Thơ Chủ Nhật - Hoàng Xuân Sơn | Thy An

12/7/202518:21:00(View: 376)


33
Minh họa: Duy Thanh



Tập Viết


Tôi viết lúc này đã mòn hơi
Âm rời. chặt đứt khúc câu kéo
Mất hút em chương mô tả đời
Mặt trời bưng ngày. đêm méo xẹo


Tôi viết lúc này như áo thun
Bồ hôi. mùi chó mèo tơi tả
Tâm trí lây bây ổ đầm đùn
Buồn xanh xao run từng cánh lá


Tôi viết như tôi không biết viết
Sao hiểu em thư pháp đầm đìa
Giọt chữ phấn nồng ôm son triện
Đóng xuống đời đỏ cơn điên mê


Tôi viết như trẻ con tập viết
Nắn nét tên mình chẳng ra làm sao
Có khi cắn móng tay bật máu
Vàng xuân đè xuống núi lào xào


Tôi viết nghiêng triền dốc trôi tuột
Nước. và bùn cát đá như nhiên
Cơ bản cấu thức mình khỏi tê cóng
Cuộc hoang mang về những xứ miền


h o à n g x u â n s ơ n
@1decembre25.duhoi
[ nguồn ảnh : báo Lao Động ]


Bầu trời mây trắng tháng mười một

 

rồi hồ nước nhỏ

trong khu vườn hoang dã

sẽ cạn dần

như lời nói và thời gian

nhăn nheo dòng đời

và bầu trời mây trắng trên cao

sẽ là nơi ẩn chứa của lãng mạn

bốc hơi theo biển cả

 

rồi những hạt nhiệm mầu

sẽ sinh ra trái tim thiết tha

đập trên những dơ bẩn và thánh thiện

reo vui hôm nay và hy vọng ngày mai

muôn ngàn sự vật đổi thay

như hoa trên mộ tháng mười một

đặt lên thương nhớ

 

rồi nụ cười sẽ vô tình qua cửa

như chuyện thần thoại của em bé

con chim nhỏ trên mái ngói

hát bài ca trái mùa

buổi chiều gió chướng

nghe mặn mà năm tháng trôi qua

 

rồi ly rượu sẽ trở thành cô đơn

mặt bàn bình thản vô thủy vô chung

một chút mặt trời sóng sánh

câu chữ nào giản dị

viết cho hết những điều mưa nắng?

 

rồi sẽ ngã lòng đêm mưa gió

xòe tay hứng giọt trong suốt

sợi tóc hiếm bay phất phơ

rụng trên vai nhỏ gầy…

 

thy an 

 

 

Trong suốt

 

 

xuôi lòng theo những con sông êm đềm nhất

rồi ngừng lại ở một khúc tĩnh lặng

vuốt ve và tâm sự với mùa thu

không gian của những lá đỏ

rụng rơi tỏ bày

 

em mở cửa 

đi ra từ những góc lòng

sâu thẳm trần gian

réo gọi trăm ngàn nhân ảnh

lung lay vọng động

thấp thoáng mặt trời hồng

làm sao cho mùa thu trong suốt

gọi mưa về bất chợt cảm thông ?

 

tiếng gọi của em và núi sông

tình yêu tan loãng

trôi theo những nỗi đau cào xước

nghe thật nhẹ vạt nắng chiều vàng

lướt qua khung cửa nhỏ

nghiêng bóng đời và bao dung mênh mang…

 

thy an

thu 2025

 

 

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Lời tòa soạn: Cho đến năm 2019, nhà thơ Nguyễn Thị Khánh Minh đã có 12 tập thơ xuất bản, Ngôn Ngữ Xanh là tập gần đây nhất do Văn Học Press xuất bản và phát hành đầu tháng 10/2019 trên Barnes & Noble. Thơ chị cũng xuất hiện thường xuyên trên các trang mạng văn chương, trong và ngoài nước.
Tôi đi qua những cánh đồng lúa chín Đi qua những thành phố Những bờ sông và những ngọn đồi Tôi đi từ Bắc vào Nam
Nhà thơ Nguyễn Đức Sơn quê gốc làng Thanh Lương, huyện Hương Trà, Thừa Thiên Huế. Ông sinh ngày 18 tháng 11 năm 1937 tại làng Dư Khánh, tỉnh Ninh Thuận.
Trong bài viết này tôi dịch thơ các bài thơ Đoàn Nguyễn Tuấn làm bên cạnh vua Quang Trung. Các bài thơ tả cảnh hùng tráng quân Tây Sơn và ca ngợi tài điều khiển quân vua Quang Trung.
Hai cánh tay trần trụi giơ lên cặp mắt mở tròn không chớp có nghe những tiếng kêu rừng rú trên làn da như thú dữ chạy dài ngàn khuya lửa cháy hãy nhìn lên nhìn lên sẽ thấy chiếc đầu kia gối lên những ngôi sao lạ bồng bềnh hai cánh tay ruỗi dài thẳng mãi và mồm kia cứ mãi nín câm.
Thôi không cần gõ cửa nữa không cần nữa đâu căn nhà gần chợ Tàu ở San Francisco người trọ già thế gian đã đi rồi lên chuyến tàu cùng trăng sớm mang trên tay những chùm sao khuya.