín hiệu nội tại này lại mạnh mẽ đến vậy? Một phần câu trả lời nằm ở cách con người được lập trình để nhận dạng mẫu. Bộ não của chúng ta luôn tìm kiếm sự kết nối – tìm hiểu dữ liệu ngẫu nhiên, phát hiện chủ đề, liên kết các ý tưởng. Nhà tâm lý học Michael Shermer gọi đây là thuộc tính khuôn mẫu - xu hướng tìm ra các khuôn mẫu trong kho dữ liệu có ý nghĩa và vô nghĩa (Shermer, 2009).
 
Trên thực tế, lý thuyết ẩn dụ khái niệm - được George Lakoff và Mark Johnson ủng hộ - cho rằng não bộ phụ thuộc rất nhiều vào ẩn dụ và biểu tượng để xử lý cảm xúc và ra quyết định. Theo quan điểm này, não bộ không hề đánh lừa khi đưa ra một cụm từ tượng trưng hay ký ức nào đó; nó đang sử dụng những công cụ để giúp ta suy nghĩ khác đi.
 
Hãy xem xét cách những khoảnh khắc sáng tạo diễn ra. Các nhà thần kinh học John Kounios và Mark Beeman đã nghiên cứu “Khoảnh Khắc Aha” của những sáng kiến bất chợt. Họ phát hiện ra rằng giải pháp cho những vấn đề phức tạp thường không đến từ những nỗ lực suy luận có chủ đích, mà từ trong tiềm thức—thường là trong lúc nghỉ ngơi hoặc thư giãn (Kounios và Beeman, 2015). Một lời ca hoặc một hình ảnh bất chợt có thể là sản phẩm cuối cùng của những hoạt động thầm lặng trong tâm thức.
 
Carl Jung đã mô tả một chức năng tương tự trong tâm lý: khi ý thức bị mắc kẹt, vô thức đưa ra các biểu tượng—giấc mơ, hình ảnh, kiểu mẫu—để hỗ trợ hoặc định hướng lại. Cho dù nhìn theo góc độ tâm lý hay thần kinh học, thì đó vẫn là tâm trí giúp ta nhận thấy đường đi qua những điểm bế tắc.
 
Đây không phải là hình thức hoang tưởng của bệnh tâm thần, bởi vì chúng ta nhận dạng các biểu tượng này mà không bị chúng chi phối. Nếu một người nhận thức được ý nghĩa của một khuôn mẫu trong tâm thức, rồi suy ngẫm về nó, các nhà tâm lý học gọi đó là siêu nhận thức, khả năng nhận biết về suy tưởng của chính mình. Và đó là một điều tốt, có nghĩa là mình đang làm việc với những suy tưởng, chứ không bị nó chi phối.
 
Một số lời khuyên trong trường hợp nhận ra não bộ bắt đầu chơi một giai điệu, đang thì thầm một câu nói:
 
1. Đừng bỏ qua nó ngay lập tức. Hãy coi đó là một thông điệp, không phải một sai lầm. Hãy tự hỏi: Tại sao lại là bài hát này? Tại sao lại là bây giờ? Nó có gợi lên điều gì về mặt cảm xúc, một tình huống, hoặc một mối quan hệ?

2. Tìm hiểu biểu tượng: viết ra bài hát, hình ảnh hoặc cụm từ. Sau đó, suy nghĩ tự do về những gì nó gợi lên. Ta có thể khám phá ra một cảm xúc chưa từng trải qua, hoặc một kết nối chưa từng có.

3. Sử dụng nó như một gợi ý sáng tạo: Thay vì coi tín hiệu như một thông điệp bí ẩn, hãy coi nó như một điểm khởi đầu. Sử dụng nó để vẽ, viết hoặc suy ngẫm. Hãy xem nó dẫn đến đâu.

4. Nhận ra các mô hình theo thời gian: Nếu một số chủ đề hoặc cụm từ nhất định lặp lại, chúng có thể là một phần trong vốn từ vựng nội tại của não bộ. Theo thời gian, ta có thể học được cách não truyền đạt thông tin, và cách lắng nghe nó.
 
Tóm lại, khi não bộ gửi cho ta một bài hát, đó có thể không phải là một thông điệp thiêng liêng hay một điềm báo huyền bí. Nó là một loại giao tiếp—một tia sáng lóe lên từ một khuôn mẫu, một ý nghĩa, hoặc ẩn dụ được gửi từ một phần cơ thể đến một phần khác. Nó không phải là bằng chứng của một điều gì vượt ra ngoài logic. Nó là bằng chứng cho thấy tâm trí của ta có nhiều lớp hơn là chỉ là logic.
 
Lần tới, khi đang gặp khó khăn và có một lời hát vang lên, hoặc một từ nào đó hiện lên trong tâm trí, đừng vội gạt chúng sang một bên. Có thể đó là do tâm trí đang nhắc nhở ta rằng con đường phía trước không phải là một đường thẳng. Nó có thể là một giai điệu.
 
Viêt Báo lược dịch
Nguồn: Bài When Your Brain Send You a Song đăng trên trang mạng Psychology Today 
 

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Con người đến với nhau nhờ duyên và yêu nhau vì nợ. Ông cha ta đã nói là có duyên thì nghìn trùng xa cách cũng gặp mà khi không có duyên, nôm na gọi là vô duyên, thì có ngồi đối mặt cũng "bất tương phùng“ coi như người đối diện không có mặt, không hiện hữu: Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ Vô duyên đối diện bất tương phùng. Nên hữu duyên hay vô duyên có thể nói là do ông trời xếp đặt, vợ chồng không phải ngẫu nhiên mà đến với nhau được, đều do nhân duyên mà ra, mọi vật đều do nhiều yếu tố kết hợp mà thành. Mà đã do nhân duyên rồi, thì tránh trời cũng không khỏi nắng, coi như định mệnh đã an bài.
Thành ngữ ta có câu “Cái răng, cái tóc là góc con người” nhưng cái tóc thường ám chỉ với nữ giới vì “người đẹp nhờ tóc”. Về nhân tướng học, có nhiều khuôn mặt thích ứng cùng với mắt, mũi, miệng… và kèm theo đó với răng và tóc. Trong Hồi Ức Một Đời Người của Nguyễn Ngọc Chính có chương đề cập đến mái tóc, và tùy theo nhãn quan của mỗi người với phái nữ về tóc ngắn, tóc dài.
Tôn Ngộ Không (Sun Wukong) là một chú khỉ có những khả năng phi thường và trí tuệ giống như con người. Với cây gậy như ý và những phép thuật siêu phàm, Tôn Ngộ Không, hay còn gọi là Hầu Vương, là một nhân vật huyền thoại trong tiểu thuyết Tây Du Ký (Journey to the West) – một trong Tứ Đại Kỳ Thư (hay Tứ Đại Tài Tử Thư) của nền văn học cổ đại Trung Hoa – và vẫn luôn được nhiều thế hệ độc giả trên toàn thế giới ưa thích.
Giáo Hoàng là người lãnh đạo tinh thần của dân Chúa trên khắp hoàn vũ phải là người luôn oai nghiêm và… buồn. Nhưng thực tế không phải vậy. Các Giáo hoàng cũng vui ra phết. Vui nhất là đương kim Giáo hoàng Francis, tên Việt hóa là Phanxicô. Ngày 14/6/2024, vừa qua Ngài mở đại hội vui bằng cách mời 107 danh hài không phân biệt tôn giáo từ 15 nước tới Vatican dự đại hội. Các cây hài Mỹ phó hội gồm Whoopi Goldberg, Julia Louis-Dreyfus, Jimmy Fallon, Chris Rock, Stephen Colbert, Conan O’Brien, Tig Notaro, Jim Gaffigan. Chỉ có hai ông Colberg và Gaffigan là người Công giáo. Còn hai ông Fallon và O’Brien hồi nhỏ có theo học tại các trường công giáo. Khi được mời, các cây hài này hành nghề liền. Cây hài Stephen Colberg nói: “Giáo hoàng Francis sắp gặp tôi tại Vatican! Tôi hồi hộp chứ. Không biết Giáo hoàng có phải là người Công giáo không?”.
Một nửa thế kỷ trôi qua sau ngày mất nước. Những cay đắng chua xót đau đớn một thời cũng phai nhạt dần. Thời gian qua đã là liều thuốc chữa những ưu phiền khổ đau một thời.,,
ác thí nghiệm chỉnh sửa gen đã chỉ ra rằng: trong quá trình tiến hóa kéo dài hàng triệu năm, sụn (cartilage) trong mang cá đã dần dần di chuyển vào trong ống tai (ear canal), và phát triển thành tai ngoài của tổ tiên loài người. Thậm chí, nếu lùi thời gian xa hơn, các khoa học gia tin rằng tai ngoài của chúng ta có thể có liên quan với các sinh vật biển không xương sống thời cổ đại, chẳng hạn như loài sam (horseshoe crabs)
Suốt chiều dài đất nước, có nhiều vùng miền có nem chua nổi tiếng. Nhưng mỗi vùng có một loại lá kèm theo không giống nhau. Hương vị nem sàn sàn như nhau nhưng nem miền Bắc có vị mặn và chua đặc trưng, miền Trung có vị cay truyền thống, miền Nam có vị ngọt trội hơn, trừ nem Thủ Đức.
Ngày 23 tháng chạp, các Táo Ta, Táo Mỹ (gốc Việt), Táo Tàu, mũ áo về trời, báo cáo chuyện thế gian một năm qua cho Ngọc Hoàng xét xử. Sau khi các Táo báo cáo, nhận lời khuyên nhủ cúi tạ ra về tiếp tục làm nhiệm vụ cho năm con Rắn đang chờ trước mặt, Ngọc Hoàng toan bãi triều thì bỗng ngài cúi xuống thấy một cây hoa rất bé đang lễ phép ngước lên nhìn ngài như muốn nói một điều gì, ngài ân cần hỏi: - Cô hoa kia, cô cần chi mà lên đây.
Nghe danh anh đã lâu, cũng đã từng gặp anh một lần ở New Orleans ngay sau khi cơn bão Katrina không thể bứng anh ra khỏi vùng đất cái nôi nhạc Jazz này, nhưng lúc ấy có lẽ vì đang là người nổi tiếng, bạn bè vây quanh, nên anh chẳng nhớ tôi là ai, một gã trời ơi nào từ tận Bắc Âu đến chào, bắt tay và xin chụp với anh một tấm hình...
Chúng ta có khuynh hướng thể hiện rằng mình cũng có điểm giống với những người khác, chẳng hạn như giống những người nổi tiếng trên mạng xã hội, để có thể cảm thấy mình thuộc về một đám đông, một nhóm người hay một cộng đồng. Và đôi khi mong muốn thể hiện sự tương đồng với mọi người mạnh mẽ đến mức khiến người ta bất chấp theo đuổi trào lưu dù biết điều đó không phù hợp hoặc không tốt với mình.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.