Hôm nay,  

Cùng Thắp Sáng Thơ

28/03/202500:00:00(Xem: 2519)

Hình-chính 
 
Bạn có thích đọc thơ không? Người ta nói, mỗi người Việt là mỗi nhà thơ. Nhà thơ sao lại không đọc thơ?

À, như vậy, bạn có đọc thơ.

Dĩ nhiên bạn thích đọc thơ hay. Nhưng làm thế nào để biết bài thơ hay? Có bài thơ được nhiều người khen hay quá trời, sao bạn lại nghĩ là dở. Hoặc bạn hí hửng khoe bài thơ hay vừa đọc được, người bạn đọc xong, lắc đầu. Sao vậy?

Thơ hay không bảo đảm người đọc đồng ý với nhau.

Hãy hỏi bạn Trí Thông Minh Nhân Tạo (A.I.), trông cậy anh ta biết nhiều, hiểu rộng, có thể cho đôi lời vắn tắt.

A.I. nói:

“Một bài thơ được coi là tuyệt vời đối với người đọc khi nó gợi lên phản ứng cảm xúc mạnh mẽ, tạo ra hình ảnh sống động thông qua ngôn ngữ có sức tác động, khơi dậy suy nghĩ và sự phản ánh sâu sắc, và khiến người đọc cảm thấy gắn kết với chủ đề hoặc thông điệp của bài thơ, thường thông qua sự kết hợp giữa các từ ngữ được đặt đúng chỗ, nhịp điệu và các thiết bị âm thanh cộng hưởng ở cấp độ cá nhân.

Các yếu tố chính góp phần tạo nên sự xuất sắc của một bài thơ:

Hình ảnh sống động: Sử dụng ngôn ngữ mô tả vẽ nên một bức tranh rõ nét trong tâm trí người đọc, cho phép họ gần như trải nghiệm được cảnh được mô tả.

Sự cộng hưởng cảm xúc: Truyền tải cảm xúc và tình cảm theo cách mà người đọc có thể kết nối sâu sắc và liên hệ với trải nghiệm của chính họ.

Ngôn ngữ có ý nghĩa: Lựa chọn từ ngữ một cách cẩn thận vì hàm ý và tác động của chúng, tạo ra các lớp ý nghĩa vượt ra ngoài nghĩa đen.

Các thiết bị âm thanh: Sử dụng nhịp điệu, vần điệu, phép điệp âm và các kỹ thuật âm thanh khác để tăng cường tính nhạc và sự trôi chảy của bài thơ.

Cấu trúc và hình thức: Cách các dòng bị ngắt quãng và sắp xếp có thể góp phần vào tác động và ý nghĩa chung của bài thơ.

Tính độc đáo của sáng tạo: Trình bày một góc nhìn độc đáo hoặc góc nhìn mới mẻ về một chủ đề.

Người đọc có thể trải nghiệm một bài thơ tuyệt vời như thế nào:

Cảm thấy được đưa đến một nơi hoặc thời gian khác. Suy ngẫm sâu sắc và phản ánh cá nhân về chủ đề của bài thơ. Cảm giác ngạc nhiên hoặc kinh ngạc trước khả năng diễn đạt những ý tưởng phức tạp của nhà thơ. Một kết nối cảm xúc có thể bao gồm niềm vui, nỗi buồn, nỗi nhớ hoặc cảm hứng.                (A.I. Overview.)

Trong những điều chủ yếu do A.I. đề nghị, cần thiết nhất là “tính độc đáo của sáng tạo.” Sáng tạo thể hiện dưới nhiều hình thức và văn dạng khác nhau. Sáng tạo không có chân dung hình hài nhất định và người ta đã lợi dụng tên tuổi nó đến mức, sáng tạo trở nên tầm thường như sáng kiến. Chủ quan hơn bởi những người hàn lâm, sáng tạo trở thành sáng lập. Trong tay những người làm thơ thiếu kinh nghiệm, thường xuyên yêu thơ mình trong quá khứ, sáng tạo trở thành sáng trăng. Vì vậy, thơ trong thế kỷ 21 đòi hỏi sáng tạo “độc đáo.” Nghĩa là duy nhất, nổi bật và chạm sáng.

Sáng tạo, tạo ra chất sáng như Ezra Pound xác nhận, những điều sáng thơ làm thơ vượt lên thơ bình thường. Cùng với T.S. Eliot, Pound đưa ra thuyết chủ nghĩa hình tượng (Imagism) nhắm vào ngôn ngữ mô tả những hình ảnh sống động, làm cho thơ sáng.  Đây là cái sáng của hình thức.

Cái sáng trong nội dung được T.S. Eliot lập luận: Trong bài thơ hay thường bắt gặp những mô tả tạo ra cảm giác, nhiều mô tả loại này và cường độ gia tăng cảm giác về chủ đề sẽ dẫn đến mô tả cảm xúc, hoặc mô tả bởi ngôn ngữ từ vô thức. Trạng thái này trước đây, gọi là xuất thần.

Cảm giác thơ và cảm xúc thơ lên cao trào tạo ra cảm xúc toàn bộ về bài thơ, về đề tài hoặc về thông điệp của tác giả. Đây là Quá trình của sáng.
Nói bình dân hơn, nếu muốn thực sự thưởng thức bài thơ, người đọc không thể chỉ lướt mắt qua như đọc báo, mà nên đọc từ tốn để hưởng sự thú vị, nếu có.

Tìm những hình ảnh, lời lẽ diễn tả sống động và gây cảm giác. Theo dõi các biểu tượng, các so sánh, các ẩn dụ để hiểu tứ thơ, ý nghĩa và những ngụ ý của chữ nghĩa. Hành trình này tự động đưa đến sự thích thú (một cách cảm xúc giải trí) hoặc tự nhiên chia sẻ những cảm xúc buồn, vui, thế thái nhân tình, mà tác giả đã xây dựng trong thơ. Ngoài ra, bạn đọc sẽ cảm nhận, cảm thông nhiều điều hơn cả tác giả vì trí tưởng tượng của bạn tự động tạo ra một quang cảnh, một thế giới, một tâm sự, một số ý nghĩa khác hơn trong văn bản. Đây là phần kỳ diệu nhất của đọc thơ.

Khi bạn đọc một bài thơ mà những câu thơ cảm thấy quen thuộc như đã nghe đâu đó trong các cuộc trò chuyện hàng ngày, đọc đâu đó trong sách vở, trên báo chí, facebook, mạng lưới, hoặc đã đọc thấy tương tựa trong các bài thơ khác, vân vân, nghĩa là bài thơ đó không có trình độ sáng tạo. Tôi nghĩ, đừng đọc tiếp vì nó sẽ mang bạn đi xa thơ, đi lạc vào lầm thơ hay.

Khi đọc một bài thơ và cảm nhận lời lẽ lổn ngổn, trục trặc, bạn nên đọc chậm lại, tìm hiểu xem có nên đọc tiếp hay không?

1-    Ngôn ngữ thơ có hình dạng và nội dung không nhất thiết phải theo đúng văn phạm. Từ ngữ có thể được sử dụng trong một ý nghĩa mở rộng hơn nghĩa từ điển. Tuy nhiên, điểm chính, dù câu thơ khó hiểu, khi đọc lên phải trơn tru, tự nó đã có một loại nhịp điệu nào đó, làm cho câu thơ vang lên dễ dàng. Những câu thơ trước sau phối hợp với nhau dù mới nhìn ra vẻ rối loạn. Nếu cần trải nghiệm, bạn hãy đọc lớn tiếng, nghe thử bài thơ có trôi chảy dễ dàng. Nếu không, khỏi đọc tiếp, vì có một số người làm thơ đã lầm lẫn về mặt ngoài của từ ngữ và cách diễn tả, họ tạo ra những câu thơ gồ ghề, lộng lẫy mà vô nghĩa, khiến người đọc cảm thấy khó hiểu. Đó có thể là một tập hợp của thời trang chữ nghĩa, không hẳn là bài thơ.

2-    Thơ thường chứa đựng nhiều so sánh, biểu tượng, ẩn dụ vì đó là những thành phần tạo ra tính văn học và vẻ đẹp của thơ. Đọc những câu thơ này, bạn không nhất thiết phải hiểu ý tác giả, mà nên hiểu theo ý riêng và thu nhận khả năng tưởng tượng của bản thân. Một bài thơ hay cho phép độc giả tưởng tượng ra nhiều điều tốt đẹp, có ý nghĩa, có điều gì để cao lên. Mỗi độc giả sẽ cảm thụ khác nhau. Đó là thú đọc thơ hay và cách học hỏi từ tác giả rồi vượt qua tác giả để tự học về bản thân.

Bạn đọc, tôi hỏi A.I. đề cử vài bài thơ dại diện thơ một phần tư thế kỷ 21, hắn ta đề nghị:

Một bài thơ thế kỷ 21 thường tập trung vào các chủ đề như công nghệ, phương tiện truyền thông xã hội, biến đổi khí hậu, chính trị bản sắc và sự phức tạp của cuộc sống hiện đại, thường sử dụng giọng điệu đàm thoại và kết hợp ngôn ngữ kỹ thuật số; một số ví dụ bao gồm:

Bài "Màn hình" của Ocean Vương:
Ánh sáng xanh trên chiếc gối cạnh bên,
Bóng ma trong đêm tối, lời cầu xin thầm lặng.
Tôi cuộn mình qua cuộc sống,  hồi sinh và tươi sáng,
Trong khi đời tôi mờ dần vào bóng đêm.

["The Screen" by Ocean Vuong:
A blue glow on the pillow beside me,
A ghost in the dark, a silent plea.
I scroll through lives, curated and bright,
While my own fades into the nigh.]

Bài "Tweet" của Rupi Kaur:
Một ngàn chữ
chỉ 140 ký tự
cho suy nghĩ thoáng qua
vào không gian điện tử.

["Tweet" by Rupi Kaur:
A thousand words
condensed into 140 characters
a fleeting thought
in a digital space.]

Những đặc điểm chính của thơ thế kỷ 21:

Cá nhân và tự thú: Thường trực tiếp đề cập đến những trải nghiệm và cảm xúc cá nhân, đôi khi với giọng điệu thô và thẳng thắn.

Bình luận xã hội: Tham gia vào các vấn đề đương đại như bất bình đẳng, bất ổn chính trị và các mối quan tâm về môi trường.

Ảnh hưởng kỹ thuật số: Kết hợp ngôn ngữ và hình ảnh liên quan đến công nghệ, phương tiện truyền thông xã hội và văn hóa trực tuyến.

Thẩm mỹ thị giác: Một số nhà thơ sử dụng các yếu tố thị giác như ngắt dòng và khoảng cách để tăng cường ý nghĩa của bài thơ.
(A.  I. Overview.)

Đọc thơ hay là một cái thú. Đọc thơ có trình độ là một sự học hỏi. Đọc thơ là tự mang hồn xác của mình tiếp cận vùng sáng của văn chương và thẩm mỹ. Dĩ nhiên, bản thân sẽ từ từ sáng thêm. Ngược lại, đọc thơ dở, cổ động thơ dở là cách dập tắt ánh sáng văn chương, mang bóng tối lầm lẫn đến cho bản thân và người khác.
 
Ngu Yên

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chúng ta kể chuyện để mua vui trong chốc lát, quên đi sự đau khổ nơi trần thế, đi tìm suối nguồn ẩn mật kia và sau đó tìm cách trở lại. Chúng ta kể chuyện để phục hồi những gì đã mất, đã bị đánh cắp, đã bị ngọn lửa hận thù chiến tranh thiêu cháy rụi. Chúng ta kể chuyện để làm nên lịch sử của tình yêu. Để vượt qua sự phản bội và đương đầu với sự thất vọng nơi người khác, kẻ mà chúng ta từng ngây thơ kỳ vọng. Để một đêm nhìn lên bầu trời, nơi sao chổi Halley đi ngang qua trái đất trong những thời điểm cách nhau bảy mươi lăm năm, khi người ta có thể nhìn thấy, nhưng nó chưa bao giờ quét đuôi vào trái đất.
Hình ảnh ban đầu “Buổi chiều, đi chơi thuyền với một người bạn gái Huế vừa quen trên dòng sông Hương... Chiều mênh mông và sâu thẳm trong trời. Đó là một trong những buổi chiều đối với Ninh đáng ghi nhớ nhất. Và Ninh đã nhớ. Nhớ mãi không quên. Khuôn mặt dịu dàng và thanh xuân cửa người bạn gái in lên một nền chảy lặng lờ của con sông tưởng như không bao giờ gợn sóng. Cái đẹp của Huế, nhẹ, đã mất. Thoáng như khói sương, mang mang như một niềm ngờ vực…”
Cuốn "Tình Nghĩa Giáo Khoa Thư" được một Sư cô dịch sang tiếng Anh ... Sư cô đang làm thủ tục đưa qua Thư Viện Quốc Hội Hoa Kỳ để làm tài liệu tham khảo về văn hóa Việt Nam thời đó
Rõ ràng ChatGPT/ AI là chưa hoàn hảo nhưng đang có những bước tiến Phù Đổng, nhất là trong khoa học tự nhiên, trong y khoa điển hình nhất là trong lãnh vực quang tuyến (Radiology). ChatGPT/ AI đang phát triển mạnh mẽ và ngày càng chính xác hơn. AI không chỉ có vai trò hỗ trợ mà có cả tiềm năng ganh đua với sức sáng tạo của chính con người tạo ra nó.
Nói như thế là hơi cường điệu, nhằm nêu lên điểm bi hài. Không phải chạy ra khỏi xứ Phật, nhưng là chạy trốn khỏi bạo lực của chính phủ quân phiệt Miến Điện, khi sắc dân thiểu số Rohingya năm 2017 bị tấn công, đốt làng, xua ra khỏi biên giới vì chính phủ Miến Điện gọi họ là người Hồi giáo Bangladesh. Cũng không xa tới ngàn dặm, chỉ 600 dặm là Cao Ủy Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc dựng lều trại cho tạm cư hàng trăm ngàn người Rohingya chạy vào Bangladesh. Câu chuyện tỵ nạn này vẫn còn kéo dài cho tới năm nay, 2024. Mới mấy tuần trước, trong tháng 10/2024, hàng trăm người Rohingya đã đi thuyền vượt biển tới phía Bắc Indonesia, hy vọng tới Malaysia. Trong đó, nhiều người đã thoát nạn diệt chủng ở Miến Điện và thoát điều kiện sống gian nan trong các trại tỵ nạn ở Bangladesh. Nhiều người lên ghe còn có ý muốn đoàn tụ với gia đình đã định cư ở Malaysia, Trong những người Rohingya chạy thoát hồi năm 2017, có một chàng trai sau này trở thành một nhà thơ nổi tiếng: Mayyu Ali.
Lần này không có hy vọng nào cho ông nữa, đó là cú đột quỵ lần thứ ba. Đêm này qua đêm khác, tôi đi ngang qua ngôi nhà (lúc đó là ngày nghỉ) nhìn vào ô cửa sổ sáng đèn, và đêm này qua đêm khác, tôi thấy nó sáng cùng một cách, mờ nhạt, rầu rầu...
Tôi bước lên chuyến xe buýt, đúng với tuyến đường Han Kang đã chỉ cho In-hye, chị Yeong-hye đi. Núi Chuk-sung hôm nay không ẩm ướt. Những gốc cây to không mang vẻ “run rẩy trong mưa.” Ngược lại, nó trầm mặc, bất động, vì hôm nay trời không mưa gió. Bệnh viện nơi Yeong-hye trú ngụ hiện ra giữa những con núi. Ngôi nhà trắng toát, nhỏ bé lọt thỏm giữa thiên nhiên. Thần núi, thần rừng bao quanh, sẵn sàng che chở những linh hồn đi lạc. Nơi này, Yeong-hye và nhiều người khác nữa, tách biệt khỏi thế giới bên ngoài. Họ sống đúng với bản năng cây cỏ, hào phóng cho mầm sống vươn ra từ bất cứ nơi nào trên cơ thể mình. Nơi này, không ai cần hiểu vì sao “đứa trẻ bé như thế… lúc mới sinh ra ai cũng thế này à?”
“Quê người trên đỉnh Trường sơn Cho ta gởi một nỗi hờn thiên thu.” Lần đầu tiên tôi cảm nhận Tập thơ Giấc Mơ Trường Sơn ở một góc nhìn mới. Lòng tôi như đứa trẻ thơ được trở về trong vòng tay mẹ hiền sau bao năm lưu lạc. Trường Sơn trước mắt tôi thật thơ mộng, u trầm và hùng vĩ. Núi tiếp núi. Từng đàn cò trắng lượn bay giữa những cánh đồng lúa xanh trải dài bất tận, ngút ngàn. Dường như mây trời và khói núi quyện vào nhau để xoá nhoà đi ranh giới giữa mộng và thực. Theo dấu chân Người, tôi tìm về Trường Sơn. Để nhìn thẳng vào chân diện mục của Trường Sơn và cũng để “gởi một nỗi hờn thiên thu”.
Không biết vì sao tôi có cái máu thích tư tưởng triết lý từ hồi còn trẻ. Do vậy, tôi rất mê đọc sách triết, sách tư tưởng, và dĩ nhiên sách Phật. Cũng vì cái “nghiệp dĩ” ấy mà khi lần đầu tiên được theo Ôn Từ Quang (tức Trưởng Lão Hòa Thượng Thích Phúc Hộ) vào tùng chúng an cư tại Viện Hải Đức, Nha Trang, vào mùa hè năm 1976, tôi thường vào thư viện để kiếm sách đọc.
Câu thơ “Bất tri tam bách dư niên hậu / Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như” của thi hào Nguyễn Du, nhiều người từng nghe qua, nhưng có thể không rõ xuất xứ ở đâu. Đó là hai câu kết trong bài thơ thất ngôn bát cú “Độc Tiểu Thanh Ký” (Đọc Bút Ký Tiểu Thanh), trong “Thanh Hiên Thi Tập”...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.