MUÔN LỐI | LE VENT

12/10/202502:41:00(Xem: 902)

MUÔN LỐI

Thồ ngựa đi qua lũng mù
Bỗng nghe trời đất giao du cận tình
Con người như một hạt linh
Rơi vãi nơi đâu chút hình hài như
Ý sơ nguyên của niệm từ
Và đi đi mãi phù hư cuộc về

levent

LE VENT


Tôi thoát ra khỏi gió
Tôi lướt đi như gió
Đôi khi tôi gặp gió
Gió và tôi đứng ngó

Cây xanh trên miễu đình
Hưởng bốn mùa cúng vái
Quỳ lạy những hình nhân
Thấm đẫm mùi nhang khói

Ta làm thơ bụng đói
Tình yêu là có thật
Những cơn nồm liêu xiêu
Thổi ta tràn mặt đất

Tan ta trong nắng chiều
Hoang liêu là có thực
Mùa màng đi thất thểu
Những thần hồn rong rêu

Mạnh dạn bước xuống thuyền
Ra khơi ta độc mộc
Một hải trình náo huyên
Gió vẫn bồng trong tóc

Hãy mang núi về theo
Núi và gió độc lập
Ta và người cheo leo
Cuộc đời này cheo leo


h o à n g x u â n s ơ n
2 octobre 2025
Tranh : carée d'artistes

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Người đàn ông / đứng trên balcon hút thuốc / anh ta thả những cái vòng tròn khói
Cứ chia hai phe tàn hại, nguyền rủa nhau, chém thương tích vào hồn dân tộc. Yêu nước nào sao không yêu nước mình?
Còn chút lương tâm nào không, sao nhởn nhơ, hưởng thụ, bỏ thí dân tộc? Học nhiều làm gì, chỉ phát huy ganh tị, muốn hơn người, sắc diện âm u, chải lóc, mang gương, thắt cà vạt, gọi là nhân phẩm?
Tháng lạnh, / Em chưa về cuối đông / Hỏi thăm lối sỏi, bụi gai hồng / Sỏi ngây ngô gội sương đêm trắng / Mai, thấy trồi xanh ngọn cỏ bồng
Con đường ven biển, mưa sa / Bỗng dưng thổn thức nhạt nhòa lệ rơi!? / Mưa hay lệ, / Hỡi tôi ơi! / Vầng trăng ngày ấy đầy vơi nỗi niềm / Đã xa? Hay vẫn hiện tiền? Đã quên?
Chuyện ngày xưa tự bến bờ / Phải rằng ngẫu nhĩ tình cờ gặp nhau / Mở ra một bến giang đầu / Khởi dòng tộc Việt quả bầu trăm con
Em mất một trăm ngày / Hương còn đầm khăn áo / Chị tung áo khắp nhà / Nỗi buồn không tiếng động
Không có khoảng cách không có khẩu trang lồng ngực không thở tim vẫn bang hoàng Tóc xanh tóc trắng nghiêng đầu vào nhau tuổi trẻ tuổi hạc cùng chia sợi sầu
Tôi vàng không trắng được đâu / cha con cháu chắt cũng màu đó thôi / trắng làm sao được hỡi ơi / vàng đen cũng đức Chúa Trời thai sinh
Một mai đây đất nước này trở lại / Đón bình minh, trong ánh sáng chan hòa, / Chúng ta cùng nối lại bản tình ca / Khi Cô Vi đã lui vào dĩ vãng.