“Chúng tôi không bước đi một mình. Mỗi bước chân đều có tình thương của quý bạn đồng hành.” Tăng Đoàn Phật Giáo Nguyên Thủy (Theravada) trong cuộc hành trình Đi Bộ Vì Hòa Bình (Walk for Peace) do sư Tuệ Nhân lãnh đạo. Nguồn: Walk For Peace facebook.
Chúng ta đang sống trong một xã hội đầy bất an vì hận thù, chiến tranh, kỳ thị chủng tộc và giới tính, tàn bạo đối với di dân, nhẫn tâm đối với những người nghèo khổ, phát tán thông tin độc hại, tuyên truyền các chủ thuyết âm mưu, v.v… Chính vì thế, chúng ta cần sự bình an và tử tế trong cuộc sống hàng ngày hơn bao giờ hết!
Đây là lý do tại sao khi cuộc hành trình “Đi Bộ Vì Hòa Bình” [Walk for Peace] của Tăng Đoàn Phật Giáo Nguyên Thủy (Theravada), gồm khoảng 20 vị Tăng thuộc nhiều sắc dân như Thái Lan, Lào, Việt, do Sư Tuệ Nhân (Venerable Bhikkhu Pannakara) lãnh đạo, bắt đầu vào ngày 26 tháng 10 năm 2025 từ Chùa Hương Đạo, thành phố Fort Worth, Texas đã được hàng ngàn người khắp nước Mỹ chú ý và ủng hộ, mà trong đó có các giới chức lập pháp và hành pháp liên bang, tiểu bang và địa phương nơi đoàn bộ hành đi qua.
Sư Tuệ Nhân là người Mỹ gốc Việt đã đến định cư tại Hoa Kỳ năm 1997. Sư xuất gia với Hòa Thượng Bửu Đức, vị sáng lập và Trụ Trì Chùa Hương Đạo. Sư Tuệ Nhân thọ Cụ Túc Giới, trở thành Tỳ-kheo vào năm 2010. Hiện nay Sư đảm nhận chức vụ Phó Trụ Trì Chùa Hương Đạo và Trưởng Ban Điều Hành công trình xây dựng Đại Bảo Tháp Tàng Kinh Thánh Điển Dhammacetiya.
Tăng Đoàn Walk for Peace thực hiện cuộc hành trình theo truyền thống Tăng Già thời Phật, tức là đi bộ từ thành phố này sang thành phố khác, chỉ ăn mỗi ngày một lần, ngủ ngoài trời dưới các gốc cây hoặc trong các căn lều dựng tạm qua đêm, sống dựa vào sự cúng dường của quần chúng dọc theo đường đi.
Theo các sư cho biết thì Đi Bộ Vì Hòa Bình là để “đánh thức nước Mỹ và thế giới về hòa bình, sự tử tế và lòng từ bi.” Cũng theo các sư cho biết Đi Bộ Vì Hòa Bình không phải là cuộc biểu tình mà là hành trình tâm linh phi chính trị có gốc rễ từ việc thực hành Phật Pháp chỉ để truyền tải sự hòa bình, tử tế, từ bi, và chánh niệm trên khắp nước Mỹ.
Ảnh: Đây là lộ trình “Đi Bộ Vì Hòa Bình” 120 ngày, dài 2.300 dặm, bắt đầu từ ngày 26 tháng 10 từ Texas, dự kiến kết thúc vào ngày 13 tháng 2 tại Washington, DC. Đoàn lữ tăng “Đi Bộ Vì Hòa Bình” sẽ đi qua Raleigh trong khoảng từ ngày 20 đến 30 tháng 1, bao gồm một điểm dừng tại Tòa Nhà Quốc Hội tiểu bang North Carolina.
Đoàn bộ hành sẽ đi từ Texas đến Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn qua các tiểu bang Louisiana, Mississippi, Alabama, Georgia, South Carolina, North Carolina, và Virginia, với đoạn đường dài 2,300 dặm, tức hơn 3,700 cây số trong vòng 120 ngày. Dự kiến cuộc Đi Bộ Vì Hòa Bình sẽ tới đích cuối cùng tại Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn vào ngày 13 tháng 2 năm 2026.
Cùng đi với Tăng Đoàn còn có một chú chó tên tiếng Phạn là Aloka, mà có nghĩa là ánh sáng, sự sáng rỡ, sự soi sáng, biểu trưng cho tri thức, sự trong sáng và thức tỉnh tâm linh. Trong một lần trao đổi với những người đến để nghe Pháp trên hành trình Đi Bộ Vì Hòa Bình, Sư Tuệ Nhân kể rằng Sư đã lượm được con chó này trong một chuyến hành hương tại Ấn Độ và đã đưa nó về Mỹ. Sư cho biết nó có duyên lành với Phật Pháp và đặc biệt với cuộc Đi Bộ Vì Hòa Bình.
Theo bản tin của hãng thông tấn Mỹ AP hôm 30 tháng 12 năm 2025, tháng trước tại thành phố Houston, Texas, 2 vị sư trong đoàn Đi Bộ Vì Hòa Bình đã bị thương mà một vị sư đã phải bị cưa mất một chân vì tai nạn. Theo bản tin AP thì lúc Tăng Đoàn đang bi bộ trên xa lộ gần thành phố Dayton, Texas, một chiếc xe tải đã đụng vào chiếc xa hộ tống đoàn đi bộ khiến cho 2 vị sư đi gần bị thương phải gọi máy bay trực thăng tới chở gấp vào bệnh viện gần đó.
Ngoài những tai nạn xe cộ như trên, đi bộ trên đường dài hàng ngàn dặm cũng có rất nhiều hiểm nguy và khó khăn. Để cuộc hành trình theo đúng thời gian được dự kiến, các sư đã phải đi bộ mỗi ngày 26 dặm, tức là hơn 40 cây số. Với những vị chưa từng đi bộ đường xa quen thì đây là một thử thách quan trọng. Chẳng hạn, đi bộ nhanh nhiều ngày, dù chân có mang giày hay dép thì cũng bị bỏng chân trong những ngày hay tuần lễ đầu; dù trời mưa hay nắng cuộc đi bộ vẫn phải tiếp tục chứ không được nghỉ; với thời tiết lạnh cóng vào mùa đông ở Mỹ thì các sư rất dễ bị cảm lạnh vì ngủ ngoài trời; việc ăn và uống tất nhiên không thể đầy đủ và điều độ nên cũng dễ làm cho cơ thể mỏi mệt và suy nhược, nếu không có sức chịu đựng dẻo dai thì sẽ bị bệnh dọc đường, v.v…
Ngày 6 tháng 1: “Hôm qua, chúng tôi đi trên con đường đất đỏ còn ướt mưa, bùn lầy dưới chân, không khán giả, không ai chờ đón. Chỉ có đất im và trời rộng. Chính ở đó, bình an lặng lẽ tỏa sáng. Bởi bình an không cần tràng pháo tay, không đòi nhân chứng, cũng không mất đi khi đường khó hay khi ta đi một mình. Bình an ở trong từng bước chân, từng hơi thở dè dặt trên nền đất trơn, và trong quyết định cứ bước tiếp, dù chẳng ai nhìn thấy. Con đường hôm qua nhắc chúng tôi điều này: hòa bình không ở nơi ta đi qua, mà ở điều ta mang theo trong lòng.” Nguồn: Walk For Peace facebook.
Nếu theo dõi các tin tức từ những cơ quan truyền thông báo chí, truyền hình Mỹ và YouTube, trong 67 ngày qua, tính tới thời điểm bài này được viết, chúng ta sẽ nghe và thấy nhiều điều rất cảm động từ cuộc Đi Bộ Vì Hòa Bình. Chẳng hạn, hình ảnh cậu bé Hoyt Hatch cầm biểu ngữ viết tay ghi “I Love Peace” khi đoàn bộ hành vì hòa bình đến thành phố Montgomery thuộc tiểu bang Alabama hôm 23 tháng 12 năm 2025; hoặc cảnh một em bé đứng chờ bên đường với người cha cho đến khi Tăng Đoàn đi đến để tặng một chai nước; hay cảnh tập trung hàng trăm người, gồm đủ mọi sắc dân trắng, đen, vàng, nâu đứng dọc theo đường để chào đón các vị sư Đi Bộ Vì Hòa Bình, v.v… Đó chính là hình ảnh của hòa bình và đoàn kết giữa một xã hội đang phân hóa và bất an!
Trong bài giảng hôm 30 tháng 12 năm 2025 tại một công viên ở tiểu bang Georgia, theo YouTube của Walk for Peace, Sư Tuệ Nhân nói rằng tất cả những lời dạy của các tôn giáo đều dẫn chúng ta đến một mục đích đó là sự bình an, lòng tử tế và từ bi. Sư nói rằng tất cả chúng ta đều giống nhau vì chúng ta đều yêu hòa bình dù chúng ta có đang thực hành các giáo pháp của các tôn giáo khác nhau. Sư nói tiếp rằng thế giới này vẫn chưa có hòa bình, vì thế cuộc hành trình Đi Bộ Vì Hòa Bình là để đánh thức mọi người về hòa bình. Nhưng Sư nhấn mạnh rằng không một cá nhân nào có thể kiến tạo hòa bình cho thế giới này. Nếu muốn kiến tạo hòa bình cho thế giới thì tất cả chúng ta phải cùng nhau nỗ lực mới được. Sư nêu ra một bằng chứng cụ thể trước mắt khi nói rằng tất cả mọi người có mặt hôm đó đều xa lạ nhau nhưng vẫn có thể đến với nhau một cách hòa bình.
Để có thể kiến tạo cuộc sống bình an, theo Sư Tuệ Nhân cho biết tại buổi giảng nói trên thì mỗi người phải thực hành chánh niệm trong từng hơi thở của đời sống. Sư nói hơi thở là cái gốc của sự sống. Ai cũng phải thở để sống. Mọi người đều phải thở. Sư giảng rằng nếu chúng ta có chánh niệm trong từng hơi thở, chúng ta có thể sống an lạc. Khi một người sống an lạc thì sẽ làm cho gia đình, cho bạn bè, cho xã hội của người đó sống an lạc.
Trong lời phát biểu tại cuộc đón rước Tăng Đoàn Đi Bộ Vì Hòa Bình do giới chức lập pháp và hành pháp liên bang, tiểu bang và địa phương tổ chức tại Morrow Center, thành phố Morrow, quận Clayton, Georgia vào chiều tối ngày 29 tháng 12 năm 2025, với sự tham dự của khoảng trên 7,000 người, theo YouTube của VietTV, Sư Tuệ Nhân nói rằng khi nhìn thấy càng nhiều người đến với đoàn Đi Bộ Vì Hòa Bình thì biết rằng càng có nhiều người đau khổ vì có đau khổ mới đi tìm sự an lạc. Sư nói rằng làm người là rất khó. Rồi sư kể câu chuyện trong kinh điển nhà Phật rằng chuyện làm người khó hơn chuyện một con rùa mù ở đáy biển cứ mỗi một trăm năm mới có cơ hội để nổi lên mặt nước để tìm khúc gỗ rỗng đang trôi giạt không định hướng mà chui vào. Sư nói rằng bởi vậy chúng ta phải biết quý trọng thân mạng này và đừng lãng phí thời gian vào những việc không hữu ích. Sư kêu gọi mọi người là mỗi buổi sáng thức dậy thì nên lấy giấy bút ra ghi liền câu “Today is going to be my peaceful day” [Hôm nay sẽ là ngày bình an của tôi]. Ghi rồi còn đọc để chính tai mình nghe mới có tác dụng đánh thức mình trong từng giây phút của cuộc sống trong ngày đó.
Sư Tuệ Nhân nói thêm rằng mỗi ngày đều nên thực hành quán niệm hơi thở vô và hơi thở ra. Sư nói nhờ thực hành như vậy mà khi có bất cứ điều gì xảy ra chúng ta sẽ có được thói quen chánh niệm. Sư nói rằng trong cuộc sống hàng ngày chúng ta nên chọn lựa lời để nói, chọn lựa việc đúng để làm thì sẽ không còn giận dữ, không còn thù hận. Sư nói mỗi tối trước khi đi ngủ hãy xét xem mình đã làm những điều gì, nếu có điều gì mình đã làm sai thì hãy để nó đi qua và tự tha thứ cho mình. Nhưng sư dặn hãy cố gắng sửa chữa những điều đã làm sai trước đó.
Sư nói chúng ta có thể thực hành quán niệm hơi thở ở mọi lúc và mọi nơi. Rồi sư giải thích rằng chúng ta có thể thực hành quán niệm hơi thở trong lúc làm việc tại hãng xưởng hay công sở bằng cách cứ mỗi giờ thì ngừng làm việc để hít vô và thở ra trong một phút. Như vậy, một ngày làm việc tám giờ đồng hồ thì chúng ta có thể tập hít thở ít nhất được tám phút. Sư chỉ thêm rằng khi theo dõi hơi thở vô và ra nếu có bất cứ ý nghĩ nào xảy ra thì đừng cố gắng dẹp bỏ nó vì không thể nào làm được, mà thay vì vậy chúng ta hãy ghi nhận và gọi tên nó là ‘nghĩ, nghĩ, nghĩ’ rồi quay trở lại theo dõi hơi thở ra vào.
Nguồn: “Những đóa hoa bạn trao rất đẹp. Nhưng hòa bình nở trong lòng bạn mới là món quà thật sự bạn dành cho chùng tôi. Nguyện cho bạn và muôn loài được an lành, hạnh phúc, và sống trong hòa bình.” Walk for Peace facebook.
Đi bộ vì hòa bình không phải là điều mới mẻ vì xưa nay đã có nhiều cuộc đi bộ vì hòa bình đã được nhiều người thực hiện. Cũng vậy, thực hành quán niệm hơi thở không phải là mới mẻ, bởi vì đức Phật đã dạy phương pháp tu tập này cách nay hơn hai ngàn năm trăm năm trước. Và thiền sư Nhất Hạnh cũng đã truyền bá pháp môn chánh niệm tại Mỹ và thế giới Tây phương từ nửa thế kỷ qua.
Nhưng tại sao cuộc Đi Bộ Vì Hòa Bình do Tăng Đoàn Theraveda thực hiện kỳ này lại được rất nhiều người quan tâm và ủng hộ?
Mỗi thời đại đều có những vấn đề bất an mà các cá nhân và cộng đồng xã hội phải đối mặt. Trong thời đại mà chúng ta đang sống hiện nay có quá nhiều bất an mà con người và xã hội đang phải đối diện. Chiến tranh bùng nổ và tàn phá nhiều nơi trên thế giới. Mạng người bị xem như cỏ rác. Hàng triệu người đói khát lầm than không còn mấy người quan tâm và giúp đỡ. Thế giới không có chỗ dung thân cho hàng triệu người đi tìm nơi chốn bình an để sinh sống. Các chủ nghĩa cực đoan và độc tài ngày càng hung hăng thi thố quyền lực trên đầu trên cổ người dân thấp cổ bé miệng. Sự kỳ thị chủng tộc, giới tính đã biến con người thành nạn nhân bi thảm. Thể chế pháp trị và nền dân chủ bị xói mòn bởi những nhà lãnh đạo đầy tham vọng và độc tài. Quyền tự do của người dân ngày càng bị kềm hãm bởi chính những người luôn miệng nói bảo vệ tự do. Lạm phát phi mã, vật giá leo thang đã và đang vây hãm chén cơm, manh áo của biết bao nhiêu người dân của cường quốc số một trên thế giới.
Khi con người cảm thấy xã hội chung quanh mình không còn bình an và tử tế thì họ ý thức được giá trị đích thực của bình an và tử tế trong đời sống ra sao. Trong tâm cảnh đó Đi Bộ Vì Hòa Bình là sức mạnh sinh tồn tiềm ẩn sâu kín đâu đó trong kiếp người vùng lên từ cơn mê sảng của cuộc sống đọa đày và đau khổ tận cùng. Từng bước đi của Tăng Đoàn Đi Bộ Vì Hòa Bình là từng tiếng chuông cảnh thức con người hãy thức giấc; hãy làm chủ chính mình trong từng ý nghĩ, lời nói và hành động qua quán niệm hơi thở; hãy từ chối thẳng thắn nhưng ôn hòa những áp bức từ bên ngoài đè lên thân phận con người của chúng ta; và hãy đối xử tử tế với nhau cho dù khác màu da, khác niềm tin, hay khác tiếng nói.
Dựa vào chiều hướng ủng hộ ngày càng tăng của người Mỹ đối với cuộc Đi Bộ Vì Hòa Bình hiện nay, chúng ta có thể tiên đoán khi Tăng Đoàn Đi Bộ Vì Hòa Bình đến đích cuối cùng vào ngày 13 tháng 2 năm 2026 tại Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn sẽ là một sự kiện đáng ghi nhớ của năm 2026.
WASHINGTON - Lạm phát đã tăng với tốc độ kỷ lục trong gần 40 năm vào tháng 12 năm 2021, tăng vọt 7% so với một năm trước đó, trở thành mối đe dọa lớn nhất đối với nền kinh tế Hoa Kỳ, và là bài toán mà Quỹ Dự Trữ Liên Bang (FED) và Tổng thống Biden phải tìm cách giải quyết, theo trang APnews đưa tin ngày Thứ Tư, 12 tháng 1 năm 2022.
Gần đây, ở những câu chuyện trong gia đình hay giữa những người bạn thân đã chích ngừa, những câu hỏi được đặt ra như “rồi thì ai cũng sẽ nhiễm Omicron hết, phải không”, hay “mình chích ngừa rồi, nhiễm bây giờ chắc cũng nhẹ thôi?”, hay “nhiễm bệnh bây giờ giúp nâng cao khả năng miễn nhiễm và dẫn nếu quá nhiều người nhiễm bệnh rồi, chúng ta sẽ đạt được đến mức miễn nhiễm cộng đồng?”
Mới đây, Bệnh viện Nhi đồng Texas (Texas Children's Hospital) ở Houston (Mỹ) công bố một sáng chế mới, một vaccine chống Covid-19 theo kỵ thuật công nghệ tương đối đã được phổ biến nên rẻ tiền, có thể sản xuất rộng rãi ở các xứ nghèo hơn.. Điểm đặc biệt là Bệnh viện Nhi đồng Texas và các nhà phát minh tự gây quỹ tài trợ, không dùng tiền chính phủ Mỹ và các đầu tư tư bản nên họ có thể chuyển giao công nghệ và cho các nước nghèo xài mà không dùng bằng sáng chế bảo vệ quyền sở hữu trí tuệ để ngăn cấm hay giới hạn. -- Kính mời quý độc giả đọc bài viết rất hữu ích của Bác sĩ Hồ Văn Hiền.
Ngày 07 tháng 01 năm 2022 này là đúng sáu năm Họa sĩ, Nhà thơ Đinh Cường rong chơi về cõi vĩnh hằng, miên viễn. Tiểu sử và sự nghiệp hội họa lẫn viết lách của Đinh Cường thì hầu hết giới văn nghệ sĩ người Việt trong và ngoài nước đều biết và tâm phục. Ông được đánh giá là một họa sĩ lớn có tiếng tăm ở Việt Nam và Hải ngoại. Nhà văn Trần Hoàng Vy nhận định như thế trong bài viết của ông nhân dịp chúng ta cùng thắp nén tâm hương cho một họa sĩ tài danh của làng Họa Việt Nam, và cũng là một người bạn, người anh hiền hòa, dễ mến của văn chương, nghệ thuật. Việt Báo trân trọng mời đọc.
Là một người Việt ly hương, hình như ai cũng có đôi lúc nhớ quê, hình dung lại nơi mình từng sinh ra, quay quắt thương cái chốn mình đã đi về trong tháng ngày quá khứ. Chỉ cần một hình ảnh, một cơn mưa, một vạt nắng, một nhành hoa thơm ngái hương vị quê nhà là lòng người lại bồi hồi tưởng tiếc. Nhất là khi đọc một bài thơ, nghe một khúc nhạc, hát lên một ca từ sóng sánh những âm vang kỷ niệm xưa, ai mà không tự dưng nhè nhẹ mở toang cánh cửa ký ức của lòng mình. Tôi đã làm điều đó khi đọc các bài thơ trong tuyển tập "Thơ và ca từ" của tác giả Nguyễn Đình Toàn.
WASHINGTON - Tổng thống Joe Biden hôm nay đã mạnh mẽ lên án Donald Trump và những người ủng hộ ông ta đã "găm dao vào cổ họng của nền dân chủ" trong một bài phát biểu hùng hồn hôm thứ Năm đánh dấu tưởng niệm một năm cuộc nổi dậy với lời tuyên bố sẽ sát cánh và chiến đấu vì "linh hồn của nước Mỹ." Ông cảnh báo rằng mặc dù không thành công, cuộc nổi dậy vẫn là một mối đe dọa nghiêm trọng đối với hệ thống chính quyền của Hoa Kỳ. Biden đã gay gắt chỉ trích gọi Trump là "tổng thống bị đánh bại", người mà Ông quy lỗi trong cuộc tấn công đã thay đổi căn bản Quốc hội và làm dấy lên lo ngại toàn cầu về tương lai của nền dân chủ Mỹ. "Lần đầu tiên trong lịch sử của chúng ta, một tổng thống không chỉ thua trong một cuộc bầu cử mà còn cố gắng ngăn chặn việc chuyển giao quyền lực một cách hòa bình khi một đám đông bạo lực tấn công Điện Capitol", Biden nói. "Nhưng họ đã thất bại."
Xưa nay giới sử gia về chiến tranh Việt Nam hiếm khi quan tâm để tìm hiểu về chính quyền và xã hội Việt Nam Cộng Hoà. Qua tập sách này chúng ta được nghe những công dân của Việt Nam Cộng Hoà, bao gồm viên chức chính phủ, quân nhân, sĩ quan cảnh sát, nhà giáo dục, nhà văn, nghệ sĩ, và nhà báo ở miền Nam Việt nam, trong số đó có nhiều người là phụ nữ, kể lại về kinh nghiệm và cảm xúc của họ. Đây là một công trình có giá trị. -- Tiến sĩ Vân Nguyễn-Marshall, Giáo sư Sử học Đại học Trent, Canada.
Một cuốn sách không thể thiếu trên kệ sách của mọi người từng là công dân của nước Việt Nam Cộng Hòa, hay muốn biết người dân thuở đó nghĩ gì. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Mẹ vội vàng đón lấy. Con bé nhìn mẹ, nhoẻn miệng cười theo thói quen. Rồi vội vã quay về phòng. Chợt con bé đứng sựng lại. Dường như lúc mẹ đưa tay đón lấy cái headphone, những đầu ngón tay gầy của mẹ run rẩy ít nhiều. Bên ngoài tuyết đổ trắng phố phường nhưng trong này ấm áp. Ít ra là ấm áp đối với con bé. Sao hình như những ngón tay của mẹ run run. Nhà đâu có lạnh mà mẹ run thế nhỉ. Ngẫm nghĩ, rồi con bé nhún vai. Chắc chẳng có gì đâu. Mình hấp tấp nên nhìn ra như vậy thôi. Con bé tự trấn an, rồi lại nhìn mình trong tấm gương hình chữ nhật. Một vệt son lem ở cánh môi. Con bé trong gương mỉm cười. Hai con mắt to tròn. Jimmy bảo Jimmy thích hai con mắt to tròn và đen láy này. Jimmy là bạn trai của con bé. Bố cũng thường bảo con bé có hai con mắt của mẹ. Ngày trước bố vẫn hay nói vậy.
Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.
Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.
Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”
Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.
Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.
Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.
We use cookies to help us understand ease of use and relevance of content. This ensures that we can give you the best experience on our website. If you continue, we'll assume that you are happy to receive cookies for this purpose.