Hôm nay,  

Marjorie Taylor Greene: Cơn Địa Chấn Trong Ngôi Nhà MAGA

11/16/202514:25:00(View: 1222)

Hình VB (12)
Marjorie Taylor Greene, giữa cơn giằng co chính trị, nói bà muốn “buông dao”.  Bà xin lỗi vì đã góp phần nuôi dưỡng thứ chính trị mà bà gọi thẳng là “độc hại”.  Tổng thống Donald Trump — người từng xem bà là đồng minh ruột — gọi Greene là “kẻ phản bội”, rồi “nỗi nhục”.


Marjorie Taylor Greene hôm Chủ Nhật làm điều hiếm có trong chính trường Washington: bà xin lỗi. Không phải xin lỗi vì một phát ngôn sẩy chân, hay một lá phiếu sai. Bà xin lỗi vì đã góp phần nuôi dưỡng thứ chính trị mà bà gọi thẳng là “độc hại”. Lời thú nhận không đến sớm. Nó đến đúng lúc Tổng thống Donald Trump — người từng xem bà là đồng minh ruột — quay phắt lưng lại.

Câu chuyện khởi sự bằng một loạt thông điệp Trump đăng cuối tuần. Một ngày ông tuyên bố rút ủng hộ dành cho bà. Ngày hôm sau, ông gọi Greene là “kẻ phản bội”, rồi “nỗi nhục”. Ngôn ngữ như thế từng được ông dùng cho các đối thủ khác. Lần này, người nhận là một trong những người đã góp phần dựng nên đài tưởng niệm cho ông trong lòng phong trào MAGA.

Greene nói những lời ấy khiến bà bị dọa giết. Khi CNN hỏi vì sao trước đây bà im lặng khi Trump công kích người khác, bà đáp: “Đó là câu phê bình công bằng.” Câu trả lời ấy — hiếm và trần trụi — nói nhiều hơn hàng chục bài diễn văn hòa giải.

Nguyên nhân của cơn lún đất này nằm gọn trong ba chữ: hồ sơ Epstein. Hạ viện đang chuẩn bị biểu quyết việc công bố hàng ngàn trang tài liệu thu giữ từ các cuộc điều tra Jeffrey Epstein. Tất cả phía Dân Chủ và bốn dân biểu Cộng Hòa, trong đó có Greene, đã ký để ép vấn đề ra sàn. Tòa Bạch Ốc và Chủ tịch Hạ viện Mike Johnson thì dùng mọi cách để ngăn lại.

Greene nói bà đứng về phía các nạn nhân và muốn minh bạch. Bà cũng nhấn mạnh bà không tin Trump có dính líu gì. Điểm thú vị nằm ở chỗ: bà không cần tin. Bà chỉ cần ký vào thủ tục để hồ sơ lên sàn — và điều đó cũng đủ cắt đứt sợi dây giữa bà và Tổng thống.

Phản ứng từ Trump không chỉ xoay quanh hồ sơ Epstein. Ông còn khó chịu khi Greene chỉ trích việc ông bênh vực chương trình visa H-1B. Trong một cuộc phỏng vấn trên Fox News, Trump nói nước Mỹ “cần tài năng nước ngoài”. Greene đáp ngay: “Đó không phải lập trường America First.” Bà nói thêm: “Tôi muốn chiếc Air Force One nằm yên một chỗ.” Những câu ấy, nếu đến từ một người khác, đã bị MAGA thiêu rụi. Nhưng đến từ Greene, chúng kể một điều: đường nứt trong ngôi nhà MAGA không còn là vết rạn. Nó đang mở rộng.


Trong lúc bà bị Tổng thống gọi là “Wacky”, đảng Cộng Hòa địa phương vẫn đứng sau lưng bà. Họ nói Greene “đại diện cho Tây Bắc Georgia, không phải cho cả nước”. Một cách nói khác: khi Washington nổi bão, người ta trở về điểm khởi thủy — cử tri trong khu vực, không phải quyền lực ở trung ương.

Thomas Massie, người cùng ký thủ tục công bố hồ sơ, nói một câu đáng ghi: “Năm 2030, ông ấy sẽ không còn là Tổng thống, còn lá phiếu bảo vệ ấu dâm thì còn mãi.” Cách nói ấy thẳng thừng. Và nó mở ra một khoảng trống lớn: bao nhiêu người trong Quốc hội sợ Trump, và bao nhiêu người sợ lịch sử?

Greene, giữa cơn giằng co này, nói bà muốn “buông dao trong chính trị”. Nhưng người ta vẫn nhớ bà từng chụp hình với khẩu súng chĩa vào các đối thủ trong Quốc hội. Nhớ cả những năm bà cổ vũ QAnon, phủ nhận 11 tháng 9, hay tung tin nhảm về Obama và gia đình Clinton. Giờ bà nói đã suy nghĩ nhiều từ khi Charlie Kirk bị bắn chết. Lời nói ấy không xóa được quá khứ, nhưng phơi ra một hiện tượng quen thuộc ở Washington: sự ăn năn thường nảy nở ngay sau khi mặt đất dưới chân bắt đầu rung.

Trump, như thường lệ, phủ nhận mọi dính dáng với Epstein. Ông nói đó chỉ là “xã giao ở Palm Beach” từ mấy chục năm trước. Nhưng câu chuyện giờ không còn xoay quanh ông biết Epstein thế nào. Nó xoay quanh câu hỏi khác: tại sao việc công bố hồ sơ lại trở thành lằn ranh cưỡng bách lòng trung thành?

Nhìn vào Greene hôm nay — vừa nhận lỗi, vừa phản đòn, vừa đứng tách Trump, vừa nói không chống ông — người ta không thấy một cuộc “đổi lòng”. Người ta chỉ thấy bản chất cố hữu của quyền lực: ai đứng gần ánh sáng thì cũng đứng gần lửa. Và khi lửa đổi hướng, người ta đổi giọng.

Washington không lạ gì những màn quay lưng. Điều lạ là lần này nó xảy ra ngay trong tâm của phong trào từng tự hào là “không bao giờ phản bội nhau”.

Chuyện của Greene không phải chuyện của một cá nhân. Nó là thước đo mới của MAGA: ai muốn sống còn, phải chọn giữa lòng trung thành với một người, hay sự minh bạch với một hồ sơ.

Và không có gì nói rõ hơn về thời chính trị này bằng câu ấy. Không cần phóng đại. Không cần ví von. Chỉ cần nhìn vào thực tế: trong một mùa gãy vỡ, người nào cũng nói mình đứng về phía sự thật — và mỗi người lại đang nói về một sự thật khác.

Nina H.B. Lê

Tham khảo: Fox News and NPR News.

Reader's Comment
11/20/202506:04:18
Guest
Tôi ủng hộ quan điễm của Marjorie Taylor Greene.
Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
11/2/202512:27:00
Nói gì thì nói, màu da vẫn là loại “giấy tờ” đầu tiên mà nhân loại cấp cho nhau. Nó quyết định bạn được vào đâu, bị nhìn thế nào, bị xét đoán ra sao. Wole Soyinka từng nói: “Da tôi đen, nhưng trí óc tôi không có màu.” Thế mà biên giới thế giới lại chỉ hiểu được màu trắng. Có người bảo: “Đó là lỗi hệ thống.” Nhưng hệ thống nào lại sợ một ông già bảy mươi mấy tuổi với cây bút và mái tóc bạc như sợi chỉ khói?
10/25/202504:41:00
Chùa Hương Sen tại Miền Nam Cali do Ni sư Trụ trì Thích Nữ Giới Hương cùng quý sư cô sẽ tổ chức từ thiện cho dân làng nghèo, vô gia cư, trẻ em mồ côi và người khuyết tật ở Tanzania, Congo, Uganda… vào tháng 11 và 12 năm 2025.
10/20/202501:01:00
Khi hàng triệu người tham gia với cùng mục đích, cuộc tuần hành cho thấy nhiều người dân đã có cùng một mối quan tâm và bất mãn trước hiện trạng xã hội và họ không đơn độc trong tiếng nói phản kháng của mình. Đó là quyền hiến định được hiến pháp Hoa kỳ bảo vệ, là thông điệp của người dân gởi đến chính phủ và những nhà lập pháp, buộc họ thay đổi chương trình nghị sự phù hợp với ý kiến người dân hơn.
10/18/202523:55:00
Tổng Chưởng Lý Arizona Kris Mayes của Arizona đã đe dọa Chủ Tịch Hạ Viện Mike Johnson của Đảng Cộng Hòa sẽ phải chịu hành động pháp lý nghiêm khắc nếu ông không tuyên thệ nhậm chức cho một đảng viên Dân Chủ mới đắc cử trong một cuộc bầu cử đặc biệt là bà Adelita Grijalva. Johnson từ chối cho phép một ứng cử viên Dân Chủ này tuyên thệ nhậm chức vì ông ta không muốn công bố đầy đủ hồ sơ Epstein để bảo vệ Donald Trump. Với sự thắng cử của bà Grijalva, Hạ Viện có đủ phiếu để buộc Johnson phải công khai hóa hồ sơ Eipstein. Trong chiến dịch tranh cử, Grijalva đã hứa sẽ ký vào một bản kiến nghị lưỡng đảng nhằm thúc đẩy một cuộc bỏ phiếu tại Hạ Viện để công bố hồ sơ Epstein. Bản kiến nghị của bà sẽ đánh dấu chữ ký thứ 218 mang tính quyết định để kích hoạt cuộc bỏ phiếu đó — một nỗ lực do Dân Biểu Thomas Massie (Đảng Cộng Hòa - Kentucky) và Ro Khanna (Đảng Dân Chủ - California) dẫn đầu.
10/17/202500:00:00
Từ cuối Tháng 8/2025 đến nay, những người Cộng Sản tung cuốn phim Mưa Đỏ về cuộc chiến tại Quảng Trị, 1972. Với mục đích tuyên truyền, phim có nhiều phân cảnh và nhiều sự việc nhằm bôi nhọ QLVNCH, đặc biệt là TQLC (trong cảnh đốt tù binh). Có nhiều điều hư cấu mà chúng ta không xem phim nên không nắm vững. Tuy nhiên, chính một "cựu chiến binh Thành Cổ" của Bắc Việt là ông Trịnh Hòa Bình (đi lính năm 17 tuổi, được gửi vào Cổ Thành năm 1972, giải ngũ và theo học y khoa, tốt nghiệp Bác Sĩ và nay đã về hưu) nêu ra trong môt buổi phỏng vấn trên Tạp Chí “Một Thế Giới” rằng,"nhiều điểm hư cấu để bôi nhọ người lính VNCH, (và) cục diện của cuộc chiến.”
10/16/202521:15:00
Hôm nay, giữa những chiếc bàn trống nơi hành lang Lầu Năm Góc, tôi bỗng hiểu sâu hơn thế nào là làm báo. Làm báo không phải chỉ là cái nghề, mà là một lựa chọn, lựa chọn đứng về phía sự thật, ngay cả khi điều đó đồng nghĩa với việc rời bỏ vùng an toàn. Tôi thoáng ước mình được sánh bước cùng những đồng nghiệp đã lặng lẽ ra đi hôm nay, mang theo lòng kiêu hãnh và nỗi cô đơn của người giữ ngọn lửa. Bởi chính trong khoảnh khắc ấy, họ đã nói thay cho tất cả chúng ta, rằng báo chí không sinh ra để cúi đầu, mà để soi rọi.
10/16/202511:58:00
Tổng thống Donald Trump lại đem một đạo luật xưa cũ ra dọa sử dụng — Luật Chống Nổi Loạn (Insurrection Act) — để tự cho phép mình điều quân dẹp loạn trong nước. Nhưng theo giới chuyên gia luật, nước Mỹ bây giờ chưa “loạn” đến mức ấy. Trong những tuần gần đây, Trump gặp phải sự chống đối mạnh từ các thống đốc và thị trưởng trên khắp nước. Từ Chicago đến Los Angeles, nhiều nơi đã kiện để ngăn chính quyền liên bang đưa Vệ Binh Quốc Gia tới. Các tòa án cũng đã hai lần chặn kế hoạch của ông ở Portland.
10/10/202500:00:00
Những hình ảnh lan truyền từ các cơ quan truyền thông lớn cho thấy khoảng 800 vị tướng ngồi thẳng hàng, trang nghiêm dưới ánh đèn trắng lạnh của hội trường căn cứ quân sự ở Quantico. Quân phục của họ sáng bóng. Trên ngực áo dày đặt những huân chương quân sự. Họ là những người từng chỉ huy lữ đoàn ở Iraq, bay qua bầu trời Afghanistan, hay dẫn dắt các nhiệm vụ gìn giữ hòa bình ở những châu lục xa xôi. Họ ngồi ngay ngắn. Dáng ngồi tuân thủ kỷ cương quân đội tuyệt đối. Gương mặt trầm tĩnh. Bầu không khí mang theo trọng lượng của lịch sử. Khán phòng trong căn cứ quân sự nặng trĩu sự im lặng. Họ đến để lắng nghe, không phải để nói.
10/4/202519:45:00
Bác Sĩ Jeanne Marrazzo không cô đơn trong cuộc thanh trừng này. Bà là “tội phạm” thứ tư trong bộ tứ bị sa thải, đã phơi bày những khối u nhọt của chính quyền. Mỗi giám đốc bị sa thải thể hiện các khía cạnh của đạo đức khoa học giờ bị coi là tội phạm: công bằng, phúc lợi trẻ em, đổi mới điều dưỡng và sự nghiêm ngặt bệnh truyền nhiễm.
10/3/202500:00:00
Hãy thử hình dung một cảnh tượng thế này: giữa không khí u buồn, trang nghiêm trong lễ tang một chính trị gia nổi tiếng, một nhóm người lại tỏ ra hả hê và giương cao những biểu ngữ như “Chúa ghét nước Mỹ,” “Hoa Kỳ sẽ diệt vong,” “Đừng cầu nguyện cho Hoa Kỳ,” hay “Tạ ơn Chúa về ngày 11/9.” Dù vị chính trị gia đó thuộc phe nào, thì có lẽ phần lớn người dân Hoa Kỳ đều sẽ thấy phẫn nộ. Vậy điều gì lại dung thứ cho các hành động chướng tai gai mắt như thế? Câu trả lời gói gọn trong mấy chữ: Tu Chính Án Thứ Nhất (First Amendment).
“Đây là quan điểm của người viết, không nhất thiết là quan điểm của Việt Báo.”


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.