Hôm nay,  

Rosa Parks và 64 Năm Phong Trào Dân Quyền Mỹ

12/20/201909:44:00(View: 10025)

AFP_Tuong cua Rosa Parks

Từ trái, Lãnh Đạo Khối Đa Số tại Thượng Viện Harry Reid, Dân Chủ tại Nevada, Tổng Thống Barack Obama, Chủ Tịch Hạ Viện John Boehner, Cộng Hòa tại Ohio, và Lãnh Đạo Khối Thiểu Số tại Hạ Viện Nancy Pelosi, Dân Chủ tại California, khánh thành bức tượng của nhà hoạt động dân quyền Rosa Parks tại Hội Trường Statuary của Tòa Nhà Quốc Hội Hoa Kỳ, ngày 27 tháng 2 năm 2013. (Photo: Getty Images)

 

Tháng 12 năm 2019 đánh dấu 64 năm phong trào đấu tranh cho dân quyền tại Mỹ mà người đi đầu là Rosa Parks, một phụ nữ gốc Phi Châu sinh trưởng tại tiểu bang Alabama, Miền Đông Nam Hoa Kỳ.

Tuyên Ngôn Độc Lập và Hiến Pháp Hoa Kỳ đều tuyên dương và bảo vệ quyền bình đẳng cho mọi công dân Mỹ. Nhưng trên thực tế, các quyền công dân, quyền dân sự, hay dân quyền không phải tự nhiên mà có, cũng không phải lúc nào cũng được tôn trọng đúng mức, ngay cả ngày nay, là cái giá đắt đỏ của biết bao hy sinh, mất mát, tủi nhục, và quyết tâm tranh đấu của nhiều người, nhiều thế hệ.

Rosa Parks, thường được biết đến như là “người mẹ của phong trào dân quyền,” là người có tâm hồn và ý chí sắt thép tiềm ẩn bên trong vóc dáng của một phụ nữ da đen liễu yếu đào tơ và quê mùa chất phác.

Sinh vào ngày 4 tháng 2 năm 1913 tại thành phố miền quê Tuskegee thuộc tiểu bang Alabama, bà có tên họ đầy đủ là Rosa Louise McCauley, theo tài liệu trong trang mạng www.biography.com cho biết.

 Cha mẹ bà là James và Leona McCauley đã ly dị khi bà lên 2 tuổi. Rosa theo mẹ về quê ngoại tại Pine Level, Alabama sinh sống. Ông bà ngoại Rosa có nguồn gốc là những di dân Châu Phi và vì vậy họ nhiệt tình cổ võ cho sự bình đẳng chủng tộc. Do đó, từ nhỏ Rosa đã từng chứng kiến nạn kỳ thị chủng tộc và các hoạt động bảo vệ quyền bình đẳng của cộng đồng người da đen. Hình ảnh ấn tượng nhất đối với cô bé Rosa là khi thấy ông ngoại xách súng trường ra đứng ngay trước cửa nhà trong khi các thành viên Ku Klux Klan (KKK) diễn hành trên đường phố.

Sinh ra trong gia đình da đen thời đó cũng có nghiã là trót mang vào mình thân phận nghiệt ngã của giai cấp bị ruồng bỏ, bóc lột và kỳ thị trong xã hội mà người da trắng thống trị. Chính vì thế, Rosa từ lúc còn tấm bé đã không được đi học trường công của chính phủ đài thọ mà phải học tại trường dành riêng cho người da đen, với sự thiếu thốn đủ điều, trường thì chỉ có một phòng học, kể cả cái bàn ngồi học cũng không có. Các học sinh da đen bị buộc phải đi bộ tới trường, mà đúng ra chỉ là ngôi nhà thô sơ, trong khi thành phố Pine Level, nơi Rosa ở, chỉ cung cấp xe buýt cho học sinh da trắng.

Năm 11 tuổi, Rosa vào học Trường Công Nghệ dành cho nữ sinh của thành phố Montgomery. Trong khi đang học lớp 11 Rosa đã phải nghỉ học để chăm sóc cho bà ngoại và mẹ bị bệnh.

Rosa kết hôn vào năm 1932 với Raymond Parks, là một thợ hớt tóc và là thành viên trong Hội National Association for the Advancement of Colored People (NAACP) [Hội Quốc Gia Vì Sự Tiến Bộ Của Người Da Màu], mà Rosa cũng là thành viên. Đến năm 1933, bà mới đậu bằng trung học nhờ sự hỗ trợ của người chồng.

Vì sống trong bối cảnh gia đình và xã hội như thế Parks đã có ý định chống lại sự kỳ thị của người da trắng để mang lại quyền bình đẳng cho mọi người.

Rồi cuối cùng chính bà cũng đã đối diện với tình cảnh nghiệt ngã buộc bà phải lấy quyết định sinh tử biến mình thành cản lực trước thế lực kỳ thị có hệ thống của những người da trắng thượng đẳng khi vào ngày 1 tháng 12 năm 1955 bà đã bị bắt bỏ tù vì dám công khai từ chối yêu cầu của tài xế xe buýt phải nhường ghế cho hành khách da trắng.

Hành động can trường đó của người phụ nữ da đen đã thổi bùng ngọn lửa đấu tranh đòi dân quyền trên nước Mỹ.

Bi kịch về sự kỳ thị chủng tộc màu da tại Mỹ vào đầu thế kỷ 20 xảy ra cho bà Rosa Parks được kể lại như sau.

Hôm đó là ngày 1 tháng 12 năm 1955, sau một ngày làm việc mệt nhọc tại tiệm may ở Montgomery, Parks lên xe buýt trên đường Cleveland Avenue để về nhà. Bà ngồi vào một trong những hàng ghế đầu được chỉ định cho các hành khách “da màu.”

Luật thành phố Montgomery đòi hỏi tất cả hệ thống xe chở khách công cộng đều phải chia riêng 2 khu vực, một cho người da màu và một cho người da trắng, và tài xế xe buýt có “quyền lực của cảnh sát thành phố chịu trách nhiệm trên xe buýt cho các mục đích thực thi những điều khoản” của luật thành phố. Trong khi lái xe buýt, các tài xế được yêu cầu cung cấp chỗ ngồi riêng biệt nhưng bằng nhau cho hành khách da trắng và da đen bằng cách chỉ định chỗ ngồi.

Điều này đã được thực hiện với một đường thẳng nằm giữa xe buýt ngăn cách hành khách da trắng ở phía trước xe buýt và hành khách người Mỹ gốc Phi Châu ở phía sau. Khi một hành khách người Mỹ gốc Phi Châu lên xe buýt, họ phải lên xe để trả tiền vé và sau đó xuống xe và lên lại xe buýt ở cửa sau.

Khi chiếc xe buýt mà bà Parks đi đang chạy trên đường, thì nó lần lượt đón khách da trắng. Cuối cùng, chiếc xe buýt này đã đầy chỗ và tài xế thông báo rằng nhiều hành khách da trắng không có chỗ ngồi đã phải đứng dọc theo lối đi trong xe. Tài xế ngừng xe buýt và dời bảng hiệu chia chỗ ngồi xuống 2 hàng ghế phía sau để thêm một hàng ghế cho người da trắng, và yêu cầu 4 hành khách da đen rời khỏi chỗ ngồi của họ.

Luật xe buýt của thành phố này đã không trao quyền cho các tài xế yêu cầu một hành khách rời khỏi chỗ ngồi để cho một người khác nào đó, bất luận màu da. Tuy nhiên, các tài xế xe buýt tại Montgomery đã theo thói quen dời bản phân chia hành khách da đen và da trắng và, nếu cần, họ yêu cầu hành khách da đen phải rời khỏi chỗ ngồi cho hành khách da trắng. Nếu hành khách da đen chống lại, thì tài xế xe buýt có thẩm quyền từ chối không phục vụ và có thể gọi cảnh sát đến để đuổi họ, tức là hành khách da đen không làm theo lệnh, ra khỏi xe.

3 hành khách da đen khác trên xe buýt đã tuân theo đòi hỏi của tài xế, nhưng bà Parks đã từ chối và vẫn ngồi yên tại chỗ. Tài xế đến hỏi bà:

-         “Tại sao bà không đứng dậy?”

Bà Parks trả lời:

-         “Tôi không nghĩ là tôi phải đứng dậy.”

Tài xế xe buýt đã gọi cảnh sát đến để bắt bà Parks.

 

AFP_Rosa Parks ngoi trong xe buyt
Rosa Parks ngồi phía trước của xe buýt thành phố Montgomery, tiểu bang Alabama, sau khi Tòa Tối Cao ra phán quyết sự phân biệt bất hợp pháp trên hệ thống xe buýt thành phố vào ngày 21 tháng 12 năm 1956. Bà Parks đã bị bắt vào ngày 1 tháng 12 năm 1955 vì từ chối dành chỗ ngồi của bà trên hàng ghế phía trước của xe buýt thành phố Montgomery thực hiện một cuộc tẩy chay xe buýt thành phố thành công. Người đàn ông ngồi trong xe phía sau bà Parks là Nicholas C. Chriss, phóng viên của báo United Press International tại Atlanta.(Photo: Getty Images)


Cảnh sát đã bắt bà Parks tại hiện trường xe buýt và cáo buộc bà đã vi phạm Chương 6, Khoản 11 của Luật Thành Phố Montgomery. Bà đã bị bắt đem về ty cảnh sát, nơi mà tối khuya hôm đó, bà đã được thả với tiền thế chân tại ngoại.

Sự kiện bà Parks bị bắt đã chính thức khởi động phong trào đòi dân quyền, với cuộc vận động Tẩy Chay Xe Buýt Thành Phố Montgomery (Montgomery Bus Boycott) kéo dài 381 ngày liên tục sau đó.

Các thành viên của cộng đồng người Mỹ gốc Phi Châu được yêu cầu tẩy chay xe buýt thành phố vào Thứ Hai, ngày 5 tháng 12 năm 1955 – là ngày bà Parks ra tòa -- để chống lại việc bà bị bắt. Người dân được khuyên đình công toàn diện, ở trong nhà, không đi làm, không đến trường, nếu đi thì lấy xe taxi hay đi bộ đến sở. Với việc hầu hết cộng đồng người Mỹ gốc Phi Châu đều không đi xe buýt, các nhà tổ chức tẩy chay tin rằng cuộc tẩy chay lâu dài có thể mang lại thành công.

Cuộc Tẩy Chay Xe Buýt Thành Phố Montgomery, như nó được biết với tên như vậy, đã có kết quả rất lớn, kéo dài 381 ngày và kết thúc bằng việc Tòa Tối Cao ra phán quyết nói rằng việc chia riêng trên các hệ thống chuyên chở công cộng là vi phạm Hiến Pháp.

E.D. Nixon, người lãnh đạo chi bộ địa phương của tổ chức NAACP, đã bắt đầu hình thành các kế hoạch tổ chức cuộc tẩy chay xe buýt thành phố Montgomery vào ngày 1 tháng 12, ngay chiều tối bà Parks bị bắt. Các quảng cáo được đăng trên các tờ báo địa phương, các truyền đơn được in ra để phân phát cho các xóm người da đen.

Vào buổi sáng ngày 5 tháng 12, một nhóm các vị lãnh đạo của cộng đồng người Mỹ gốc Phi Châu tụ họp tại Nhà Thờ Mt. Zion Church tại Montgomery để thảo luận các chiến lược, và quyết định rằng nỗ lực tẩy chay của họ đòi hỏi phải có tổ chức mới và cần lãnh đạo cứng cựa hơn. Vì vậy, họ đã thành lập Hội Cải Thiện Montgomery (MIA), bầu người mới đến Montgomery là Mục Sư Martin Luther King Jr. làm mục sư của Nhà Thờ Dexter Avenue Baptist Church. MIA tin rằng vụ án của bà Parks đã mang đến cơ hội tuyệt vời cho cuộc vận động hầu tạo ra sự thay đổi thực sự.

Khi bà Parks đến tòa án để dự phiên xử vào sáng hôm đó với luật sư của bà, là Fred Gray, bà đã được chào đón bởi đám đông khoảng 500 người ủng hộ tại địa phương. Sau 30 phút điều trần, bà Parks đã bị kết án có tội vi phạm luật lệ địa phương và bị phạt $10, cũng như phải trả lệ phí tòa án $4.

Tuy nhiên, không thể chối cãi rằng phiên xử của bà Parks ngày hôm đó đã biến nó thành sự kiện lớn nhất. Tất cả xe buýt của thành phố đều trống không. Một số người đã đi chung xe và nhiều người khác đã đi xe taxi do người Mỹ gốc Phi Châu điều hành, nhưng có tới 40,000 người Mỹ gốc Phi Châu đi làm bằng xe sống trong thành phố này vào lúc đó đã chọn đi bộ đến sở làm ngày hôm đó – có người phải đi bộ tới 20 dặm.

Do quy mô và phạm vi của, và sự trung thành với, việc tham gia tẩy chay, nỗ lực này đã tiếp tục kéo dài trong nhiều tháng. Thành phố Montgomery đã trở thành nơi quái dị, với hàng chục xe buýt công cộng đang ngồi không, cuối cùng làm tê liệt nghiêm trọng tài chính cho công ty vận chuyển của thành phố. Tuy nhiên, với tiến trình của cuộc tẩy chay đã xuất hiện sự phản kháng mạnh mẽ.

Một số người phân biệt chủng tộc đã trả đũa bằng bạo động. Nhiều nhà thờ người da đen bị đốt cháy, và nhà của Mục Sư Luther King Jr. và E.D. Nixon đều bị phá hủy bằng bom. Nhiều nỗ lực hơn nữa đã được thực hiện để chấm dứt tẩy chay. Bảo hiểm bị hủy bỏ đối với hệ thống xe taxi thành phố mà được người Mỹ gốc Phi Châu sử dụng. Các công dân da đen bị bắt vì vi phạm luật cũ rích cấm tẩy chay.

Để đối phó lại các vụ tiếp theo, các thành viên cộng đồng người Mỹ gốc Phi Châu đã khởi kiện. Được trang bị với phán quyết của vụ kiện Brown đối với Hội Đồng Giáo Dục, phán rằng chính sách phân biệt nhưng bình đẳng đã không có chỗ đứng trong giáo dục công cộng, nhóm pháp lý người da đen đã đưa vấn đề phân biệt trên các hệ thống giao thông công cộng lên Tòa Án Địa Hạt Hoa Kỳ cho Tòa Địa Hạt Trung Tâm của Alabama, Miền Bắc (Montgomery). Luật sư của bà Parks là Fred Gray, đã lập hồ sơ kiện.

Vào tháng 6 năm 1956, tòa địa hạt đã tuyên bố luật phân biệt chủng tộc (cũng được biết là “luật Jim Crow”) là vi hiến. Thành phố Montgomery đã chống án ngay sau đó, nhưng vào ngày 13 tháng 11 năm 1956, Tòa Án Tối Cao Hoa Kỳ đã giữ nguyên phán quyết của tòa án dưới, tuyên bố rằng sự phân biệt trên hệ thống chuyên chở công cộng là vi hiến.

Với công ty chuyên chở và các doanh nghiệp thành phố bị thiệt hại tài chánh và phán quyết của hệ thống pháp lý chống lại họ, thành phố Montgomery đã không còn chọn lựa nào khác ngoài việc gỡ bỏ việc thực hiện phân biệt đối xử trên các xe buýt công cộng, và cuộc tẩy chay đã chính thức kết thúc vào ngày 20 tháng 12 năm 1956.

Việc kết hợp hành động pháp lý, được hỗ trợ bởi quyết tâm không ngừng của cộng đồng người Mỹ gốc Phi Châu, đã khiến cuộc Tẩy Chay Xe Buýt Thành Phố Montgomery trở thành một trong những phong trào quần chúng lớn nhất và thành công nhất chống lại sự phân biệt chủng tộc trong lịch sử Hoa Kỳ.

Dù trở thành biểu tượng của Phong Trào Dân Quyền, bà Parks đã gánh chịu thiệt hại nặng nề trong nhiều tháng sau khi bà bị bắt tại Montgomery và cuộc tẩy chay sau đó. Bà đã mất việc làm tại tiệm may và chồng bà đã bị đuổi việc sau khi người chủ cấm ông nói về người vợ hay về vụ kiện.

Không thể tìm việc làm, cuối cùng hai vợ chồng và Parks cùng với người mẹ của bà phải rời khỏi Montgomery dọn tới thành phố Detroit thuộc tiểu bang Michigan. Họ đã làm lại cuộc đời mới ở đó. Bà Parks làm thư ký và tiếp khách tại văn phòng của Dân Biểu Liên Bang Hoa Kỳ John Conyer. Bà cũng làm việc trong hội đồng của Planned Parenthood Federation of America.

Vào năm 1987, cùng với người bạn lâu đời Elaine Eason Steele, bà Parks sáng lập Viện Parks and Raymond Parks Institute for Self-Development. Tổ chức này điều hành các chuyến du lịch xe buýt có tên “Pathways to Freedom” để giới thiệu cho các thanh niên về sự quan trọng của dân quyền và tại những trạm Xe Điện Ngầm trên khắp nước Mỹ.

Năm 1992, bà Parks đã xuất bản cuốc sách “Rosa Parks: My Story,” một cuốn tự truyện kể lại cuộc đời của bà tại Miền Nam bị phân biệt đối xử. Năm 1995, bà xuất bản cuốc sách “Quiet Strenght,” gồm những hồi ký của bà và tập trung vào vai trò niềm tin tôn giáo trong suốt cuộc đời bà.

Vào năm 1998, nhóm hip-hop Outkast phát hành nhạc phẩm, “Rosa Parks,” đã giành được vị trí top 100 trên bảng xếp hạng âm nhạc Billboard năm sau. Bài hát có đoạn điệp khúc:

"Ah-ha, ồn ào quá. Mọi người di chuyển ra phía sau xe buýt.”

Năm 1999, Parks nạp đơn kiện nhóm này và cáo buộc nhãn hiệu của họ phỉ báng và quảng cáo sai sự thật vì Outkast đã sử dụng tên bà Parks mà không có sự cho phép của bà. Outkast cho biết bài hát đã được bảo vệ bởi Đệ Nhất Tu Chính Án và không vi phạm các quyền công khai của bà Parks.

Năm 2003, một thẩm phán đã bác bỏ các tuyên bố phỉ báng. Luật sư của bà Parks không bao lâu sau đó đã tái nạp hồ sơ kiện dựa trên các khiếu nại quảng cáo sai lệch khi sử dụng tên của bà mà không được phép, đòi bồi thường 5 tỷ đô la.

Vào ngày 14 tháng 4 năm 2005, vụ kiện đã được giải quyết. Outkast và các bị cáo SONY BMG Music Entertainment, Arista Records LLC và LaFace Records thừa nhận không có hành động sai trái nào nhưng đã đồng ý hợp tác với Viện Rosa và Raymond Parks để phát triển các chương trình giáo dục “giác ngộ cho thanh niên ngày nay về vai trò quan trọng của Rosa Parks ở Mỹ trong việc làm nước Mỹ thành nơi tốt hơn cho tất cả các chủng tộc,” theo một tuyên bố được đưa ra vào thời điểm đó.

Vào ngày 24 tháng 10 năm 2005, bà Parks đã an nhiên qua đời tại chung cư của bà ở thành phố Detroit thuộc tiểu bang Michigan ở tuổi 92. Trước đó bà đã được chẩn đoán mắc bệnh mất trí nhớ, mà bà đã bị kể từ ít nhất là năm 2002.

Với sự đóng góp to lớn cho phong trào dân quyền ở Mỹ, bà Rosa Parks đã nhận được nhiều vinh danh cao quý. Trong đó gồm có huy chương cao quý nhất của Hội NAACP là Spingarn Medal, và giải thưởng danh tiếng Martin Luther King Jr. Award.

Ngày 9 tháng 9 năm 1996, Tổng Thống Bill Clinton đã trao tặng bà Parks Huy Chương Tự Do của Tổng Thống là sự vinh danh cao nhất của hành pháp Hoa Kỳ. Năm sau, bà được trao Huy Chương Congressional Gold Medal, là huy chương cao nhất của lập pháp Mỹ.

Còn nữa, năm 2000, Đại Học Troy University đã xây dựng Bảo Tàng Viện Rosa Parks đặt ngay nơi bà đã từng bị bắt tại thành phố Montgomery, Alabama.

Một cuốn phim nói về cuộc đời của Rosa Parks do tài tử Angela Bassett đóng và được đạo diễn bởi Julie Dash có tựa đề “The Rosa Parks Story” đã được công chiếu vào năm 2002.

Ngày 4 tháng 2 năm 2013, để đánh dấu ngày sinh nhật thứ 100 của bà Parks, Sở Bưu Điện Hoa Kỳ đã cho phát hành con tem gọi là Rosa Parks Forever.

Cũng trong tháng 2 năm 2013, Tổng Thống Barack Obama đã khánh thành bức tượng được thiết kế bởi Robert Firmin và được điêu khắc bởi Eugene Daub để vinh danh bà Parks trong tòa nhà Quốc Hội. Trong dịp này ông Obama nhớ về bà Parks nói rằng, "Trong một khoảnh khắc, với những cử chỉ đơn giản nhất, bà ấy đã giúp thay đổi nước Mỹ và thay đổi thế giới. ... Và hôm nay, bà ấy chiếm vị trí xứng đáng trong số những người định hình quốc gia này," theo báo The New York Times.

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Trong không khí gây gây lạnh của ngày cuối năm, người Việt tha hương ở Nam Cali vẫn có những ngày nắng ấm hanh vàng làm tươi hồng đôi má các cô thiếu nữ đương xuân. Đèn hoa lễ hội được trang hoàng khắp nơi chào đón ngày Chúa chào đời.
Đại Sứ Trung Quốc tại Thụy Điển là ông Quế Tòng Hữu đã bị các Nghị Sĩ Thụy Điển đòi trục xuất vì ông này đã nhiều lần phát ngôn uy hiếm Thụy Điển vì Hội Nhà Văn Thụy Điển đã trao giải thưởng Tucholsky cho một nhà văn và nhà xuất bản người Thụy Điển gốc Hồng Kông
Tô Kiều Ngân tên thật Lê Mộng Ngân, ông sinh năm 1926 tại Huế. Từ nhỏ ông đã sớm tỏ ra có chất nghệ sĩ, thường trốn học, đi chơi đó đây với cây sáo trúc không mấy khi rời tay.
Lời tòa soạn: Những câu thơ dị thường viết bởi một thi sĩ dị thường! Đó là lời giới thiệu cho tập thơ Thơ và Đá của thi sĩ Nguyễn Đức Sơn, do NXB Văn Học Press phối hợp với tổ chức Culture Art Education Resource xuất bản và phát hành tháng 12 năm 2019. Nhân dịp này Việt Báo hân hạnh được trao đổi đôi lời với cô Nguyễn Đức Phương Bối, ái nữ của nhà thơ. (Hiện nay chị Phương Bối vẫn sinh sống tại Việt Nam, trên mảnh đất do chính nhà thơ gầy dựng từ sau cuộc đổi đời 1975.) Dưới đây là nội dung cuộc nói chuyện.
Lời tòa soạn: Được biết tập thơ Thơ và Đá của thi sĩ Nguyễn Đức Sơn là nỗ lực của NXB Văn Học Press và tổ chức Culture Art Education Exchange Resource liên kết thực hiện. Đây là tập thơ của một nhà thơ vốn được xem là một trong những thi sĩ lớn nhất của văn học miền Nam Việt Nam, giai đoạn 54-75. Tập thơ quy tụ những bài thơ chưa bao giờ được công bố cho đến ngày hôm nay. Nhân dịp này Việt Báo hân hạnh được tiếp chuyện cô Đào Nguyên Dạ Thảo, người đã bỏ ra rất nhiều công sức cho đề án này.
Thơ, văn, họa của 39 tác giả, 39 dòng cảm nhận cùng hợp lưu về một tâm hồn thi ca trác tuyệt.
Năm 1890, sau một chiến dịch ở Wounded Knee, 20 chiến binh Hoa Kỳ được tặng thưởng Huy Chương Danh Dự (Medal of Honor) vì đã “can đảm” thảm sát hàng trăm người bản xứ (chúng ta thường gọi là dân da đỏ) hầu hết là không vũ khí trong tay, và đa số là phụ nữ và trẻ em.
Nhà văn Nhã Ca vừa bước vào tuổi 80, cái tuổi mà hầu hết từ lâu đã đi tìm thú vui an nhàn cho những ngày còn lại đời người. Nhưng với nhà văn thì bà vẫn tiếp tục sinh hoạt với văn chương, báo chí, như những gì bà đã từng làm suốt hơn 60 năm qua từ trong nước ra đến hải ngoại. Bà là tác giả nhiều bộ tiểu thuyết giá trị, có bộ được dịch sang Anh ngữ, như cuốn Giải Khăn Sô Cho Huế
Ông làm thơ từ khi còn rất trẻ, khi đang còn học tại trường tiểu học Hàng Vôi tại Hà Nội. Sau khi di cư vào Sài Gòn, Du Tử Lê bắt đầu sáng tác nhiều tác phẩm dưới nhiều bút hiệu khác nhau. Bút hiệu Du Tử Lê được dùng chính thức lần đầu tiên vào năm 1958 cho bài "Bến tâm hồn", đăng trên tạp chí Mai.
Việt Báo: Trong cuốn tiểu thuyết Butterfly Yellow/ Bướm Vàng, chị thuật một câu chuyện buồn bằng một ngôn ngữ có tính hài, chủ ý của chị ở đây là gì ? Nó có liên quan gì đến tính cách trái ngược đến buồn cười của hai nhân vật chính, Hằng và LeeRoy?


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.