Hôm nay,  

Khi Não Bộ Gửi Cho Ta Một Bài Hát

31/10/202500:00:00(Xem: 703)

bai hat
Ảnh: pexels.com
 
Trong một bài viết đăng trên trang mạng Psychology Today, Tiến Sĩ Jeff Degraff kể lại một trải nghiệm khá thú vị của mình. Ông cho biết cách đây không lâu, ông bị mắc kẹt. Không phải là kẹt xe hay xếp hàng, mà là một khoảnh khắc mịt mờ về mặt tinh thần. Ông không thể suy nghĩ sâu sắc, không thể cảm nhận được những gì mình đang tiếp xúc. Rồi bất chợt một bài hát hiện lên trong đầu. Không phải bài hát mới nghe gần đây, và cũng không phải bài hát mà ông yêu thích. Nhưng lời bài hát thật sự chạm đến trái tim của ông. Chúng nói lên một điều gì đó mà ông không thể diễn đạt thành lời. Giống như não không muốn nói những lời đơn giản, nên đã quyết định cất tiếng hát.
 
Ông dần nhận ra những khoảnh khắc tương tự. Đôi khi đó không phải là một bài hát, mà là một cụm từ mang sức nặng cảm xúc khác thường. Đôi khi đó là một màu sắc, một hình ảnh, hay là một ký ức bất chợt ập đến như một lời thì thầm. Ông đã trao đổi với những người khác, và họ cho biết cũng gặp trường hợp tương tự. Đối với một số người, đó là một câu thoại trong một cuốn sách mà họ đã không nghĩ đến trong nhiều năm. Với một số người khác, đó là một sự việc nhỏ nhưng cho cảm xúc mạnh mẽ, giống như một chỉ báo.
 
Đây không phải là câu chuyện về sự thần bí, trực giác, hay những thông điệp thiêng liêng. Đó là cách não bộ, trong những điều kiện thích hợp, tự trò chuyện với chính mình.
 
Có một nghiên cứu kỹ lưỡng về hiện tượng này, được gọi là hình ảnh âm nhạc không cố ý. Nhà tâm lý học Vicky Williamson đã thực hiện nhiều nghiên cứu về chủ đề này, và ghi nhận rằng những bài hát ngẫu hứng thường được kích hoạt bởi cảm xúc, ký ức gần đây, hoặc những suy nghĩ chưa được xử lý. Chúng không ngẫu nhiên mà mang tính liên tưởng. Bộ não như đang phân loại, phát tín hiệu, và tạo sự tác động.
 
Trong một nghiên cứu, 90% người tham gia cho biết họ từng trải nghiệm hình ảnh âm nhạc không cố ý ít nhất một lần một tuần. Nhiều người nhận thấy rằng những bài hát này có mối tương quan với sự căng thẳng, ký ức, hoặc những cảm xúc chưa được giải quyết (Williamson và đồng nghiệp, 2012). Âm nhạc ở đây như là một dạng tốc ký cảm xúc, là cách não bộ truyền đạt một điều gì đó phức tạp thông qua một hình thức quen thuộc.
 
Tại sao những tín hiệu nội tại này lại mạnh mẽ đến vậy? Một phần câu trả lời nằm ở cách con người được lập trình để nhận dạng mẫu. Bộ não của chúng ta luôn tìm kiếm sự kết nối – tìm hiểu dữ liệu ngẫu nhiên, phát hiện chủ đề, liên kết các ý tưởng. Nhà tâm lý học Michael Shermer gọi đây là thuộc tính khuôn mẫu - xu hướng tìm ra các khuôn mẫu trong kho dữ liệu có ý nghĩa và vô nghĩa (Shermer, 2009).
 
Trên thực tế, lý thuyết ẩn dụ khái niệm - được George Lakoff và Mark Johnson ủng hộ - cho rằng não bộ phụ thuộc rất nhiều vào ẩn dụ và biểu tượng để xử lý cảm xúc và ra quyết định. Theo quan điểm này, não bộ không hề đánh lừa khi đưa ra một cụm từ tượng trưng hay ký ức nào đó; nó đang sử dụng những công cụ để giúp ta suy nghĩ khác đi.
 
Hãy xem xét cách những khoảnh khắc sáng tạo diễn ra. Các nhà thần kinh học John Kounios và Mark Beeman đã nghiên cứu “Khoảnh Khắc Aha” của những sáng kiến bất chợt. Họ phát hiện ra rằng giải pháp cho những vấn đề phức tạp thường không đến từ những nỗ lực suy luận có chủ đích, mà từ trong tiềm thức—thường là trong lúc nghỉ ngơi hoặc thư giãn (Kounios và Beeman, 2015). Một lời ca hoặc một hình ảnh bất chợt có thể là sản phẩm cuối cùng của những hoạt động thầm lặng trong tâm thức.
 
Carl Jung đã mô tả một chức năng tương tự trong tâm lý: khi ý thức bị mắc kẹt, vô thức đưa ra các biểu tượng—giấc mơ, hình ảnh, kiểu mẫu—để hỗ trợ hoặc định hướng lại. Cho dù nhìn theo góc độ tâm lý hay thần kinh học, thì đó vẫn là tâm trí giúp ta nhận thấy đường đi qua những điểm bế tắc.
 
Đây không phải là hình thức hoang tưởng của bệnh tâm thần, bởi vì chúng ta nhận dạng các biểu tượng này mà không bị chúng chi phối. Nếu một người nhận thức được ý nghĩa của một khuôn mẫu trong tâm thức, rồi suy ngẫm về nó, các nhà tâm lý học gọi đó là siêu nhận thức, khả năng nhận biết về suy tưởng của chính mình. Và đó là một điều tốt, có nghĩa là mình đang làm việc với những suy tưởng, chứ không bị nó chi phối.
 
Một số lời khuyên trong trường hợp nhận ra não bộ bắt đầu chơi một giai điệu, đang thì thầm một câu nói:
 
1. Đừng bỏ qua nó ngay lập tức. Hãy coi đó là một thông điệp, không phải một sai lầm. Hãy tự hỏi: Tại sao lại là bài hát này? Tại sao lại là bây giờ? Nó có gợi lên điều gì về mặt cảm xúc, một tình huống, hoặc một mối quan hệ?

2. Tìm hiểu biểu tượng: viết ra bài hát, hình ảnh hoặc cụm từ. Sau đó, suy nghĩ tự do về những gì nó gợi lên. Ta có thể khám phá ra một cảm xúc chưa từng trải qua, hoặc một kết nối chưa từng có.

3. Sử dụng nó như một gợi ý sáng tạo: Thay vì coi tín hiệu như một thông điệp bí ẩn, hãy coi nó như một điểm khởi đầu. Sử dụng nó để vẽ, viết hoặc suy ngẫm. Hãy xem nó dẫn đến đâu.

4. Nhận ra các mô hình theo thời gian: Nếu một số chủ đề hoặc cụm từ nhất định lặp lại, chúng có thể là một phần trong vốn từ vựng nội tại của não bộ. Theo thời gian, ta có thể học được cách não truyền đạt thông tin, và cách lắng nghe nó.
 
Tóm lại, khi não bộ gửi cho ta một bài hát, đó có thể không phải là một thông điệp thiêng liêng hay một điềm báo huyền bí. Nó là một loại giao tiếp—một tia sáng lóe lên từ một khuôn mẫu, một ý nghĩa, hoặc ẩn dụ được gửi từ một phần cơ thể đến một phần khác. Nó không phải là bằng chứng của một điều gì vượt ra ngoài logic. Nó là bằng chứng cho thấy tâm trí của ta có nhiều lớp hơn là chỉ là logic.
 
Lần tới, khi đang gặp khó khăn và có một lời hát vang lên, hoặc một từ nào đó hiện lên trong tâm trí, đừng vội gạt chúng sang một bên. Có thể đó là do tâm trí đang nhắc nhở ta rằng con đường phía trước không phải là một đường thẳng. Nó có thể là một giai điệu.
 
Viêt Báo lược dịch
Nguồn: Bài When Your Brain Send You a Song đăng trên trang mạng Psychology Today 
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Maye Musk là một người phụ nữ bận rộn. Bên cạnh việc là mẹ của người đàn ông giàu nhất thế giới, bà còn thường xuyên tham gia các sự kiện nổi bật – nhiều sự kiện trong số đó diễn ra ở Trung Quốc. Chỉ riêng tháng 12, bà đã tham dự một bữa tiệc gala tại Hàng Châu, bước trên thảm đỏ của một công ty mỹ phẩm ở Vũ Hán và ký tặng cuốn sách A Woman Makes a Plan phiên bản tiếng Hoa – được bà mô tả là một “sách bán chạy nhất” tại đây. Thực tế, trong danh sách sách bán chạy ở Trung Quốc tháng 10, cuốn sách duy nhất liên quan đến gia đình Musk là cuốn tiểu sử về Elon Musk của Walter Isaacson. Elon Musk rất được ưa chuộng tại Trung Quốc và được cho là có khả năng tạo ảnh hưởng thân thiện với Bắc Kinh trong chính quyền mới đầy chủ chiến của Donald Trump. Tuy nhiên, ông cũng phải đối mặt với sự giám sát vì các mối liên kết với Bộ Quốc phòng Mỹ thông qua công ty hàng không vũ trụ SpaceX.
Các dân tộc bản địa châu Mỹ, thổ dân châu Mỹ hay người Indian, gọi là “người da đỏ” để chỉ dân bản địa ở Hoa Kỳ mà bắt nguồn từ tiếng “redskin” dù màu da của họ không thực sự đỏ. Họ là các nhóm cư dân tiên khởi của Mỹ châu lục địa trước khi người châu Âu khám phá ra đại lục này vào cuối thế kỷ 15 (thời kỳ tiền Colombo). Có rất nhiều bộ tộc: Navajo, Cherokee, Sioux, Ojibwe, Choctaw, Apache, Lumbee, Pueblo, Muskogee. Xin đề cập về người Cherokee, được xem là bộ tộc quan trọng của người Indian.
Trong lãnh vực sáng tác từ ngôn ngữ cho đến tác phẩm trực quan, các chuyên gia và các tác giả đang quan tâm đến khả năng sáng tạo của AI, sự hiện diện và tác dụng của trí thông minh nhân tạo sẽ làm thay đổi quan niệm và phương pháp, kỹ thuật và nghệ thuật truyền thống. Trong lĩnh vực tạo ra các tác phẩm viết có thể được coi là văn học (như thơ, văn xuôi và kịch) là một lĩnh vực nghiên cứu tích cực, trải dài từ các phương pháp tiếp cận con người. Mục đích là tạo ra các văn bản sáng tạo không thể phân biệt được với các văn bản do con người viết.
Năm 2024 có thể được cho là một năm đầy sóng gió, nhưng giữa những thách thức, có một niềm an ủi lớn: nhân loại đang hiểu biết về không gian nhiều hơn bao giờ hết. Chúng ta đang ở thời điểm chưa từng có trong lịch sử, khi khoa học liên tục tiến bộ và những bí ẩn của không gian dần hé lộ. Tuy nhiên, việc xác định đâu là những khám phá khoa học nổi bật nhất trong năm không phải dễ dàng. Một số khám phá có tác động ngay tức thì và có ý nghĩa sâu đậm đến cách chúng ta hiểu về thế giới, nhân loại hay không gian. Đây là những khoảnh khắc “sung sướng” thực sự.
Hai chục năm trước tôi nghe các bạn từ thời sinh viên làm việc trong vùng Thung lũng Điện tử San Jose, California nói về AI. Khi đó, trải nghiệm AI của tôi, và chắc cũng là của rất nhiều người trong vài thập niên qua, bắt đầu với những cuộc gọi điện mà được trả lời bằng máy. Vì giọng tiếng Anh của tôi còn mùi nước mắm nên nhiều khi máy không nhận ra điều gì tôi muốn, làm nhiều khi bực mình nhưng phải phì cười. Mới đây, tôi vào ChatGPT hỏi xem AI biết gì về mình. Những câu hỏi tôi đưa ra và câu trả lời của ChatGPT là ngôn từ và cách trả lời của ChatGPT mà tôi không biên tập hay sửa lỗi gì.
Memphis là thành phố lớn của tiểu bang Tennessee, nổi tiếng là một trong những cái nôi của dòng nhạc Blues & Jazz của nước Mỹ. Cách đây 4 năm, tôi lái xe đến thăm Memphis chỉ để được nghe nhạc Blues “nguyên chất” tại B.B King’s Blues Club, một trong những “việc đáng làm trong đời” đối với những người mê nhạc Jazz. Nghe nhạc Jazz ở Memphis sẽ thấy được dòng nhạc như chảy trong huyết quản của người da đen ở Miền Nam Hoa Kỳ. Vào đầu tháng 10 năm nay, tôi trở lại thành phố Memphis, nhưng đó không phải là đích đến của chuyến đi. Memphis có phi trường chỉ cách Tu Viện Mộc Lan khoảng hơn một tiếng lái xe. UH, một cô bạn đồng tu đã từng cùng học với một vị thầy, cùng sinh hoạt trong một nhóm Phật tử ở Quận Cam California được chấp nhận vào ni đoàn, làm lễ xuống tóc xuất gia tại Mộc Lan. Tôi cùng một nhóm bạn nhận lời mời đến dự sự kiện trọng đại của một đời người này.
Tây Ninh trong trí nhớ, Tây Ninh trong trái tim của những cô gái Tây Ninh và chàng trai lính chiến đến rồi đi để lại đau đớn trong lòng cô con gái nhỏ. Tây Ninh với thánh thất Cao Đài hùng tráng uy nghi. Tây Ninh trong lòng người mộ đạo đi đâu cũng thành lập thánh thất Cao Đài, mô hình giống như tòa thánh Tây Ninh. Người xa Tây Ninh tìm về thăm lại quê cha đất tổ, thăm thánh thất Cao Đài, núi Bà Đen, thăm lại làng Từ Bi.
Những nhân vật nổi tiếng có quyền thế thường đặt ra các tiêu chuẩn ứng xử cho những người ngưỡng mộ va kính trọng họ. Điều này có khả năng gây ra sự tiêu cực, nhưng đôi khi, các nhà lãnh đạo của chúng ta đã hành xử rất đáng kính. Vào ngày 13/5/1981, Giáo hoàng John PauI đã bị Mehmet Ali Ağca bắn bốn phát khi ông đi qua Quảng trường Thánh Peter ở Thành phố Vatican. Hai viên đạn bắn trúng bụng Giáo hoàng, một viên trúng cánh tay phải và một viên trúng ngón trỏ trái. Trong cơn đau dữ dội, Giáo hoàng đã được đội an ninh đưa đi, và mặc dù mất rất nhiều máu, Giáo hoàng vẫn vuợt qua được
Nhắc đến danh ca, minh tinh Doris Day, khán thính giả trên thế giới liên tưởng đến ca khúc Que Sera, Sera ((Whatever Will Be, Will Be) trong phim The Man Who Knew Too Much đã gắn liền với tên tuổi của Doris Day. Phim The Man Who Knew Too Much của hãng Paramount do đạo diễn Alfred Hitchcock với tài tử James Stewart và minh tinh Doris Day. Ca khúc Que Sera, Sera với điệu Valse của Jay Livingston & Ray Evans do Doris Day trình bày với giọng ca mềm mại du dương, thành thót trong phim được nhận giải Oscar nhạc phim hay nhất năm 1956. Ca khúc nầy với lời Việt của nhạc sĩ Phạm Duy tựa đề Biết Ra Sao Ngày Sau rất phổ biến ở miền Nam Việt Nam.
Tôi đã có bài viết về nhạc chế, nay lại nhạc nhái, có trùng lắp không? Nhạc chế, theo từ điện mở Wikipedia, tiếng Anh là parody music hay musical parody, là việc thay đổi một phần hoặc toàn bộ lời bài hát so với bản gốc (thường là nổi tiếng), hoặc sao chép phong cách đặc biệt của một nhà soạn nhạc hoặc nghệ sĩ hoặc thậm chí là một phong cách âm nhạc chung. Nhạc chế tồn tại trong đời sống xã hội như một dạng văn nghệ dân gian, cũng tương tự như chuyện tiếu lâm, chủ yếu là truyền khẩu, giúp mọi người giải trí vui vẻ trong phạm vi từng cộng đồng nhỏ hẹp. Những ca khúc chế lời trên thực tế rất có sức hút đối với người nghe, nhất là khi nội dung lời ca có tình hài hước, gắn với một sự kiện nào đó mà dư luận đang rất quan tâm.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.