Hôm nay,  

Tuệ Đăng và Cộng Đồng Người Việt: Mời Dự Nhạc Hội Tỏa Ánh Từ Quang

31/01/202520:52:00(Xem: 4693)
blank 

Tuệ Đăng và Cộng Đồng Người Việt:

Mời Dự Nhạc Hội Tỏa Ánh Từ Quang
 

Tâm Chi
 

Đầu tháng Chạp âm lịch cũng là đầu tháng giêng 2025 tại trường trung học Yerba Buena San Jose mọi người được thưởng thức một chương trình Nhạc Hội Mừng Phật Thành Đạo “Tỏa Ánh Từ Quang 3” do nhóm Tuệ Đăng thực hiện. Chương trình rất hay và ý nghĩa do sự đạo diễn công phu của cặp đôi uyên ương Thu Nga và Lê Minh Hiền. Tôi xúc động với chủ đề bài hát về 5 giới cấm được kết hợp hài hòa đơn ca, hợp ca và múa cùng sự hỗ trợ điện ảnh với màn hình lớn có phụ đề Anh ngữ. Ôi tuyệt vời, thân và tâm cùng vào lời ca tiếng hát và màn ảnh.
 

Nhóm Tuệ Đăng là gì có lẽ đến lúc này không còn xa lạ với cộng đồng người Việt hải ngoại và ngay cả trong nước nữa nhờ thời đại tin học và Youtube lan tỏa nhanh chóng. Nhóm lúc đầu là những thanh thiếu niên Phật tử yêu thích hát nhạc Phật và nhạc quê hương, được cư sĩ Đồng Vàng trưởng nhóm, cùng đóng góp vào các chương trình văn nghệ Phật Đản, Vu Lan, Thành Đạo, Tết Truyền Thống v.v.. nhiệt tình và thiện nguyện.
 blank

 
Nhóm có hơn 17 năm nay, bây giờ đã được chừng 60 thành viên thanh thiếu niên nam nữ và những người thiện tâm bảo trợ. Đặc biệt hai cột trụ chính là nhạc sĩ Lê Minh Hiền cùng ca sĩ Võ Thu Nga đã tâm huyết xây dựng những buổi nhạc hội thành công và ý nghĩa. Được biết Minh Hiền và Thu Nga cũng là giám đốc dược Mỹ Phẩm EV Princess và Bích Liên Miracle Cosmetics trên 30 năm kinh nghiệm phục vụ cộng đồng. Ngoài chức năng nghiên cứu về dược phẩm một cách đam mê, hai người cũng yêu thích làm từ thiện phục vụ cuộc đời qua nghệ thuật âm nhạc. Tôi hỏi vậy hai người thành công, thành đạt và yêu đời như thế còn thích làm gì nữa? Thu Nga thì thích yêu cuộc sống thiên nhiên nhưng cũng có những vui nhộn ca nhạc cộng đồng, yêu thích nghe tiếng chim muông líu lo cũng như giọng ca thấm đượm nghĩa tình đạo vị. Còn nhạc sĩ Lê Minh Hiền từ lâu đã bỏ lại những bản nhạc tình yêu bolero để theo đuổi sáng tác đạo ca và thiền ca bởi anh hiểu rõ con đường mình đi là an vui trong đạo từ bi, là giải thoát trong việc làm hiện tại phục vụ cuộc đời.
.
Hai người Thu Nga và Minh Hiền luôn sát cánh cùng nhóm Tuệ Đăng, luyện tập ca hát, lại có được sự hỗ trợ tích cực của cô Vi Diệu Lê và Tâm Ngộ về múa, của họa sĩ anh Bổn, và đặc biệt có sự trợ giúp nhiệt tình của nhạc sĩ Huy Hoàng và ca sĩ Quang Khải, về trang trí và phối cảnh có sự giúp đỡ của anh Bổn cùng các cựu huynh trưởng… các em trong nhóm đã thành công nhiều mặt. Các em trưởng thành qua hoạt động lành mạnh, còn duy trì truyền thống văn hóa, truyền thống tâm linh, giữ gìn tiếng Việt, yêu đạo, yêu đời, sống trong môi trường tốt và các em vào đời đã rất thành công được mọi người yêu quý. Bác trưởng nhóm luôn chăm chút và hãnh diện những thành tựu trong suốt thời gian dài.

 blank

 


Được thưởng thức chương trình Nhạc Phật Thành Đạo vừa qua tôi rất mừng vui với sự thành công của các em, của cả nhóm với biết bao công sức, và lại càng cảm phục tấm long tha thiết cao quý của hai người đạo diễn Minh Hiền Thu Nga. Tôi ước gì nhóm Tuệ Đăng sẽ nhanh chóng bước lên sân khấu lớn với hàng ngàn khán thính giả để nhóm được cống hiến. Ước gì sẽ có nhiều mạnh thường quân, nghệ sĩ tài ba góp phần them nữa. Nhưng yếu tố chính tôi vẫn tự hỏi giáo hội có quan tâm để mắt tới, có an ủi và động viên không một cách thích đáng dù biết lễ hội là ở chùa, còn nhạc hội là ngoài đời. Nhưng mục đích nhóm Tuệ Đăng cũng là phục vụ chúng sinh, nói gần hơn là gắn bó với cộng đồng người Việt hải ngoại. Ước gì các gia đình Phật tử chung quanh cùng hưởng ứng tham gia ngày càng ý nghĩa. Một bài giáo lý cao thâm thì rất cần, nhưng một bài nhạc nhẹ nhàng đi vào lòng người thì thực tế hiệu nghiệm hơn. Có những đứa con rất hiếu thảo nhờ thấm bài ca “Bông hồng cài áo” chứ không phải nhờ rao giảng. Ngọn đèn trí tuệ soi sang để bớt khổ đau dành cho mọi người chứ không riêng người theo Phật. Chân lý là những khuôn mẫu chung, tất cả tôn giáo đều hướng đến yêu thương và hòa bình, nhóm Tuệ Đăng tôi thiển nghĩ đang đi trên con đường rực rỡ thành công nếu được cộng đồng tiếp sức ủng hộ, mong lắm thay. Năm mới xin kính chúc mọi an vui khắp mọi nhà. Và thật an vui như anh bạn tôi đã bảo khi nhìn các em trên sân khấu như những cánh nhạn bay, hay bầy hải âu trên biển rộng dạt dào sóng vỗ, an lạc làm sao, tiếng hát đầy tràn hình ảnh đem đạo vào đời với từ bi và hỷ xã mênh mông.
 blank

 
Vào giờ cuối khi bài này lên khuôn, chúng tôi nghe tin nhóm Tuệ Đăng sẽ về Nam Cali tổ chức Nhạc Hội này tại

Saigon Grand Center vào

Chủ Nhật 16 tháng 2/2025 vào lúc 4 giờ chiều tại địa chỉ

16149 Brookhurt Street, Fountain Valley.
 

Chương trình lại được nhạc sĩ Võ Tá Hân tham dự và cũng là nhạc trưởng của ban đạo ca Diệu Pháp. Kính mời quý đồng hương tích cực ủng hộ, đến dự thật đông. Ngoài ra tại Bắc Cali hàng tuần vào ngày Chủ Nhật nhạc sĩ Minh Hiền và ca sĩ Thu Nga còn có chương trình “Hướng Về Nẻo Giác” trên radio 1500am từ 5pm đến 6:30pm. Trân trọng giới thiệu cùng quý vị thính giả. Chân thành cảm ơn.

Tâm Chi
blank 
GHI CHÚ:
NHẠC HỘI TỎA ÁNH TỪ QUANG 3 "MỪNG PHẬT THÀNH ĐẠO" do NHÓM TUỆ ĐĂNG sẽ long trọng tổ chức tại
SAIGON GRAND CENTER - FOUNTAIN VALLEY, ORANGE COUNTY
CHỦ NHẬT 16 THÁNG 2, 2025
4:00PM - 8:00PM (VÉ MỜI ONLY)
Dưới sự chứng minh các chư Tôn Đức Giáo Phẩm và góp mặt của: Ca Nhạc sĩ QUÝ LUÂN - Ca sĩ NHẬT MINH - MC TUYẾT NHA - Ban Đạo Ca DIỆU PHÁP Cùng với Nhóm TUỆ ĐĂNG San Jose. Số ghế có giới hạn, xin vui lòng liên lạc với BTC để nhận được VÉ MỜI.
Xin gọi: - Đồng Vàng (408) 627-5635
- Thu Nga (408) 509-4480
- Tâm Ngộ (408) 891-7313
- Tuyết Nha (714) 725-1308
- Quảng Diệu Trí (714) 900-0719

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tối thứ Hai 1 tháng Tư, nhà văn Nguyễn Thanh Việt đã gặp gỡ khán giả ở miền bắc California để giới thiệu bộ phim “Cảm tình viên / The Sympathizer” dựa trên tiểu thuyết cùng tên đã đưa ông lên đỉnh văn đàn Mỹ với giải Pulitzer 2016.
Mỗi khi tôi nghe ca khúc Summertime, lòng không khỏi băn khoăn về tâm sự màu da, nhất là khúc nhạc blue này được trình bày qua những giọng hát thần kỳ, run rẩy tức tưởi cho thân phận con người. Nhạc sĩ George Gershwin sáng tác ca khúc này năm 1934, gần một trăm năm sau khi tu chính án 13 của hiếp pháp Hoa kỳ được công bố xác nhận quyền tự do, hủy bỏ luật nô lệ cho màu da đen tháng 12 năm 1865. Đời sống dân da đen bắt đầu khá giả hơn. Sau nhà có ao nuôi đầy cá. Trên đồng mồ hôi đã nở những hoa gòn. Những thành tựu đó cho phép người mẹ người chị thoát cảnh lam lủ, được trang điểm nhan sắc, y phục đẹp đẽ hơn. Cho phép cha già được an vui, nghỉ ngơi và các em bé nô đùa vang tiếng cười.
Phim "Mai"của đạo diễn Trấn Thành, vừa là nhà sản xuất phim vừa là diễn viên, cùng với dàn diên viên: Phương Anh Đào, Tuấn Trần, Hồng Đào, Ngọc Giàu, Việt Anh... Bộ phim tình cảm, tâm lý xã hội được đầu tư lên tới 50 tỉ đồng...
Có lẽ đã đến lúc cần đặt câu hỏi về sự dễ dãi của khán giả Việt? Như vấn đề đã nhiều lần được đặt ra trong lãnh vực âm nhạc, với các cô ca sĩ trong nước gầm rú phô diễn kỹ thuật mà không chuyển tải được nội dung, cảm xúc của bài hát, phim Việt còn nặng tính phô trương kỹ thuật, nhét tất cả mọi chiêu, mọi nước bước, đường đi, ý tưởng vào cùng một vở kịch, rồi nhấn hết cỡ âm lượng, dung lượng trấn áp khán giả - hệt như việc đãi ăn một bữa buffet quá no nê, để khách hài lòng với số lượng mà quên để ý đến phẩm lượng.
QUẬN CAM, California (Phan Tấn Hải/VB) -- Buổi Lễ Bế Giảng Lớp Thư Pháp Hương Việt - Khóa 1 đã thực hiện hoàn mãn hôm Chủ Nhật ngày 17/3/2024 tại quán Heaven Restaurant Karaoke Entertainment ở thị trấn Stanton, Quận Cam, Caliofnria.
Trong mười hai con giáp được dùng cho năm âm lịch, mười một con là loài thú có thật. Chỉ có rồng là con vật tưởng tượng. Nhưng có phải rồng chỉ có trong tưởng tượng không? Nếu chưa ai tận mắt nhìn thấy rồng thì tại sao người ta có thể vẽ rồng?
Hát Rong thường quy tụ một nhóm năm bảy người đi hát từ nơi này sang nơi khác, đặc biệt họ có những buổi trình diễn do các nhà quý tộc, lãnh chúa hay những kẻ giàu có tổ chức trong các lâu đài dinh thự...
Nói chung, nghệ thuật muôn đời là bị kiểm duyệt. Đó là số phận bất khả tách rời của một tác phẩm. Thời xưa, tác giả có thể bị rơi đầu, thời nay thì bị tường lửa. Trước tiên, một bài thơ, một bức tranh, một pho tượng, một tiểu thuyết, một bộ phim… ban đầu là lựa chọn của tác giả, được chọn lọc để trình bày những gì tác giả tin là đẹp nhất có thể, và nêu lên được nhận thức của tác giả đối với cuộc đời. Người độc giả, người xem tranh, người xem phim sẽ có những phản ứng khác nhau. Và rồi, phía chính quyền, phía dư luận nhà trường, phía các giáo hội… sẽ dòm ngó xem có vi phạm cấm kỵ nào hay không để sẽ phải vùi dập, nếu cần. Ngay cả tại Hoa Kỳ, những phản ứng cấm kỵ vẫn xảy ra, bất kể Tu Chính Án số 1 là quyền Tự do phát biểu. Có những cuốn sách này vẫn bán được tại các tiệm sách hay trên mạng, nhưng lại bị cấm đưa vào thư viện công cộng nhiều nơi, nhất là tại các tiểu bang bảo thủ.
Những buổi học này không chỉ là về đường nét và màu sắc, mà còn mở ra một hành trình đáng yêu với câu chuyện, tạo ra những kí ức bền vững và xây dựng mối quan hệ ý nghĩa. Hãy đưa gia đình của bạn đến trải nghiệm nghệ thuật đặc biệt này, nơi không chỉ học về nghệ thuật mà còn kết nối qua sự sáng tạo và khám phá về biểu đạt nghệ thuật.
Vào những năm (1226-1258) đời vua Trần Thái Tông, sau chiến thắng quân Nguyên Mông lần thứ nhất, nước ta vẫn luôn được đặt trong tình trạng chuẩn bị cho chiến tranh. Sống cạnh một đế quốc hùng mạnh, đã từng xâm lấn và san bằng một nửa thế giới đâu có dễ dàng. Có lẽ điều ấy đã thúc đẩy vua Trần Thái Tông giao trọng trách viết sử cho Lê Văn Hưu, gia sư của Chiêu Minh Vương Trần Quang Khải...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.