Hôm nay,  

Vui Buồn Thẩm Mỹ: Làm Chủ Tiệm Đâu Phải Dễ

12/31/202100:00:00(View: 2942)
 
tham-my-2
hình minh họa
 
Hôm nay trên đường tới tiệm chị Ngà nghe tin tức trên radio đài Mỹ, chuyện một tiệm tóc nào đó, lôi ra từ trong hộc tủ, một đống tóc toàn là trứng chí!
Ý ẹ. Vụ nầy có liên quan tới “nghề của nàng” đây, rồi chị liên tưởng tới chuyện xưa…

Từ lâu lắm, chị chưa nhìn thấy cảnh hai chị em hay hai mẹ con ngồi bắt chí cho nhau như khi xưa còn rất nhỏ. Chuyện tiệm thẩm mỹ có chí, nhắc chị một thời hoa niên, và chị nhớ hồi nhỏ thường được Ba dẫn vô Thảo Cầm Viên trên đường Nguyễn Bỉnh Khiêm coi cây cỏ, thú vật và Ba chụp hình.

Chị nhớ đã thấy rất nhiều loại cây loại hoa lạ, rất lạ và nhiều loại thú, thú hiền thú dữ và cả… thú vị.

Mấy chị em chồm chồm lên coi nhiều chỗ. Trong cái hồ cạn, con cá sấu nằm nửa trong nửa ngoài, luời biếng ngếch cái miệng dài phơi nắng. Qua bên kia, né né coi con voi ăn mía, thò cái vòi dài ra quấn lấy cây mía bỏ vô miệng nhai nhai trệu trạo, thân xác kềng càng khổng lồ mà thái độ quả là từ tốn kẻ cả, được ai cho cây mía thì vái chào người đó, quá sức lễ phép và ngộ nghĩnh làm già trẻ bé lớn khoái chí cười rộ lên khen nức nở. Chỗ nọ, thấy những con trăn con rắn lớn bé, có con mình mẩy mang sọc mang rằn, ghê gớm với màu cam vàng cam đỏ khoanh đen, có con thân hình nhỏ xíu cỡ ngón tay út, xanh lè dài thòn quấn quanh thân cây quá trời ớn, mấy chị em sợ quíu níu tay nhau đi liền qua chỗ khác, rồi ngước cổ cò theo dõi những con chim đủ màu sắc, như có ai, hay là bàn tay thiên nhiên nào đó, sơn lên bộ lông từng phần khác màu rõ rệt, tự do bay bay trong cái chuồng rất lớn, rồi cả lũ nhóc chạy cái vù qua dán mắt vô những cái bồn nước bự tổ chảng dưới con mắt trẻ thơ, cá lội lững lờ, con cá lạ có vẩy có đuôi đẹp quá chừng, như rồng bay như phụng lượn, qua cái chuồng có con công cái xấu xí đứng núp sau gốc cây, chiêm ngưỡng con công đực xòe bộ lông, xây qua lắc lại, múa một vũ điệu nhẹ nhàng sang trọng mà đầy vẻ nghinh ngang. Mấy chị em lội bộ trên con đường đất ngoằn ngèo, qua cái chuồng sắt kiên cố rào trong ngăn ngoài, có tường bao bọc bằng xi măng, cặm đầy những tấm bảng “Cấm cho thú ăn”, nhìn cho kỹ mới thấy, đầu con cọp vằn gầm gừ đáng sợ, bên chuồng kế, thấy con sư tử nằm lim dim, hừ hừ, thiên hạ kêu réo mãi nó vẫn không thèm động đậy, lâu lâu lắc lắc cái đầu bờm lông lá ra phẩy ruồi, nhìn chán chẳng có gì hay ho, chúa sơn lâm gì mà coi cù lần thấy mồ!

Khi chị và đám em chạy qua đứng trước chuồng khỉ, thì trụ tại đó rất lâu, mê man coi cả gia đình dòng họ nhà khỉ. Tụi khỉ làm đủ trò khỉ thu hút đám khán giả tí hon. Một đám thì khọt khẹt thòng cánh tay dài chuyền cành đu dây như Tạc Zăng, một đám thì hú hí gãi lông và ngồi chồm hổm lủ khủ bắt chí cho nhau, bắt chí bỏ vô miệng cắn, như người, ngộ thiệt.

Nhớ hồi học tiểu học, thỉnh thoảng, nếu trong lớp có trò nào đó cứ đưa tay lên gãi đầu sồn sột, cả lớp bị cô giáo bắt đứng sắp hàng để cô dở hỏng lên những mái tóc dài xấp xải, xem xét dưới ót coi có cái trứng chí nào dính trên sợi tóc hay không. 

Từ hồi qua Mỹ tới nay, nhứt là khi đi học nghề thẩm mỹ, được thầy cô giảng dạy cách ngừa, trị và phải thẳng thắn từ chối làm những mái tóc có chí, chị rất cẩn trọng, thường xuyên nhắc nhở mấy cô cậu trong tiệm phải sạch sẽ, bảo vệ an toàn vệ sinh cho cả khách lẫn thợ. Cây lược, bàn chải, và mọi thứ đồ dùng lúc nào chị cũng để ý xem xét coi nhóm thợ có chùi rửa sát trùng kỹ, chậu chứa thuốc sát trùng có lợn cợn tóc tai hay chất cặn bả nào không. Bảo vệ an toàn cho chính mình và thân chủ là một việc làm chị đưa lên hàng đầu. Chị nói với thợ là, mình ráng tập thói quen làm việc cho đúng thì đầu óc đỡ căng thẳng, đỡ phải hồi hộp thắp thỏm không biết bị thanh tra của Hội Đồng Thẩm Mỹ tới xét lúc nào.


Chị mỉm cười, coi vậy mà sự gắt gao của chị cũng có kết quả tốt quá chớ. Chấp thanh tra, tới xét cứ xét, lúc nào ngày nào mình cũng dư sức qua cầu.
Nhớ hồi mới vô tiệm làm, hồi chị Loan còn là chủ, cô Thu là một người thợ rất giỏi rất nhanh, mà cũng ẩu tả số một. Vậy mà sau một thời gian làm việc dưới sự chỉ huy “khíu chọ” của chị, cho dù Thu đã đặt danh hiệu chị là “Bà chằn bà la sát mật thám công an” khó ưa thấy ghét… vv, Thu cũng đã dần dần trở thành một người thợ rất sạch sẽ. Cũng có thể vì Thu đã từng bị phạt, nặng, nên cố nhiên là bắt buộc phải sửa đổi, phải chừa các thói làm việc ẩu, hay hơn nữa, cô nhiễm được những thói quen làm việc đúng nghĩa là chuyên viên thẩm mỹ của những người thợ làm chung.

Nói gì thì nói, cũng là kết quả tốt đẹp.

Trở lại vụ tiệm làm tóc có chí, theo lời của xướng ngôn viên đài thì giống như là bị ai đó đem vô tiệm để gây hậu quả xấu cho tiệm, vì lý do cạnh tranh hay trả thù gì đó chớ không phải từ trong tiệm, vì có ai, có người thợ hớt tóc nào dại tới nổi, hớt tóc xong, gom mớ tóc bỏ vô hộc tủ? chuyện vô lý phi lý tới cỡ nào?

Nội cái vụ có nhiều người khách yêu cầu thợ làm móng chân, phải bào mấy cục chai dưới chân, tuy rằng mấy người thợ trong tiệm từ chối không làm, khách cũng mang vô tiệm cái dao bào, nói là cứ làm đi không sao đâu, họ chịu trách nhiệm, thợ cũng không dám nhận. Lý do từ chối là vì, nếu muốn chiều lòng khách, giữ thêm một người khách, thợ miễn cưởng cầm cây dao bào đã bị cấm trong tay, lỡ xui xẻo tận mạng, thanh tra vô bất tử thì ai là người bị phạt đây? chẳng phải người khách mà là người thợ và chủ tiệm liên đới chịu trách nhiệm hay sao?

Chiều người hại mình. Than trời. Trách đất. Oan ơi ông địa! Mà có oan không?.

Chị Ngà nhìn quanh. Chị bỗng dưng bật cười. Mình có thái độ như một thanh tra có khác. Hễ bước vô tiệm là nhìn quanh, cặp mắt như cú vọ, ngó từng ngõ ngách, từng hộc bàn hộc tủ, đếm từng cái chậu làm chân, ống cuốn tóc, cây lược, bàn chải, cái khăn choàng cái khăn vải, từng chai từng hũ, ngăn chứa đồ, phòng vệ sinh, thùng đựng rác, luôn cả cuốn sổ ghi chép để nhắc nhở mấy người thợ đừng quên ký tên vô bảng liệt kê ngày nào người nào làm vệ sinh sát trùng, món nào không xài thì phải cất vô tủ, ôi thôi, hằng hà sa số ba cái lăng nhăng có thể hại ta.

Làm chủ tiệm đâu phải dễ!

Mới đây, nghe cô bạn đang làm huấn luyện viên cho một trường thẩm mỹ nọ, vừa bị thanh tra vô kiểm soát, bị phạt nặng. Thanh tra cầm cuốn sổ, đi tới bàn nào, ngó từng chi tiết, chụp hình lia lịa. Cuối cùng, xé tờ giấy bản sao màu vàng có nhiều dấu quẹt tàn nhẫn chữ V ra, “Trân trọng tặng” lại cho chủ tiệm, còn hẹn ngày tái ngộ, cuộc tái ngộ chẳng ai mong, còn chúc một ngày đẹp trời “Good bye” rồi tà tà ra khỏi tiệm đang trời nắng chang chang, để lại những khuôn mặt rầu rĩ méo xẹo như có mưa tuôn ướt trong lòng.

Làm chủ trường đâu phải ngon ăn!

Ý cha a a … chị Ngà thở dài. Cái số vận vô cái nghề, tuy có nhiều lúc tưng bừng hứng thú, giúp nhiều người trở thành triệu phú, riêng chị thì tiền kiếm ra tự nuôi sống và nuôi con lớn lên ăn học thành nhân, cũng nhiều vất vả. Nhân sanh ngủ vị, cay đắng ngọt bùi mặn chát chua lòm! Nuốt cho xong đủ năm mùi vị này, cũng trầy vi tróc vẩy.

Bắt đầu một năm mới, chị hy vọng mọi sự điều sẽ khá hơn năm cũ, cho chị cũng như mọi người xung quanh.

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Trang sức mùa hè với bông tay to, vòng tay nhiều và màu sặc sở, kiếng mát đủ kiểu cho nàng điệu. Vài chi tiết nhỏ nên nhớ như những màu trắng, đen, và màu da người (tan) thường thích hợp và dễ hòa hợp với mọi màu sắc khác. Đồ lót nên chọn loại kiểu không lộ những đường viền (seamless underwear) mất thẩm mỹ. Ngoài ra, bạn gái cứ thoải mái lựa chọn những kiểu quần áo theo ý thích của mình, lúc nào cũng đẹp.
Một con dơi bay về hang sau một buổi tối bay đi kiếm mồi, miệng dính đầy máu. Bọn dơi trong hang kéo nhau lại hỏi xem nó kiếm mồi ở đâu mà ngon lành quá vậy. Mệt mỏi, con dơi kia chẳng thèm trả lời. Nhưng lũ đồng loại cứ léo nhéo mãi.
Trà xanh có nhiều lợi ích cho da, nhất là những làn da có nhiều vấn đề cần sửa chữa, đồng thời giúp trì hoãn lão hóa, chống tác hại từ ánh nắng mặt trời, mờ nhạt các đốm đồi mồi, đường nhăn và nếp nhăn. Trà xanh cũng giúp cho làn da của bạn nhìn đẹp hơn, giảm mắt sưng húp và quầng thâm. Trà xanh là thức uống tuyệt vời cho làn da dễ bị mụn trứng cá, vì nó là một chất kháng khuẩn tự nhiên giúp chống lại vi khuẩn gây mụn. Vì vậy, uống trà xanh sẽ làm bớt đi những mụn trứng cá nếu bạn có.
Hừ. Gặp thằng chồng mắc dịch! Gặp tui như nó là tui khỏi thèm khóc lóc khổ sở, tui ra ngoài kiếm việc làm đi làm nuôi con. Chồng có mèo về nhà hắt hủi vợ con, gặp tui hả, tui cho nó cuốn gói đi luôn! Xí.
Chúng ta thường dùng những thỏi son, thỏi tẩy mùi v…v…Những nhà sản xuất đã tung ra sản phẩm mới, thỏi tẩy rửa son phấn nhỏ gọn có thể đem theo trong xách tay, thật tiện dụng. Tiện dụng hơn nữa là thỏi tẩy rửa nầy cũng được nam giới thích thú, nên xài được cho cả hai phái.
Mùa xuân đã đến, bầu trời chan hòa ánh nắng, là lúc bạn gái diện những cặp kiếng mát vừa đẹp vừa ngừa những nếp nhăn đuôi mắt do nheo mắt vì ánh nắng. Chọn kiếng mát tùy theo khuôn mặt để có cặp mắt kiếng vừa phù hợp vừa tăng vẻ đẹp nên theo vài qui tắc.
Làm thế nào để xác định được da của mình thuộc loại da gì ạ? Như da nhờn hay da khô hay da gì đó? Cám ơn các anh/chị hướng dẩn.
Người Trung Hoa thời xưa cho rằng những huyệt đạo là nơi tiềm tàng nguồn năng lực cho cơ thể rất quan trọng. Nhiều người đã từng mê say đọc những cuốn sách của Kim Dung, và những chuyện tưởng chừng chỉ có trong “Truyện chưởng" thật sự ngày nay lại là một phần đóng góp trong nghề nghiệp thẩm mỹ của chúng ta, việc xoa bóp các huyệt đạo để tạo sự thoải mái cho khách hàng.
Mùa xuân đang hiện diện, và mùa hè sẽ tới rất mau. Cả hai mùa xuân và hè đều là mùa rất bận rộn trong tiệm thẩm mỹ, dịch vụ làm móng chân vì là mùa “Sandal”. Đa số khách hàng thích ngâm đôi bàn chân trong nước ấm, làm móng chân thật sạch sẽ, điểm trang, sơn phết tinh tươm để khoe những ngón chân xinh trong đôi sandal thoải mái.
Biết rõ về cơ thể như sau, sẽ giúp ích cho chúng ta khi chọn lựa những môn thể dục, dinh dưỡng hợp lý, vừa giữ gìn sức khoẻ tốt vừa tươi đẹp trẻ lâu.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.