Hôm nay,  

Ba Cao Một Thấp

20/05/202200:00:00(Xem: 4444)

healthy-drink-for-healthy-life-2021-09-02-04-02-31-utc
hình minh họa
 
Chị Ngà đem tờ giấy báo cáo từ chỗ chị mới đi thử máu tuần rồi vô sở đưa khơi khơi cho cả tiệm coi. Láng chớp lấy đọc trước. Đọc tới đâu cô trợn trắng con mắt tới đó, cặp mắt đã lộ càng lộ thêm. Vừa đọc xong cô lên:

-Ú Wòa. Xấu quá xấu quá. Chị bị ba cao một thấp rồi. Cao mỡ cao máu cao đường nè. Chắc chắn với cái tuổi của chị là chị bị một thấp, ấy là thấp khớp xương, phải vậy không nà. tại chị ưa ăn cháo lòng xơi hột vịt lộn, ưa mắm tôm luộc thịt ba chỉ mờ. Chị phải cữ gắt gao mới được đó nghe. Mấy con số này không phải chuyện dỡn đâu nghe. Hồi đó ba em cũng cỡ nầy đó, vô nhà thương hoài. Chị coi chừng.

Chị Diệu nạt Láng:

-Thôi, cô này đừng hù chỉ, hổng thấy chỉ lo lắng lộ ra mặt đó sao. Đâu đưa đây coi ờ ..ừm..…độ của tui cũng cỡ này hồi năm rồi, chị Ngà à, chị cứ cữ ăn như tui năm ngoái đi, ăn gạo lức với mè, ăn cháo “oatmeal” mỗi buổi sáng rồi chịu khó đi bộ cho nhiều, tập thể dục ít nhứt tuần ba lần, từ ba tới sáu tháng là xuống liền.

Nancy góp chuyện:

-Tôi có đứa cháu, mới mười tám tuổi đã bị bịnh tiểu đường rồi. Tội nó quá. Kể như đời nó tàn. Bây giờ mỗi ngày nó phải tự chích thuốc hai lần.

Chị Ngà sửa lưng Nancy liền, đôi mắt tuy có nhăn nheo nhưng sáng quắc, nghiêm giọng, chị nói:

-Sao gọi là tàn. Sao bi quan vậy. Bây giờ thuốc men rất tốt ngăn chận được rất nhiều những bịnh bất trị của thế kỷ trước đấy cô em. Còn nhớ khi nước Mỹ lập quốc, chỉ là mắc bịnh ho lao không thôi cũng đã đoạt mạng bao nhiêu người, bây giờ bịnh ấy chẳng thành vấn đề, chuyện nhỏ như con thỏ. Biết sớm trị sớm trị dứt khoẻ mạnh vui vẻ yêu đời mấy hồi. Cháu cô, biết sớm vậy, còn sức khỏe thanh niên mới lớn, dư sức đẩy lui con bịnh khó trị. Tin tôi đi. Hồi mười năm trước bà bạn tôi có thằng con, mới xong Trung Học thì khám phá ra bị ung thư óc. Bà vô sở khóc hoài kể như nó tiêu rồi, ý là nó chỉ là con nuôi thôi mà bả lo lắng như vậy. Khi bắt đầu chữa trị, thôi thì nó theo bất cứ chương trình nào, nhà thương nào mà bác sĩ giới thiệu, tới chân trời góc biển nào nó cũng tới. Sau khi chịu vài lần giải phẫu, một thời gian sau nghe nói là nọc ung thư đã lan xuống tới lá gan, bà kể như phải lo mua sẵn một miếng đất cho nó trên Đồi Hồng rồi, vậy mà, bỗng dưng, mấy năm trước khi bà hưu trí, nọc ung thư của nó biến mất. Nghĩa là nó bị bịnh mười năm. Bây giờ nó đã sống an lành bên cô bạn gái, một thiếu nữ tóc vàng mắt xanh rất chung thủy, kề bên nó từ hồi mới bắt đầu bịnh tới nay.

Nancy cố cãi bướng:

-Chuyện hy hữu. Triệu người mới có một.

Betty nói:

-Nhưng vẫn có. Cô không nên bi quan, hãy nghĩ về sự tốt đẹp, chuyện tốt lành sẽ đến với cô và cũng giúp cho ta giữ vững niềm tin, giúp sức để chống chọi với cơn bịnh.

Chị Ngà cười khúc khích, nói:

-Ôi xời. Chuyện chẳng có gì mà mấy ngừơi ở đó lo cãi nhau om sòm. Tôi nhất định sẽ chiến thắng mấy con số nầy. Độ mỡ cao hai trăm sáu mươi mấy, độ cholesterol cũng hai trăm mấy, ối, nhằm nhò gì ba con số lẻ tẻ. Làm bài toán trừ là xong. Tôi sẽ bắt đầu ăn uống cữ kiêng, vài tháng có là bao. Cách ăn uống nấu nướng của mình dễ mà, cá gà thịt nạc cứ luộc là xong. Ăn món gì cũng nặn chút chanh tươi vào. Mỗi chiều lôi chị Diệu vào phòng đi bộ trên máy xong phóng xuống hồ bơi vài vòng rồi cho tuôn mồ hôi ra trong phòng tắm hơi cho khoẻ. Vậy nghe chị Diệu, chị giúp tôi nhé.

Chị Diệu cười cười:

-Giúp chị cũng tự giúp tui thôi. Ừa. vậy đi.

Thế là, nhờ những lời lẽ lạc quan của mấy "bà già" trong tiệm lại trở nên vui vẻ. Mọi người bắt tay vào công việc của ngày thứ sáu đông khách./.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hồi còn học trong trường có hai người học viên tới từ nước Trung Đông, hình như là Ả Rập thì phải. Hai cô nầy có một sắc đẹp sâu sắc, huyền bí theo kiểu như các cô gái thời xưa trong mấy phim đường xa, mặt che mạng chỉ chừa hai con mắt ra đó, thân hình cũng cân đối ưa nhìn. Một cô có tài múa bụng trong buổi lễ tân niên, rất vui, nhưng, mọi người đều ngồi tránh xa hai cô
Tôi muốn hỏi về chiều dài áo sơ mi. Tôi có mua một chiếc áo sơ mi ngắn tay, chỉ mặc kiểu casual, tức là bình thường thôi. Nhưng mà thấy hình như nó hơi ngắn. Tôi thích áo dài đến nửa mông, nhìn như vậy rất vừa nhưng cái áo này chỉ dài đến khoảng một phần ba mông thôi, nếu mặc quần jean thì đến đúng mép túi sau. Không biết áo như vậy có ngắn quá không?.
Vào tháng 10 năm 2000, các viên chức y tế của tiểu bang California hạt nhận được khiếu nại về sự bùng phát nhọt trên da từ các khách hàng ngâm chân trong bồn nước tại dịch vụ chăm sóc chân. Họ đã xác định được nguyên nhân gây nhọt trên da là do bồn ngâm chân bằng nước xoáy bị nhiễm bẩn và không được vệ sinh đúng cách trong một salon làm móng ở California.
Tháng sáu mới bước sang hè, nhưng cuối mùa xuân, bạn gái đã bắt đầu chuẩn bị cho chiếc áo tắm một mảnh, hay hai mảnh khiêu gợi dưới nắng biển gió hè. Áo tắm chọn tùy theo vóc dáng. Muốn nhìn thấy cao hơn, nên chọn kiểu áo một mảnh “hight cut” , màu đậm ở giữa thân áo sẽ che dấu được phần bụng phì nhiêu. Tự tin với thân hình trẻ trung của tuổi thanh xuân, bạn gái đừng ngần ngại chọn cho mình bộ bikini quyến rủ, bởi tuổi trẻ chi có một thời mà thôi.
Hồi bé trắng bóc, giờ em đi ra nắng nhiều đen, vậy thì nếu ở nhà nhiều có trắng được tí nào không các chị?
Nước hoa hồng ngoài đặc tính làm sạch da, còn giúp bạn gái có được làn da căng mịn, săn chắc. Vệ sinh da tốt được xem là những bước quan trọng giúp bạn có làn da sáng đẹp. Sau khi rửa mặt bạn hãy chăm sóc da bằng nước hoa hồng. Ngoài đặc tính làm sạch, nước hoa hồng còn có nhiều công dụng hỗ trợ khác như: giữ ẩm, làm se lỗ chân lông, làm sáng da, tẩy nám, hút chất nhờn, giúp da căng mịn hơn…
Những kiểu áo tắm nóng bỏng, khiêu gợi nhất mùa hè năm nay là kiểu bikini hai mảnh của những mỹ nhân. Nếu bạn có thân hình đẹp, hoàn hão, kiểu bikini hai mảnh là chọn lựa thích hợp để phô bày hết những đường cong xinh đẹp nhất của tuổi trẻ một thời. Kiểu áo tắm một mảnh cũng là chọn lựa thông minh, nhiều phần qua màu sắc, kiểu dáng, hoa vân… có thể xử dụng để che lấp phần nào những khuyết điểm trên thân thể.
Từ lúc bắt đầu dậy thì tới giờ cũng được 4 năm rồi nhưng mà em ít khi nổi mụn lắm. Da mặt láng. Lâu lâu ăn nhiều đồ nóng lắm mới nổi 1 cục thôi, có khi thấy ăn quá trời cũng không bị. Mà dạo gần đây cứ vài ngày là nó nổi mấy cục, mới xẹp cục này là mọc vài cục khác. Không phải tới tháng. Không biết bị gì nữa, có phải là do trời nóng không chị. Và làm sao để hết mụn???
ng sáp để nhổ lông trên thân thể, hay trên mặt. Sau đây là vài bí quyết riêng nên lưu ý:
Trang sức mùa hè với bông tay to, vòng tay nhiều và màu sặc sở, kiếng mát đủ kiểu cho nàng điệu. Vài chi tiết nhỏ nên nhớ như những màu trắng, đen, và màu da người (tan) thường thích hợp và dễ hòa hợp với mọi màu sắc khác. Đồ lót nên chọn loại kiểu không lộ những đường viền (seamless underwear) mất thẩm mỹ. Ngoài ra, bạn gái cứ thoải mái lựa chọn những kiểu quần áo theo ý thích của mình, lúc nào cũng đẹp.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.